|
Contributed by: Admin |
Views: 3.398
Mõ Sàigòn
Mãn Sinh, người Xương Hóa, thuộc huyện Triết Giang, làm
nghề dạy học. Một hôm, xin được công việc mới ở Dư
Hàng, bèn quảy gánh hành trang lên đàng cho kíp lời hẹn
với người ta. Lúc đến nơi, Sinh tà tà ra phố chợ.
Ngẫu nhiên đi ngang qua dưới một nhà lầu ở bên
đường. Chợt có vỏ quả vải rơi trúng vào vai, liền
ngửng đầu lên thì thấy một cô gái trẻ đẹp ngồi trên
đó. Dáng điệu yêu kiều, ánh mắt xa xôi, bèn trố mắt
ra mà nhìn chòng chọc. Cô gái bất chợt nhìn xuống,
cười cho một phát rồi mau lẹ đi vào, khiến Sinh chết
cả tim gan mà giật mình bảo dạ:
- Người đẹp ta gặp đã nhiều, nhưng chưa có em nào
mượt mà đến thế. Cái này mà'ÿ như cánh vạc bay, thì
chí nam nhi khó vuông tròn đó vậy.
Bèn xiêu vẹo đi về, mà lòng ngổn ngang trăm mối khó
lòng yên nghỉ đặng. Thời may gặp Vương Do là người
đồng hương, lại hay tìm hiểu chuyện thiên hạ, liền
mời vào quán rượu bên vệ đường, những mong mượn
chút men để tỏ bày niềm tâm sự. Lúc xoay được vài
tua, Do mới nhìn thẳng vào mắt của Sinh. Cẩn trọng nói:
- Cơm trong miệng dễ nhai. Lời trong miệng khó nói. Huynh
thần sắc kiểu này. E có điều chi vướng bận tận tâm
can, khiến đôi mắt nhuốm lên màu u uất. Có phải vậy
chăng?
Mãn Sinh nghe thế liền dõi mắt nhìn trời hiu quạnh, rồi
chán nản đáp:
- Thà làm hư hỏng cuộc đời mình, còn hơn là không làm
gì cả, bởi xuân thì rồi cũng úa đi, thì giữ cho lắm
cũng chẳng nhằm chi hết ráo!
Vương Do bỗng lùng bùng trong dạ, bởi Mãn Sinh trả lời
trớt hướt trớt he, bèn xoay chuyển ý nghĩ trong tâm mà
thì thào bảo bụng:
- Xưa cũng như nay. Trong lòng mỗi người đều nuôi tự
ái. Dù là kẻ nghèo khổ sang giàu, quân tử hay tiểu nhân,
cũng cứ như thế mà phang tới tới. Vậy muốn có rượu
mà uống dài dài, thì trước là đừng đụng đến tự ái
của người ta, sau thấy việc không hay cũng mần thinh hông
nói.
Rồi phè cánh nhạn ra mà nhậu. Được đâu một chặp lại
thấy bụng không yên, bèn bảo dạ rằng:
- Danh vọng, tiền tài, rượu ngon, gái đẹp, nhà lầu, xe
hơi, đều là những thứ dễ làm cho người ta mê hoặc,
đến độ sát phạt nhau, mà chẳng kể số chi đến đạo
lý và nhân phẩm làm người. Thằng này đang dạy học. Lẽ
ra phải ngon lành hết biết - mà hồn vía chạy lên mây -
thì chốn tâm can ắt tan tành đó vậy!
Đoạn ngẫm nghĩ một chút, rồi từ từ nói tiếp:
- Người ta gặp chuyện buồn mà mình không giúp là bất
nhân. Uống rượu của người ta mà không tìm cách trả là
cái phường bất nghĩa. Ta dù lấy chuyện của thiên hạ
làm vui, nhưng cũng không thể đánh mất'ÿ lương tri dễ
dàng đến như thế.
Bèn đợi lúc Mãn Sinh khà xong một cái, liền nắm vội
đôi vai. Lẹ miệng nói rằng:
- Người đang gặp cảnh trớ trêu mà có kẻ để sớt chia
niềm tâm sự. Cho dầu chưa có thể giải quyết được
việc gì, nhưng trong lòng cũng bớt, nhẹ cái lọ Vậy sao
không sớt cho buồn kia vơi bớt?
Mãn Sinh thở hắt ra một cái, rồi nhướng mắt nhìn
Vương Dọ Mệt nhọc nói rằng:
- Hồng nhan đa truân đâu chưa thấy! Chỉ thấy mình'ÿ
chết mẹ với hồng nhan, thì vết thương kia bao giờ mới
lành đặng?
Vương Dọ Từ lúc biết Mãn Sinh buồn là tại nơi phần
duyên phận, liền nhẹ nhỏm cả người. Thơ thới nói:
- Đệ tuy chưa có bằng Tiến sĩ, nhưng cá cặp ghép đôi.
Những tưởng mụ bà cũng khó lòng mát tay hơn thế!
Bèn rung đùi ngồi đợi. Mãn Sinh thấy vậy, mới hít lẹ
hơi sâu, rồi đem chuyện trúng vỏ vải ra mà kể. Lúc mọi
sự đã xong, liền đan hai bàn tay lại. Ấp úng nói:
- Thương người ta, mà tên họ chẳng hề nghe biết. Lỡ
mai trời đất gọi về. Liệu còn giỗ chạp đặng hay sao?
Vương Do cười cười đáp:
- Nàng ấy tên là Tiểu Thúy, ở kỹ viện Giả thị. Nổi
tiếng là người tài hoa. Trăm người chưa chắc đã có
một người vẹn toàn đến như thế. Huynh mà trồng cây si
chỗ này, thì trước là hổng đủ tiền chung. Sau chữ ghen
tương cũng khó lòng trôi mất.
Mãn Sinh khựng người đi một chút, rồi chắc nịch nói
rằng:
- Mình thương người ta, mà phải đợi lúc người ta tốt
số rồi mới nhảy vào - thì cái thương đó - chỉ là
thương cho cái danh giá của mình đó vậy. Mình muốn lập
gia đình với người ta, mà phải đợi lúc người ta đủ
đầy công dung ngôn hạnh - thì cái muốn đó - chỉ là vun
quén cho ích kỷ bản thân. Mình quý trọng người ta, thì cho
dẫu người ta có trong bùn vấp ngã, hoạ'ÿc dính mực lem
nhem, cũng nhào dzô cứu vớt. Chớ đợi người ta lễ
giáo đàng hoàng. Hết mực gia phong, rồi mới trầu rượu
mang qua để nói điều ước nguyện - thì cái quý trọng
đó - cũng chỉ là quý trọng chính mình. Chớ có cáíÿ mẹ
họ gì đâu, mà yêu với iếc?
Đoạn tợp thêm vài hớp nữa, rồi mạnh dạn nói:
- Cái gì nâng lên thì có thể bỏ xuống được, nhưng
chuyện tình cảm. Không phải muốn bỏ là bỏ xuống được
đâu!
Vương Do nghe vậy mới bụng dạ bất an. Hoảng hốt nhủ
rằng:
- Tùy ngộ nhi an, tùy cơ ứng biến. Giúp người ta mà
giúp vội giúp vàng, đến độ không lý gì đến chuyện
mình giúp có thích hợp với họ hay không, thì cái giúp
đó trở thành cái hại. Thiệt là khó tính!
Rồi ngồi thừ ra đó mà suy nghĩ. Mãi một lúc sau mới
nhỏ nhẹ nói rằng:
- Chỉ vì một cái vỏ vải đụng vào, mà nên duyên chồng
vợ. E có vội lắm chăng? Chi bằng bỏ một ít tiền của,
thêm một chút thời gian, để thử xem tâm có đầu, ý có
hợp, hẵng nhào dzô chơi láng. Chẳng đặng hơn ử
Mãn Sinh gật đầu cho là phải, bèn theo vậy mà làm.
Qua
ngày sau, Sinh mang tiền tới, được Tiểu Thúy tiếp đãi
ân cần, lại ra mòi quyến luyến. Sinh thấy vậy, lòng
càng đậm thêm, liền ứng khẩu tặng nàng một bài thơ,
rằng:
Dầu cạn canh khuya chuyện ngỡ ngàng
Xạ lan bên gối ngạt ngào hương
Ngày mai chải chuốt cài trâm phượng
Vân vũ đâu còn mộng Sở Vương?
Tiểu Thúy nghe vậy, liền chau mày nói:
- Thiếp tuy là kẻ nhơ hèn, nhưng tự thâm tâm, vẫn mong
gặp được kẻ hùng anh đặng tận tình báo đáp. Nay
chàng chưa có vợ, lại tâm ý kiểu này. Biết có thể
cùng chàng nên gia thất được chăng?
Sinh nghe lời vàng ngọc thốt ra từ miệng giai nhân.
Tưởng là mộng, bèn đưa tay táng lên đầu một cái, thì
rõ là đau, bèn trống ngực đập tưng tưng mà nói rằng:
- Cầu tình được tình. Cầu vợ được vợ. Nghe mà mát
cả hai tai. Có điều chuộc nàng ra, thì không biết sở
hụi bao nhiêu mới là chắc cú?
Tiểu Thúy rầu rầu đáp:
- Thiếp thật không rõ, nhưng cứ dựa vào lòng'ÿ tham của
mụ chủ, thì không làm sao cho đủ được. Nhưng bất quá
là hai trăm lượng vàng. Thiếp buồn lòng chợt hối tiếc
chuyện ngày xưa. Không biết coi trọng tiền của. Được
bao nhiêúÿ đuôi đầu bấy nhiêu, thành thử nắm trong tay
chẳng có xu teng nào hết cả!
Rồi dựa đầu vào vai Sinh. Tha thiết hỏi rằng:
- Vậy chẳng hay tài sản của chàng có độ bao nhiêu?
Sinh trầm ngâm một chút, rồi buồn bã đáp:
- Chỉ độ bốn mươi mẫu ruộng hương hỏa, và mái nhà
tranh mục nát. Chẳng đặng bi nhiêu!
Đoạn thở vắn thở dài ra điều khó tính. Lúc ấy, Tiểu
Thúy mới nói rằng:
- Sau khi thiếp về với chàng rồi, sẽ luôn ở cạnh nhau,
đừng đi dạy học mần chi nữa. Bốn mươi mẫu ruộng có
thể đủ chi dùng, bớt ra mười mẫu để trồng dâu, dệt
năm tấm lụa để chàng lo nộp thuế. Thế là có dự Vợ
chồng mình đóng cửa ngồi bên nhau. Chàng đọc sách.
Thiếp dệt cửi. Thơ rượu khiển hứng, thì Thiên, Vạn
hộ hầu cũng không quý bằng vậy.
Mãn Sinh nghe Tiểu Thúy tán tới đâu sướng tràn theo tới
đó, nhưng cũng nhớ đến số bạc đang lo. Khẩn thiết
nói rằng:
- Ta đi dạy học. Lương chẳng được nhiều, nên trong một
lúc khó kiếm được số tiền to đến thế! Cầm bằng
như về quê bán đi bốn mươi mẫu ruộng phần hương
hỏa, để chuộc nàng về mình sẽ ở lại đâu? Khi trái tim
non đang cần nơi cư trú'.
Rồi đực mặt ra mà suy tính. Tàn độ nén nhang, mới
khổ nhọc nói rằng:
- Ta có người bạn kết nghĩa làm quan huyện ở Hồ Nam,
đã nhiều lần mời ta ra chơi, nhưng ngại đường xa nên
ta cứ khất lần khất lửa. Nay vì chuyện của nàng, ta
quyết định ra đi. Chừng ba bốn tháng mới quay về chốn
cũ. Chỉ mong nàng thành tâm chờ đợi. Đừng có phụ nhau,
thì cho dẫu có phải hy sinh mạng sống để cứu nàng. Ta
cũng quyết lòng chơi tới bến!
Tiểu Thúy nghe lời bộc bạch của Sinh. Lòng thêm ngưỡng
mộ, nhưng ánh mắt bỗng lộ nét ưu tự Khổ sở đáp
rằng:
- Tiện thiếp sa vào chốn thanh lâu, thì quyền tự quyết
đã không còn nhắm tới. Lỡ một mai có người muốn mua
thiếp về hầu hạ - mà tin nhạn chưa sang - thì chỉ xin cõi
trong xanh chứng giám cho tấm lòng đơn độc, phải hứng
chịu phong ba, mà không sao đủ sức hướng về người quân
tử'.
Rồi nước mắt tuôn tràn ra cả áo. Mãi một lúc sau, mới
sụt sùi tỏ phân điều gan ruột:
- Thiếp có lỡ về nhà người ta, thì cũng là' thân tại
Tào mà tâm tại Hán. Chỉ đoạt được xác thân. Chớ cõi
thâm sâu chẳng nhằm chi hết cả!
Đoạn rút chiếc trâm trên đầu dúi tận tay Sinh để làm
kỷ vật, rồi nức nở nói:
- Thiếp đã yêu ai thì chỉ nghĩ đến người ấy. Sớm
nghĩ tới. Chiều nghĩ tới. Lúc ăn cơm hay lúc ngủ cũng
chỉ nghĩ tới người ấy. Quyết không bao giờ sai trật!
Sinh dẫu là trượng phu, cũng không sao cầm được đôi
dòng nước mắt, bèn đút trâm vào bọc, rồi từ tạ ra
về. Lúc đến nơi, Sinh vội thu gom đồ đạc, rồi mang qua
nhà Vương Do để gởi. Vương Do ngỡ ngàng nói:
- Huynh đang có việc làm đặng tìm kế mưu sinh. Nếu đem
so với bàn dân bá tánh cũng hơn nhiều đó vậy. Nay chỉ
vì một người con gái ở thanh lâu, mà quay lưng lại với
tương lai của mình. Thử nghĩ có nên chăng?
Mãn Sinh vội vàng đáp:
- Có nhiều việc xảy đến cho con người, thế tất phải
chịu. Không nên gượng gạo ngược lại chuyển biến của
giòng đời. Huống chi Tiểu Thúy đang trong lứa tuổi thanh
xuân, lại mơ ước làm vợ, thì huynh không thể ngồi yên
bó gối, mà chịu được hay sao?
Rồi xoay mình dợm bước đi. Do thấy vậy, mới nắm lấy
tay Sinh. Tha thiết nói:
- Mới gặp có một lần, mà đã bỏ tương lai, thì chỉ e
huynh lao thân vào khoái lạc - mà cứ ngỡ tay đang cầm
hạnh phúc - Chừng đến một ngày, huynh mới nhận biết
ra, thì đệ chỉ lo huynh không còn cứu kịp!
oOo
|