Viet Nam Network

Welcome to VN.NET
16/12/17

Tiếng gõ cửa
  |      Contributed by: Admin  |  Views: 9.866
Hàm Anh

Tôi rút sợi dây điện khỏi ổ cắm, lấy hết đống quần áo khỏi thùng giặt bỏ vào xô. Ngày nào cũng từng ấy công việc. Nấu cơm, giặt quần áo, làm phòng... Ngôi nhà của bà dì khá rộng được ngăn ra từng phòng cho khách thuê. Thật ra nhà trọ luôn vắng khách vì cách xa khu trung tâm quá, một mình giữa nơi hẻo lánh, những căn nhà tọa lạc rải rác cách nhau bởi triền đồi dốc và các khu vườn rộng mênh mông. Mùa hè và các dịp lễ tết thường có khách dưới miền xuôi lên đây tránh nóng nhưng mùa đông vắng vẻ lắm. Các gian phòng gài chặt cửa ngăn gió từ đồi cao thốc về. Trong kỳ đông giá rét, gió thổi làm ngôi nhà cheo leo sườn đồi như rung lên trong cơn cuồng nộ của đất trời, như muốn bạt cả những sinh mạng nhỏ nhoi. Đôi khi tôi có cảm tưởng cuộc đời của mình sẽ bị vùi lấp dưới mùa đông lê thê heo hút này, dưới những cơn giông nhiều ngày không nhìn thấy ánh mặt trời, như chẳng bao giờ ánh mặt trời soi thấu.

Tôi xách xô quần áo leo lên những bậc thang sắt cuốn ốc vòng lên sân thượng, dây leo từ mái ngói và vì tường bên hông nhà thả xuống những bông loa kèn muộn màng. Gió lộng sẽ làm quần áo phơi mau khô. Buổi trưa trời bớt lạnh, nắng hanh rải dày khắp chốn. Nắng nhuộm vàng con dốc dài, một đầu xuôi từ nhà trọ xuống đường cái và đầu kia dẫn lên khu rừng sau nhà vắng vẻ, im lìm. Hai bên đường không có cây cao nên nắng ngả mình rộng rãi trên cỏ xanh. Khu rừng sau nhà đằng xa ngày đêm vọng đến không dứt tiếng lao xao. Những người khách thay phiên đến rồi đi mãi, ngôi nhà trọ là chỗ dừng chân trong giây lát. Tôi sống yên ổn trong nhà, là một phần của ngôi nhà này làm hoài công việc đón những người khách cứ đến và đi.

Tôi không biết họ từ đâu đến đây, từ đây về đâu. Đôi khi tôi muốn lân la nói chuyện với họ, nghe kể về nơi họ ở, về thành phố miền biển hay vùng đồng bằng ấm nóng, nơi có rất nhiều người và xe cộ đông đúc, nơi cuộc sống tuôn trào mạnh mẽ. Tôi muốn nhìn biển, tôi chỉ thấy biển trên TV, trên sách báo. Biển bao la, biển xanh lắm, xanh ngát với những cánh chim âu chao liệng. Và những thành phố lớn ẩn dấu điều gì đằng sau dòng người và xe cộ chảy như nước lũ ấy. Những người khách trên đường du lịch không thích trò chuyện nhiều. Họ lịch sự trả lời vài câu hỏi của tôi rồi quay đị Họ tận dụng thời gian vui chơi, nghỉ ngơi, chẳng muốn mất thêm thời giờ cho tôi.

Tháng này, thời tiết đẹp nhất trong năm. Trời khô ráo, tuy ban đêm vẫn lạnh nhưng ban ngày rất nhiều nắng. Cứ vào đầu tháng, người khách ấy sẽ đến, một mình, đều đặn hàng năm. Khi giở trang lịch sang tháng ấy, tôi bắt đầu đợi. Cuộc sống nơi căn nhà cô quạnh này có gì đâu để mong chờ, tháng và ngày giống nhau trôi đi miên man vô nghĩa không đọng lại trong tôi điều gì.

Người đàn ông ấy sẽ đến trong chiếc quần jean bạc và chiếc túi màu đen khoác trên vai. Ông ta sẽ gõ cửa, cánh cửa lớn cũng như các cửa sổ lắp kính chỉ để lấy ánh sáng nhưng luôn luôn đóng kín để ngăn chặn khí lạnh chung quanh tràn vào. Ông ta gõ thong thả rồi đứng đợi. Qua khung kính mờ, tôi nhận thấy ngay dáng dấp quen thuộc. Tôi vội vã xoay nắm đấm, từ từ hé rồi mở rộng cánh cửa gỗ để đón người khách quen như mở rộng cánh cửa của lòng mình. Bao giờ ông ta cũng dừng lại một chút để cám ơn. Tôi không biết nói gì, chỉ mỉm cười như có cánh hoa trong hồn hé nụ.

Suốt những ngày sau đó tôi sống trong niềm vui khó tả. Người đàn ông không ở trong phòng nhiều, mỗi ngày ông ta thường ra ngoài vào buổi sáng, trưa về; chiều đi, đến tối lại về. Khi đi ông ta thường tự mở cửa vì cánh cửa chỉ khép nhẹ, tôi nép trong phòng nhìn ra nhưng lúc về khi nào cũng vào giờ quá trễ, cửa cài then trong nên tôi thao thức đợi, nghe gió xao xuyến từ rừng cây trên đồi vọng xuống và phiến lá rơi rất nhẹ nhàng ngoài vườn. Tôi nhìn đăm đăm khuôn cửa im lìm nơi tiếng gõ dưới tay người sẽ vang lên những cung bậc xôn xao đến nhói lòng. Tôi cuống quýt mở cửa để bắt gặp ánh mắt ấm áp, nghe giọng nói trầm trầm dù chỉ là câu cám ơn quen thuộc. Tôi lí nhí không biết nói gì. Tôi muốn hỏi ông ta đi đâu, làm gì ở cuối con dốc. Ở đó có nhiều lối rẽ đi những ngả khác nhau. Ông ta xuống phố, ra chợ hay vào vườn nấm. Tôi ngập ngừng mãi để chẳng bao giờ hỏi được câu nào. Cuộc sống quạnh quẽ lâu ngày khiến tôi trở nên nhút nhát. Tôi không có thói quen dài dòng, tâm sự. Dù gặp gỡ nhiều khách khứa ra vào của một quán trọ, tôi không hay nói gì ngoài những trao đổi ngắn gọn về các yêu cầu của họ. Lời nói của tôi thường ngắn ngủi, vụng về. Tôi lặng thinh sau lưng ông ta đóng cửa lại, đồng thời khép cánh cửa lòng mình, nhốt vào đấy tiếng gõ dường vang lên giọng hót ríu rít ban mai của một loài chim lạ.

Hạ tuần tháng mười trôi qua, tôi đếm từng ngày trong niềm hạnh phúc khó kìm giữ. Tôi biết đâu đó người đàn ông đang sửa soạn hành trang. Ông ta đang xếp quần áo, đang đi giày, chiếc túi màu đen khoác trên vai, ông ta bước ra khỏi nhà, đã lên xẹ Tôi nghe bước chân ông ta tiến gần lắm rồi. Mỗi sáng tôi ngắm mình trước gương, đôi má ửng hồng và tia nhìn.... Chàng không đọc được gì nơi đó sao, trong đôi mắt câm lặng của tôi nói lên rất nhiều điều vừa muốn gửi trao, vừa giấu giếm.

Tiếng gõ cửa quen thuộc vang lên, tiếng gõ tiên tri cho sự an bài của số phận, ông ta thật đúng hẹn, tôi không kịp xỏ dép luống cuống ào ra... Nụ cười của tôi giữa chừng rớt đâu cùng với nỗi da diết dồn lại từ nhiều ngày tháng. Tôi ngỡ ngàng nhìn người phụ nữ sau lưng ông. Một thoáng sau tôi sực nhớ tránh qua bên nhường lối. Người đàn ông hơi mỉm cười với tôi, vẫn vóc dáng ấy, giọng nói trầm trầm quen thuộc như không có thời gian một năm trôi qua khoảng giữa hai lần gặp. Những chuyến có mặt của ông ta là những mắt xích kết liền nhau thành sợi dây buộc tôi vào khắc khoải. Sợi xích siết chặt khiến tôi hay thế nào là đau khổ và hân hoan, nếm trải những mùi vị quyện lẫn ngọt ngào và cay đắng.

Tôi chăm chú rình rập, theo dõi họ. Trong tôi là con thú nhỏ bị thương đang muốn bứt xé vì đau đớn, vết thương toác miệng và tôi muốn cào thêm rỉ máu. Tôi cố gắng đều đặn với những công việc thường nhật. Tôi làm phòng, lau quét hành lang và tầng trệt. Nấu cơm, dọn bữa ăn cho hai người trên chiếc bàn nhỏ lặng lẽ trong bếp. Bà dì chép miệng kêu năm nay ít khách tới quá. Những khách sạn và nhà trọ ngay chợ và bến xe đã hút hết khách. Ở đây tuy phong cảnh đẹp đẽ nhưng khá xa khu dân cự Khách du lịch không thể giam mình suốt ngày trong không gian quá tịch mịch này. Tôi ậm ừ không trả lời, tôi chẳng còn tâm trí nào nghĩ chuyện gì khác ngoài hai người khách vừa đến.

Người thiếu phụ cao và tóc rối. Buổi sáng từ trên lầu xuống, chàng đi trước và nàng theo sau. Tôi không rời mắt từ sau tấm mành che gian bếp. Gương mặt họ nhìn nhau chói ngời. Người đàn ông để nàng bước ra trước, chàng theo sau khép cửa lại. Tôi chạy ra phòng khách hé dõi theo họ xuống bậc tam cấp, qua mảnh sân nhỏ, đôi khi nàng dừng lại cúi xuống ngắm những giò lan treo ngoài sân. Họ nói gì với nhau và cả hai cùng phá lên cười vui vẻ. Họ băng ngang lối mòn trước cửa nhà xuôi xuống con dốc mọc đầy cúc trắng và cỏ xanh mượt mà hai vệ đường. Khi bóng họ khuất xa nơi khúc quành, tôi ra vườn hái rau.

Ở đây hiếm khi đi chợ, người bán hàng rong sẽ mang lại tất cả mọi thứ được khách mua dặn hôm trước. Tôi vò mớ cải bó xôi trong bàn tay, loay hoay với những ý nghĩ rối rắm như mớ bòng bong. Họ đi đâu, xuống phố, ra chợ hay rẽ sang phía vườn đào, vườn nấm. Tôi đụng thứ này làm đổ cái khác, hồi hộp đếm từng giờ khắc. Trưa muộn lắm họ mới về, nắng cao nguyên tuy nhạt nhưng vẫn oi gắt. Tôi nhảy bổ ra khi nghe tiếng gõ, người đàn ông mở rộng cánh cửa cho thiếu phụ bước vào. Cả hai cám ơn nhưng tôi không nghe gì cả. Tôi ngước nhìn nhưng chàng đã vội quay sang đỡ nàng lên cầu thang. Tôi cảm thấy tức tối. Suốt buổi sáng dài dằng dặc tôi mong tiếng gõ để mở cửa, để nhìn chàng, gửi một ánh nhìn tha thiết mà chàng vội vã quay đi không đoái hoài.

Buổi chiều họ lại ra ngoài, người đàn ông khoác hộ thiếu phụ chiếc túi nhỏ trên vai, chàng nắm tay nàng sóng đôi xuống dốc. Những bụi cúc ánh ả trong nắng chiều rực rỡ, cúc trắng âu yếm trải dài lối đi đưa họ đi đâu, làm gì. Tay chân tưởng chừng bải hoải, tôi chẳng còn thiết làm gì nữa. Chợ thị trấn nhỏ bé lắm, đâu có gì mua sắm ngoài đó, tôi cũng chẳng thấy họ cầm về món đồ gì. Phố rộng hơn với nhiều quán xá, cửa tiệm. Họ có đi thác hay suối chơi chăng. Lối qua vườn đào sẽ dẫn tới khu vực hồ rất đẹp. Hồ trong veo với mặt nước gợn lăn tăn soi bóng hàng liễu Nhật xanh biếc rủ tàn. Tôi muốn bỏ hết công việc đuổi theo xem họ đi đâu, làm gì hành động kỳ cục đó tôi không biết nữa.

Nhưng không thể bỏ nhà đi quá lâu được, tôi chỉ có thể đứng sau gốc tùng già nhìn bóng họ sát bên nhau cùng thong thả trên lối ấy. Tôi lủi thủi quay về tưới vườn. Hoa bát tiên chen chúc trong chậu đất. Mấy cây bồ công anh nhỏ xíu nhô ra từ kẽ đá chân tường. Tôi lặng ngắt trước những bông hồng. Hôm qua người đàn ông đưa tôi một bó hồng thật to nhờ cắm vào bình mang lên phòng nàng. Bó hoa thật yêu kiều trong chiếc bình pha lê trong suốt, màu sắc chói chan của chúng chảy loang vào tôi xót xạ Những bông hoa nồng nàn lộng lẫy không dành tặng cho tôi. Tôi rút một cành hồng mang xuống cắm vào chiếc ly nhỏ đặt trên bàn ngủ của mình. Người thiếu phụ không hay tôi ăn trộm của nàng một bông hoạ Nàng có rất nhiều, nhiều quá, cả bó hoa thật to, một cành mất đi đâu có ai hay biết, bình hoa chẳng hề khuyết đi chút nào. Một mình trong gian phòng nhỏ bé, tôi ngắm bông hồng lẻ loi như chút tình lẻ loi tôi lén rứt từ nàng, từ mối tình chàng trao tặng cho nàng tràn trề quá đỗi.

Buổi tối họ về rất khuya. Tôi trằn trọc nhìn chiếc đồng hồ đếm thời gian. Dưới phố giờ này chỉ còn những quán nhạc. Họ ngồi chiếc quán ở ngã tư hay dãy phố bên phải gần phòng triển lãm, chiếc quán cạnh cây phượng hay trong vườn phong lan. Tôi mong ngóng, nhìn mãi cánh cửa nhưng vẫn giật mình khi nghe tiếng gõ. Họ về, ông ta đã về... Mặc dù đã chờ rất lâu nhưng tôi vẫn thấy bối rối. Tôi dùng dằng tháo chốt, kéo dài thời gian mở cánh cửa cơ hồ một chỗ bị kẹt hóc đâu đó. Họ xin lỗi về quá muộn và lại quay nhìn nhau. Đừng nhìn nhau một chút được không. Người thiếu phụ không quen khí hậu, gương mặt tái vì lạnh, mái tóc dù trùm mũ vẫn ẩm sương khuya, đôi khi nàng ho từng chặp. Tôi thêm lần thất vọng. Ông ta không ngó tôi, không thấy tôi mặc chiếc áo len đỏ ánh lên đôi má hồng hào, không thấy ánh mắt chất chứa hy vọng của tôi. Tiếng gõ cửa âm thầm nhưng mãnh liệt dội lên những âm thanh hờn giận, ray rứt.

Tôi vẫn đợi chờ tiếng gõ cửa, tôi biết kỳ nghỉ của người đàn ông sắp hết. Tiếng gõ mỗi ngày vang trong tôi dồn dập, hối thúc, bắt đầu xen vào nỗi gì tuyệt vọng. Buổi sáng dài đằng đẵng, tôi mong đến trưa muộn, rồi chiều miên man đến đêm khuya, thời gian kéo lê chỉ đợi bóng chàng về, nghe tiếng gõ để mở cửa nhìn thấy chàng. Cái nhìn của chàng đậu lướt trên gương mặt tôi cùng câu nói ngắn ấm áp. Đủ cho tôi một ngày. Tôi thấy lòng trộn lẫn oán trách cùng hàm ơn, chàng đến đây làm chi, gõ vào tim tôi hằn lên vết bầm, gõ vào giấc ngủ của tôi những giấc mơ buồn bã. Và hơn thế nữa, tiếng gõ xé toang ngày tháng yên lành, bình an, làm thay đổi cuộc sống của tôi. Những ý nghĩ mơ hồ, rời rạc trở nên dần dần rõ nét...

Chiều tối công việc đã xong, gần giữa đêm họ mới về, không thể ngồi yên được, tính toán chuyện nhà cửa cuối ngày với bà dì xong, tôi lặng lẽ băng ngang mảnh sân, vượt qua cổng ngoài. Bầu trời mịn màng xanh sậm. Trời khá lạnh nhưng tôi quen rồi, chỉ gió thừa thãi len lỏi, vùng vẫy giữa các cành lá, và rừng cây không ngưng lào xào trên kiạ Rừng ơi, tâm sự của mi có giống ta không. Tôi ngồi xuống tảng đá, dựa vào thân gốc tùng nhìn xuống lối mòn không một bóng người, vạt đất đỏ kéo dài xuống tận lối rẽ cô độc làm sao dưới ánh trăng lạnh lẽo. Tôi cảm thấy rõ rệt nỗi trống trải trong sự yên tĩnh quen thuộc. Trong tôi chỉ có tiếng gõ cửa phảng phất tượng thành lời vô ngôn, tiếng vọng thì thầm rồi vang lên chát chúa bên tai.

Mai mốt chàng về nơi ấy, thành phố mênh mông đông đúc nuốt chửng mất chàng, còn tôi ở lại. Tôi chỉ là người giúp việc của một quán trọ thờ ơ, là bóng cây rừng xa, vệt nắng nhạt ven đường... sẽ tan mất như muôn vàn hình ảnh thoáng hiện, lướt qua, tan mất không để ý trong cuộc sống của một người, của mỗi người... Chàng đâu biết đã khuấy động, rạch chia quá khứ và hiện tại của tôi bằng vết gõ lặng chìm nhưng dứt khoát. Một cuộc gặp gỡ trên bờ định mệnh chênh vênh, chàng vô tình đẩy tôi trôi xa xuôi theo dòng thác và không bao giờ tôi có thể quay ngược lại bến bờ trước kiạ Tôi ngước nhìn mặt trăng lên cao phủ xuống trần gian làn ánh sáng bàng bạc. Đầu óc tôi lan man, rối rắm, nghĩ tới thành phố chen chúc xa xôi có người chú ruột hiện sống ở đó..

Buổi sáng họ trả phòng, theo nếp của quán trọ, tôi ra tận cửa chào khách hẹn sớm gặp lại. Lòng tôi cơ hồ vỡ nát, lời hẹn cuối cùng của tôi với người đàn ông đó chỉ gửi vào hư không. Cả hai ngoảnh lại vẫy tay rạng rỡ, họ sẽ không rẽ qua vườn nấm hay ra chợ mà thẳng xuống phố đến bến xe. Tôi nhìn họ bên nhau xa dần, nhìn chàng khuất dạng, trôi dần vào nỗi nhớ của hạnh phúc hư ảo. Tôi quay vào nhà, ngồi lặng trên ghế, không dưng thấy bình tĩnh và trống rỗng lạ lùng. Giã từ những tháng ngày yên ấm nhưng vô vị cũ. Ngày mai tôi cũng sẽ rời đây, bỏ ngôi nhà trọ thân yêu cũ kỹ này, bỏ khu rừng hiu quạnh trên đồi và lối mòn cúc trắng suốt thời con gái lại sau lưng, xuống phố, quăng mình vào dòng sống cuồn cuộn dưới kia. Tôi đã sắp xếp mọi điều, các thứ gói ghém xong xuôi, tôi cũng đâu có nhiều đồ đạc gì đâu, chỉ nặng trong hành lý mang theo tiếng gõ cửa đã đánh thức cuộc sống ngủ quên giấc dài năm tháng của mình.

oOo

Truyện-Ngắn

Story Options

Tiếng gõ cửa | 0 comments | Create New Account
The following comments are owned by whomever posted them. This site is not responsible for what they say.