|
Contributed by: Admin |
Views: 4.929
Hà Ngọc Bích
"Đầu núi La Phù mây tỏa kín,
Thiên Thai cửa động nào đâu lối vào?" (1)
Hà Sinh tên chữ là Thư Trúc, người tỉnh Long Hồ, vốn
dòng dõi thi hương thế tộc. Gia đình thuộc vào hàng khá
giả, có tiếng mộ đạo trong vùng. Mẹ Sinh khi có mang chàng
thường đến ngôi chùa cổ trong làng, thắp nhang lạy
Phật nghe kinh. Một đêm ngủ nằm mơ thấy một vị tiên
nữ xinh đẹp tuyệt trần đến vái chào và đặt vào lòng
bàn tay bà một đóa hoa đào tươi thắm. Cho là điềm
lành nên cha mẹ chàng càng thêm trân quí. Từ nhỏ, Sinh đã
tỏ ra là một đứa bé thông minh dĩnh ngộ, được thầy
học khen là có thiên tài. Cha chàng cũng không có cao vọng
chỉ mong Sinh giữ lấy nghiệp nhà, lấy vợ sinh con nối
dõi tông đường. Chẳng may, chưa kịp hỏi vợ cho con thì
cha mẹ Sinh lần lượt qua đời để lại cho chàng một
mình côi cút với niềm thương nhớ không nguôi.
Sinh càng trở nên lạnh nhạt với đường công danh mà chỉ
thích thi văn nhàn hạ, tư tưởng lại đượm mùi Lão Trang,
không màng đến việc lợi danh ở thế gian nữa. Chàng có
tính lạ đời là rất đam mê các loài hoa xinh cỏ đẹp.
Trong các bạn bè thân tộc, nơi nào có những loại hoa
kiểng hiếm hoi, kỳ hoa dị thảo là chàng cũng lần dò tìm
đến cố khẩn khoản xin cho kỳ được, đem về trồng
trong khu vườn nhà. Thời gian sau cả khu vườn rộng lớn
đầy dẫy những hoa xinh kiểng lạ. Đặc biệt là quanh
phòng đọc sách, Sinh trồng nhiều gốc mai hay đào, mỗi
độ Xuân về hoa nở thật là thanh nhã tươi đẹp. Chàng
thường hay tụ họp dăm ba người bạn thân, tao nhân hàn
sĩ, dưới những cội đào để cùng nhau uống trà
thưởng nguyệt, đàm đạo việc thi văn, học lấy lối
sống thanh đạm tao nhã của người xưa.
Một hôm, nhân đến ngày gần cuối năm, cảm thấy lòng
xuân phơi phới, Sinh tìm ra chợ hoa có ý định tìm mua
một cội mai già, hay một gốc đào cổi để đem về
thưởng xuân trong ba ngày Tết. Thiên hạ dập diều, các
chậu hoa đủ màu đủ loại khoe bày hương sắc, thôi thì
đủ loại hoa xinh cỏ đẹp mặc tình cho khách tìm hoa
thưởng thức. Sinh vui vẻ lần dò đến chỗ bán hoa mai và
hoa đào. Một rừng hoang mai cánh đơn vàng tươi rực rỡ,
nhiều cành mai mười cánh tương đối hiếm hơn với
những nụ bông còn búp xanh xanh xen lẫn vài lá non. Vài
chậu mai chiếu thủy làm kiểng xưa có lẽ đã hơn chục
năm, kế bên những gốc mai rừng gầy gò khẳng khiu, sần
sùi rắn chắc đã nở một vài nụ trên cành.
Đôi khi
chàng lại gặp một vài chậu bạch mai hiếm có, cánh hoa
mỏng manh trắng bạch, thanh khiết lạ kỳ. Mùi thơm của hoa
nhẹ nhàng thoang thoảng tỏa ra khắp nơi. Vô tình chàng
đến trước một cụ già chất phác nhưng đầy vẻ rắn
rỏi phong trần, đang bày bán một số cành đào đã trổ
nụ, lõm bõm vài nụ hoa đã hé nở một màu đỏ hồng
trông thật xinh đẹp vô cùng. Gần bên có một gốc đào
cỗi, dáng dấp tao nhã lạ lùng được bó đất cẩn thận
dưới rể, phía trên lơ thơ vài nhánh đào non mang vài nụ
hoa còn xanh búp. Thấy chàng chăm chú nhìn gốc đào có vẻ
thích thú, cụ già hiền lành hỏi:
- Gốc đào cỗi này, lão đã phải khó khăn lắm mới tìm
được nó trên triền núi, định đem về trồng ở khu
vườn nhà để thưởng thức trong lúc tuổi già, những
khi trà dư tửu hậu. Nhưng vì muốn sắm cho thằng cháu
nội nhỏ một bộ quần áo mới nên lão đành phải mang đi
bán ở chợ hoa nầy.
Sinh chưa kịp nói gì thì lão đã tiếp:
- Đây là một loại đào núi hiếm có, đã quen chịu cảnh
đất cằn gió sương rét mướt nhưng khi hoa nở thì lại
xinh đẹp vô ngần. Thật là một loại đào trân quí không
phải loại tầm thường đâu. Lão cũng mong bán được cho
người biết thưởng thức một loài hoa hiếm để khỏi
phải làm tủi thân hoa, nên không đòi hỏi giá đắt đâu.
Chỉ cần công tử có duyên phần với gốc đào cỗi này
là lão cũng đã mãn nguyện rồi.
Thấy cụ già có lối nói lạ kỳ nhưng không kém vẻ khoáng
đạt phong dao tiêu sái, Sinh đem lòng cung kính nhận lời
mua, không mặc cả trả giá gì hết.
Chàng vui vẻ mang gốc đào về nhà, tìm một chỗ khoáng
đãng trong vườn gần bên các cây đào khác rồi đào
đất cho xốp, trộn một ít phân cỏ, xong trồng gốc đào
xuống. Ngày ngày Sinh chăm nom tưới nước, bắt hết các
loại ốc đến gần không cho ăn những tược non, theo dõi
từng chiếc lá xanh, từng nụ hoa còn búp. Tuy nhiên, trời
chẳng chiều người, vài ngày trôi qua Sinh vẫn thắc thỏm
trông chờ một triệu chứng gốc đào đã đâm rễ. Nhưng
chàng buồn bã nhận thấy là gốc đào càng ngày càng héo
hắt, vài nụ hoa chưa kịp nở đã rụng rơi, rồi các
tược non cũng lần lượt lụi dần làm chàng thất vọng
hối tiếc. Hay là ông lão đã gạt chàng chăng? Đâu có lẽ
vậy! Sinh đành tự an ủi cho rằng chàng không có duyên
phần với gốc đào núi hiếm hoi này. Có lẽ nó chỉ có
thể sống nơi đỉnh núi hoang vu không thể trồng trong khu
vườn nhà được.
Ngày tháng trôi qua. Một hôm nhàn rỗi, Sinh nằm mơ
tưởng mông lung trên chiếc giường tre nơi thơ phòng, quay
mặt ra vườn hoa. Chàng bỗng thấy mình lẩn thẩn đi sâu
vào một khu rừng núi hoang vu xa lạ chưa từng quen biết.
Rừng núi chập chùng, cây xanh xanh mây cuồn cuộn, bát
ngát mênh mông. Núi cao chớn chở, mây trắng bao phủ bềnh
bồng, Sinh bàng hoàng bỡ ngỡ như đang đi lạc vào một
cảnh thiên thai. Bỗng chàng gặp một suối nước trong veo
chảy ngoằn ngoèo quanh chân núi. Cảm thấy khát nước,
chàng men đến gần định uống mấy vốc cho đã khát.
Tiếng chim rừng kêu lảnh lót từ xa vọng lại, tiếng suối
chảy róc rách êm đềm, tiếng lá thông reo vi vu làm cho
chàng có một cảm giác nhẹ nhàng thoát tục. Vô tình Sinh
ngạc nhiên nhìn thấy trên mặt suối lốm đốm những
cánh hoa đào đỏ hồng, nổi lều bều trôi theo dòng
nước không biết chảy về đâu, chắc là đang xuôi xuống
cõi trần. Động tánh hiếu kỳ trước cảnh nước biếc
non xanh, chàng men lần theo dòng suối, định tìm xem nơi
nào lại có nhiều hoa đào vậy? Thời gian sau chàng lạc
đến một khu rừng đào, cả hai bên dòng suối đều là
những vườn đào đang độ trổ bông, đỏ hồng cả một
vùng thung lũng rộng lớn. Thấp thoáng dưới những cội
đào, một số nhà tranh ẩn hiện, xinh xắn thanh tao, u nhã
tuyệt vời khó gặp ở chốn Đào Nguyên nào. Thật là:
"Bất tri thử địa quy hà xứ
Tu tựu Đào nguyên vấn chủ nhân." (2)
Hay:
"Chốn nầy ai biết về đâu nhỉ,
Hãy đến Đào Nguyên hỏi chủ nhân."
Sinh vốn bản tính hào hoa, ưa thích tất cả vẻ đẹp thiên
nhiên của trời đất, lại thêm có tật si mê hoa đào nên
chàng lẩn thẩn tiến vào khu vườn. Từ một mái nhà
tranh, có tiếng chó sủa vẳng lại rồi một thiếu nữ xinh
đẹp tuyệt trần như một tiên nữ trong tranh, lững thững
đi đến, nhìn Sinh mỉm cười như đã từng quen biết, dịu
dàng thỏ thẻ:
- Thiếp là Giáng Đào, nữ chủ nhân của khu Đào Hoa Cốc
này. Nơi đây đào nở quanh năm nên chỉ có một mùa Xuân
và Đào Hoa Cốc là một huyễn cảnh của Bồng Lai tiên
giới.
Sinh bàng hoàng như người trong mộng, chả hiểu ất giáp
gì, ấp úng không biết phải nói làm sao với giai nhân thì
nàng đã mỉm cười nói tiếp:
- Chàng và thiếp vốn có duyên gặp gỡ với nhau từ
kiếp trước. Cũng vì muốn đáp ơn tri kỷ của chàng và
tạ lại cái lòng thành thương hoa tiếc ngọc, cái tấm tình
si hoa đào nên thiếp đã mượn các cánh hoa đào trên
dòng suối dẫn dắt chàng đến đây, tạo ra cuộc hội
ngộ hôm nay. Mong chàng đừng cho là huyễn hoặc.
Rồi vui vẻ thiếu nữ duyên dáng dẫn chàng vào nhà, hối
các chị em bưng nước ra mời chàng, đều là những thiếu
nữ kiều diễm, sắc nước hương trời tưởng chừng như
chàng đã lạc vào cung Quảng Hàn của Hằng Nga tiên tử.
Giáng Đào lại sai bày một tiệc rượu giữa vườn đào
để mừng cuộc gặp gỡ. Hoa đã xinh tươi, bánh mức
thơm ngon, màu sắc tươi đẹp thanh nhã lạ kỳ khác hẳn
chốn trần gian. Sinh được mời ngồi giữa bàn tiệc.
Dưới ánh trăng ngàn các cánh hoa đào rung rinh lay động,
long lanh huyền ảo. Giáng Đào mặc chiếc áo màu đỏ
hồng, lả lướt mảnh mai ngồi bên chàng rồi âu yếm mời
Sinh một ly rượu màu hổ phách vừa thỏ thẻ giải thích
cho chàng nghe.
- Rượu bồ đào này, thiếp cất từ những cánh hoa nên
chứa đựng tất cả tinh túy của hoa đào, là một loại
tiên tửu hiếm có uống vào sẽ được trẻ trung tươi
đẹp như các loài hoa. Còn loại đào tiên nay, năm mươi
năm mới có trái một lần, ăn vào được thêm nhiều
tuổi thọ, chàng hãy ăn một trái đi. Tuy không bằng loại
đào tiên của bà Chúa Tây Vương Mẫu, nhưng người phàm
trần cũng khó có cơ duyên để hưởng được.
Các thiếu nữ tranh nhau mời chàng, mỗi người một vẻ
thập phần diễm lệ, rồi cùng nhau cất tiếng ca ngọt
ngào, thánh thót thanh tao hòa lẫn với tiếng các trúc vi
vu huyền ảo, âm điệu réo rắt du dương, mang mang bất
tận như một bản nhạc trời đưa con người vào cõi
mộng. Ánh trăng ngà bao trùm cả khu vườn tạo thành một
thế giới thần tiên diễm ảo tưởng chừng như ngày xưa
Đường Minh Hoàng lạc vào cung trăng thưởng thức vũ khúc
Nghê Thường cũng không thể hơn được. Sinh bàng hoàng
say mê ngây ngất tưởng chừng như mình đang trôi giạt
vào một chốn Bồng Lai tiên cảnh. Bỗng Giáng Đào tình
tứ bảo chàng:
- Để kỷ niệm ngày hội ngộ của đôi ta, thiếp có vật
mọn tặng chàng. Khi nào nhớ đến thiếp thì hãy giở ra
xem.
Rồi nàng đưa cho Sinh một đóa hoa đào bằng ngọc đỏ
lấp lánh xinh đẹp lạ kỳ. Sinh kính cẩn bỏ vào túi đồng
thời say đắm nhìn nàng với tất cả tấm tình si không
thốt ra lời được. Nàng e lệ, đôi má ửng hồng kín
đáo nhìn chàng rồi nở một nụ cười cực kỳ quyến rũ.
Tiếng chim hót lảnh lót lạ lùng dưới ánh trăng, các cánh
hoa đào lả tả bay phấp phới, Sinh cảm thấy mình đang
chơi vơi lặn hụp trong một bầu trời vằng vặc đầy
ánh trăng ngà, mưa hoa lác đác. Chàng mềm môi uống mãi
rượu bồ đào với một niềm hoan lạc vô biên vì được
kề cận giai nhân, cho đến lúc say vùi rồi gục xuống
bàn không còn biết trời đất gì nữa.
Giật mình tỉnh giấc, Sinh dụi mắt thấy mình nằm trơ
trọi trên chiếc giường tre. Mùi rượu hồng đào dường
như vẫn còn vị ngọt trên môi, mùi hương phấn của giai
nhân vẫn còn phảng phất đâu đây tràn ngập cả thơ
phòng. Chàng bàng hoàng không biết mình tỉnh hay mê, đâu
là thực đâu là mộng. Cũng như Trang Sinh (3) ngày xưa,
không biết mình hóa thành bướm hay bướm hóa thành mình.
Sinh bồi hồi nhớ lại cuộc gặp gỡ thần tiên diễm ảo
và hối tiếc mãi giấc mộng kỳ diệu đã đưa chàng vào
chốn Đào Nguyên, bây giờ lại không biết ở nơi đâu?
Bỗng như sực nhớ lại điều gì, Sinh lật đật thò tay
vào túi. Một vật nho nhỏ mềm mại nằm gọn trong lòng bàn
tay chàng. Sinh hốt hoảng xòe tay ra trước mặt để nhìn
thấy một đóa hoa đào đỏ mỏng manh xinh xắn làm chàng
trố mắt kinh ngạc. Chưa kịp có phản ứng gì thì các cánh
hoa đỏ hồng dường như lay động lấp lánh rồi bất
ngờ bay vút vào khu vườn hoa mất dạng. Chàng vội vã
chạy ra vườn nhưng đóa hoa kỳ dị đã biến mất, chỉ còn
lại tiếng gió thoảng, tiếng chim hót và đàn bướm đủ
màu sắc đang bay lượn vật vờ trên các khóm hoa.
Sáng hôm sau, cảm thấy tâm hồn vẫn còn bâng khuâng dao
động, Sinh lẩn thẩn ra khu vườn hoa, mong lấy cảnh vật
thiên nhiên để xoa dịu nổi ưu phiền nhớ nhung. Vô tình
chàng đi lần đến góc vườn nơi đã trồng gốc đào
cỗi. Bỗng tim chàng đập mạnh, một niềm vui rộn rã
lẫn kinh ngạc vì chàng vừa nhìn thấy từ gốc đào cũ,
một chồi non bụ bẳm mập mạp đã mọc lên từ lúc nào
không rõ, mềm mại rung rinh dưới ánh nắng ban mai. Sinh
mừng rỡ vô vàn chẳng khác nào gặp lại cố nhân, vội
vã chạy vào nhà mang nước ra tưới cây và càng ra công
chăm sóc.
Thời gian trôi qua. Vài năm sau, khu vườn của Sinh nghiễm
nhiên biến đổi hẳn thành một khu vườn đào đẹp nhất
nổi tiếng trong vùng. Mỗi năm đến mùa đào nở, cả
một khu vườn đỏ hồng trông như cảnh Đào Nguyên thoát
tục mà chàng đã có diễm phúc thưởng ngoạn trong giấc
mơ ở Đào Hoa Cốc. Khách thập phương xa gần cũng tìm
đến xin được viếng cảnh và nhất là được cái cảm
giác lâng lâng ngây ngất đi giữa các cội đào nở đầy
hoa. Hàng ngàn cánh hoa đào hồng đỏ bay phấp phới lả tả
theo làn gió thoảng nhẹ, chẳng khác gì những đàn bướm
nhỏ bay phủ đầy đầu, làm khách nhàn du có cảm giác như
mình đã lạc vào cõi tiên không còn muốn trở về chốn
trần gian phàm tục nữa. Trong khu vườn đào, Sinh đặc
biệt ưu ái gốc đào cỗi ngày trước, nay đã trở thành
gốc đào đẹp nhất của khu vườn chẳng khác nào một bà
chúa hoa diễm lệ lộng lẫy giữa đám thần hoa tiên nữ.
Những lúc rảnh rồi, Sinh thường ngồi đọc sách ngâm thơ
hay thưởng thức một ấm trà sen dưới gốc đào cũ,
nhất là khi đến mùa đào nở. Hương thơm của hoa đào
như quyện lấy chàng. Tiếng gió thổi rì rào qua kẽ lá,
chàng nhắm mắt lại dường như thấy mình trở về thung
lũng Đào Hoa Cốc ngày trước, tai dường nghe rõ tiếng
thì thầm âu yếm của Giáng Đào tiên nữ "Thiếp đã trở
về với chàng."
Hà Ngọc Bích
Chú thích:
(1) Lấy ý trong bài thơ Hương Miệt Hành, khuyết danh,
Hợp Tuyển Thơ Văn VN. La Phù: một ngọn núi tiên ở Quảng
Đông, tương truyền Cát Hồng đời Tấn tu tiên đắc
đạo ở nay.
(2) Trích thơ Nhập Thiên Thai của Tào Đường, Đường Thi
Tuyển Dịch, Chi Điền tiên sinh. Thiên Thai: một ngọn núi
tiên ở Triết Giang, tương truyền Lưu Thần và Nguyễn
Triệu đời Hán gặp tiên nữ ở núi nay.
(3) Điển cố Hồ Điệp, Trang Chụ Trang Chu, người nước
Tống là một nhà triết học Trung Hoa đời Chiến Quốc,
chủ trương cũng như Lão Tử, làm ra sách Trang Tử còn
được gọi là Nam Hoa Kinh. Một hôm nằm ngủ thấy mình
hóa ra con bướm.
|
|