|
Contributed by: Admin |
Views: 3.250
Mõ Saigon
La Tổ người làng Tức Mặc. Gia đình nghèo nhưng tính
tình hào phóng, lại thích giúp đỡ người dưng, nên hàng
xóm chung quanh đều hết lòng khen ngợi. Một hôm, quan
huyện đưa lệnh xuống, là mỗi gia đình phải gởi một
xuất đinh đi thú ở biên thùy phía Bắc, nếu không thì
bị phạt vạ hai chục lượng vàng. Cha của La Tổ là La Tứ,
thấy vậy, mới gọi Tổ đến mà trịnh trọng nói rằng:
- Đi quân dịch là yêu nòi giống. Câu nói đó áng chừng
con đã hiểu. Vậy con nghĩ thế nào về cái lệnh quan ban?
Để cha biết mà tiện đường lo liệu.
La Tổ hiên ngang đáp:
- Làm trai mà phải chết ở xó giường, góc bếp, thì còn
nói đến chữ trượng phu làm chi nữa!
La Tứ vuốt chòm râu vài cái mà nghe trong bụng mê tơi,
liền cười mĩm chi một phát rồi lẹ miệng tỏ phân
điều hơn thiệt:
- Đa tình tự cổ vương di hận. Nay con biết lấy việc
nước nhà làm chính, mà học chữ hy sinh, thì ở tương lai
hẳn sẽ nên người hữu dụng.
Đoạn, móc ở ruột tượng đưa cho Tổ mười hai lạng
bạc, làm lộ phí lên đường, rồi tha thiết nói:
- Từ ngày mẹ con đi theo diện đoàn tụ ông bà. Chỉ có cha
con mình đêm ngày hủ hỉ với nhau, bởi cha quyết không
thèm đi thêm bước nữa. Còn bây giờ con vì việc nước
- mà phụ tử lìa xa - thì cái cô đơn khó mà lấp đầy
cho được.
Rồi ngừng một chút cho nỗi u buồn dần vơi rớt xuống,
mới mạnh dạn tỏ bày hết ruột hết gan:
- Nhà mà không có đàn bà, thì mọi sự tứ tung. Chẳng ra
làm sao hết cả! Nay cha con mình phải thấu điều Chân lý
ấy, mà tự liệu lấy thân. Chớ đừng để nỗi đơn
côi dày vò trong thân xác
La Tổ ngước mắt nhìn cha, rồi thận trọng nói rằng:
- Không hy vọng thì không thất vọng. Không mơ ước thì
khỏi phải phập phồng trong cảnh sống lo âu. Con nghĩ.
Duyên nợ là do phần mà có. Chớ chẳng phải khơi khơi,
thì lo lắng làm chi cho héo hon đời trai trẻ!
Qua ngày mai. Tổ khăn gói lên biên thùy phía Bắc. Ở
được vài năm thì lấy vợ, sanh được một đứa con
trai. Thời may Quan Trấn thủ là người nhân hậu. Hết
mực thương yêu, khiến Tổ dẫu xa cha cũng chẳng mấy khi
luyến lưu tình phụ tử. Ngày nọ, Quan Trấn thủ sai người
gọi Tổ đến, mà nhỏ giọng nói rằng:
- Đối với việc nước, ta là bề trên của ngươi, nhưng
đối với tình giao hảo, ta với ngươi là bạn. Nay ta có
điều mong ước, muốn tỏ bày với bạn được hay chăng?
La Tổ hoảng hồn đáp:
- Đỉa nào dám đeo chân Hạc. Sao đại quan lại đùa chơi
như thế?
Quan Trấn thủ mĩm cười đáp:
- Giá trị của con người không phải ở chức vụ bên ngoài,
mà là ở tâm hồn sâu thẳm tận bên trong, là cái tư
cách mà của tiền không bao giờ mua được
Đoạn ngừng một chút để thở, rồi nhẹ nhàng nói tiếp:
- Nay ta được chiếu chỉ phái đi làm Tham tướng ở
Thiểm Tây. Muốn đưa ngươi theo, nhưng nghĩ đến con
ngươi còn nhỏ dại, mà lòng chưa quyết. Vậy ngươi nghĩ
thế nào? Cứ mạnh dạn nói ra. Chớ đừng bóng gió xa xôi
mà lâm vào chỗ kẹt.
La Tổ vội vàng đáp:
- Nước mất thì nhà tan. Vậy muốn nhà đừng tan, thì
trước hết nước phải đừng mất cái đã. Nay Quan đã
một lòng như vậy, thì thuộc hạ vâng theo. Chớ tuyệt
nhiên chẳng có ưu tư gì hết cả!
Tối ấy, La Tổ về nhà. Vợ là Vương thị bồng con đón
chờ ngay trước cửa, mà thấy Tổ chẳng lấy gì làm vui,
bèn nghĩ này nghĩ nọ:
- Từ trước tới nay, mỗi khi chồng ta về đến nhà, thì
trước là hôn con. Sau là hôn mẹ của nó. Nay bỗng dưng
không còn hôn nữa, là cớ làm sao? Hay chốn tâm tư có gì
đang vướng mắc?
Nghĩ vậy, Vương thị vội vàng dọn cơm lên, rồi đến
bên La Tổ, mà nhỏ nhẹ nói rằng:
- Đầu tôm nấu với ruột bầu, chồng chan vợ húp gật
đầu khen ngon. Nay chàng chưa chịu húp, thì làm sao mà khen
được?
La Tổ buồn rầu đáp:
- Ta được lệnh theo Quan Trấn thủ đi Thiểm tây. Đường
xa diệu vợi. Hổ báo đầy rừng, nên không tiện đem
nàng theo, thành thử cứ ưu tư như ngồi trên than nóng!
Vương thị hết hồn đáp:
- Đời người đàn bà. Chỉ cần được một người
chồng biết săn sóc và có bổn phận với vợ con, là
một diễm phúc không gì so sánh đặng. Nay thiếp đang có
điều diễm phúc đó - mà chàng lại bỏ đi - thì có khác
chi cây lớn lên bị cưa vèo cái cụp.
La Tổ lắc đầu, nói:
- Ta nào có bỏ mẹ con nàng. Chẳng qua vì nợ nước mà
thôi. Chớ có phải lòng dạ đổi thay cho nàng mau héo úa.
Đoạn, trầm ngâm một chút, rồi quyết liệt nói rằng:
- Từ ngày lên phía Bắc đến nay, ta có kết thân với Lý
Sinh là người bản xứ, lại đang còn độc thân, nên có
thể nhờ Sinh chăm sóc mẹ con nàng trong lúc trống vắng.
Nàng nghĩ thế nào?
Vương thị lặng người đi một chút, rồi ngập ngừng
nói rằng:
- Xuất giá tòng phu. Phu bảo sao thì thiếp mần y như dzậy
La Tổ yên lòng, bèn gởi vợ con cho Lý Sinh chăm sóc, rồi
khăn gói mà đi. Ba năm sau. Gặp dịp Quan Tham tướng muốn
gởi quà về phía Bắc, Tổ vội vã xin đi. Trước là
hết lòng lo công vụ. Sau thăm vợ thăm con, cho thỏa lòng
nhung nhớ. Khi về được đến nhà, Tổ thấy vợ con
đặng bình yên, nhà cửa ngăn nắp, nên lấy làm mãn
nguyện. Chợt Tổ thấy trong người hơi đuối, liền vào
phòng nằm nghỉ, bỗng thấy dưới giường còn sót lại
chiếc giày của đàn ông, bèn vội xỏ chân vô mà thử,
thì thấy hơi rộng, bèn hớt hãi nghĩ thầm:
- Cái này không phải kích cỡ của ta, thì là của ai?
Rồi trong lòng đâm ra ngờ vực, khiến ăn chẳng thấy
ngon, ngủ chẳng đầy giấc, nên thường nghĩ quẩn quanh,
mà bảo dạ rằng:
- Vợ ta mỗi lần vui với nhau, thường e lệ nói ta là
tình đầu mà cũng là tình cuối, thì không thể có
chuyện đổi bến sang bờ mau như thế được! Lại nữa,
bên cạnh nàng còn có đứa con, thì không thể nhàn cư vi
bất thiện, đến độ đổi trắng thay đen. Nỡ cam tâm
vùi dập tình đầu trong giông tố. Phần ta, dẫu một
lòng tin ở vợ - nhưng chiếc giày lạng quạng ở trên -
vẫn gây nhức nhối không sao mà tốp được
Hôm sau, Tổ gọi vợ đến, mà bảo rằng:
- Ta muốn làm một buổi tiệc, mời Lý Sinh đến nhậu cho
vui. Trước là tỏ lòng biết ơn tháng ngày luôn chăm sóc.
Sau hàn huyên cho thỏa lòng chờ đợi bấy lâu. Chớ không
thể cứ bơ đi mà thành quân tử được
Vương thị vâng lời, nên bày một bữa tiệc thật thịnh
soạn rồi mời Lý Sinh đến. Được đâu vài vòng, La Tổ
mới trịnh trọng mà nói rằng:
- Suốt cuộc đời tôi còn sống trên cõi dương gian này,
vĩnh viễn không bao giờ tôi quên được tấm lòng rộng
rãi của Lý huynh.
Lý Sinh mĩm cười đáp:
- Con người có lương tâm. Có khí phách. Lẽ nào lại
ngoảnh mặt làm ngơ trước cái kẹt của đồng loại, mà
mưu cầu lợi lộc cho riêng mình, thì đứng trong đất
trời làm sao đặng? Lại nữa, bất luận làm việc gì,
huynh cũng nghĩ đến người ngoài trước, rồi mới đến
bản thân, thì mới đúng bản sắc của người quân tử!
Vương thị ngồi bên chồng hầu rượu. Nghe thế, cảm
thấy trong lòng trong dạ lâng lâng, mà phấn khởi nói
rằng:
- Lý huynh bề ngoài có vẻ thô bạo, nhưng trong lòng thực
là tinh tế, nên chuyện gì cũng gạn lọc tới lui, khiến
mẹ con thiếp an tâm mà hưởng thọ. Mong buổi trùng phùng.
Kết tạo niềm vui. Cho thỏa lòng ao ước
Tổ nghe thế, lòng hết sức cảm kích, bèn uống hăng hơn
nữa. Hôm sau. Tổ mới nói với vợ rằng:
- Tôi đi vì công việc của tướng quân. Nếu không về
thì đừng có đợi.
Rồi lên ngựa mà đi. Đến đêm lại lẻn về, thì thấy
vợ cùng với Lý Sinh đang ngả nghiêng uống cùng chung ly
rượu. Tổ giận lắm phá cửa vào. Hai người sợ quá
quỳ xuống xin tha mạng. Tổ liền đưa tay chỉ vào mặt
Sinh, mà giận dữ nói rằng:
- Trước tao tin mày là người tốt, mới ký thác vợ con.
Chớ có dè đâu mày là đứa không màng chi nhân nghĩa!
Đoạn, chạy đến kéo vợ đứng lên, rồi uất ức, nói:
- Tôi đi Thiểm Tây trong ba năm, không dám xài đến một
đồng, mà tận lực chắt chiu đem về cho vợ. Những
tưởng. Tấm lòng cao quý ấy, vợ sẽ thích yêu. Chớ có
dè đâu nuôi ong tay áo. Nuôi khỉ dòm nhà, đến nỗi vợ
hổng phê lại tìm vui duyên mới, là cớ làm sao?
Vương thị nước mắt chảy dài trên đôi má, rồi bực
bội nói rằng:
- Thiếp lâm phải cảnh này, cũng vì chàng vụng tính mà ra!
Tổ đập bàn một cái "chát", rồi lớn giọng xổ tung
điều tức bực:
- Nàng nói vậy là nghĩa làm sao?
Vương thị nghẹn ngào đáp:
- Vợ chồng mới lấy nhau, đang lúc cơm nồng canh mặn,
mà chàng lại bỏ đi, ấy là một điều sai. Con thơ còn
nhỏ dại, lại ra đời thiếu tháng, nên nay bịnh mai đau, mà
chàng không có bên để xẻ chia trong lúc nhà lâm hoạn nạn,
ấy là hai điều sai. Ba năm trời ròng rã. Thiếp tựa
cửa chờ trông. Đón gió heo may mà nghe lòng trở nặng,
trong khi tin chàng vẫn bặt âm vô tín. Biền biệt phương
xa, ấy là ba điều sai. Thiếp thường hay ước nguyện:
Yêu ai yêu chỉ một người, nhưng chàng lại tạo cơ hội
cho lửa cháy gần rơm, thì hỏi sao thiếp cầm lòng cho
đặng, ấy là bốn điều sai. Nhà không có đàn ông, như
xe mà thiếu bánh. Như bột mà thiếu men, thì thiếp không
lo làm sao đặng, ấy là năm điều sai
Đoạn, ngừng một chút cho La Tổ thấm vào xương tủy,
rồi ngập ngừng nói tiếp:
- Nay hơn một ngàn ngày chàng mới về thăm vợ con. Thấy
bình an khỏe mạnh. Trong ngoài ngăn nắp, thì lẽ ra phải
mừng vui mới phải. Trước là cám ơn người hết dạ cưu
mang. Sau nữa chữ phu thê ra sức mà nướng lại. Chớ có
đâu chàng đối xử tào lao như thế, thì liệu mai này
yên ổn đặng hay chăng?
La Tổ nghe vợ thuyết cho một hồi, thì thấy lỗi mình
cũng có ở trong đó, nên chẳng biết tính sao. Mãi một
lúc sau mới rầu rầu bảo dạ:
- Xấu thiếp hổ chàng. Chuyện này mà mần lớn ra, thì
chỉ tổ làm trò vui cho thiên hạ. Cầm bằng như không làm,
lại hóa ra chấp nhận chuyện tay ba, thì thiệt là hết
biết!
Rồi trong lúc bụng dạ như một mớ bòng bong chưa tìm ra
lối thoát. Chợt Lý Sinh ngẩng mặt lên, rồi khẳng khái
nói rằng:
- Đệ ký thác vợ con của đệ cho huynh trông nom. Huynh
hết lòng cố gắng, dẫu bận bán buôn cũng ráng sắp
xếp cho vuông tròn trách nhiệm. Ngặt một nỗi vợ của
đệ là người hay nhạy cảm. Tính lại sợ ma, nên huynh
phải chạy tới chạy lui bỗng dưng thành duyên nợ. Thôi
thì nếu đệ không còn thích sống - với người mà ngày
nào đệ khoái đệ ưa - thì huynh sẽ đưa tay dzớt liền
ngay cái rụp. Chớ nước non ni mà không mần mần không
tính - lỡ ly biệt nhau rồi - Biết có còn nối đặng
không đây?
oOo
|