|
Contributed by: Admin |
Views: 963
Lê Nguyễn Hiệp
Hồi còn nhỏ lúc tôi chừng 12 tuổi đầu, tuổi bắt
đầu có những thay đổi sinh lý, giọng nói thay đổi ồ
ồ thấy rõ, những mụn bọc trứng cá bắt đầu mọc tràn
trên mặt để lại vài vết sẹo nhỏ chứng tích không thể
chối cãi của tuổi dậy thì.
Hồi đó tôi có thương một
thiếu nữ hơn tôi ba tuổi, thằng nhỏ này coi bộ mơ
mộng hơi sớm đó nghe. Tôi làm đủ cách để cho nàng chú
ý đến tôi, nhưng càng làm bộ làm tịch nàng càng coi tôi
như thằng em trong nhà. Nàng càng xa lánh, như sức hút nam
châm, tôi càng bị đờ đẫn mê mẩn cả tâm hồn.
Trong dịp đi chơi nhóm vừa con trai con gái cả thẩy hơn hai
chục mạng tuổi từ 10 đến 16, tôi tuổi 12 cũng thuộc
loại em út trẻ trong đám, các chị khen em bé trai ngoan hiền
.
Giời ạ, em trai sắp sửa mọc râu rồi các chị. Cả nhóm
được đi Đà Lạt do cha xứ tổ chức, thích nhé vì nhà
tôi nghèo vừa đủ ăn nên bố mẹ tôi đâu có dư tiền cho
anh em chúng tôi đi chơi, nghe nói được đi chơi Đà Lạt
không tốn tiền bố mẹ tôi cũng vui. Con đường đi lên
Đà Lạt thật là xa lắc lơ so với tuổi thơ hồi đó, qua
Thủ Đức vượt Biên Hòa con đường không thấy gì khác
lạ vì đã quá quen thuộc. Tới được Bờ Lao thì đã quá
trưa, nhưng mới được nửa đường, mãi đến tối chúng
tôi mới đặt chân đến thị xã sau khi đã qua những khúc
đường đèo vòng vèo nguy hiểm, dưới kia là vực tôi
chỉ sợ bác tài ngủ gục thì chết cả đám. Lên xứ cao
nguyên lạnh cóng so với Saigon nóng nực, tôi không biết
nên chỉ mang trần sì chiếc áo học trò mỏng manh.
Đã vậy để cho người chị gái 15 tuổi mà tôi thương
thầm để ý, ngay buổi sáng sớm tinh sương mới 7 giờ
sáng, sương mù còn dầy đặc, xứ sương mù có khác, tôi
cởi trần trùng trục chỉ còn độc chiếc quần xà lỏn,
tự tra tấn mình bằng những gáo nước lạnh buốt xương
tủy xối lên ào ào trên tấm thân gầy gò trơ cả xương
sườn đếm thấy rõ. Nghĩ mà tội nghiệp tôi hồi đó
chịu lạnh thấu xương chỉ có một mục đích là mong nàng
để ý và thương mình lại chăng. Thấy nàng cười chỉ
trỏ tôi lại càng xối nước dữ dội cho đến khi lạnh
cóng cả người tôi mới thôi.
Về Saigon lại tôi bị cảm lạnh ho xù xù khiến mẹ tôi lo
lắng vô cùng. Trong suốt hai ngày chúng tôi mặc sức rong
chơi, đi leo đồi núi sau nhà thờ, rồi thăm hồ Than
Thở. Bận về chúng tôi có ghé qua thác Cam Ly thăm thác
nước chảy, một kỳ quan của thiên nhiên mà lần đầu
tiên tôi được thấy. Trong khung cảnh hữu tình tôi đâm
ra mơ mộng, ước gì tôi được chạm vào bàn tay nàng thì
trời ơi, mới nghĩ đến đây mà người tôi đã rung lên
từng đợt không thể nào kềm chế nổi. Suốt quãng
đường về trên xe đò, nơi những chỗ dừng chân nghỉ
ngơi tôi thỉnh thoảng nhìn trộm nàng, đây là những giây
phút cuối cùng tôi còn được tha hồ nhìn ngắm, còn
được kề cận bên nàng dù khoảng cách có hơi cách xa.
Tôi tham lam ngắm nhìn chỉ sợ thời gian bay vụt đi. Con
đường về Saigon sao tôi thấy ngắn và nhanh chi lạ.
Đó là chuyến đi chơi miền cao nguyên tôi xin kể tiếp
chuyến đi chơi miền tây. Cha xứ nhà thờ nơi tôi trú
ngụ thường vài năm ngài lại đi nghỉ hè, hay dắt nhóm
chúng tôi đi theo. Kỳ này chúng tôi đến xứ đạo miền
tây cách Saigon khoảng 3 tiếng đồng hồ xe hơi. Ngồi trên
xe đò nhìn hai bên đường là những ruộng lúa thẳng
cánh cò bay, những hạt lúa chín trải dài thành những tấm
thảm vàng chạy dài hun hút, xe chạy một lúc vượt qua con
kênh nhỏ rồi rẽ vào con đường đất chạy thẳng vào bãi
đất rộng. Nhà thờ ở miền quê nên cũng rất khiêm
nhường, nói đúng hơn đó là một tu viện.
Nhà thờ tọa
lạc trên mảnh đất rộng bao la bát ngát với đủ mọi loại
trái cây, quít, cam, mít, vú sữa, xoài, trứng cá, ổi, me,
khế, v.v..., có thể nói các loại trái cây miền nam đều
có mặt ở đây hết. Cũng vì thế mà mới có chuyện
nói, nàng đòi ăn trái me hỏi có ai dám leo lên cây me để
hái trái me không. Nhìn ngó đám con trai không có ai tỏ vẻ
muốn làm cả, tôi bèn tình nguyện leo lên cây hái me cho
nàng chỉ để mong được nàng chú ý. Tôi đã hái được
nửa chừng định với tay qua bên cành khác để hái thì
chúa mẹ ôi tôi nhìn thấy một con rắn xanh biếc đang thò
cái lưỡi nhỏ nhọn định táp vào tay, tôi chỉ kịp hét lên
một tiếng "rắn" rồi tụt xuống nhanh như chớp bất kể
cành cây nhọn làm sướt hết mình mẩy, kể ra khinh công
chú nhỏ cũng không đến nỗi tệ hại lắm nhất là trong
hoàn cảnh thập tử nhất sinh này.
- R..ắ.. n.., rắn. Tôi hét không ra hơi mặt mày xanh lét.
Thế là cả bọn ù té chạy. Mình mẩy tôi xây xát mà
chẳng hề được nàng hỏi thăm lấy một câu. Lòng buồn
vô hạn, tôi ấm ức cả buổi chẳng thiết nói chuyện
nữa. Nói thì nói vậy về đến nhà, được hơn tuần sau
tôi đã quên hết mọi chuyện xảy ra trước đó. Quả là
tuổi trẻ dễ quên và tha thứ, hàng tuần vẫn sinh hoạt
nhóm trong nhà xứ, tôi còn gặp nàng, vẫn còn tìm đủ
cách khác nhau để cho nàng chú ý.
Trong những buổi tập hát tôi cố gắng mang giọng "teno"
the thé cao vút trời xanh để gởi đến nàng, tiếng hát
khó chịu như hét vào lỗ tai nàng vì tôi thấy nàng nhăn
mặt bịt lỗ tai, ấy vậy mà tôi cứ tưởng nàng vẫy tay
ủng hộ tôi khiến tôi càng phùng mang ra hát đến khô cả
cổ họng (khát nước thấy mẹ).
Mối tình vô vọng, sau này nàng thi đậu xong tú tài phần
nhất thì tôi mới chập chững bước vào đệ tứ (thôi
cha đệ tứ mà biết yêu con mẹ gì chứ), nàng đi lấy
chồng để lại trong tôi nỗi buồn ray rứt khôn nguôi.
Oái oăm quá mối tình câm.
Bẵng đi một thời gian dài trở lại thăm quê hương nói
đúng hơn là thăm mẹ già, tình cờ gặp lại nàng trong
hoàn cảnh hết sức ngỡ ngàng. Hôm đó anh thứ tôi rủ đi
ăn sáng ở một tiệm ăn sáng nổi tiếng về món trứng
ốp-la, tôi cũng thật vô tình nói đi thì đi. Vừa ngồi
vào bàn có tiếng nói trong trẻo cất lên.
- Thưa chú dùng chi ạ.
- Cho chú ly cà phê đen, hai trứng ốp la và một ổ bánh
mì.
Tôi ngẩng đầu lên ngó và cảm thấy bủn rủn cả tay chân
vì nàng của tôi 15 tuổi thời xa xưa đang hiện ra trước
mắt. Lúng túng chưa kip định hồn vì đang còn trong mơ,
thì nghe một tiếng nói khàn khàn cất lên, "có món cháo
lòng quí khách có muốn thưởng thức không". Tôi ngoái
đầu nhìn vào trong quầy, cả một khung trời sụp đổ,
thần tượng tôi say mê mệt giờ đã biến thành một
người đàn bà trung niên, da đã nhăn và tướng đi lụm
cụm bởi vì những ngày tháng vất vả làm lụng nuôi chồng
con, hết rồi còn đâu người thiếu nữ 15 tuổi đã một
thời làm tôi mê mẩn.
Tôi vội vàng trốn chạy khỏi nơi chốn một thời để
nhớ, dĩ vãng đẹp xa xưa, tôi muốn giữ lại trong lòng
những kỷ niệm đẹp. Mối tình câm chỉ đẹp khi còn dang
dở, trời đã oái oăm để cho tôi gặp lại người xưa
làm chi khiến cho tan đi giấc mộng đẹp.
40 năm trời dài đăng đẳng, người trong mộng vẫn thỉnh
thoảng hiện về lảng vảng trong trí tôi. Làm thế nào để
giết chết người trong mộng? Đôi khi trong một bất
chợt nào đó tôi ngồi bất động mắt nhắm nghiền để
cho dĩ vãng chảy trôi theo dòng nhạc:
"Làm sao giết được người trong mộng để trả thù duyên
kiếp lỡ làng. Giết người đi, giết người trong mộng
đã hiện về...".
Buồn!!!
oOo
|
|