|
Contributed by: Admin |
Views: 4.055
Mõ Saigon
Hoàn Ôn, người đời nhà Tấn, làm quan đến chức Đại
Tư Mã, uy quyền lừng lẫy một thời, thường hay nói
câu: Nam tử bất năng lưu phương bách thế, diệc đương
di khứu vạn niên (Tạm dịch ra là: Tài trai nếu chẳng thể
để tiếng thơm trăm đời, thì cũng nên để tiếng xấu
muôn năm cho bàn dân... ghi nhớ) và lấy làm quá đã. Một
hôm, vua Tấn truyền Hoàn Ôn đến, mà phán rằng:
- Nước Thục lâu nay sao nhãng việc triều cống, thì ta
phải làm sao?
Hoàn Ôn mạnh dạn đáp:
- Làm người cần phải có Tín có Trung. Tín thì giữ
được việc. Trung thì nên được việc. Nay nước Thục
quên cả Tín Trung, thì còn để trong cõi dương gian làm chi
nữa!
Tấn Vương vuốt chòm râu một cái, rồi khoan khoái nói:
- Ngươi làm đến chức Đại Tư Mã. Binh quyền trong tay,
thì phải lắng lo việc nước. Chuyện gì nên làm, thì làm
ngay. Chuyện gì nên" dzớt, thì quất láng chớ không
được chùn tay giây phút nào hết cả. Nay nước Thục sinh
dạ hai lòng. Đổi trắng thành đen, thì ta không thể cứ
khoanh tay mà đứng nhìn cho được!
Ôn vội dập đầu binh binh mấy cái, rồi hoảng hốt thưa
rằng:
- Xin Bệ hạ xuống chiếu cho hạ thần đi tiểu trừ nước
Thục. Trước là nêu cao điều chính nghĩa. Sau gom hết
mớ" vàng cho Bệ hạ thêm vuị Chớ không để Tín Trung đi
vào cơn tăm tối!
Tấn Vương mặt rồng hớn hở, bèn trịnh trọng đứng
lên, rồi lớn tiếng phán:
- Ta phong ngươi làm Nguyên Soái Đại Tướng Quân, lên
đường đi diệt Thục. Vậy ngươi hãy kíp về lo chuyện"
binh đao, mà lên đường cho sớm - kẻo nước Thục đem
phẩm vật cống qua - thì lấy cớ đâu mà đánh được?
Hoàn Ôn nhận chiếu chỉ, rồi lạy tạ ra về. Đến nơi,
vợ của Hoàn Ôn là Nam Khang công chúa, con của vua Minh Đế
nhà Hán, chạy ra tiếp đón, rồi thảng thốt hỏi rằng:
- Chàng đi họp về, mà mặt mày lo âu nhiều đến thế,
là cớ làm sao? Hay lại có chi" ngắt véo tình phu phụ?
Ôn chậm rãi đáp:
- Ta nhận chiếu chỉ đem quân đi dẹp Thục. Lòng ngổn ngang
trăm mối, nên dậy thoáng lo âu. Chớ nghĩa phu thê chẳng
ăn thua gì hết cả!
Nam Khang liền thở ra một cái như vất đi ngàn gánh
nặng, rồi tha thiết nhìn chồng mà nói nọ nói kia:
- Đã là vợ chồng, thì vui phải cùng vuị Lo phải cùng lọ
Sống phải cùng sống. Chết thì tùy theo đường" số
mệnh. Một ngày thành tín đã ghi, trọn kiếp tâm can không
đổi. Nay vợ chồng mình ở với nhau đã mấy mùa lá
rụng. Lẽ nào không biết ý? Vậy phu quân có điều gì lo
lắng, xin cho thiếp biết. May ra có thể giúp được phần
nào chăng?
Hoàn Ôn lặng người đi một chút, rồi nặng nhọc nói
rằng:
- Người ta chỉ cần sống quen ngày tháng bình yên, thì
sợ nhất là đụng đến cung tên cùng giáo mác. Nay binh
tướng lâu ngày" phè cánh nhạn - mà nói chuyện chiến
chinh - thì chỉ e mọi nghị lực đã đi vào miên viễn"
Nam Khang mĩm cười, đáp:
- Nghị lực như nước thủy triều. Lúc xuống lúc lên, thì
có chi mà chàng phải ngại?
Đoạn, không đợi Hoàn Ôn trả lời trả vốn gì cả, Nam
Khang ào ào phang tiếp:
- Ngày thiếp đang còn ở với phụ vương, vẫn thường
nghe các quan đại thần nói: Đất Thục, có một cái mà
không nơi nào có được. Đó là con gái. Sắc đẹp thì
tuyệt trần. Tính tình thì thùy mị. Gia chánh thì giỏi
giang. Chiều chồng thì hết mực, và nhất là chả biết"
ghen tương gì hết cả. Thế cho nên, người nước Thục khi
giao kết với nước nào, thường lấy" mỹ nữ làm đầu
câu chuyện - khiến mọi cuộc binh đao - hầu như tan theo
dáng ngọc ngà của mỹ nhân mà bay tứ tán. Nay chàng hãy
giữa chốn ba quân mà lập lời minh thệ, là: Khi chiếm
được nước Thục, thì mỗi người sẽ được chọn một
trong hai điều. Thứ nhất: Được quyền lấy một người
con gái Thục về làm thiếp, mà chẳng phải lo gì đến
luật song hôn. Thứ hai. Được một món tiền, đủ để
về quê hương cưới vợ, theo kiểu" ao nhà vẫn hơn, thì
chắc chắn ba quân sẽ hưng phấn không sao mà tả được"
Nói rồi, nhìn thẳng vào mắt của Hoàn Ôn, mà thận trọng
nói rằng:
- Chàng là Nguyên Soái Đại Tướng Quân. Trăm nơi ngó vào.
Trăm họ nhìn trông, thì phải giữ sao cho trọn điều" Hiếu
đạo!
Hoàn Ôn xoay chuyển ý nghĩ trong lòng thật nhanh, rồi thì
thào tự nhủ:
- Gặp người con gái đẹp, mà nỡ lòng quay mặt nhìn đi
nơi khác, thì còn là quân tử được hay sao?
Đoạn, nắm lấy tay của Nam Khang, mà êm ái nói:
- Tích cốc phòng cợ Tích y phòng hàn. Tích" dưỡng tánh
tu tâm để làm điều thiện, thì nàng còn nặng gánh ưu
tư làm chi nữa!
Vài tháng sau, tin thắng trận từ đất Thục vang tới,
khiến từ vua tới dân đều hởi lòng hởi dạ. Còn ở
đất Thục, thì" pháo cưới nổ rền khắp thôn xóm,
khiến mấy bà xúm lại mà bàn bạc với nhau:
- Phong thổ nước mình. Không hiểu sao cứ mười trẻ
được sinh ra hết tám là gái, nên mới lưu truyền trong
nhân gian câu nói rằng: Con gái ở đất Thục mà lấy
được chồng, thì khó hơn lên núi tìm ngà voị Khổ hơn
mò trai dưới đáy biển, nên đa số chị em phải cam tâm
sống đời hiu quạnh. Nay quân Tấn kéo vào, khiến nụ nở
hoa như chưa bao giờ" nở được. Vậy phụ nữ chúng ta -
phải giúp đở chồng mình - bằng cách làm" nội ứng bên
trong, thì chữ phu thê mới là vuông tròn đó vậy!
Thế là chiến tranh đi trước. Hỉ sự theo sau, khiến
cuộc binh đao trở thành duyên giai ngẫu. Ngày nọ, vua Thục
nhận được tin thất trận liên miên, bèn khẩn cấp họp
triều thần đặng tìm cách ứng phó. Lúc ấy, có Dương
Tu là mưu sĩ của triều đình, mới xá dài ba xá, rồi
cẩn trọng nói rằng:
- Chúng ta thua một trận. Chớ không phải một cuộc
chiến. Sao Bệ hạ lại ưu tư nhiều đến thế?
Thục vương trợn mắt đáp:
- Thế mạnh của địch như chẻ trẹ Cứ cái đà này, thì
chỉ hai trăng nữa sẽ vào kinh đô của đất Thục. Ta là vua
của một nước, mà không cứu được lê dân, thì sao dám
nhìn mặt tổ tiên nơi lầu son" chín suối?
Dương Tu kính cẩn đáp:
- Quân tử mười năm trả thù cũng chưa muộn. Đất nước
này, dẫu nhất thời có bị rơi vào Tấn vương đi chăng
nữa, cũng sẽ quay về với Bệ hạ sau. Chớ có đi đâu mà
thiệt!
Thục vương nóng lòng như lửa đốt, mới bực bội gắt
to:
- Có gì khanh táng" mẹ nó rạ Chớ cứ nhắp nhắp thế này
ai mà chịu được!
Dương Tu vội vàng đáp:
- Binh lính của Tấn đi đến đâu cưới vợ đến đó.
Vậy Bệ hạ hãy cho khoái mã đi suốt ngày đêm truyền
lệnh: Hãy chiến đấu sơ sơ rồi mở cửa thành mà hàng
giặc, để tránh bớt tang tóc. Đã vậy, lại truyền cho
tất cả nam phụ lão trừ" ấu - nổ lực làm đẹp cho con
gái của mình - để hỉ sự càng nhiều, càng có công với
quốc gia dân tộc"
Đoạn, ngừng một chút để thở, rồi từ từ phang tiếp:
- Nhất vợ nhì trời. Chừng hai chục năm sau, Bệ hạ không
cần đụng đến móng tay, thì chẳng những lấy lại
được đất Thục, mà không chừng sinh" lời lại lấy luôn
đất Tấn"
Nói về Hoàn Ôn, khi vào đến kinh đô của đất Thục,
gặp Lý thị là con của một nhà quyền quý, bước đi
không nổi, bèn cưới về làm thiếp. Lý thị mừng vui
trong bụng, nhưng chẳng dám nói ra, chỉ hết sức xả thân
mà hầu hạ. Nhất nhất mọi việc đều tự tay mình chăm
sóc, khiến Hoàn Ôn mát lòng mát dạ mà nói tựa như reo:
- Sinh ra ta là cha mẹ. Hiểu ta là vợ, mà vợ" nhỏ thì lại
hiểu nhiều hơn. Thiệt là hết ý!
Thái nương, là người hầu thân tín của Lý thị, thấy
vậy mới ngứa mắt, nên nhân buổi Hoàn Ôn vắng nhà,
mới ghé miệng vào tai của Lý thị mà bày tỏ ruột gan:
- Nước mất nhà tan. Sao tiểu thư lại đối xử với quân
giặc nồng say như thế?
Lý thị mĩm cười đáp:
- Bổn phận của người phụ nữ là thờ chồng nuôi con.
Nay ta có được ông chồng để" thờ, thì còn để ý
đến chuyện nước non làm chi nữa?
Lúc Hoàn Ôn ca khúc khải hoàn, trở về đất Tấn, có đem
Lý thị theo. Nam Khang biết được, liền thấy cơn ghen
trào lên tận cổ, mà tức giận hét rằng:
- Trước khi đi ta đã nhắc phải coi chừng" Hiếu đạo. Nay
lại tào lao như thế. Thử nghĩ đặng hay chăng?
Nói rồi, mặt phừng phừng như vào ngay cơn sốt. Đã
vậy còn sai tả hữu đem tới một thanh gươm, phòng khi
hữu sự. Tiểu Oanh, là người hầu cận thân tín của Nam
Khang, hớt hãi nói rằng:
- Chuyện đâu còn có đó. Xin công chúa đừng vong động
bây giờ. E hối hận đến ngàn sau!
Nam Khang uất ức đáp:
- Lấy vợ nhỏ mà không" xin phép vợ lớn, thì còn ra cái
thể thống gì nữa?
Đoạn, ẩn nhẫn đợi lúc Hoàn Ôn vào triều bẩm báo,
liền cầm gươm cùng đem theo mấy nàng hầu, xăm xăm
đến chỗ ở của Lý thị, lòng muốn chém chết cho hả cơn
tam bành đang nung nấu. Lúc đến nơi, thấy Lý thị ngồi
bên cửa sổ chải đầu. Tóc dài chấm đất. Dung mạo
thiệt tươi, khiến sân hận lại càng thêm cao vút. Lý thị
thấy Nam Khang hầm hầm bước đến - biết ngày là" tình
địch - nên cười mĩm chi một phát, rồi thong thả thưa
rằng:
- Nước tôi mất. Nhà tôi tan. Tôi chỉ vì vận nước gặp
hồi trắc trở, mà lưu lạc đến đây. Chớ chẳng phải
ước ao gì hết cả. Nay tôi được bà thân hành đi đến
- lại rộng rãi" chém cho - thì thiệt đúng với lòng tôi
mong muốn. Thú thiệt với bà, tôi chẳng thà chết trẻ mà
yên vui, vẫn hơn sống già với nỗi nát tan dày vò trong
thân xác"
Nam Khang nghe vậy, thì cơn giận mười phần bay hết chín.
Chưa kịp tính sao. Chợt nghe Lý thị ung dung mà nói tiếp:
- Tôi được sinh ra và lớn lên trên đất Thục, thậm chí
nên vóc nên dáng ngày nay cũng là nhờ vào chén cơm manh
áo của đất Thục. Nay tôi được bà thành toàn - lạng
một đường để về đoàn tụ với" tổ tiên - thì ân
đức ấy khó lòng mà quên được!
Đoạn, quỳ xuống, vén tóc ra cho mau về" cõi khác. Nam Khang
thấy vậy, mới chột dạ nghĩ thầm:
- Hồng nhan bạc mệnh. Đã phải cảnh nước phá nhà tan.
Quân" cừu địch bắt về làm tỳ thiếp, mà chẳng được
yên, lại còn bị ta xách gươm tới đòi" làm thịt, thì
thiệt là hết biết. Lại nữa, người khí phách thế này
- mà ta lại chém đi - thì so tư cách ta thua nó một trời
một vực"
Nghĩ vậy, Nam Khang ném gươm xuống đất, rồi ôm chầm
Lý thị, mà thân ái nói rằng:
- Chị thấy em còn phải thương. Huống chi" lão nhân gia làm
sao mà yên được?
Đoạn, sai quân hầu coi nơi Lý thị ở thiếu thốn cái gì,
thì chạy về bên dinh mà rinh qua cho đủ. Lúc Nam Khang đi
rồi, Thái nương mới đến gần bên Lý thị, mà khoan
khoái nói:
- Tiểu thư chẳng khác gì Tô Tần của ngàn xưa. Uốn ba
tấc lưỡi mà chuyển nguy thành an. Chuyển bại thành
thắng. Chuyển cái không ngay trở thành chính danh ngôn
thuận. Thiệt là quá đã!
Lý thị cười cười đáp:
- Có gì đáng đâu mà ngươi lại nói ầm lên như thế!
Chẳng qua người ta ghen - là người ta sợ mất chồng -
Nay mình làm cho người ta thấy chồng không. mất, thì còn
ghen nữa đặng hay sao ?
oOo
|