|
Contributed by: Admin |
Views: 3.709
LL
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, cho biết bà
tên thật là Marykate Lưu, qua Mỹ gần 6 năm theo chương
trình ROVR, đang sống ở Minnesota và hiện làm nghề Nails.
* * *
"Lạy Chúa, con phó thác linh hồn và xác con trong tay Chúa
và Đức Mẹ. Xin Chúa và Đức Mẹ gìn giữ con". Đó là
lời nguyện mỗi khi tôi bắt đầu lái xẹ
Đi làm mỗi bận tôi phải lái 25 miles. Nếu thời tiết
tốt, đường không bị kẹt xe chỉ mất 30 phút trên freeway.
Tôi vận dụng thời gian lái xe để học thêm Anh ngữ. Mấy
tháng qua tôi phải nghe đi, nghe lại 100 câu hỏi và đáp của
bài thi quốc tịch. Hôm nay, ngày cuối tuần tôi dọn dẹp
hút bụi. Nhìn lại cuốn băng. Từ nay nó trở thành một
vật kỷ niệm mà tôi sẽ giữ mãi trong đời để nhớ
đến Kathỵ..bà giáo già ở Austin. Cũng như nhớ mãi giọng
nói ấm áp, rõ ràng ở cuối cuộn băng: "Good luck to yoụ I
love you Kathy".
Đây là chiếc xe thứ hai với bằng lái năm năm ở Mỹ.
Tôi vẫn còn nhớ mãi ngày nào mới đặt chân tới đất
Mỹ. Hai vợ chồng đi học ESL lãnh được tiền học $580
mỗi người. Vừa có bằng viết anh Quới dẫn vợ chồng
tôi đi mua xẹ Chiếc xe Ford màu trắng chỉ có $1000. Rồi
cũng chính anh đứng tên mua bảo hiểm cho tôi. Nhưng anh
lại bảo tôi:
- Anh nóng tính hay la lắm. Nên không thể dạy em lái
được. Em gọi cô Hoài nhờ cô ấy dạy chọ
Đang vui vì mới mua được xe bỗng cụt hứng vì câu nói
của anh. Buồn buồn cúi đầu không nói. Nhưng tôi chợt
hiểu và thầm cảm ơn anh, bởi vì anh đã cứu nguy tôi
một màn rõ rệt: khỏi bị chồng ghen. Tôi mỉm cười
cười:
- Dạ, cảm ơn anh.
Cô Hoài người Việt sang Mỹ gần 10 năm. Cô có con nhỏ và
một đứa bị bệnh. Vì thế cô không đi làm. Giọng Huế
của cô cũng dễ nghẹ Cô rất siêng học. Nên cô nói tiếng
Anh rất khá. Cô lại tốt bụng, giúp nhiều người Việt
trong vấn đề thông dịch và dạy lái xẹ
- Nhìn em lẹ làng. Tôi nghĩ em học rất nhanh. Cô mỉm cười
bảo tôi.
- Em sẽ cố gắng. Tôi đáp
- Ngày mai bắt đầu được không cổ
- Ngày mai? Cô nhắc lại. Sao gấp vậy? Cô trầm ngâm. Ô
hôm nay mồng 9. nếu muốn chiều nay mình bắt đầu. Nhưng
chỉ lấy ngày thôi nhạ Chừng một tiếng.
- Dạ được. Tôi mừng rỡ.
Chiếc xe tuy chẳng mới mẻ gì. Nhưng tôi vui lắm. Lau
chùi, ngắm nghía. Rồi mỉm cười với bao suy nghĩ. Anh
Quới đến bên lúc nào tôi chẳng hay, giật mình khi nghe
anh hỏi:
- Cô Hoài chịu nhận học trò rồi phải không? Chừng nào
bắt đầu?
- Dạ chiều nay. Tôi đáp.
- Chiều nay? Anh ngạc nhiên. Hèn gì lo chuẩn bị đủ thứ
nhạ
Nắng tháng 9 thật oi bức. Thỉnh thoảng một làn gió nhẹ
thổi quạ Lòng tôi lâng lâng với bao ý nghĩa miên man.
Chiều nay, buổi đầu tiên, học lái xẹ Tôi như đứa trẻ
được mẹ hứa dẫn đi chơi xạ Với tâm trạng náo nức,
sẵn sàng. Chỉ mong đến giờ khởi hành.
Rồi giờ ấy đã đến! Cô Hoài lái chiếc xe Honda màu
đen tới.
- Chào cô, tôi vui mừng.
- Hello! Chú Quới, chú Tâm khỏe không? Cô lên tiếng. Chà,
tiếng xe cũng còn ngon lắm chứ, màu cũng đẹp đấy! Mua
bao nhiêu vậy?
- Chỉ có $1000 thôi cô ạ. Anh Quới dẫn tụi cháu đi muạ
Chồng tôi đáp.
- Mới qua như vậy là giỏi lắm rồi, chỉ hơn một tháng
đã có bằng viết mua được xẹ Thấy Hương nó ham học,
tôi nghĩ nó học rất nhanh.
- Dạ, cháu cũng nghĩ vậy. Ở VN nó chạy xe Honda giỏi lắm.
Đường nào ở Saigon mà nó không biết.
Mặt trời còn khá cao. Ánh nắng chiều vẫn còn gay gắt.
Những bãi cỏ xanh tươi những khóm hoa đủ màu, cảnh trí
thật đẹp. Đôi chim liù lo hót trên cành như muốn chia xẻ
niềm vui, với người con gái VN, bước đầu hòa nhập
vào cuộc sống mới.
Chẳng mấy chốc cô Hoài đã chở tôi đến trường học,
phía sau trường có parking rộng. Buổi chiều thật vắng
vẻ, thuận tiện cho việc tập lái xẹ Cô dừng xe lại rồi
chỉ cho tôi từng chi tiết, những bộ phận cần biết
trong xẹ Cô nói:
- Quan trọng nhất là chân ga và chân thắng. Cẩn thật
đừng để nhầm là khổ đó nhe!
Tôi chú ý và nhìn những động tác của cộ Tôi bắt
đầu ngồi vào chỗ lái.
- Được rồi bắt đầu nhẹ Cô bảo.
Đôi tay tôi run run, xe từ từ chuyển bánh. Mới đầu
rất chậm rồi nhanh hơn. Chỉ 10 phút sau tôi có thể chủ
động. Cảm giác run sợ mất dần. Nhưng bất ngờ, cô
Hoài la lên:
- Chậm chậm lại, 20 miles thôi, đừng chạy nhanh quá!
Một giờ trôi quạ Tôi cảm thấy thoải mái và thích thú.
Thật ra lái xe không khó lắm. Tập lái xe đạp, xe Honda
còn khó hơn nhiều, xe hơi 4 bánh có ngã đâu mà sợ. Tôi
nghĩ thầm.
- Hôm nay bao nhiêu đó đủ rồi, em khá lắm, dạn dĩ và lẹ
làng. Cô mỉm cười vẻ hài lòng.
Nhưng tôi chẳng hài lòng tí nào. Bởi vì buổi tập quá
ngắn ngủi.
Sau 3 ngày tập lái tôi đã tiến bộ nhiều. Hôm cuối
tuần, cô Hoài chở tôi đến bãi tập sớm hơn. Sau khi
dời chỗ, cô Hoài mở nhạc, cô hát theo nho nhỏ. Tôi vẫn
chú tâm vào việc lái xe, nên không để ý. Bài hát trữ
tình, giọng ca ngọt ngào, đã vô tình đưa cô Hoài vào
giấc mộng đẹp. Lái vòng quanh khung viên nhà trường, tôi
đâm chán, chợt ý nghĩa táo bạo nảy sinh trong đầu óc
tôi: thử lái về nhà. Nghĩ là làm. Tuần trước mấy
lần chở tôi về tôi đã quan sát kỹ, từng con đường,
những cua quẹo từ trường về nhà. Vả lại, hôm nay weekend
xe không đông lắm. Thế là tôi thử. Liếc mắt nhìn sang
cô một lần nữa, đầu cô nghiêng qua một bên, mắt
nhắm nghiền, miệng há ra, âm thanh đều đều với tiếng
ngáy phò phò. Tôi mỉm cười với ý nghĩ: "Vắng chủ nhà,
gà mọc đuôi tôm".
Qua mấy bảng stop, tôi đã đến đường Main St, con
đường có 2 lanẹ Tôi cẩn thận hơn dừng lại ở đèn
đỏ. Nhìn sang cô với nỗi lo phập phồng. Bởi vì, khi
tôi thắng xe lại chiếc xe dừng không êm. Nhưng cô vẫn
ngủ ngon, may quá.
Sau 20 phút, tôi đã về đến nhà
Tắt máy xẹ Tiếng nhạc và tiếng động cơ không còn. Cô
giật mình. Sau vài giây ngơ ngác. Cô nhướng mày:
- Em, em lái về nhà? Cô dằn từng tiếng. Oh, my god! Cô
thở ra và lắc đầu.
Tôi biết, tôi đã làm cho cô một phen hú vía. Nhưng cô
chẳng nói gì thêm, bởi vì cô và tôi đã về tới nơi an
toàn. Chắc chắn cô thầm nghĩ "Chưa có cô học trò nào
táo bạo như tôi".
- Cô vào nhà uống nước. Tôi mời.
Thả người trên sofạ Cô Hoài đón ly nước từ tay anh
Quới:
- Sao về sớm vậy cổ Chồng tôi bấm nhỏ TV, quay sang
hỏi.
- Hương nó học ra sao? Chắc lười học, đòi về sớm chứ
gì? Anh Quới tiếp.
Cô Hoài lắc đầu:
- Tôi như nằm mơ, giật mình đã thấy ở nhà anh đây
rồi!
Rồi cô kể lại sự việc. Anh Quới và Tâm trố mắt nhìn
tôi.
Sắp đến ngày thi, tôi năn nỉ cô Hoài:
- Cô ơi! Cô chở em tới chỗ thi, em muốn nhìn xem cách
thức người ta thi như thế nào.
Cô chỉ cho tôi rất kỹ:
- Đoạn đường này dễ nhầm lắm, coi chừng wrong way đó
nha! Từ đường 1 chiều quẹo sang 2 chiều. Đến đoạn
đường phía trước từ 2 chiều đổi sang một chiều.
Cẩn thận nhạ Nhiều người bị rớt trên đoạn đường
này.
Ngày thi đã đến. Tôi nôn nao, lo lắng. Sáng ngày thi, tôi
dậy sớm, chuẩn bị các thứ. Một mình lấy cọc, làm
cờ, tập lái những cách vào parking. Không hiểu tôi bị
chi phối bởi đâu? Thay vì gài số chạy D4, tôi lại cài
số de R. nhưng lại đạp ga, thế là: Rầm! Xe tôi đụng
phải xe truck của anh Quới, xe ấy lùi lại khoảng 3 feet. Tôi
cuống cuồng, may thay anh Quới đi làm về khuya đang ngủ
ngon nên không hề hay biết. Chồng tôi, vội vã chạy rạ
Tôi vẫn còn hốt hoảng:
- Đừng nói với anh Quới bây giờ. Để em đi thi trước
đã. Về rồi cho anh ấy biết sau. Tâm an ủi.
- Bình tĩnh đi em, để anh liệu bề nói với anh ấy. Yên
tâm, đi thi đị Cẩn thận nhẹ
Tới nhà cô Hoài rồi mà tôi vẫn chưa hoàn hồn. Thấy
mặt mày nhợt nhạt của tôi, cô chưa kịp hỏi gì thì
điện thoại reo. Cô quay sang tôi:
- Chú Quới muốn nói chuyện với em. Tôi giật thót
người. Không đợi anh ấy nói gì, tôi nói một tràng:
- Anh Quới! Em...em xin lỗi. Em sợ quá, nên không dám nói
với anh. Em định đi thi xong rồi về nhà, em.... Tôi rưng
rưng nước mắt.
- OK, nghe anh nói nè. Bình tĩnh đị Người nhà cả mà. Lo
lắng và giúp đỡ em không hết. Anh chỉ gọi cho em yên
lòng thôi. Cố gắng đi nhe, good luck. OK.
Tôi thở phào. Cô Hoài chở tôi đến chỗ thị Tôi không
còn cảm giác náo nức của mấy ngày quạ
- Hay là mình dời ngày thi được không cổ Tôi hỏi
- Đến đây rồi, cứ thi dị Đậu rớt có ăn nhằm gì
đâu. Nhưng mà hãy bình tĩnh tập trung tinh thần thi đị
Mọi việc rồi sẽ tính.
Sau khi kiểm tra các bộ phận xe, đèn, dầu, thắng và bảo
hiểm xẹ Qua những câu hỏi lý thuyết đến phần thực
hành. Mới đầu tôi run quá, không tự chủ được. Tôi
cố giữ bình tĩnh và rồi chỉ vài phút thôi. Tôi cảm
thấy thật bình thường, không còn khiếp sợ ông ta nữa.
Những phần test, tôi thực hiện rất đẹp mắt, 20 phút
sau tôi đã hoàn tất. Về đến bãi đậu, cô Hoài đi
nhanh tới:
- How is she doing? Cô hỏi.
- She is doing very well. Ông ấy trả lời.
- Does she pass?
- Nọ
- Whỷ Tôi nóng ruột chen vào.
- Because, the first timẹ If I give you pass. You"ll think that you
are very good driver. So, you won't be careful when you are driving
the car. Yoụ ll see me next time OK.
Tôi đỏ mặt, thầm nghĩ: "Vậy là lần sau nếu gặp ông
ấy tôi đâu cần phải thi" nhưng tôi đâu dám nói. Tôi
thất vọng lầm bầm: "Thật xui xẻo gặp ông già này".
Một tháng trôi quạ Tôi không cần học lái xe nữa, nhưng
cuối tuần cô Hoài chở tôi đến bãi thi, để dợt lại.
Đúng như dự đoán, lần hai tôi thi rất dễ dàng. Tôi
không gặp lại ông ấy, nhưng lần này là một cô gái dễ
thương với khuôn mặt xinh xắn, nụ cười duyên dáng. Cô
tỏ vẻ rất hài lòng, sau 20" cùng tôi trên đoạn đường
test. Cô nói ngay, khi tôi vừa đậu xe ở bãi:
- You pass. My congratulations to yoụ
- Thank you so much.
Cô bắt tay tôi thật lâu. Cô vẫn giữ nụ cười trên
môi. Từ giã cô, tôi vào phòng hoàn tất thủ tục: điền
form, kiểm tra mắt, chụp hình, đóng tiền, nhận bằng tạm
và về.
Ở trường ESL, mọi người vây quanh tôi. Họ biết tôi đi
thi về, vì hôm nay tôi đi học trễ gần 1 giờ. Mỗi
người hỏi một câu, làm cả phòng ồn ào hẳn lên.
- Đậu rồi à?
- Lần thứ mấy?
- Run không?
- Giỏi thiệt!
- Gặp người nào vậy?
Tiếng chuông reng, tiết học thứ 2 bắt đầu. Mọi người
vẫn còn xôn xao, nhưng chợt im bặt. Bà Kathy bước vào:
- Good morning! Bà chào mọi người.
- Good morning teacher! Mọi người chào đón lại.
- Sit down. Bà giơ tay ra hiệu rồi đi thẳng tới bên tôi.
- My congratulations to yoụ Good girl. Bà ôm tôi, hôn tôi.
Niềm vui dâng tràn trong tôi. Tôi ôm lấy bà để chia xẻ
cái hạnh phúc nho nhỏ, sự thành công đầu tiên mà tôi
mới đạt được. Nước mắt tôi tuôn trào, rơi chả lã
trên vai bà. Như một người mẹ hiền bà vuốt má đầy
nước mắt của tôi, vén tóc lù xù trên trán tôi, bà gật
đầu nhìn tôi với nụ cười chan chứa yêu thương.
Mùa đông đã đến, tuyết bắt đầu rơi. Lần đầu tiên
tận mắt nhìn thấy tuyết. Thật là tuyệt. Mới đầu
tuyết rơi và tan đị Nhưng vài giờ sau tuyết nhiều hơn
và nhiều hơn. Lớp tuyết đọng lại trên mặt đường,
trên sân cỏ. Cả vùng trắng xóa. Hôm nay lần đầu tiên
trong đời, tôi nhìn thấy tuyết và lái xe trên tuyết.
Anh Quới bảo tôi:
- Cẩn thận nha, đường trơn đấy! Chỗ thắng gấp nguy
hiểm lắm! Thắng rồi nhả rồi thắng lại. Chớ có dại
chạy sát đít xe họ.
Mới đầu cũng hơi sợ, rồi cũng quen.
Mùa đông qua đị Tôi đã vững vàng hơn. Từ ngày có
bằng lái. Bởi vì tôi chưa đi làm nên có thể giúp
được rất nhiều người. Chở họ đi học, đi làm, đi
nhà thờ, tới bệnh viện kể cả tập lái cho họ.
Cuộc sống đang bình yên. Bỗng đâu sóng gió lại đến,
chiến tranh nổi lên trong gia đình. Hòa bình trở lại
nhưng không khí trở nên nặng nề. Thế là "chiến tranh
lạnh" xảy ra kéo dài gần 3 tháng. Không chịu nổi. Cuối
cùng tôi là người lên tiếng và bước chân ra đị Mẹ con
chỉ mang theo quần áo, đồ chơi của con, những giấy tờ
cần thiết.
Trên xe ba mẹ con, chúng tôi đi về một thành phố khác
hoàn toàn xa lạ không người thân, không bạn bè. Chỉ cầm
trong tay bản đồ MN và địa chỉ của cơ quan xã hội.
Giờ đây tôi mới thấy rõ: bằng lái xe quả thật vô
cùng quan trọng. Tuy chưa có thẻ xanh, chưa có bằng quốc
tịch. Nhưng tôi nghĩ rằng bằng lái còn quan trọng hơn
nhiều.
Lần đầu tôi đổi vì bằng lái hết hạn. Nhưng lần này
tôi đổi bằng vì tôi đổi tên. Năm năm cũng may mắn
tôi chưa hề bị ticket nào. Một hôm nọ, đọc bài báo có
một câu chuyện vui về người lái xe quá tốc độ trên
freeway. Nên police giữ lại:
- Anh lái over miles. Police nói với anh. Anh vừa sợ, vừa
tức.
- Có biết bao nhiêu người lái cùng tốc độ như tôi. Sao
anh chỉ bắt một mình tôi?
- Anh có bao giờ đi câu cá chưa? Police hỏi.
- Có. Anh trả lời
- Vậy mỗi lần anh câu dính cá. Anh bắt được mấy con?
.....anh lái xe ngơ ngác. Police man nói tiếp:
- Tôi giống như người đi câu cá. Còn anh giống như
những con cá. Lần lượt hết con cá này tới con cá khác.
Hôm đó thứ 7. Tôi đi làm về ghé sang chợ VN lúc đó
đã gần 6 giờ chiều, chợ VN sẽ đóng cửa lúc 7 giờ.
Tôi tranh thủ chạy khá nhanh. Trong phố đoạn đường tốc
độ chỉ có 30 miles vậy mà tôi lái đến 45 miles vì thấy
đường vắng. Dừng lại ở bảng stop all way. Chết rồi,
chiếc xe police ở bên kia đường. Và chết thật. Tôi bị
chộp ngay khi vừa qua khỏi bảng stop. Hai tướng đứng hai
bên cửa. Tôi kéo kiếng cửa sổ xuống.
- Do you know how many miles you can drive on this street? Một
tướng đứng bên tôi hỏi.
- Yes, I known. Tôi lí nhí, but I" so sorrỵ Please, forgive me one
timẹ Because, I need to come to bathroom quicklỵ Hai người nhìn
nhau và quay mặt mỉm cười.
- Let me see your ID.
Hắn nói mà không nhìn thẳng tôi. Tôi móc bằng lái và
cả bảo hiểm xe đưa cho hắn.
- Where are you going? Hắn tiếp tục.
- Ị m going to the Vietnamese Market on Nicolet Ave S. tôi trả
lời.
Hắn nhìn tôi, gật đầu tỏ vẻ tin tưởng rằng tôi nói
sự thật.
- OK, you can gọ
- Thanks.
Hú vía. Từ đó tôi không bao giờ dám ẩu nữa. Tôi rất
cẩn thận trong phố. Trên freeway, đôi lúc tôi cũng bị
overmiles. Nhưng lúc nào tôi cũng nhớ lời dặn của anh
Sơn, share phòng cạnh phòng tôi:
- Em muốn lái nhanh và an toàn ở lane ngoài, chỉ khi nào có
xe ở trước và sau em. Anh còn dạy tôi chỉnh 2 kiếng hông
sao cho dễ nhìn thấy xe đằng sau của 2 lane, 2 bên dễ
dàng. Kể cả chỉnh kiếng hậu cho ban ngày và ban đêm, cả
nút an toàn ở cửa sau. Vì tôi có con nhỏ, để cháu không
thể tự mở được.
Năm năm tuy chưa có nhiều kinh nghiệm. Nhưng đối với
tôi lái xe cũng là cái thú, là niềm vuị Minnesota, mỗi
độ thu về, lá cây lần lượt đổi màu. Nếu các bạn
có dịp đến Minnesota vào đầu mùa thụ Tôi tin chắc rằng
các bạn sẽ thích thú nhìn cảnh hoàng hôn buông xuống. Lái
xe chầm chậm, nghe nhạc, hứng gió và thưởng cảnh.
oOo
|