|
Contributed by: Admin |
Views: 4.609
Hồi ký của hoànhnguyễn Tâm Hoán
Cuối tuần lễ nầy, tôi rất hân hạnh được quý đạo
hữu Nguyên Thành vàTôn thất Hoàng, giới thiệu tham gia
phái đoàn chùa Kim Quang Sacramento, cùng đi thăm hai ngôi
chùa và một thiền viện nằm ở phía Nam của tiểu bang
California, Hoa Kỳ:
Chùa VN tại Los Angeles, Thiền Viện ĐẠI ĐĂNG tại San Diego,
và Chùa LỘC UYỂN cũng trong Quận San Diego.
Đúng 6 giờ chiều Thứ Sáu 12- 03 - 2004, hai chiếc xe Van
chở khoảng 30 Phật tử, nhẹ nhàng trực chỉ L.A, các xe
khác đi riêng trước hoặc sau, có đông các cháu thiếu
niên Phật tử, tổng cộng 60 người.
Ban đêm mát trời, mọi người nói chuyện trong đạo ngoài
đời vui vẻ.
Sau 5 giờ xe, chúng tôi đến chùa VN, được quý tăng ni
ân cần tiếp đón trong tình đạo hữu êm đềm tỉnh lặng
mà rất thân thiết.
Trãi qua 4 giờ ngủ, chúng tôi thức dậy điểm tâm xôi
đậu hoặc mì chay, uống trà hay cà phê rồi dạo quanh
cảnh chùa, chờ tới nghe vị Hòa Thượng trụ trì đăng
đường thuyết pháp.
Trong phòng khách tọa đàm có một bàn thờ linh vị, tôi
thấy có ảnh đức đệ nhất Tăng Thống Thích Tịnh
Khiết, Giáo Chủ Phật Giáo VN Thống Nhất; Hòa thượng
Thích Thiện Hoa, Viện trưởng Viện Hóa Đạo; Ni sư Trí
Hải, HT Đôn Hậu,... Một đạo hữu cho biết, người con
gái của Đại tướng Dương văn Minh, cựu Quốc trưởng
cuối cùng của miền Nam VNCH, hiện đang sống ở đây, có
gởi linh vị của cha vào ngôi chùa nầy. Trên vách chùa,
đó đây có vài vần thơ thanh thoát, nét chữ hoa bướm.
Tôi nhẩm đọc để nhớ:
"Ta Từ Sinh Tử Về Chơi,
Ngồi Trên Chóp Đỉnh Mỉm Cười Với Trăng"
"Thiền Môn Xưa, Sạch Phong Trần,
Kim Cương Kinh Khép, Trầm Luân Thoát Rồi"
Đúng 8 giờ sáng Thứ Bảy 15/3, chúng tôi tập trung tại
chánh điện để đón chào Đại lão Hòa Thượng Thích Mãn
Giác và nghe thuyết pháp.
Ngài đã qua tuổi 75, bước đi chậm chạp và phải chống
gậy. HT Mãn Giác học vị Tiến sĩ, trước 75 cũng là Phó
Viện trưởng Đại học Vạn Hạnh tại Saigon, Năm 1978, Ngài
vượt biên thành công và tới Los Angeles, hiện nay là Hội
Chủ Tổng Hội Phật Giáo VN tại Hoa Kỳ. Năm 2003 vừa qua,
Ngài đã cùng 50 Tôn Đức Tăng Ni làm "Lễ tưởng niệm 40
năm Phật Giáo VN dấn thân nhập cuộc" tại hội trường
nhật báo Người Việt thành phố Wesminster, California.
Hòa
thượng ngậm ngùi rơi lệ khi tâm tình nhắc đến những
sự hy sinh cao cả của các đạo hữu trong thời kỳ "Pháp
Nạn" tại VN và phải rời xa quê hương thân yêu. Trong Tạp
chí "Phật Giáo VN" hải ngoại do Ngài làm Chủ nhiệm, số
125 11/03 có tường thuật đầy đủ về buổi lễ trọng
thể nầy. Tôi xin được phép thỉnh 1 quyển báo PGVN về
xem lại, vì lật qua thấy có nhiều bài tâm đắc cần
nghiên cứu học hỏi thêm, như bài: "Nghệ thuật sống của
Đạt Lai Lạt Ma thứ 14" giảng về "Tứ Diệu Đế" là 4 sự
thật cao quý "sinh lão bịnh tử" , Ngài đã mời giới khoa
học Tây phương nghiên cứu về Thiền định của Phật
Giáo: Thứ nhất là tập trung ý chí, thứ hai là "từ bi
hỷ xả", thứ ba là "hiện hữu mở" Đây là một quyết
định lịch sử; Bài "Không sống chết - Không sợ hãi" của
Thích Nhất Hạnh. Trong đó, giáo pháp của Bụt là "Nhân
Duyên", rằng sống và chết chỉ là những ý niệm không
có thực "Vô Sinh Bất Diệt". Người đời coi đó là
thực mới khổ não. Khi chúng ta hiểu rằng mình không bị
hủy diệt thì không còn lo sợ.
Đó là sự giải thoát ;
bài "Tín vô mê, Giác bất mị" của Sơn Điền Nguyễn Viết
Khánh có đề cập đến một tu sĩ Phật Giáo người Pháp
là Tiến sĩ Matthieu Ricard, ông viết: "Đức Phật luôn
nhắc mọi người không nên chấp nhận những lời dạy của
Ngài, mà cần phải khảo sát thêm để tìm ra chân lý". Sơn
Điền NVK có nhận xét: Đức Thích Ca Mâu Ni là nhà quán
quân đầu tiên và vĩ đại nhất về nhân quyền của thế
giới với câu nói "Phật tại tâm. Trong tâm của các con có
một cái mầm nhỏ như hạt cát. Các con hãy biết phát
triển hạt cát đó để thành Phật"; bài Thiền Định,
Dưới ánh sáng khoa học" của Quán Như có câu: Lòng tin của
Phật tử phải phù hợp với sự thực. Một bác sĩ chuyên
khoa về tim của đại học Harvard có viết sách vào đầu
năm 1975: Thiền quán có làm giảm mức căng thẳng tinh
thần và làm hạ áp xuất máu.
Con người sống cốt ở tấm lòng theo lời quán niệm:
"Nguồn nước từ bi vô lượng vô biên đang chảy tràn ra
mọi nẽo đến tất cả mọi người, mọi loài; từ những
người yêu thương con đến những người ghét bỏ con, từ
những người xung quanh con đến những người ở cách xa
con, từ những loài lớn đến những loài nhỏ, từ những
loài con thấy đến những loài con không thấy. Nguyện cho
tất cả đều đối xử với nhau bằng lòng từ ái và tử
tế, để không một ai còn làm cho ai phải bị khổ đau,
không một loại nào còn ác tâm hãm hại loại nào."
Tôi nghe nhắc đến Hòa Thượng Thích Thiện Minh, người
đã bị tù dưới cả 3 chế độ, và cuối cùng đã chết
cô độc trong ngục tù giá lạnh Hàm Tân của chế độ CSVN,
lòng nghe cảm thương bồi hồi đau xót.
Trong 1 bài viết của Jeffrey Paine trên tạp chí PGVN nầy, có
câu: "Hơn 2.500 năm trước đây, Đức Phật (Buđha) là
bậc đại giác ngộ, đã tuyên bố: Ngài không có ý định
tạo lập một tôn giáo mới, nhưng chỉ dạy phương thuốc
giúp trị sự khổ đau". Phật tử thực tập Chánh niệm
sẽ không thờ làm thần tượng bất cứ một chủ nghĩa hay
lý thuyết nào. Theo Phạn ngữ, "Nam Mô" là"lời Kính
Mừng", "Bổn Sư" là "vị Thầy của tôi". Nhìn cho sâu,
chúng ta cũng thấy được rằng không có gì sanh ra, không
có gì chết đi, không có gì tới, cũng không có gì đi,
không thêm cũng không bớt, không giống cũng không khác,
không có cũng không không.
Trong cuộc đời đức Phật có 4 sự kiện quan trọng đều
xảy ra trong mùa trăng tròn tháng thứ Hai Ấn Độ:
Lễ Phật Đản
Lễ Xuất Gia
Lễ Thành Đạo
Lễ Nhập Niết Bàn
Chúng tôi tạ từ cáo biệt để tiếp tục chuyến du hành
đến Thiền Viện ĐẠI ĐĂNG. Xe chạy qua các thành phố
Downey, Santa Ana ... trực chỉ San Diego. Đường đèo đồi
núi quanh co hiểm trở, có nhiều đoạn dốc ngược và cao
nhìn thấy muốn mệt tim. Phong cảnh thiền viện Đại Đăng
rất xinh đẹp hùng vĩ, cũng trên đỉnh đồi núi cao tương
tự như Kim Sơn thiền viện ở San Jose, nhưng thoáng đảng
hơn, vì không có rừng cây mịt mùng bao phủ, lại có gió
biển gần kề. Chúng tôi chăm chú lắng nghe vị Hòa
thượng thuyết pháp vui vẻ bằng giọng miền Nam nhẹ nhàng.
Xong rồi trở qua nhà ăn của thiền đường dùng cơm trưa,
được hướng dẫn: Ăn bằng muỗng, dùng đũa gắp thức
ăn, giữ im lặng trong suốt bữa ăn.
Tạ từ Thiền viện Đại Đăng với lòng vấn vương quyến
luyến, chúng tôi chụp vài hình ảnh phong cảnh xinh đẹp
quanh chùa, rồi lên đường trực chỉ chùa Lộc Uyển,
cách khoảng nửa giờ đường xe chạy.
Tu viện LỘC UYỂN nằm trong Vườn Nai "Deer Park Monastery"
rộng 434 mẫu Anh, thuộc quận San Diego, tiểu bang
California, có núi đồi hùng vĩ và rừng cây bóng mát.
Cách đây hơn 2.600 năm, tại vườn Lộc Uyển của xứ
Isipatana, đức Bụt (Phật) lần đầu tiên chuyển bánh xe
pháp khai thị cho 5 anh em ông Kiều Trần Như, con đường
đưa đến giác ngộ và giải thoát. Do một cơ duyên mầu
nhiệm, sau 2.500 năm, bánh xe pháp tiếp tục luân chuyển
tới một vùng đồi núi cùng có tên Lộc Uyển - Deer Park.
Thiền sư Thích Nhất Hạnh và Tăng đoàn Tu Viện Lộc
Uyển cùng với sự ũng hộ của tứ chúng khắp nơi, đã
xây dựng nên một trung tâm tu học nơi đây, được thành
lập vào tháng 6 năm 2000. Tu viện gồm có 2 xóm: Xóm Vững
Chãi (Solidity Hamlet) dành cho quý thầy, nằm trên đỉnh
đồi; Xóm Trong Sáng (Clarity Hamlet) dành cho quý sư cô,
dưới rừng sồi xanh mát. Tu viện có trên 20 vị xuất gia
thường trú ngôi nhà tâm linh nầy của tất cả mọi
người, trong những ngày tu học an lạc thảnh thơi.
"Thức dậy miệng mỉm cười
Hăm bốn giờ tinh khôi
Xin nguyện sống trọn vẹn
Mắt thương nhìn cuộc đời"
Khi xe gần đến cổng chùa, tôi hơi lạ mắt khi thấy rải
rác đó đây có cả hơn chục Phật tử Âu Mỹ da trắng, có
vị mặc áo nâu sòng đi đường im lặng tay chắp trước
ngực, đủ nam, nữ và trẻ em Mỹ(?) nô đùa.
Phái đoàn chúng tôi được một ni cô rất trẻ của chùa
Lộc Uyển hướng dẫn xem phong cảnh quanh chùa, Book store,
và chỉ dẫn giải đáp những điều cần thiết với thái
độ vui vẻ nhiệt tình. Tôi chọn mua 1 video tape "Làm Thế
Nào Dứt Bỏ Mọi Ràng Buộc". Định khi về sẽ trao đổi
nhau xem, vì mình không có khả năng mua nhiều như mong
muốn. Nội dung đề cập đến 3 sợi dây ràng buộc làm
cho mình đau khổ, dằn vật:
1.- Ngã Si: Không rõ nguyên nhân, gốc rễ việc xảy rạ
2.- Ngã Ái: Ôm ấp mãi sự sai lầm.
3.- Ngã Kiến: Tự trói buộc mình vào sự hận thù, ganh
ghét.
Đó là nhìn mà không biết nhìn; Thương mà không biết
thương; Thấy mà không biết thấy. Ba cái trói buộc cá
nhân, gia đình, xã hội vào sự hận.
Quán vô thường: Chết là một sự chuyển hóa của nhân
duyên. Không nên khóc than kể lễ, giữ gìn chánh niệm A
Di Đà bằng cách tập thở: "Thở vào tâm tĩnh lặng; Thở
ra miệng mĩm cười".
Thấy còn thời gian nắng ấm, chúng tôi theo thầy KQ chạy
2 xe ra bờ biển San Diego đang có nhiều du khách dạo chơi,
phơi nắng, chụp ảnh.
Trở về đến Lộc Uyển tự đã 6 giờ chiều. Khi tắt
nắng thì tiết trời se lạnh như mùa Đông Đà-Lạt. Chúng
tôi có mang túi ngủ nên vào Thiền Đường, chia ra 2 dãy
nam nữ riêng biệt nằm ngủ; Một vài người quên đem theo
thì được ni cô Diệu Hỉ tận tình giúp đỡ. Thiếu niên
Phật tử dựng lều ngoài bãi đất trống. Nơi nào cũng
có phòng ốc vệ sinh đầy đủ. Mọi việc ăn uống được
nhà chùa khoản đãi.
Ngày Chủ Nhật 14/3, chúng tôi tề tựu ngồi thẳng với
lòng cung kính trong Đại Thiền Viện, để được nghe
Thiền sư Thích Nhất Hạnh thuyết pháp bằng tiếng Anh, ai
muốn nghe tiếng Việt thì lấy phôn đeo thêm vào tai nghe
giọng nữ dịch liền song ngữ.
Với giọng nói nhẹ nhàng và cử điệu khoan thai, thầy kể
lại nhân duyên đã dẫn dắt Ngài vào đường tu học và
triết lý cao siêu mà lại đơn giản để thực hành đạo
pháp. Thầy dùng một cái chuông nhỏ, có tiếng ngân vang
âm thầm kéo dài khá lâu, sau mỗi chuyện kể, tiếng
chuông đưa ta trở về thực tại im lắng. Còn có thêm
một tấm bảng để thầy minh họa những điều thuyết
giảng.Tôi thầm nghĩ, nếu đem những điều dẫn dạy về
nhà thực tập quen dần, thì khi nghe tiếng chuông, mọi ồn
ào tranh cãi đều phải lắng đọng để suy tự
Trong khoảng 40 tăng ni bước lên sân khấu trước mặt
đại chúng để cùng đọc kinh tập thể cầm theo tay, có
khoảng 10 Phật tử ngoại quốc da trắng. Tôi ngạc nhiên
thấy họ cũng đọc được kinh tiếng Việt như ni sư VN.
Tôi chợt liên tưởng đến bài Pháp Thoại ngày 15-02-2004
"Tập Hiểu Nhau - Tập Thương Nhau" nói về "Hiện Pháp Lạc
Trú" của đức Thế Tôn, là một Giáo Pháp giúp giải
quyết các khổ đau để có hạnh phúc ngay trong hiện tại.
Nụ cười của Thế Tôn là bất sinh bất diệt, là Bình An,
là Vững Chãi, là Thảnh Thơi. Ngài dạy cách tiếp xúc với
sự sống mầu nhiệm trong giây phút hiện tại, mới tu là
có hạnh phúc liền, ngay trong khi thực tập thiền hành, đi
đứng ăn uống mọi việc. Có lẽ điều nầy thu hút
người Âu Mỹ vốn thích sự thực dụng. Bài Pháp thoại
còn dạy cách dùng "Ái Ngữ", nói ra nỗi khổ trong lòng
để được giúp, không vướng vào oan tình của "Thiếu
Phụ Nam Sương".
Trong tập sách mỏng nhan đề: "Đường Về Vườn Nai",
chúng ta có thể hiểu được cách áp dụng Thiền học cùng
giá trị lợi ích vô cùng của môn học nầy trong đời
sống. Chẳng hạn như ngồi thiền phải có an lạc và hạnh
phúc, ngồi thật thoải mái như ngồi chơi. Muốn trị liệu
thân và tâm dứt bỏ niềm đau, ta phải tập Quán chiếu là
nhìn sâu vào thực tại để thấy cái vô thường, vô ngã,
tương tức và niết bàn. Ăn cơm Chánh niệm, nhai cơm
chậm rãi ý thức để tiếp xúc với thức ăn. Đừng
để tâm ý bị lôi kéo bởi quá khứ, tương lai và những
lo lắng, buồn giận và suy nghĩ vẩn vợ
Sự thực tập ngũ giới cấm giúp bảo vệ ta và gia đình,
dưới sự che chở hộ trì của Tam Bảo. Sau đây là nội
dung của 5 giới cấm:
Giới Thứ Nhất: Học theo hạnh đại bi, không giết hại sanh
mạng, dù là trong tâm tưởng.
Giới Thứ Hai: Không lường gạt, trộm cắp và bất công
xã hội.
Giới Thứ Ba: Không tà dâm, gieo đau khổ cho tha nhân và
mình.
Giới Thứ Tư: Không nói lời thiếu Chánh Niệm, gây chia
rẽ căm thù hoặc tạo hiểu lầm gây đau khổ cho người
khác.
Giới Thứ Năm: Không xử dụng ma túy và độc tố trong
rượu, sách báo truyền thông phim ảnh và chuyện trò.
Ba nghiệp lớn là Thân - Ý - Miệng. Đừng khép vào một
ý niệm, một phương tiện, một giáo điều nào.
Năm nỗi khổ đau của người đời là Danh lợi - Dục vọng
- Ân ái - Quyền lực - Thiên tai.
Tranh Luận - Nghe Pháp Thoại - Pháp Đàm:
Trong tranh luận, ta lắng nghe với tâm từ bi, không nói
chuyện thị phị Khi cần nói, lời dịu dàng trầm tỉnh,
phải xử dụng ái ngữ, không lên án, trách móc, giúp cho
tha nhân nhận thức sai lầm thoải mái.
Chúng ta có thể điều phục cơn giận, nỗi buồn bằng
hơi thở và bước chân chánh niệm.
Có thể những kiến thức mà ta thu lượm trong quá khứ
là chướng ngại vật cho sự học hỏi và tu tập của tạ
Đừng xử dụng trí năng để so sánh và phán xét. Cũng
đừng đi vào lĩnh vực lý thuyết suông. Ta chớ nên xử
dụng thì giờ pháp đàm để khoe bày kiến thức của ta.
Thiền Trà
Ngồi thành vòng tròn. Chỉ một chén trà và một chiếc
bánh con cũng đủ tạo cho mọi người niềm an lạc hạnh phúc
trong 1 hoặc 2 tiếng đồng hồ. Sau mười phút uống trà
và ăn bánh im lặng trong chánh niệm, chúng ta chia sẻ niềm
vui và kinh nghiệm tu học, hoặc đàn hát ngâm thợ
Trong Tu Viện Lộc Uyển còn có thêm một điều nghe lạ tai
mà lý thú: đó là mỗi tuần có một "Ngày Làm Biếng"
mầu nhiệm, không có thời biểu và chuông báo hiệu,
không khí rất tỉnh lặng và thanh thoát. Ta làm những gì
ta thích, giữ mãi nụ cười trên môi.
Sau giờ nghỉ 45 phút thì có một buổi thuyết giảng khác
bằng tiếng Việt, tiếc rằng tôi hiểu sai thời lượng
nên đã không tham dự.
Chấm dứt xong 2 lần thuyết pháp, chúng tôi đi thiền
hành trong im lặng khoảng nửa giờ trên con đường mát
bóng cây, tới điểm ăn trưa cũng với thực phẩm chay
rất ngon miệng và vui vẻ. Mọi người tự lấy thực phẩm
làm sẵn, ăn uống xong rồi tự rửa tô muỗng ly của cá
nhân mình đã dùng.
Chúng tôi trở về đến Sacramento lúc 1 giờ sáng ngày
thứ Hai 15/3.
Hồi tưởng lại chuyến du hành thăm viếng ba nơi qua hai
đêm ba ngày, được gần gũi tiếp xúc với nhiều Phật
tử sẵn lòng từ bi vị tha, tôi thật tâm quyến luyến
cảnh tình chân thật thân ái nầy, không có đố kỵ ganh
ghét, gian tham lừa đảo hận thù ác độc, khung cảnh thì
thoáng mát tĩnh lặng đem lại cho tâm hồn mình thanh thản
và sự suy tư sâu xa về mọi lẽ đường đời nẽo đạo.
Xin đa tạ quý tăng ni và Phật tử chùa Kim Quang, đã bỏ
tâm sức để giúp cho chuyến đi được trọn vẹn an lạc
mà chi phí chỉ có $70, rất thích hợp với đại chúng ít
lương. Xin cầu nguyện Phật gia hộ cho quý vị được
thân tâm an lạc, sức khỏe dồi dào, để thỉnh thoảng lại
tổ chức những chuyến du lịch viếng các cảnh chùa vui
chơi học hỏi, công đức vô lượng.
Bài viết tường thuật sớm vội nầy của một Phật tử
tìm về nẽo đạo chưa được bao lâu, chắc chắn dùng từ
có những chỗ sai sót và sự việc ghi nhận cũng không
đầy đủ. Chỉ mong sớm cống hiến cho những ai chưa đi
hoặc không có dịp đi cũng hiểu khái quát niềm lợi lạc
trên đường tu học. Tôi không dám đi sâu vào ba bài
thuyết pháp đã được nghe qua, một là mình ghi nhận
không được đầy đủ, hai là chưa đủ kiến thức để
hiểu rõ và nhận định được lẽ sâu xa của triết
thuyết Phật Giáo trong mỗi lời giảng. Rất mong được
quý đạo hữu viết bổ túc thêm cho những gì còn thiếu
sót.
oOo
|