Điệp khúc tình yêu

07/01/06

Contributed by: Admin

VNNB, 16/10/04, Tôn Nữ Mặc Giao Tường Vân bàng hoàng ngồi dậy, mồ hôi vã ra như tắm. Đã bốn đêm liền, giấc mơ của những ngày thơ lại trở về khuấy nhiễu nàng trong giấc ngủ. Tại sao vậy? giấc mơ muốn nhắc nhở Tường Vân cái gì đây? một giấc mơ thật là kỳ lạ mà mỗi lần thức giấc nàng không làm sao ngủ lại được.

Thực ra ngay từ những ngày 9, 10 tuổi nàng đã bắt đầu bị ám ảnh bởi những cơn mộng mị kỳ lạ đó rồi, mỗi lần thức giấc, nàng đổ mồ hôi hột và trong lòng bứt rứt, hồi hộp như muốn đi đến một nơi nào đó mà không biết đích xác phải đến nơi đâu. Mỗi lần như vậy, nàng khóc thét lên, mẹ lại chạy sang dỗ dành cho nàng ngủ lại, cứ cách một vài đêm Vân lại gọi mẹ, mẹ sợ quá cho Vân đi bác sĩ và dọn sang ngủ chung phòng với Vân một thời gian. Giấc mộng chìm vào quên lãng và Vân bình phục dần, mẹ lại "về" với bố, Vân một mình một phòng trở lại, con nít thật vô tư và mau quên, Vân không còn thấy sợ nữa.

Cho đến hôm nay, bốn đêm liền kể từ sau hôm sinh nhật thứ 20 của nàng, giấc mơ lại xuất hiện. Vân không còn khóc thét gọi mẹ nữa mà chỉ muốn đi sâu thêm vào giấc mơ để tìm hiểu sự thật, bởi đã từ lâu trong tiềm thức của nàng cứ ẩn hiện thấp thoáng mơ hồ bóng dáng một người đàn ông không rõ mặt, nhưng cái tên đeo trước ngực thì lại ăn sâu vào trong trí nhớ nàng không bao giờ quên. "Đào Rõng Duy", một cái tên đàn ông mà nàng cứ nghe văng vẳng trong đầu và vóc dáng một người lính VN Cộng Hòa mà nàng chỉ thấy được một lần duy nhất trong giấc mơ hồi tuổi 15.

Mặc dù nàng sang Mỹ ngay năm 1975 từ những ngày còn ẵm ngửa, và chẳng biết một tí gì về VN trước năm 75 cả, nhưng nàng được mẹ cho đi học tiếng Việt, đem những tài liệu, hình ảnh có liên quan đến VN ngày xưa cho nàng xem để nàng không quên cội nguồn và hiểu thêm vì sao gia đình phải lưu lạc tha hương không có ngày về. Mỗi lần xem tivi nói về cuộc chiến tranh VN với những hình ảnh di tản kèm theo, nàng thấy rất quen thuộc, có cảm giác như đã từng sống qua thời chiến đó, nhất là hình bóng của những người lính quân đội VN Cộng Hòa, nàng cảm thấy thân quen đến nỗi mang trong đầu một ý nghĩ là để tâm tìm kiếm người đàn ông có cái tên "Đào Roõng Duy" lấy làm chồng. Cho nên nàng khẳng định, người đàn ông trong giấc mơ hồi 15 tuổi của nàng là một người lính VN Cộng Hòa.

Đêm nay nữa là đêm thứ tư nàng liên tiếp thấy lại giấc mơ của những ngày 9, 10 tuổi (không phải giấc mơ tuổi 15 với cái tên Đào Roõng Duy). Giấc mơ thật kỳ lạ. Một khung cảnh lờ mờ sương khói không rõ rệt với rất nhiều bóng người di động lướt quạ Quan trọng nhất là một người đàn ông mà nàng chỉ thấy được đằng sau lưng. Cái lưng người đàn ông khòm xuống bên xác một người đàn bà mà lúc nhỏ tỉnh dậy nàng đã khóc thét gọi mẹ

Nhưng mấy hôm nay nàng lại không sợ nữa, nàng có linh cảm cái tên "Đào Roõng Duy" và người đàn ông có cái lưng quen thuộc trong giấc mơ kia là một, mỗi lần tò mò muốn tiến lên phía đằng trước để nhìn cho rõ mặt người đàn ông thì nàng tỉnh dậy, giấc mơ chỉ dẫn nàng đến đó. Bốn đêm rồi, mỗi lần tỉnh dậy, nàng xuất mồ hôi hột, ruột gan rối bời và nóng hổi chỉ muốn xông thẳng vào giấc mơ để xem người đàn ông có cái lưng quen thuộc kia là ai? Tại sao cứ ám ảnh nàng liên tục mấy đêm liền như vậy? Khung cảnh trong giấc mơ cũng rất là quen thuộc đối với nàng, dường như nàng đã từng sống và đi qua nơi đó, giấc mơ muốn nói lên cái gì đây? Tường Vân ôm đầu và thức luôn tới sáng....

Tường Vân kiếm được một chỗ đậu xe khá xa nhà của Sảa (một người bạn gái) hôm nay cô ta tổ chức party mời sinh nhật. Vì đến hơi trễ nên những parking lề đường nhà của Sảa kín không còn một chỗ, Tường Vân đành phải đậu qua block đường khác rồi đi bộ lại, vừa bước lên bực thềm nhà của Sảa nàng đã nghe xập xình tiếng nhạc ồn ào, nàng bấm chuông đến bốn năm bận cũng chưa thấy cửa mở, chắc mọi người đang nhảy đầm, nàng nghĩ vậy, định quay ra chỗ sáng gọi "cell phone" cho Sảa thì đụng phải một bóng người đang đứng ngay sau lưng nàng từ bao giờ. Nàng "á" lên một tiếng hoảng hốt và lùi lại phía sau loạng choạng suýt ngã, người đàn ông đưa tay đỡ cho nàng thăng bằng trở lại và nói:

- Xin lỗi đã làm cô giật mình.

Tường Vân đưa tay chận lấy ngực biểu lộ sự "hết hồn" và mở tròn mắt nhìn người xa lạ. Thì ra là một "ông cha", chắc cũng còn trẻ, cỡ 40 là cùng, khoác một chiếc áo "manteau" đen dài đến gót chân, đầu hơi hói hói, để lộ vầng trán cao và rộng mà nàng cứ nhìn sững sờ vì thấy quen quá mà không nhớ được đã gặp ở đâu, đeo một cặp kính trắng trông rất ư là... ông chạ Nàng lí nhí:

- Không sao, thưa... cha.

Người đàn ông định dơ tay nhấn chuông cửa thì Tường Vân đã lắc đầu mau mắn:

- Vô ích thôi cha ạ! "con" đã nhấn đến chục lần mà trong nhà ồn ào thế kia chắc chả ai nghe thấy.

- Cô không định vào nhà sao?

Một ý nghĩ thoáng qua rất nhanh trong đầu Tường Vân, nàng chìa gói quà ra và nói:

- Con không quen chỗ đông người và ồn ào, nếu cha có vào nhà xin cha làm ơn trao hộ gói quà này cho Sảa.

Người đàn ông mỉm cười không nhận gói quà mà khoanh hai tay lại trước ngực nói:

- Rất hay, tôi cũng không thích náo nhiệt. Hay hai chúng ta cứ ngồi ở bực thềm dưới mái hiên này chờ cho đến khi nào êm tiếng nhạc thì cùng vào?

Không hiểu sao Tường Vân lại riu riù nghe theo lời đề nghị của "cha". Người đàn ông rút khăn "mu xoa" trải xuống thềm rồi nhìn Vân mỉm cười và đưa bàn tay hướng xuống dưới bực thềm chỗ trải tấm khăn nói:

- Mời cô ngồi.

Tường Vân lúng túng vừa ngồi xuống vừa nói:

- Cám ơn cha.

Người đàn ông ngồi xuống bên cạnh tủm tỉm:

- Cô nghĩ là tôi giống... ông "cha" lắm hay sao?

Vân tròn mắt ngạc nhiên:

- Không phải... cha... đi tu sao?

Người đàn ông chìa tay ra giới thiệu:

- Tôi, Duy Tâm. Bác sĩ tâm lý học, khoa tâm thần của bệnh viện tâm thần San Josẹ

Tường Vân cũng chìa tay ra:

- Tôi là Tường Vân, bạn học San Jose State với Sa Sạ Xin lỗi đã hiểu lầm tưởng ông là nhà tụ

Người đàn ông cười dễ dãi:

- Không sao, mọi người cũng đều lầm tưởng như vậy.

- Sao ông không đính chính?

Người đàn ông nhún vai:

- Để làm gì?

Tường Vân rụt rè nhìn người đàn ông:

- Xin lỗi! ông không ngại tôi nói câu này chứ?

Người đàn ông quay sang chờ đợi:

- ?

- Nếu ông cứ để mọi người tưởng ông là "cha" như vậy thì làm sao ông có... vợ được?

Người đàn ông ngửa cổ cười lớn:

- Té ra từ nãy giờ cô nghĩ là tôi chưa có vợ?

Vân cũng cười nói:

- Không phải nghĩ mà tin chắc như vậy.

Người đàn ông tròn mắt:

- Dựa vào cái gì mà cô tin chắc như vậy?

- Dựa vào trực giác của người đàn bà.

- Cô đã từng dùng trực giác này để đoán người khác?

- Chưa bao giờ, bởi tôi chưa hề có bạn trai.

Người đàn ông pha trò:

- Vậy ra tôi là người đầu tiên hân hạnh được cô "bói quẻ"?

- Ông không tin?

Người đàn ông lắc đầu:

- Không phải! trực giác của cô rất là "exactly". Thực ra nếu tôi lập gia đình thì có lẽ đã có con bằng tuổi cô, vợ của tôi đã qua đời cách đây 20 năm. Người đàn ông thở dài đứng dậy: mà thôi! đừng nhắc đến chuyện không vui, hôm nay là sinh nhật của Sảa, chúng ta đi vào chứ! tiếng nhạc đã tắt rồi.

Tường Vân như chợt tỉnh đứng dậy theo người đàn ông đến bấm chuông. Cửa vừa mở, Sa Sa hiện ra cửa, nhìn thấy Tường Vân thì la lớn:

- Ê! ta tưởng mi không tới chứ! liếc qua người đàn ông nàng tiếp: sao lại đi chung?...

Người đàn ông cười:

- Không phải đi chung mà là đến đây mới gặp.

Sảa giới thiệu:

- Đây là cậu của ta, Duy Tâm. Chỉ qua Tường Vân Sảa tiếp: còn đây là bạn của cháu Tường Vân. Hai người vào đây để Sảa giới thiệu. Hôm nay hai người là hai người khách đặc biệt nhất của Sảa đó! nói xong Sảa đỡ lấy gói quà trên tay Tường Vân rồi đứng sang một bên nhường lối cho Duy Tâm và Tường Vân bước vào.

Vừa bước qua khỏi ngưỡng cửa, Tường Vân đã nghe được nhiều tiếng xù xì: "Ê! ê! ông cha có bồ, ông cha có bồ rồi!". Sảa vỗ tay vài tiếng để gây sự chú ý của mọi người rồi dõng dạc với bộ mặt làm ra vẻ "serious" nom rất tức cười:

- Mọi người nghe đây! Hôm nay Sảa xin giới thiệu đến mọi người hai nhân vật mà Sảa quí nhất trong đời. Một người bạn rất thân như hình với bóng của Sảa, đó là Tường Vân vừa mới đến. Mọi người vỗ tay rân trời đất, Tường Vân cúi đầu chào rồi nói khẽ vào tai Sảa:

- Khỉ ạ! giới thiệu chi mà rườm rà làm ta cảm thấy thẹn. Sảa cứ phớt lờ, đợi cho tiếng vỗ tay ngớt, Sảa lại tiếp tục:

- Và đây là "uncle" Đào Duy Tâm, cậu của Sảa. Có nhiều tiếng Việt Mỹ xen kẽ nửa đùa nửa thật vang lên: "chào cha" "good evening Father". Sảa khoác tay nói to: xin quí vị im lặng, Sảa muốn đính chánh một vấn đề, sự ồn ào lắng xuống dần, mọi người im bặt. Sảa tằng hắng lấy giọng nói tiếp: căn cứ vào đâu mà quí vị lại gọi "uncle" của Sảa là "Father"?

Mọi người quay nhìn Duy Tâm rồi có nhiều tiếng xù xì nổi lên:

- ủa! không phải sao? trông "ổng" giống ông cha quá mà!

- Nhất là cái đầu hơi hói hói và cặp mắt kính trắng, lại khoát cái áo choàng đen không phải cha thì là gì?

Một người nào đó nhận xét:

- Chắc không phải rồi, nhìn kỹ đi, chúng ta lầm rồi, ông ta khoác áo "manteau" đen cao cổ chứ không phải loại áo choàng đen dành cho chạ

Sảa tiếp lời:

- Không cần biết quý vị tưởng thật hay tưởng đùa Sảa cũng phải nói. Đã từ lâu Sasa không muốn đính chính, nhưng hôm nay (liếc Tường Vân một cái thật nhanh) Sảa thấy cần phải đính chính lại một lần cho rõ ràng là "uncle" của Sảa không phải là nhà tu, mà là một nhà tâm lý học chuyên về khoa thần kinh ở bệnh viện tâm thần của San Josẹ Rồi Sảa hạ thấp giọng: và... cậu chưa có... dzợ. Xin hết. Mọi người Vỗ tay la hét ầm ĩ. Một vài cô nhanh nhẹn cầm đĩa bánh đến trước mặt Duy Tâm nhưng vẫn còn ngượng ngập chưa đổi được cách xưng hô vì danh từ "cha" đã gọi quen bao nhiêu năm:

- Mời... cha dùng bánh.

Duy Tâm cười lắc đầu đưa hai cánh tay cao khỏi đầu, nắm lại lắc lắc vài cái để chào đáp lễ rồi lặng lẽ rút êm lên lầu. Còn lại Tường Vân nghinh nghinh cái mặt nhìn Sảa trừng trừng. Sảa cũng trợn mắt lại:

- Cái gì?

Tường Vân hất mặt:

- Cái gì hả? ta hỏi mi thì đúng hơn. Thật ra hôm nay mi muốn cái gì đây? ăn nói lung tung.

Sảa cười ôm vai Tường Vân:

- Thật ra ta cũng rất lấy làm lạ khi thấy mi và cậu ta cùng "sánh vai" bước vào nhà của ta trông thật là đẹp đôi, vậy mà sao ta không nghĩ ra giới thiệu mi với ông cậu ta sớm hơn một chút . Ê! mi thấy ông cậu ta thế nào? mặc dù cậu có hơi lớn tuổi một chút nhưng vẫn còn "beau" giai chán phải không? mi thấy đó! mọi người đều gọi cậu là ông cha, chứng tỏ cậu ta là người rất đàng hoàng và chung thủy. Nói nhỏ cho mi biết, Cậu đã trải qua một mối tình hồi trẻ rất đẹp nhưng kết cuộc lại quá bi thương, nên cậu nhất quyết không lập gia đình trừ khi người vợ xưa sống lại.

- Cậu mi thật là điên. Người chết làm sao sống lại được?

- Không điên đâu, cậu có lý do của cậu. Nghe mẹ ta kể lại cậu tin tưởng vào lời hẹn hò của người vợ trước khi chết, hẹn hai mươi năm sau gặp lại, cho nên cuộc đời cậu đã khép kín như một nhà tụ Chưa bao giờ ta thấy cậu tươi cười vui vẻ với một người con gái nào như mi ngày hôm nay. Rất có thể mi sẽ làm thay đổi được cuộc đời của cậu.

"Hai mươi năm sau gặp lại". Lời nói sao nghe quen quá vậy?

Đêm đó Tường Vân cứ bị ám ảnh hoài về câu chuyện của bác sĩ Duy Tâm và câu nói "hai mươi năm sau gặp lại", bức xúc vì không được nói chuyện nhiều với Duy Tâm để tìm hiểu thêm về câu chuyện tại sao nó lại có vẻ gần gũi với nàng dữ vậy? Từ trong tận cùng tiềm thức sâu thẳm kia như có một tiếng réo gọi huyền bí muốn niù kéo nàng quay trở lại một cõi xa xăm nào đó mà nàng không làm sao đi vào đó được. Giấc mơ người đàn ông ôm xác người đàn bà và Duy Tâm có liên quan gì với nhau? tại sao mới gặp lần đầu thôi mà Tường Vân như bị thôi miên theo câu chuyện của chàng? lại còn vầng trán! vầng trán rộng mênh mông của Duy Tâm kia là của ai mà tại sao nàng thấy quá ư là quen thuộc? chỉ với vài phút ngắn ngủi nói chuyện với Duy Tâm ngoài thềm cửa nhà của Sảa thôi mà nàng có cảm tưởng như đã quen nhau từ kiếp nào. Đêm đó Tường Vân đã uống một lúc hai viên thuốc an thần rồi đi ngủ với hy vọng sẽ xông thật nhanh vào trong giấc mơ để nắm lấy vai người đàn ông quay lại xem là ai mà sao ruột gan nàng cứ càng ngày càng rối bời lên như thế này?

Thật là trái ngược, hai viên thuốc an thần kia chẳng giúp nàng đi vào giấc mộng mà chỉ làm nàng chập chờn xoay quanh giữa cái lưng người đàn ông và khuôn mặt của Duy Tâm mà thôi! Sáng ra, gương mặt nàng phờ phạc như người ốm nặng, nàng cáo bệnh nằm bẹp trong phòng bỏ cả học hành. Nàng cứ giở đi giở lại những trang tài liệu đẫm máu nói về cuộc di tản năm 1975 mà coi đi coi lại mãi. Mẹ nàng nấu cháo xong bưng vào phòng cho nàng. Nhìn mẹ, Tường Vân bỗng chợt lóe lên một ý nghĩ:

- Mẹ! con muốn về VN, muốn được nhìn tận mắt nơi con đã ra đời.

- Không phải mẹ đã nói với con rồi sao? con ra đời khi cha mẹ di tản ở dọc đường trong một bụi rậm thật là gian nan vất vả chứ không phải đẹp đẽ gì đâu con.

Tường Vân gật đầu:

- Dạ con biết, thưa mẹ! chính vì thế con mới muốn được nhìn lại nơi đó để xem có liên quan gì đến giấc mơ hồi nhỏ của con không mà tại sao bây giờ nó lại trở lại ám ảnh con đêm nào cũng vậy mẹ ơi! rồi Vân ôm mặt khóc òa. Bà mẹ ôm lấy Vân hoảng hốt:

- Giấc mơ lại trở lại? sao con không gọi mẹ? có cần mẹ sang ngủ với con không? rồi bà đứng lên: để mẹ đưa con đi bác sĩ. Vân niù lấy tay mẹ:

- Không cần đâu mẹ ơi! con đã lớn rồi, giấc mơ không làm con sợ nữa! nhưng nó làm con bứt rứt không yên.

Những hình ảnh trong giấc mơ hình như là quá quen thuộc đối với con mà sao con nghĩ hoài vẫn không rạ Rồi nàng ôm lấy đầu khổ sở: nhức đầu quá! con nhức đầu quá!

Bà mẹ ôm lấy Vân vỗ nhè nhẹ vào lưng nàng:

- Tội nghiệp con tôi! con bệnh thật rồi! để mẹ gọi bố... Vân bịt lấy miệng mẹ rên rỉ:

- Mẹ ơi! nếu mẹ không cho con về VN thì con phát điên mất, mẹ hãy tin con, hãy giúp con làm sáng tỏ giấc mơ kia, hãy đưa con về VN và dẫn con đến nơi mẹ đã sinh con, dù chỉ là một bụi rậm nhưng còn cảnh vật bao quát chung quanh? biết đâu sẽ gợi lên được cái gì đó mà trong giấc mơ con không thể nào hiểu nổi.

Ngẫm nghĩ một lát, bà gật đầu:

- Được rồi! mẹ sẽ bàn với cha con thu xếp rồi cho con về VN một chuyến. Hy vọng chuyến đi này sẽ giúp cho con bình thản trở lại, bây giờ hãy ăn cháo rồi uống thuốc, ngoan! nghỉ cho khỏe, đêm nay mẹ sẽ sang phòng ngủ với con.

Đâu phải chỉ có một mình Tường Vân bị mất ngủ mà đêm hôm ấy Duy Tâm cũng thức trắng bên di ảnh người vợ đã qua đời 20 năm, đớn đau theo từng kỷ niệm của một thời quá khứ mà mỗi lần nghĩ đến tim chàng vẫn còn bị bóp thắt như mới hôm nào......

...

Thu Tâm hự lên một tiếng, hai tay ôm lấy ngực gục xuống:

- Em không xong rồi...

Duy quỵ xuống đỡ lấy vợ hốt hoảng:

- Em làm sao rồi? Thu Tâm!

Ngực Thu Tâm đẫm đầy máu. Nàng đã bị một viên đạn xuyên vào ngực, mắt nàng lạc đi, miệng lẩm bẩm:

- Hãy đợi em!... đợi em!... hai mươi ... năm sau... gặp lại...

Thu Tâm tắt thở giữa cảnh hỗn loạn của đoàn người di tản rời bỏ cao nguyên ... xa xa đâu đó chợt ré lên tiếng khóc "oa oa" của một hài nhi vừa chào đời trong một bụi rậm bên vệ rừng.... Duy hét lên lạc giọng:

- Các ông các bà ơi! có ai cưù giùm vợ tôi?

Dường như mọi người ai cũng vội vã. Chẳng ai nhìn thấy nỗi thất thần của chàng, Duy ôm chặt Thu Tâm vào lòng, gục xuống bên xác vợ khóc nức nở. Một toán thanh niên ngừng lại bên chàng, hình như là các sinh viên trường Võ Bị Đà Lạt cùng trên đường di tản:

- Chúng tôi giúp anh an nghỉ cho chị........

...

Duy Tâm vò đầu, bức tóc, úp mặt vào lòng bàn tay chà xát thật kỹ như muốn bóp nát nỗi đau đang cuồn cuộn làm tim chàng như muốn ngưng đập. Hai mươi năm rồi, cầm tấm hình vợ lên, nét mặt chàng đau đớn lẩm bẩm: "anh làm sao quên được em? lời hẹn ước hai mươi năm của em anh vẫn nhớ. Em có quay trở lại cõi đời này hay không? anh làm sao để tìm được em? Thu Tâm! anh rất là nhớ em. Hai mươi năm rồi, liệu chúng ta có được gặp lại như lời trăng trối cuối cùng của em không?"

Hồi tối này nói chuyện với Tường Vân tại nhà Sảa. Duy Tâm cứ thắc mắc: quái! con bé này tại sao lại có nhiều nét giống vợ mình quá! nhất là cái miệng với nốt ruồi bên trái nơi vành môi trên, càng nói chuyện nhiều với nó mình càng như bị thôi miên. Chàng lấy ngón tay chỉ vào ảnh vợ. Cái mũi này, cái miệng này, nhất là cái nốt ruồi làm anh nhớ em quá Thu Tâm ơi! Tường Vân có phải là hậu thân của em không?!!?...

Hai hôm sau Duy Tâm lấy vé máy bay về VN thăm mộ vợ. Năm nào cũng vậy, kể từ khi có phong trào Việt kiều về nước thăm quê hương được nới rộng, chàng đã trở lại quê hương sau hơn 18 năm làm thân viễn xứ, chàng chỉ đi đúng một chỗ là trở lại đồi thông, xây mộ cho vợ, ngồi bên mộ vợ mỗi ngày để tưởng nhớ, nói chuyện và kể lể với nàng nổi nhớ thương và chờ đợi suốt mười mấy năm quạ Năm nay cũng vậy, tuy mới về VN hôm giỗ vợ hồi đầu năm, nhưng vì gặp gỡ Tường Vân làm tình cảm chàng bị giao động mạnh bởi những tương đồng quá trùng hợp giữa Tường Vân và Thu Tâm, làm lương tâm chàng không yên ổn, cảm thấy có lỗi với vợ. Chàng quay trở lại VN một lần nữa, chiều nào cũng tìm đến rừng thông ngồi bên mộ Thu Tâm hằng giờ để tìm an ổn trở lại cho tình cảm và cũng là để tạ lỗi với Thu Tâm vậy.

Rồi Tường Vân cũng được mẹ đưa về VN, hai mẹ con bao một chiếc xe du lịch đi Đà Lạt, dọc đường, gần đến thị xã Đà Lạt, ngang qua một ngọn đồi rừng thông âm ụ

Bà mẹ bảo tài xế dừng xe lại, bà dắt Tường Vân đi sâu vào một chút, nhìn quanh quất một hồi, bà nói:

- Hai mươi năm rồi, nếu mẹ nhớ không lầm thì hình như là chỗ này, còn bụi rậm thì chỗ nào mẹ cũng thấy giống nhau cả, không biết đẻ con ở bụi nào đây, vì lúc đó rất là hỗn loạn, cha mẹ cũng bị cuốn theo đoàn người di tản... Bà quay lại đằng sau chẳng còn nhìn thấy Tường Vân đâu cả, hốt hoảng, bà gọi vang cả khu rừng:

- Tường Vân! con ở đâu? Tường Vân!!...

Trong khi đó Tường Vân đang lững thững bước sâu vào một ngả rẽ như người bị mộng du, tim nàng đập nhanh một cách hồi họp, đầu óc xoay mòng mòng, chập chờn với những hình ảnh trong giấc mợ.... bỗng nàng ôm ngực quỵ xuống khi nhìn thấy đằng xa một người đàn ông đang quỳ bên một ngôi mộ xoay lưng lại phía nàng. Mắt nàng hoa lên, đầu óc căng ra như muốn nổ tung, nàng từ từ quỵ xuống trong khi miệng cố lắp bắp gọi tên một người và hai tay với về phía trước:

- Đào Roõng Duỵ.. Đào Roõng Duỵ.. rồi nàng ngất đi không còn biết gì nữa...

Khi tỉnh dậy, nàng thấy mình đang nằm dài ở băng sau của chiếc xe van, đầu gối lên lòng mẹ. Thấy nàng cựa quậy và mở mắt, bà mẹ mừng rỡ:

- Con tỉnh rồi à! tại sao đang ở sau lưng mẹ bỗng dưng lại lạc đường như vậy?

Tường Vân hốt hoảng ngồi bật dậy la lớn:

- Tại sao con lại ở đây? hãy dừng lại, hãy dừng xe lại, cho con trở lại khu rừng hồi nãy mẹ ơi! rồi nàng chồm ra cửa sổ xe hét to: "anh Duy! anh Duy ơi! em đã nhớ lại hết rồi, hãy đợi em với anh Duy ơi!"

Bà mẹ lo lắng:

- Con làm sao vậy? thần sắc hốt hoảng, ai là anh Duỷ mẹ có nhìn thấy ai đâu? khi phát hiện con không có ở sau lưng mẹ, mẹ đã hốt hoảng gọi tên con và chạy trở ra nhờ bác tài xế cùng đi tìm với mẹ, thấy con nằm xỉu giữa rừng thôi, ngoài ra chẳng có ai cả.

Tường Vân vừa khóc vừa gào, vừa nói những câu chẳng đầu chẳng đuôi gì cả:

- Hãy dừng xe lại, hãy dừng xe lại... Trời ơi!... cái lưng người đàn ông... cái lưng người đàn ông... Nàng nức nở: mẹ ơi! người đàn ông ban nãy là chồng con, rồi nàng gào to lên: "Đào Roõng Duy! Đào Roõng Duy!"

Bà mẹ hốt hoảng cố giữ Tường Vân trong vòng tay mình miệng dục người tài xế hãy chạy nhanh về khách sạn .

Những ngày sau đó, Tường Vân sốt li bì, miệng lúc nào cũng lảm nhảm gọi tên một người đàn ông. Mẹ nàng sợ quá! gọi điện thoại về Mỹ cho cha nàng. Cha nàng cũng là bác sĩ, nhưng là bác sĩ sản khoa, ông đã tức tốc bay về VN, tuy là một bác sĩ "đỡ đẻ" nhưng kiến thức tổng quát căn bản của một bác sĩ ông có thừa, cho nên sau một tuần lễ điều trị cho con gái, Tường Vân bình phục dần, nàng không còn khóc lóc, làm dữ như hôm đầu tiên nữa mà từ tốn tóm tắt kể lại câu chuyện giấc mơ tuổi thơ của nàng và sự trùng hợp trên đồi thông, nàng đã gặp được cái lưng người đàn ông đang quỳ bên một ngôi mộ đã khiến nàng nhớ lại tiền kiếp của mình.

Ông bà bác sĩ tuy không tin lời của con gái lắm song cũng không dám phản ứng mạnh, sợ nàng lại "nổi điên" như bữa đầu nên chỉ ầm ừ cho qua chuyện. Ông bà đề nghị quay trở về Mỹ ngay, Tường Vân yêu cầu cho nàng nhìn lại ngôi mộ nơi nàng đã nhìn thấy người đàn ông quỳxuống. Ông bà bác sĩ chỉ muốn nàng mau rời khỏi VN cho nên nàng muốn gì ông bà cũng chiều.

Lần này, hai ông bà đích thân "hộ tống" nàng, mỗi người kèm một bên thật chặt chẽ, dìu nàng trở lại đồi thông. Kỳ lạ là lần này, đích thân nàng hướng dẫn cha mẹ đi thoăn thoắt đến ngay chóc nơi nàng ngất xỉu hôm đầu tiên (chính là nơi mà hai mươi năm trước Thu Tâm đã bị đạn qua đời). Tường Vân tựa vào thân một cây thông lớn, hai tay ôm lấy ngực, nét mặt vô cùng xúc động, nàng đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm và đưa tay chỉ, ở tít tận đằng xa khoảng 50 mét, có một ngôi mộ được xây bằng gạch đỏ còn rất mới. Ông bà bác sĩ dìu nàng lại gần, tấm mộ bia không có hình, không có cả ngày sinh lẫn ngày tử, chỉ có hai câu thơ với vài hàng chữ:

"Thiên thu tình vẫn như nhất nhật Nghìn năm hoài tưởng bóng hiền thê" Nơi an nghỉ của hiền thê yêu dấu:

HOÀNG THỤY THU TÂM.

Anh vẫn chờ em.

Đào Roõng Duỵ

Tường Vân chỉ vào bó hoa trước mộ vẫn còn tươi khẳng định:

- Người nằm dưới mộ kia là con của hai mươi năm về trước, bó hoa này vẫn còn tươi, con chắc chắn anh Duy đã đến đây ngày hôm nay, cha mẹ có thể nào cho con xin thêm ba ngày để gặp mặt... chồng của con hay không? chỉ ba ngày thôi, nếu sau ba ngày, anh ấy không xuất hiện thì con sẽ theo cha mẹ về Mỹ.

Ông bà bác sĩ đưa mắt nhìn nhau rồi cùng gật đầu, bởi ông bà nghĩ: con mình nó "điên" quá rồi, nói năng lộn xộn, kiếp trước với kiếp sau? nếu không chiều theo ý nó ngộ nhỡ nó "giở chứng" không chịu về nữa thì chết. Chứ ông bà có biết đâu Tường Vân bây giờ rất bình tĩnh và sáng suốt sau lần ngất xỉu giữa rừng thông, nàng nhớ rất rõ và rành mạch câu chuyện tình hy hữu, bắt đầu từ tuổi ấu thơ và chấm dứt một cách đau thương tức tưởi khi tuổi đời vừa mới 20 trên đường di tản lúc cao nguyên bị mất trong chiến cuộc 1975.

...

...Hồi nhỏ Thu Tâm có cái nick name gọi là "cái Tẹt", năm cái Tẹt được 9 tuổi, cha qua đời, mẹ tứ cố vô thân giữa Sài Gòn hoa lệ, vì kiếm sống không tiện mang theo đứa con còn quá nhỏ, bà gửi cái Tẹt lại cho gia đình người em gái ở Nha Trang rồi bôn ba giữa SG tìm kế sinh nhai. Cái Tẹt lần đầu xa mẹ, lại ở giữa những người tuy là họ hàng nhưng chưa hề gặp gỡ lần nào nên nàng sợ hãi cứ rúc vào kẹt cửa đứng khóc thút thít, bà dì dỗ dành thế nào cũng không được.

Duy hồi nhỏ tối ngủ hay đái dầm nên cũng có nick name là thằng "Dấm Đài" (đái dầm), năm đó 11 tuổi, hay đến nhà dì của cái Tẹt chơi với Chức, thằng con trai của dì cũng trạc tuổi Dấm Đài. Thấy cái Tẹt côi cút tội nghiệp, bị các em họ trêu chọc, Dấm Đài can thiệp dỗ dành, đem cái Tẹt ra vườn hỏi han an ủi rồi dúi cho cái Tẹt hai cái bánh bò bánh tiêu, từ đó cái Tẹt lúc nào cũng đeo dính theo Dấm Đài.

Còn Dấm Đài tối nào cũng đến cho cái Tẹt ăn bánh tiêu bánh bò và rủ Chức dẫn một đám con nít (trong đó có cả cái Tẹt) đị.. phá làng phá xóm cho cái Tẹt... dzuị Nghịch ngợm thế nào mà có lần cái Tẹt bị té không kịp "chẩu", Dấm Đài hoảng quá chạy a lại che cho cái Tẹt đã bị một con chó hung hăng "đớp" một cái ngay mông, để lại bốn dấu răng khá sâu. Sau lần đó, mẹ của cái Tẹt sau khi đã tìm được việc làm khá ổn định, rước cái Tẹt trở lại SG, gia đình Dấm Đài cũng vì sinh kế dọn đến Đà Lạt. Từ đó, cái Tẹt và Dấm Đài cũng không còn dịp nào để gặp lại nhau nữa.

Thấm thoát đã mười năm qua, chuyện con nít trôi qua quá nhanh, Duy không để trong lòng bởi lúc đó Thu Tâm chỉ là đứa con nít "thò lò mũi xanh" không có gì đặc biệt ngoài lòng thương hại mà thôi! nhưng Thu Tâm thì nhớ mãi cảnh "anh hùng cưù mỹ nhân" đã khiến Dấm Đài lãnh một vết sẹo ngay mông nhớ đời. Thu Tâm cứ ao ước sau này lớn lên được gặp lại người "anh hùng" chỉ biết qua cái tên "Dấm Đài" mà nàng đã thầm thương trộm nhớ khi bước vào tuổi yêu đương. Và rồi Thu Tâm không cần ao ước giấc mơ cũng thành sự thật. Đã có duyên nợ vợ chồng, thì cho dù kẻ Đông người Tây ông tơ bà nguyệt cũng tìm đến xe duyên mà thôi! và rồi (nói theo phim bộ của Tàu) hai người đúng là "một cặp trời sinh" thật! cả hai cùng ngoan cố, cùng cứng đầu, bất chấp hậu quả, cùng bỏ trốn trong ngày lễ hỏi để rồi gặp lại và nhận ra nhau, cùng đưa nhau về để "phu thê giao bái" kết thành vợ chồng.

Số là thế này, hai bà mẹ của Duy và Thu Tâm là hai chị em kết nghĩa từ những ngày còn ở ngoài Bắc, cả hai cùng lập gia đình, rồi mẹ Duy có con trước, một gái đầu lòng, một trai là Duỵ Khi Duy được hơn một tuổi thì mẹ Thu Tâm mới mang bầu Thu Tâm, hai bà mẹ giao ước nếu mẹ Thu Tâm sanh con gái sau này sẽ cho hai trẻ kết thành vợ chồng. Nhưng vì cuộc di cư 54 chia đôi đất nước xảy ra đã khiến hai gia đình thất lạc nhau, mãi đến năm 1974 hai bà mẹ mới gặp lại nhau ở SG, Thu Tâm lúc đó đã 19 tuổi, mẹ Thu Tâm lại đang mang một chứng bịnh trầm kha là ung thư ngực. Mặc dù đã cắt bỏ kịp thời nhưng bà vẫn lo sợ không biết mình có thoát được lưỡi hái tử thần không? Nên bà mong muốn được nhìn thấy Thu Tâm yên bề gia thất, có được nơi tử tế gửi gấm tấm thân trước khi bà đi qua bên kia thế giới, cho nên hai bà bàn nhau nhất quyết thực hành lời hứa năm xưa. Duy phản đối kịch liệt, chàng nổi caù:

- Cha mẹ đừng có "xưa" quá như vậy! thời đại bây giờ là thời đại hỏa tiễn lên mặt trăng rồi, tại sao lại còn có cái màn hứa hôn trong bụng mẹ được, con không chấp nhận.

Mặc cho chàng phản đối, cha mẹ chàng vẫn cứ bàn tới, Duy bực tức càu nhàu:

- Nếu cha mẹ vô lý quá con sẽ xem như mua một cái áo mới về "treo" để đó chứ không thèm "mặc" đâu đấy! Duy lúc đó 21 tuổi, đang là sinh viên võ bị Đà Lạt khóa 29, đã qua được một năm đầu huấn nhục, bắt đầu vào khuôn vào phép năm thứ hai, luật của trường là không được phép lấy vợ nếu còn đang là khóa sinh, nhưng cha mẹ của chàng chỉ yêu cầu chàng làm lén cái đám hỏi trước rồi đợi khi ra trường sẽ làm đám cưới.

Thuyết phục cha mẹ mãi không được, chàng đành phải ầm ừ để cha mẹ muốn làm sao thì làm chẳng cần phải coi mắt coi mũi cô dâu mà làm gì bởi chàng đã có sẵn một kế hoạch "qui mô" trong đầu nhờ bạn bè tiếp tay cho chàng. Giữa lúc nhà trai đang sắp sửa bưng "mâm, quả" sang nhà gái thì một người bạn của Duy chạy xe Honda đến nhà chàng hớt ha hớt hải nói:

- Thôi nguy rồi! mấy "ông thầy" hay được rồi, mày "dzọt" lẹ đi Duy ơi!

Thế là Duy ba chân bốn cẳng phóng lên yên sau xe Honda của thằng bạn chạy mất dạng trước cặp mắt bất lực của gia đình mà chả ai dám mở miệng trách mắng Duy lấy nửa lời bởi Duy còn đang là khóa sinh, nếu để mấy ông thầy (là mấy ông huấn luyện viên) của chàng bắt được quả tang chàng lấy vợ thì chàng sẽ bị phạt. Nhờ có "khe hở" đó, chàng mới lợi dụng diễn một màn kịch "chạy trốn" để qua mặt "ông bà già" và thoát khỏi cuộc hôn nhân mà chàng cho là "quái gở".

Về phía đàn gái, Thu Tâm tuy không phản đối sự sắp đặt của mẹ nhưng trong lòng chả vui chút nào, nàng định bụng sẽ đánh bài "tẩu mã" vào phút chót cho nên trong lòng rất bình thản, mẹ bảo sao thì nghe vậy rất là ngoan ngoãn. Hai mẹ con phải lên Đà Lạt trước vài ngày ở tạm nhà một người bà con của gia đình Duy để có chỗ cho bên đàn trai đi sang, bởi Duy còn là khóa sinh nên không thể bỏ trường để đi SG làm đám hỏi được. Ngay sáng Chúa nhật hôm ấy (sáng ngày đính hôn) Thu Tâm lợi dụng lúc đi gội đầu tiệm đã trốn chạy, vì không biết đường nàng cứ bừa phứa chạy thục mạng định tụt xuống con đường mòn phía bên kia đồi cù rồi tìm đường ra bên xe về lại SG.

Trời xui đất khiến thế nào mà xe Duy vừa chạy ngang qua thì Thu Tâm cũng từ trên cao lăn lông lốc xuống trước mũi xe của chàng. May mà người bạn thắng kịp, chàng lật đật nhẩy xuống, nhanh nhẹn chạy lại đỡ lấy nàng hỏi:

- Cô có sao không?

Thu Tâm đứng bật dậy, đầu tóc rũ rượi che kín cả khuôn mặt, cúi xuống phủi lấy phủi để quần áo của mình. Thấy nàng có vẻ không sao, Duy đâm đổ quạu:

- Nè! cô nhỏ, có tự tử thì kiếm xe nhà binh mà lăn vào chứ sao lại tìm mấy chiếc xe nhỏ của tôi mà ăn vạ chứ!

Thu Tâm cũng không vừa, "đớp" liền mà chẳng thèm nhìn vào mặt Duy:

- Đồ điên! ai nói ông là tôi tự tử chớ?

- Không tự tử tại sao lại từ trên cao phóng vào xe tôi?

Thu Tâm ngẩng đầu lên:

- Không cho người ta trượt chân té xuống à?... rồi nàng nhìn sững Duy:

- Tôi thấy ông quen quá!

Duy cũng nhìn sững Thu Tâm nhưng không phải thấy "quen" quá! mà là vì con nhỏ "ngộ" quá khiến chàng mê mẩn.

Người bạn hỏi:

- Gặp người quen rồi hả?

Lúc đó Duy mới giật mình đỏ mặt lúng túng đi về phía chiếc xe Honda liếc "con nhỏ" nói:

- Đừng kiếm chuyện.

Thu Tâm lật đật chạy theo:

- Không phải đâu, tôi nói thật đó! rồi nàng vỗ trán reo lên: Á! tôi nhớ ra rồi, anh... "Dấm Đài"... phải không?

Duy giật nẩy mình quay lại nghĩ: Con nhỏ này là ai mà biết được cái tên hồi nhỏ "quê một cục" của mình? chàng nắm lấy cầm "con nhỏ" nhấc lên, bẻ qua bẻ lại nhìn chằm chặp rồi đưa một ngón tay la lên:

- Á!...

Thu Tâm mừng rỡ hấp tấp:

- Nhận ra rồi phải không?

Duy tỉnh bơ:

- Không quen.... làm Thu Tâm cụt hứng, nàng nắm lấy tay Duy lắc lắc:

- Anh thiệt không nhớ ra tôi? nếu anh không phải là "Dấm Đài" tại sao khi nãy tôi gọi anh lại quay lại?

Duy gãi đầu thành thật:

- Thì đúng là cái tên gọi ở nhà hồi còn nhỏ của tôi, nhưng xin lỗi! tôi thật tình không nhớ nổi đã quen cô ở đâu? cô có thể nào nhắc cho tôi biết đã quen cô trong trường hợp nào không?

Thu Tâm vui vẻ:

- Thế anh có nhớ cách đây 10 năm, tại Nha Trang, tại sao anh bị chó cắn ngay... mông không?

Duy thoáng cau mày rồi như chợt nhớ ra, chàng xoay qua trợn mắt ngó Thu Tâm gằn giọng:

- Cái... Tẹt?

Thu Tâm cười bẽn lẽn gật đầu. Chàng vui quá nhấc bổng Thu Tâm lên xoay một vòng nói:

- Trời ơi! em lớn như vầy rồi hả? trổ mã con gái có khác, em đẹp quá! không còn một nét nào của con bé "lọ lem" ngày xưa nữa! anh nhìn đâu có rạ Em hay thiệt! tại sao lại nhìn được ra anh?

- Anh đâu có thay đổi gì, chỉ có cao lớn hơn thôi, vả lại em làm sao quên được anh! kể từ sau lần "chó cắn" đó, hình bóng của anh (Thu Tâm đưa tay chỉ vào ngực mình) cúi xuống nói nhỏ: em đã để vào trong này.

Duy cảm động quá ôm chầm lấy Thu Tâm:

- Chỉ chuyện nhỏ xiù đó thôi mà em nhớ tới như vậy sao?

Thu Tâm thoáng buồn, đưa tay hất mái tóc ra phía sau ngồi bó gối xuống đất nói:

- Đối với anh chỉ là chuyện nhỏ, nhưng đối với em là cả một kỷ niệm ấp ủ dệt thành ước mơ tương lai của em đấy anh ạ!

Duy cũng lật đật ngồi xuống theo, chàng bẻ câu chuyện sang chiều hướng vui hơn:

- Nói cho anh biết tại sao em có mặt ở thành phố này? mà khoan đã! Anh tên Duy, Đào Roõng Duy, còn em tên gì? chẳng lẽ chúng ta cứ gọi nhau bằng những cái tên "quê một cục" đó hoài sao?

Nghe Duy giới thiệu tên chàng xong, Thu Tâm giật mình sửng sốt:

- Anh nói anh tên gì?

Duy nhắc lại:

- Đào Roõng Duỵ Sao? có chuyện gì?

- Tên anh là Đào Roõng Duỷ Đang học Võ bị Đà Lạt? Nếu vậy ngày hôm nay là ngày anh đi hỏi vợ?

Duy ngạc nhiên:

- Sao em biết?

Thu Tâm hỏi dồn:

- Vợ anh tên là gì? anh có biết mặt vợ anh ra sao không? đẹp hay xấu?...

Duy phì cười ngắt lời Thu Tâm:

- Làm gì mà hỏi một hơi vậy? thật ra anh cũng không rõ người vợ mà cha mẹ anh định hỏi cho anh tên họ là gì nữa, chỉ nghe loáng thoáng là Tâm, Thu Tâm gì đó! tại anh bực mình cái chuyện "đặt đâu con ngồi đấy" của cha mẹ anh nên anh phản đối bằng cách bỏ trốn, ra đến đây thì (chàng cười) "đụng" phải em.

Thu Tâm mừng rỡ ôm lấy cánh tay Duy:

- Tụi mình đúng là "chí lớn" đụng nhau rồi anh ơi! vợ anh tên là Hoàng Thụy Thu Tâm cũng vì phản đối chuyện ép gả của mẹ nên em chạy trốn ra đây... (nàng che miệng cười) rồi... lăn vào xe anh.

Duy ngạc nhiên nhưng nghe trong lòng reo vui, rồi cũng như Thu Tâm chàng hỏi luôn một lèo:

- Em nói thật? em là Thu Tâm? hôm nay là đám hỏi của em? chồng em tên là Đào Roõng Duỷ

Thu Tâm gật đầu:

- Trừ khi có một Đào Roõng Duy khác?

Duy mừng quá đứng dậy reo lớn:

- Trời ơi! như vậy là duyên nợ... "chó cắn" rồi, chàng quỳ xuống đưa tay ra, Thu Tâm! em có bằng lòng... lấy anh không?

Thu Tâm đặt tay mình vào lòng bàn tay chàng, Duy kéo Thu Tâm đứng dậy, hai người trao nhau nụ hôn đầu tiên bất kể sự có mặt của người bạn đang bối rối đứng xớ rớ gần đấy không biết phải làm gì. Chuyện hai người họ "dính" nhau như gặp "tiếng sét ái tình" cũng là chuyện thường thôi! một bên đã ấp ủ hình bóng chàng từ lâu, một bên là quen biết hồi nhỏ, bây giờ gặp lại thấy "con nhỏ" trổ mã coi "ngộ" quá! chàng không okê chẳng lẽ điên sao mà "ứ ừ!". Rồi họ đưa nhau về ra mắt hai bên gia đình, lần này chính Duy đề nghị thu xếp làm đám cưới trong một thời gian ngắn nhất chứ không cần chờ đợi ra trường gì cả. Gia đình chàng ai cũng cười. Cha mẹ chàng trêu chàng:

- Lần này thì "mua áo" về mặc ngay hay là "treo" để đó?

Duy chỉ biết nhăn răng cười trừ. Rồi đám cưới họ cũng được xuôi chèo mát mái, âm thầm vui vẻ trong tình thân mật của bạn bè và gia đình đôi bên hai họ, trường Võ bị Đà Lạt chẳng hay biết gì cả. Duy sung sướng và hạnh phúc lắm! khi khổng khi không chàng không ngờ mình có được một người vợ tâm đầu ý hợp và xinh đẹp đến như vậy, tình vợ chồng càng ngày càng khắng khít và hiểu nhau hơn, Thu Tâm lúc đó đang là sinh viên luật khoa SG năm thứ nhất, nàng bỏ luôn kể từ sau ngày lấy chồng để theo Duy về làm dâu gia đình chàng.

Nhưng không ngờ định mệnh thật khắc khe, chiến tranh bùng nổ, cao nguyên bị mất, trường võ bị di tản, dân chúng cũng chạy theo. Một viên đạn vô tình đã cướp đi mạng sống của Thu Tâm khiến chàng khóa sinh 29 chưa ra trường kia đau khổ như người mất hồn bỏ cả tham dự lễ mãn khóa vì an ninh thời cuộc của đất nước được ra trường sớm tổ chức tại Long Thành.

Gia đình Duy di tản về SG tạm trú ở nhà bà "sui gia" (mẹ của Thu Tâm). Sau đó, được một người cậu ruột của Duy là một trung tá không quân đón vào Tân Sân Nhất nằm chờ máy bay, và chiều 28 của cái tháng 4 buồn muôn thuở ấy, máy bay cất cánh mang theo một số người tị nạn trong đó có gia đình Duy bỏ lại sau lưng nhiều nỗi đau thương tơi tả, từ trên máy bay, Duy quay nhìn xuống phía dưới trời quê hương ngùn ngụt lửa khói mà không biết mình đang khóc cho ai? khóc cho quê mẹ đang bị bọn vô lương ngông cuồng vì chủ nghĩa ngoại lai đem bom đạn về cày nát quê hương? khóc cho lương dân vô tội, rồi đây số phận của họ sẽ ra sao? hay khóc cho người vợ thân yêu xác chưa kịp nguội đã phải vùi lấp vội vàng, nằm bơ vơ, lạnh lẽo, cô đơn trong khu rừng một ngọn đồi buồn hiu hắt?

...

Thế là chấm dứt một thế hệ trước, hai mươi năm sau, mẹ của Thu Tâm vì bệnh hoạn yếu đuối, vì buồn phiền tứ cố vô thân nơi xứ người, vì nhớ thương đứa con gái bạc phước chết một cách tức tưởi vì bom đạn nên sang Mỹ chẳng bao lâu bà cũng theo Thu Tâm mà đi về bên kia thế giới. Còn Duy, bây giờ đã 42 tuổi, sau bao nhiêu năm miệt mài ăn học để quên đi cái chết đau thương của người vợ trẻ, đã trở thành một bác sĩ tâm lý, chuyên khoa tâm thần của bệnh viện tâm thần San Jose với cái tên "Đào Duy Tâm". Duy Tâm là để nhắc nhở chàng giữ mãi hình ảnh người vợ tên Tâm ở trong lòng. Và bây giờ, một lần nữa, định mệnh lại sắp sửa đưa họ đến gần nhau, chúng ta cứ chờ thử xem.....

Trở lại với Tường Vân bên VN, thể theo lời yêu cầu của nàng, ba ngày liền, ngày nào ông bà bác sĩ cũng ngày ba bận, sáng, trưa, chiều cùng con gái lên đồi thông chờ... "con rể" xuất hiện. Xui cho Tường Vân, bó hoa hôm đó là bó hoa ngày cuối cùng Duy Tâm đặt lên mộ vợ trước khi lên đường trở về Mỹ, cho nên ba ngày liền, Tường Vân chỉ hoài công vô ích. Nhưng nàng vẫn không nản lòng, nàng có cái linh cảm bác sĩ tâm lý học Duy Tâm kia chính là người chồng kiếp trước của nàng, chỉ không hiểu tại sao lại đổi tên là Duy Tâm mà không là Roõng Duy mà thôi! hai mươi năm rồi! con người phải già đi, sự biến đổi giữa sự sống và sự chết quá lớn lao làm mình không nhớ và không nhận ra ảnh là chuyện thường.

Tuy nhiên để tránh sự ngộ nhận đáng tiếc xảy ra và không muốn mọi người nghĩ là mình điên, nàng để tâm dò xét, cẩn thận từ lời ăn tiếng nói và cố hồi tưởng lại những chuyện trong tiền kiếp để sau này khỏi bị lầm khi "nhận diện" người chồng của hai mươi năm trước. Cứ thế! Tường Vân trầm tư mặc tưởng, ít nói hẳn đi, tánh tình thay đổi, biếng nhác xao lãng việc học, chỉ thích rút êm vào trong phòng ngồi bó gối suy nghĩ.

Sự thay đổi của nàng đã làm cho ông bà bác sĩ lo sợ, ông để tâm điều tra và tìm hiểu nơi những người quen biết đã từng chạy loạn trong cuộc di tản rút khỏi cao nguyên hồi 75, quả thật đã có một số người biết có một cặp vợ chồng rất là tội nghiệp, người vợ bị trúng đạn chết trên tay người chồng, nhờ có một nhóm sinh viên sĩ quan trường võ bị Đà Lạt giúp đỡ đào huyệt chôn luôn gần đó, ông bà bác sĩ tuy đã biết rõ câu chuyện nhưng vẫn không chịu tin con gái mình là cô vợ nạn nhân hồi 75 đầu thai trở lại mà cứ sợ con mình bị bịnh thần kinh, hoặc dị đoan hơn một chút nữa là bị ma nhập.

Hồi 75 ông bà cũng có mặt trong đoàn người di tản, nhưng giữa đường vợ ông chuyển bụng nên gia đình ông phải tách rời đoàn người di tản và tìm vào một bụi rậm an toàn để bà sanh con cho nên không hay biết gì về chuyện thương tâm của đôi vợ chồng trẻ kia cả, và Tường Vân đã ra đời trong một hoàn cảnh như thế đấy! vả lại lúc ấy rất là hỗn tạp, xô bồ xô bộn, ai cũng lo thủ lấy thân, mạnh ai nấy chạy cho nên ít có để ý đến hoàn cảnh chung quanh, cho dù có để ý, có nhìn thấy, bây giờ hồi tưởng lại câu chuyện, ông bà bác sĩ vẫn cho là chuyện vô lý! có lý đâu vừa mới chết lại đầu thai vào một đứa bé mới chào đời ngay được. Càng nghĩ ông bà càng lo lắng, sợ Tường Vân bị tâm thần cho nên mời một vài bác sĩ tâm thần trong giới bác sĩ mà ông quen biết để tham khảo và đến nhà điều trị cho con gái ông vì Tường Vân nhất định không chịu đi đến phòng mạch của họ, nàng nói nàng không có bịnh gì cả.

Khám rất nhiều bác sĩ, không một bác sĩ nào dám khẳng định được bệnh của nàng cả, rồi bác sĩ này giới thiệu bác sĩ kia, bác sĩ kia giới thiệu bác sĩ nọ. Cuối cùng cũng đến bác sĩ Đào Duy Tâm, nhưng đặc biệt lần này, nàng đề nghị cùng Sảa và cha mẹ tìm đến phòng mạch của bác sĩ Tâm chứ không để bác sĩ phải nhọc xác đi đến nhà nàng.

Sau khi giao nàng cho bác sĩ Duy Tâm, mọi người trở ra phòng chờ đợi. Tường Vân ngồi đối diện với Duy Tâm đợi chờ một cuộc "phỏng vấn" mà nàng đã từng gặp với các bác sĩ trước. Họ cứ "nhìn nhau" như thế thật lâu, Duy Tâm vừa hồi họp vừa xúc động vì đã có nghe qua về "bịnh tình" của Tường Vân rồi, chàng không biết nói gì hơn là chờ đợi một phản ứng từ phía bên "con bịnh" rồi tùy cơ ứng biến bởi trong lòng chàng cũng đang giao động mạnh khi càng nhìn Tường Vân chàng càng thấy cuồn cuộn những hình ảnh của khúc phim dĩ vãng xen lẫn với khuôn mặt của Thu Tâm tươi cười nhìn chàng như khuyến khích.

Phần Tường Vân cũng rất là phân vân và bối rối không biết phải mở miệng nói như thế nào đây để cho "chồng" mình tin là nàng đã "đầu thai" trở lại bởi không cam lòng trước cái chết quá đột ngột và tức tưởi ở tuổi hai mươi trong khi nàng còn quá nặng tình chồng vợ. Chẳng lẽ cứ nhìn nhau như vầy hoài? cuối cùng, Tường Vân nở một nụ cười thật tươi nói bâng quơ:

- Em đã trở về.

Duy Tâm mất bình tĩnh thấy rõ, chàng đứng lên xoay người lại, cúi xuống bên bình lọc nước vừa lấy nước vừa nói:

- Cô khoan nói gì vội, hãy thả lỏng con người một chút, chúng ta cùng uống nước cùng trò chuyện nhé!

Không có tiếng Tường Vân trả lời, chỉ nghe tiếng thở gấp rút như người bị đứt hơi. Duy Tâm quay lại, nhìn thấy Tường Vân hai tay ôm lấy ngực, gương mặt tái xanh vô cùng đau đớn (y như lúc Thu Tâm bị trúng đạn tử thương) nàng kêu nhỏ:

- Đào Roõng Duỵ.. Đào Roõng Duỵ..

Duy Tâm kinh hãi liệng hai ly nước văng tung tóe xuống sàn nhà, chạy lại đỡ lấy Tường Vân. Hết sức lạ lùng, chàng gọi tên người vợ của hai mươi năm trước:

- Thu Tâm! em sao rồi?

Tường Vân thều thào:

- Hai mươi năm sau gặp lại...

Động tác và lời đối thoại của họ không hẹn mà diễn ra y hệt như giây phút hấp hối của Thu Tâm hai mươi năm về trước. Duy Tâm vực Tường Vân đặt lên giường khám bệnh, lập tức cưù tỉnh nàng ngay, nhưng nàng đâu có ngất xỉu, chỉ là quá xúc động mà thôi. Khi nhìn thấy cái lưng của Duy Tâm khom xuống bên bình nước lọc đã khiến giấc mơ trở lại nhắc nhở cho nàng biết đó là cái lưng người đàn ông nàng muốn tìm. Tường Vân ôm chặt lấy Duy Tâm nức nở:

- Đào Roõng Duy! tại sao anh lại đổi tên? em tìm anh khổ sở biết là dường nào, em là Thu Tâm vợ của anh hai mươi năm về trước đây! em không có điên, không có bị tâm thần, anh có tin em không?

Bác sĩ Duy Tâm cũng ôm chặt lấy Tường Vân, nước mắt ràn rụa:

- Anh tin! anh tin! xin lỗi em, xin lỗi em, tại anh sơ ý, cứ ngỡ là đổi tên Duy Tâm để nhớ đến em mãi, nào ngờ lại gây thêm khó khăn cho em trong việc tìm kiếm anh, lỗi tại anh, xin lỗi em, Thu Tâm! anh thật là nhớ em.

Một lát sau Tường Vân lo lắng hỏi:

- Bây giờ mình phải làm sao đây anh? mọi người chẳng ai tin em cả, nhất là cha mẹ em, họ cứ sợ em bị bịnh tâm thần.

- Đừng trách họ, chính anh cũng không dám tin hẳn, tuy có "điên điên khùng khùng" bởi cái chết của em và mơ mơ hồ hồ theo lời trăng trối "hai mươi năm sau gặp lại" nhưng lại tiêu cực buông xuôi theo nỗi đau tháng ngày để một mình em "lặn lội" tìm anh. Thu Tâm! em thật là tội nghiệp. Rồi chàng thì thầm vào lỗ tai nàng: nếu không muốn bị mọi người cho là tâm thần, em hãy nhớ cho kỹ một điều là, bây giờ em đang là một cô gái tên Tường Vân, anh là bác sĩ Duy Tâm chứ không phải Duy "chó cắn" và "cái Tẹt" lọ lem của thời xa xưa nữa! những kỷ niệm ấu thơ đó! em hãy "cất" nó vào vùng ký ức chỉ riêng anh và em biết mà thôi! không nên phổ biến, có như thế, anh nghĩ chúng ta mới còn cơ hội "châu về hiệp phố" được. Em hiểu không?

Rồi họ cứ ôm nhau như thế mãi. Thời gian như ngừng hẳn lại, không gian như lắng động, reo vui để chúc mừng cho hạnh phúc của một đôi vợ chồng đã bị quá nhiều ngăn cách ly kỳ vừa được "tái sinh".... Căn phòng bỗng dưng trở nên yên lặng khác thường, yên lặng đến nỗi chỉ còn nghe thấy nhịp đập của hai trái tim vừa chuyển mình đập chung một nhịp điệu "Điệp khúc tình yêu".

oOo


VN.NET
http://www.vn.net/article.php/20060106215253227