|
Contributed by: Admin |
Views: 972
Anthony Nguyen
Tác giả Anthony Nguyen cho biết về tiểu sử: 35 tuổi,
hiện cư trú tại Anaheim; Nghề Nghiệp: Quality Control
Supervisor at Conesys corp., Tustin facility.
*
Tám giờ sáng, tách cà phê của hắn còn chưa nguội thì
chuyện gì phải đến, đã đến. Hắn ngồi thừ người
trong văn phòng đọc đi đọc lại nhu khong tin vao chinh mat
minh mấy hàng chữ email của payroll manager Jose, ngắn gọn
và lạnh lùng: " I need a list of 30 in your department before noon
so I can prepare the final checks today!". Kể từ sự kiện
khủng bố ngày 11 tháng 9 ở NewYork, công ty Aerospace nơi
hắn làm đã từ từ giảm đi số lượng đơn đặt hàng
một cách đáng kể mà các khách hàng chính là Boeing,
Raytheon, Lockeed Martin,... đã và đang sa thải công nhân của
chính họ để có thể tiếp tục tồn tại trong thương
trường. Hắn cũng đã dự liệu trước tình huống này
nhưng không ngờ nó lại đến mau như vậy và số người
lại quá nhiều hơn hắn nghĩ.
Làm sao để sa thải 30 người trong cùng một ngày mà hắn
vẫn có thể ra về một cách an toàn là cả một vấn
đề. Hắn nhìn đồng hồ, bây giờ đã là 10 giờ 20
phút, cần phải có một quyết định dứt khoát và nhân
đạo nhất. Hắn in ra một bản danh sách những công nhân
làm dưới quyền, cây bút chì đen của hắn nhanh chóng
đánh dấu những tên xấu số. Đầu tiên là những kẻ
độc thân không trách nhiệm vợ con, sau đó là tuổi trẻ
nhanh nhẹn mà hắn nghĩ có thể nhanh chóng tìm được một
công việc khác dễ dàng, sau hết trong bảng tử thần của
hắn mới là những người kém tay nghề hoặc không kinh
nghiệm. Liếc sơ qua danh sách, có độ khoảng 25% là Việt
Nam, còn lại là giống dân Latino mà đa số là di dân bất
hợp pháp từ Mễ Tây Cơ sang. Hắn thở dài, lạy chúa vì
trong những người này đã không có người nào gốc Đức
như hắn để cho hắn phải khó xử.
Hắn thầm chửi rủa bố vợ của hắn, lão Vaulter cũng
người Đức, đồng thời là ông chủ lớn với 60% cổ
phần trong toàn bộ công ty đa quốc gia chuyên sản xuất
và cung cấp các linh kiện điện tử cho ngành hàng không
dân dụng và quốc phòng Mỹ. Lão Vaulter là người quyết
định sa thải nhân công trong bộ phận sản xuất nhưng kẻ
chịu oán hận thay lão lại là đứa con rể này. Có lẽ
đây cũng là một trong những đòn thù của lão ta kể từ
khi hắn đề đơn ly dị với con gái lão dù hai người đã
có hai mặt con. Lúc đó hắn vẫn còn chễm chệ trên
chiếc ghế phó chủ tịch Operation Vice President, chỉ dưới
quyền lão Vaulter và con trai ruột của lão vốn là CEO của
công ty.
Chỉ trong vòng một năm kể từ sau cái ngày hắn làm cái
quyết định sai lầm đó, hắn từ từ tuột dốc trên
nấc thang danh vọng lẫn tiền tài. Bây giờ hắn chỉ là
một quản lý quèn trong một phân xưởng machine shop với
độ 50 nhân công, tiền lương của hắn đã bị cắt giảm
đi phân nửa. Đau khổ hơn thế là mỗi một check lương
của hắn đã bị sở thuế lập tức khấu trừ 56% thẳng
vào tài khoản của vợ hắn để chu cấp cho vợ và hai
đứa con chưa đến tuổi thành niên theo luật ly di hiện
hành của California.
Đúng 2 giờ 30 buổi chiều, 5 người công nhân đầu tiên
được gọi vào văn phòng của hắn, vẻ ngạc nhiên và có
chút hồi hộp như rạng rỡ vì họ nghĩ họ đang được
duyệt xét lên lương. Những người bên ngoài cũng xì xào
tò mò không kém và nhìn 5 người được gọi một cách
ganh tị. Hắn quan sát 5 người một cách tội nghiệp. Dù
vốn sẵn bản tính lạnh lùng sắt đá, trực diện, của
dòng máu Đức, hắn cũng có chút do dự không biết phải
bắt đầu với họ bằng những lời lẽ như thế nào. Trong
đầu hắn đã có chuẩn bị những lời lẽ khách sáo, úp
mở như những tay quản đốc khác vẫn dùng khi sa thải
người như là downsizing, company restructure, reorganization,...
những từ ngữ hắn vẫn thích dùng nhất là "career
advancement opportunity". Vậy mà bây giờ, nhìn những khuôn
mặt vô tư lự của những kẻ di dân hiền lành với vốn
liếng tiếng Anh chỉ đủ để chào hỏi yes no làm cho hắn
không cách nào hoa mỹ được. Hắn quyết định có lẽ tốt
nhất là giải quyết vụ việc thật nhanh gọn và thẳng
thừng. Bởi vì dù muốn hay không, chuyện vẫn phải xảy
ra.
Ba giờ rưỡi chiều, chiếc cell phone của hắn réo rắt
một bản nhạc tình "dòng sông xanh" mà hắn vẫn luôn huýt
sáo, nhưng cú gọi lại làm cho mặt hắn méo xẹo như con
mèo ướt. Người thợ sửa xe báo cho hắn biết cần phải
tốn $2000 để sửa lại bộ phận radiator rò rỉ cùng với
giàn đồng bên dưới đã quá cũ kỹ đối với chiếc
Mercedes đời 86 của hắn. Khốn nạn cho cái dòng máu tự
hào dân tộc quá đáng của người Đức đã làm hắn luôn
luyến tiếc chiếc Mercedes đánh dấu một thời vàng son
và hắn không muốn thay chiếc nào khác dù nó đã quá mục
nát. Nhưng mỗi khi sửa thì nó luôn ngốn của hắn đến
mấy tờ check lương chứ không ít. Mà bây giờ cho dù
hắn muốn đổi một chiếc xe rẻ tiền như Hyndai của Nam
Hàn chẳng hạn thì hắn cũng không đào đâu ra tiền khi
mà trong tài khoản nhà băng của hắn chỉ vỏn vẹn có vài
trăm đồng.
Năm người đầu tiên vừa ra khỏi văn phòng của hắn,
mếu máo với tờ check lương cuối cùng trong tay thì mọi
người bên ngoài đã hiểu chuyện gì sẽ xảy đến với
họ. Họ nhốn nháo khi năm người kế tiếp được gọi
vào, họ không biết trong danh sách của hắn có bao nhiêu
người và ai sẽ phải ra đi trong số 50 nhân công. Mọi công
việc uể oải gần như tê liệt. Hắn vẫn cố giữ nét
lạnh lùng phát những tờ check sa thải cho đám công nhân
tội nghiệp, nói như máy những lời xoa dịu, cảm ơn sáo
rỗng giả dối. Mọi người bắt đầu nhìn hắn với một
thái độ sợ hãi lẫn căm ghét. Họ có biết đâu trong
lúc hắn nói chuyện, thâm tâm hắn vẫn phải nghĩ cách
xoay sở năn nỉ người chủ Auto shop để hắn được trả
góp hàng tháng số tiền sửa xe 2000 đồng ấy.
Vì hắn
không thể đi nhờ xe người khác mãi, mà nếu không có xe
thi hắn sẽ lập tức bi mất việc. Bản thân hắn không có
gì để mất và thậm chí trở thành kẻ vô gia cư thất
thểu ngòai đường phố cũng không sao. Nhưng còn hai đứa
con của hắn có lẽ là lý do duy nhất mà hắn vẫn còn
muốn tồn tại trên cõi đời này. Đặc biệt hắn không
thể hủy hoại tương lai của Sophia, đứa con gái đầu lòng
năm nay tuy mới 15 tuổi nhưng sắc đẹp của cô đã khiến
cho công ty người mẫu bảo trợ bởi Disneyland để ý và
tuyển chọn theo học lớp người mẫu ở Hollywood. Hắn
vẫn không ngừng suy nghĩ mà vẫn chưa dám cầm điện
thoại lên vì hắn rất sợ bị từ chối cho trả góp. Nếu
bị từ chối, ngày mai hắn sẽ không có xe đi làm và hắn
sẽ có rất nhiều phiền phức...
Vào khoảng 4 giờ cùng ngày, Vaulter Junior, đứa con ruột
của "cha vợ" hắn gọi điện thoại cho hắn hối thúc hắn
ký vào văn kiện cho phép sử dụng một loại Stycast dùng
để chế tạo những connector điện dùng trong bộ phận
động cơ tiềm thủy đỉnh của quân đội Hoa Kỳ. Hắn
thừa biết loại vật liệu rẻ tiền này sẽ mềm đi dưới
sức nóng 600 độ F của những ngọn lửa hàn khi ráp nối
và do đó sẽ không chịu nổi sức ép của nước khi tàu
lặn mười ngàn bộ dưới đáy đại dương. Cả tuần lễ
nay hắn cứ do dự mãi để cân nhắc giữa sinh mạng có
thể bị nguy hiểm của những thuỷ thủ đoàn và chính cuộc
sống, chén cơm của gia đình hắn. Gia đình Vaulter vốn
chỉ biết có tiền và sẵn sàng làm mọi việc để thêm
lợi nhuận. Hắn cũng biết giờ đây chỉ có hai con
đường lựa chọn: một là nghỉ việc, hoặc là ký vào
văn bản ấy để chịu mọi trách nhiệm với FBI nếu lỡ
có chuyện xảy ra sau này. Có lẽ Vaulter đã không muốn cho
hắn một vị trí nào trong công ty này nữa. Kiện công ty
ư ? Hắn tự mỉm cười với một thoáng ngây thơ của
chính mình, chắc chắn hắn sẽ bị sa thải ngay trước khi
hắn có thể làm được điều đó.
Và hắn đã không ký, Hắn tin tưởng chúa sẽ không bỏ
rơi hắn khi hắn chỉ làm theo lương tâm và không thẹn
với lòng.
Sáu giờ, California vào mùa thu đêm dài hơn ngày, trời
sụp tối rất là nhanh. Hắn nhờ một đồng nghiệp đưa
hắn ra autoshop để lấy xe vì ông chủ shop không cho hắn
trả góp. Hắn quyết định đem xe về nhà. Ngày mai hắn sẽ
xin nghỉ bệnh một ngày, cố gắng tự sửa lấy hệ
thống rò rỉ chết tiệt với hy vọng có thể kéo dài thêm
vài ngày nữa để hắn có thể tìm cách vay mượn 2000
đồng. Đổ đầy bình radiator với nước lạnh, hắn nhẫn
nại lết chiếc Mercedes về nhà trước khi hệ thống xy
lanh bốc khói vì overheat. Trong cuộc đời hắn chưa bao
giờ lại bị xuống tinh thần đến mức ấy. Chỉ cần nhớ
lại những gương mặt hằn học của những gã bị sa thải,
những tức tưởi buồn rầu của các phụ nữ hồi chiều
trong văn phòng là đủ để hắn tìm say trong men bia rượu.
Hắn văng tục vu vơ, ước gì xe hắn không bị hư trong lúc
này để có thể tạt vào một quán liquor xách về một
lố Bohemia giải sầu cho quên cuộc đời khốn nạn.
Bảy giờ, đường phố cảng Long Beach vắng ngắt đến
rợn người.
Hắn vừa rẽ vào một con phố nhỏ sắp sửa
đến khu chung cư tồi tàn của hắn thì chợt hai ánh đèn
pha rọi thẳng vào kính chiếu hậu làm hắn hoa mắt. Hai
chiếc mô tô vừa vượt lên đầu xe của hắn với một
tia nhìn sắc bén từ sau chiếc nón bảo hộ trùm kín khuôn
mặt của hai thanh niên là hắn nhận thức ngay chuyện gì
đang xảy ra. Với bản năng tự vệ và dày dạn kinh nghiệm
của một kẻ từng là chủ quán bar trong 10 năm phục vụ quân
đội Mỹ ở San Diego, hắn thừa sức đối phó với hai gã
choai choai này chỉ với khẩu colt defender 35 caliper nhỏ xíu
mà hắn vẫn luôn để trong cốp xe.
Nhưng không hiểu sao
hắn vẫn ngoan ngoãn dừng xe, im lặng và bình thản chờ
đợi. Trong tich tac, hắn hầu như quên hẳn Sophia va Scott
hai đứa con thân yêu của hắn. Phía trước, hai họng súng
hãm thanh đen ngòm chĩa thẳng vào đầu hắn qua tấm cửa
kiếng. Hắn nhắm mắt chờ đợi giây phút giải thoát.
Nhưng một giây, hai giây, rồi ba giây trôi qua, hắn chỉ
nghe tiếng rồ ga của hai chiếc mô tô mất hút vào bóng
đêm. Hắn lại văng tục, cuộc đời chó má làm sao, khi mà
ngay cả mấy tên cướp cạn cũng chê hắn. Có phải Chúa
đã khước từ hắn?
oOo
|
|