|
Contributed by: Admin |
Views: 3.598
Mõ Sàigòn
Thời Xuân thu, có Tử Sản, tự là Công Tôn Kiều, làm quan
Đại Phu nước Trịnh hơn bốn mươi năm, thường đề ra
những kế sách để giúp vua vỗ về bá tánh, trị quốc an
dân, nên thường đem điều hay lẽ phải, mà nói với vợ
rằng:
- Đối với trong thì dân bình trị. Đối với ngoài thì
các nước nể nang. Được như thế là nhờ ta mỗi ngày
khi thức dậy - đều tự vấn lương tâm - mà xét rằng:
Đối với mình, ta có tự trọng không? Đối với người,
ta có thành kính không? Đối với dân, ta có thiên lệch
không? Và đối với những lầm lỗi của ngàn phương bá
tánh, ta xử có tình có nghĩa chăng? Bốn điều đó, như
những tấm gương, đã giúp ta đem sự yên vui về cho
nước Trịnh.
Vợ của Tử Sản là Vương thị, thấy vậy, mới nhỏ nhẹ
mà nói với chồng rằng:
- Ai có thân người ấy lo. Ai có hồn người ấy giữ. Nay
chàng cứ miệt mài lo về trăm họ, mà quên đi bệnh bao
tử đang hoành hành trong thân xác, là cớ làm sao?
Tử Sản mĩm cười, đáp:
- Giá trị cao cả của con người ở trong trái tim. Vậy phải
nâng nó lên mà mơ ước điều đại sự. Chớ không thể
đóng lòng của mình trước, mà mong muốn mai này thiên hạ
sẽ mở ra, thì có khác chi giữa đêm Đông mơ nắng chiều
cuối Hạ.
Vương thị lắc đầu, nói:
- Lúa tới đâu, trâu tới đó. Hà cớ chi phải đày đọa
xác thân, đến nỗi trong giấc mơ cũng kêu gào tên... bá
tánh?
Tử Sản lại cười thêm phát nữa, rồi dịu giọng nói
rằng:
- Khi nào tôi kêu chỉ một người. Bà mới phải lo. Chớ
kêu tá lả bùng binh thì chẳng ăn thua đến tình phu phụ.
Vương thị bỗng nghẹn cả lời mà chẳng biết nói sao. Mãi
một lúc sau mới thì thầm bảo dạ:
- Cá không ăn muối cá ươn, còn chồng mà cãi vợ, thì
rõ ràng đang thiếu... muôái, nên hổng chóng thì chầy.
Hổng trước thì sau, ắt phải có ngày chu du miền tiên
cảnh...
Một hôm, trời trở lạnh. Tử Sản thấy trong mình không
được phẻ, bèn cho người mời Tử Thái Thúc đến, mà
bảo rằng:
- Ta như ngọn đèn dầu sắp tắt, nên có đôi lời nhắn
nhủ. Mong ngươi chẳng đặng quên, để tâm huyết ta không
đi vào cõi lạnh...
Thái Thúc vội vàng đáp:
- Ấy ấy! Sao Đại phu lại nói thế? Trong khi sắc mặt
hồng hào. Mắt lộ tinh quang, thì sao có thể... tím chiều
hoang cho được?
Tử Sản bỗng thở dài mấy cái, rồi chậm rãi nói rằng:
- Con chim sắp chết cất tiếng bi ai. Con người sắp chết
nói lời nói phải, thì ngươi cố mà nghe. Chớ đừng nói
tới nói lui mà phí đi thời gian đang có được!
Rồi không đợi Thái Thúc trả lời trả vốn làm sao, Tử
Sản lại ào ào nói tiếp:
- Ta chết, tất nhà ngươi được cất nhắc lên làm quan
Đại Phu nước Trịnh. Ngươi phải biết người có Đức
mới lấy Khoan mà phục được dân. Còn... ít Đức như
ngươi thì phải lấy Nghiêm mà trị. Tỉ như lửa nóng, dân
trông thấy mà sợ, nên chết cháy thì ít. Còn nước mát,
dân cho đó là thường, nên chết đuối lại nhiều. Thế
cho nên, dùng Khoan thật là khó lắm vậy!
Thái Thúc gật đầu đáp:
- Tôi sẽ nhớ lời ông dặn. Nguyện suốt đời chẳng
thể nào quên!
Lúc ấy, Vương thị ở nhà trong nghe hết đầu đuôi câu
chuyện, mới tá hỏa trong lòng mà nghĩ thật mông lung:
- Vợ chồng là duyên trăm năm, không phải duyên sớm tối.
Sao chồng ta lại có thể ơ hờ như thế được? Đáng lẽ
những giờ phút còn lại này - phải dành tặng riêng ta -
Chớ không thể lúc sắp đi lại... tùm lum đến thế!
Đoạn, rầu rĩ trong lòng, bèn cho người gọi con là Tử
Trung đến, mà buồn bã nói rằng:
- Cuộc đời là thế! Trong bất cứ lãnh vực nào, nếu
gieo cay đắng thì đừng bao giờ trông mong trái ngọt. Con
có hiểu vậy chăng?
Tử Trung nghệch mặt ra, rồi ngơ ngác đáp:
- Con thật không hiểu điều mẹ mới nói!
Vương thị uất ức mà nói rằng:
- Cha con, thường tự cho mình là quân tử, mà lại xem
việc nước trọng hơn tình nghĩa phu thê, thì còn đứng
trong đất trời làm sao đặng?
Tử Trung vội vàng đáp:
- Sở dĩ cha chu toàn được việc nước, là nhờ mẹ đảm
đang, đã thay cha quán xuyến việc trong ngoài cho êm xuôi
hết cả. Ví bằng mẹ không làm như vậy, thì cha chẳng
được yên. Làm sao có thể đêm ngày lo cho bá tánh? Vả
lại, cha làm đến chức Đại Phụ Quyền cao chức trọng, mà
chẳng vợ lẽ vợ hai, thì con thiết nghĩ mẹ phải mừng vui
mới đúng. Chớ đâu lại u buồn rã rượi, mất vẻ xinh
tươi, thì có khác chi cái hay mà cho là dỡ vậy!
Đoạn, dõi mắt lên nhìn mẹ, thì thấy Vương thị mười
phần... bay hết tám, bèn trong bụng mừng vui, mà chậm rãi
nói rằng:
- Mẹ! Mẹ đừng nhả tơ tự trói mình. Có đặng hay chăng?
Mấy tháng sau, Tử Sản mất. Tử Thái Thúc được vua
Trịnh cử lên thay, liền hớn hở về khoe với vợ. Vợ
của Thái Thúc là Hàn thị, nghe thế, mới khoái trá mà nói
với chồng rằng:
- Rủi người phúc ta. Tưởng là nói chơi ai dè cũng đúng
thiệt.
Thái Thúc bỗng âu lo hiện tràn trên ánh mắt, rồi ấp
úng nói rằng:
- Trước khi mất, Tử Sản có dặn ta phải dùng Nghiêm để
trị dân. Chớ không thể dùng Khoan như ông được, bởi
Đức ta còn mỏng chưa được sâu, thì e đặng ít hôm sẽ
tùm lum tứ tán. Ta giật mình trộm nghĩ: Bỏ Khoan mà chụp
lấy cái Nghiêm, thì phải mần răng cho dân đừng hoảng
sợ?
Hàn thị liền quơ lịa quơ lia vài chục cái, rồi lớn
tiếng mà nói với chồng rằng:
- Rún còn không tin được bụng. Hà cớ gì chàng lại tin
người đến như thế?
Thái Thúc liền vội đưa tay bịt miệng của Hàn thị lại,
rồi đỏ phừng cả mặt mà nói nọ nói kia:
- Ngàn vàng dễ được. Lời tốt khó tìm. Lẽ nào nàng
không hiểu đặng điều đó hay chăng? Sao lại thốt những
lời nghe tào lao quá xá?
Hàn thị vênh mặt đáp:
- Có gì mà chàng phải sợ? Tử Sản tập cho dân quen lề
lối của Khoan, rồi nay lại bảo đổi qua Nghiêm mới là
điều phải đạo. Nói thật với chàng. Tử Sản làm vậy
chẳng phải thương chàng mà nói. Chẳng qua muốn người
đời tưởng nhớ đến mình thôi, nên mới phán lung tung
cho chàng không phân biệt, rồi đến lúc dân bỗng thấy
mình vô khuôn phép, mới la ó ì xèo chàng sẽ liệu làm
sao? Khi mới thăng quan đã ôm điều không đẹp...
Thái Thúc mặt mày xám ngoét. Tay run bần bật. Mãi một
lúc sau, mới yếu ớt hỏi rằng:
- Vậy theo nàng, ta phải làm sao?
Hàn thị cười cười đáp:
- Chàng hãy giảm thuế. Bỏ bớt hình phạt. Chuyện phạm
pháp lớn thì làm cho nhỏ. Chuyện phạm pháp nhỏ thì làm
như không có, bảo đảm trăm ngày tăm tiếng sẽ rền vang.
Sẽ khiến tha nhân sướng vui vì hết sợ...
Tử Thái Thúc nghe vợ nói có lý, bèn nhẹ cả tâm tư, mà
tự nhủ rằng:
- Tiền của có thể qua đi. Danh vọng có thể mai một,
nhưng lời dạy của.. vợ. Mãi mãi trường tồn theo bước
chạy của... thời gian!
Từ đó, Thái Thúc cứ Khoan mà phang tới tới. Đã vậy
còn xá tội lung tung, nên chẳng bao lâu trong nước sinh ra
nhiều... cướp cạn. Nhũng nhiễu lương dân. Làm điều
tắc trách, khiến đâu đâu cũng kêu Trời ta thán. Không
sao mà yên được. Vua Trịnh thấy vậy, mới truyền cho
Thái Thúc đến, mà giận dữ nói rằng:
- Ngươi ăn cơm vua, Hưởng lộc nước, mà làm ăn như
vậy. Là cớ làm sao?
Thái Thúc cúi gầm mặt xuống, mà ấp úng tâu rằng:
- Xin Bệ hạ bớt giận, mà cho kẻ hạ thần một khoảng
thời gian, để sửa lại cái sai trái của mình.
Vua Trịnh bực mình, gắt:
- Được. Ta kỳ hạn cho người một tháng. Nếu không đem
lại cho dân chúng sự bình yên, thì cầm chắc ngươi sẽ
đi vào... miên viễn...
Thái Thúc lạy tạ ra về. Lòng tràn dâng nỗi hối hận mà
không biết tỏ cùng ai, nên thì thầm bảo dạ:
- Chớ phải chi ta biết nghe theo lời của Tử Sản, thì đâu
đến nỗi phải đem sinh mạng ra mà đánh... cá!
Tối ấy, Thái Thúc không làm sao ngủ được. Hàn thị
thấy vậy, mới nấu vội chén sâm, mà tha thiết nói
rằng:
- Nhân vô thập toàn. Hà cớ chi chàng lại dày vò đến
như thế?
Thái Thúc nghẹn ngào đáp:
- Đành là vậy! Nhưng ta là người gánh chịu trước muôn
dân, thì không thể nói xuông mà êm liền ngay được.
Hàn thị bèn nhìn vào mắt chồng, rồi vui vẻ nói:
- Người ta trở thành kiện toàn hơn, là nhờ học hỏi từ
những lầm lỗi của chính mình. Nay chàng có cơ hội...
học hỏi, thì phải lấy làm vuị Sao lại lấy cái may biến
ra thành cái rủi?
Thái Thúc ngập ngừng đáp:
- Nhưng cái lầm lỗi này, lại liên lụy đến cái... mạng
của ta, thì nàng bảo ta không lo làm sao được?
Hàn thị bỗng cười to một tiếng, rồi mạnh dạn nói
rằng:
- Mạng của chàng có sao Tử vi đóng ở cung Mệnh, thì dẫu
chàng muốn... tự tử mà chết. Cũng chẳng dễ đâu.
Huống chi cái chết kia từ xa bay đến!
Thái Thúc bỗng thấy trong lòng cất đi gánh nặng, bèn
phan phái mà nói với Hàn thị rằng:
- Đàn ông mà không có vợ, như phản gỗ long đong. Trôi
lên trôi xuống chẳng ra cái gì hết cả!
Qua ngày sau. Thái Thúc tức tốc ban hành luật mới. Lấy
Nghiêm mà trị, cùng lúc sai tướng giỏi đem quân đi tiểu
trừ giặc cướp. Từ đấy nước Trịnh mới yên. Lúc
ấy, có Đức Khổng Tử từ xa bang tới. Nghe rõ đầu
đuôi câu chuyện, mới gọi môn hạ tới, mà trịnh trọng
nói rằng:
- Thái Thúc biết mình sai mà vội sửa, là một điều hay.
Nghe vợ đến nỗi bị vua la, mà không đổ thừa cho vợ,
lại can đảm chịu lấy một mình, là hai điều hay. Làm
việc dứt khoát, Không chần chừ do dự, nên chưa tròn
một tháng đã mã đáo thành công, là ba điều hay. Không
nhân lầm lỗi của vợ, mà đi... cưới vợ khác, là bốn
điều hay. Làm người, mà được bốn điều hay đó, thì
coi như đã thành người quân tử!
Đoạn, vuốt râu một cái, rồi ào ào nói tiếp:
- Dùng Khoan để trị dân, thì dân không sợ. Dân không
sợ, thì phải đổi lại Nghiêm, để dân sợ mà đi vào
điều phải. Vậy Khoan giúp cho Nghiêm, cũng như Nghiêm giúp
cho Khoan vậy. Đạo làm tướng, là phải biết khi nào...
nhặt khi nào khoan. Chớ không thể cứ nhắm mắt mà phang
tràn cho được! Bởi Khoan thì dân lờn. Nghiêm thì dân
oán, mà dân oán hoặc lờn đều trở ngại cho việc nước
cả. Cho nên phải có Khoan, lại phải có Nghiêm, thì mới
đỡ đần cho nhau đặng.
Lúc ấy, có Bật Tử Tiện là học trò của Khổng Tử, nghe
thế, mới bụng bảo dạ rằng:
- Tưởng việc nước ra sao. Hóa ra cũng giống như chơi...
bài ba lá. Hễ tụ này không được phải đặt lại tụ kia,
thì cần chi phải là người quân tử?
oOo
|