|
Contributed by: Admin |
Views: 16.639
Đạt Lai Lạt Ma
Giá trị nội tâm
Muốn được hài lòng, sung sướng, nhiều người làm đủ
cách để chiếm hữu được tất cả những gì họ ưa
thích hay thèm muốn. Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng như các tu
sĩ Phật Giáo khác cho quan niệm này là sai lầm. Sau khi
đạt được ham muốn này thì tâm ta lại khởi lên ham
muốn khác, lại phải chạy theo nó, và hầu như không bao
giờ ta thấy đủ. Cho tới khi chúng ta gặp phải những ham
muốn mà mình không thể thỏa mãn...
Phương cách tốt hơn để sống hạnh phúc, theo các nhà sư
Phật Giáo, đó là biết hài lòng với những gì mình có.
Và một nguồn hạnh phúc khác từ nội tâm chúng ta chính
là lòng tự tin vào giá trị của nội tâm con người mình.
Đạt Lai Lạt Ma lấy kinh nghiệm của ngài làm thí dụ:
"Trường hợp tôi, nếu tôi không có tình nhân loại sâu
xa, không có khả năng kết bạn mới, thì khi tôi mất
nước, phải sống lưu vong, chắc hẳn sẽ rất khó khăn.
Khi còn ở xứ Tây Tạng, vì địa vị chính trị, người dân
có nhiều kính nể đối với văn phòng Đạt Lai Lạt Ma, và
họ thương kính tôi. Nhưng nếu chỉ liên hệ bề ngoài như
thế, thì khi tôi mất nước, mọi sự sẽ khó khăn vô
cùng. Nhưng trong liên hệ giữa người với người, phải
kể tới một nguồn suối của giá trị và phẩm chất
khác. Bạn có liên hệ với mọi người vì bạn là một
nhân vị trong cộng đồng xã hội. Chúng ta chia sẻ mối
dây tương quan đó. Và sự liên hệ đó đủ để làm phát
khởi ý thức về giá trị và phẩm cách. Liên hệ đó có
thể trở thành một suối nguồn an ủi trong biến động
mà bạn mất đi đủ mọi thứ."
"Chẳng may trong lịch sử, bạn thấy nhiều đại đế hoặc
các ông hoàng trong quá khứ, khi mất ngôi vì biến cố
chính trị, họ phải lưu vong, và sau đó, cuộc đời họ
không được tốt đẹp nữa. Tôi cho rằng khi không có
những tình cảm thân thương và liên hệ với mọi người
thì đời sống rất khó khăn."
"Thông thường chúng ta thấy có hai loại người. Một là
những người rất thành công và giàu có, chung quanh đầy
dẫy bà con, thân thuộc. Nếu căn bản giá trị và phẩm
hạnh của người đó chỉ thuần vật chất, thì khi nào còn
của cải, người đó mới được an ổn. Khi của cải mất
đi, người đó sẽ đau khổ vì không còn chỗ nương tựa
nào khác. Trái lại, nếu một người có tiền bạc rồi
rào, nhưng đồng thời có lòng tốt, biết thương xót và
từ bi - tức là có một căn bản giá trị khác. Khi có ý
thức về phẩm cách, người đó có một cái neo khiến cho
họ không phiền não dù của cải không còn... Theo lập luận
này, bạn thấy được giá trị thật sự của lòng tốt và
tình thương, trong việc phát triển ý thức tự tin vào
giá trị nội tâm mình..."
Bản chất thực của con người
"Giáo thuyết về "Phật tánh" của đạo Bụt là nguồn gốc
của niềm tin vào bản chất thực sự hiền hòa, không gây
hấn của loài người. Tuy nhiên, người ta vẫn có thể
tiếp nhận quan niệm đó mà không cần phải căn cứ vào
thuyết Phật tánh hay Phật tâm. Tôi có niềm tin đó, cũng
nhờ vào nhiều luận cứ khác. Tôi nghĩ rằng tình thương
yêu và lòng từ bi của con người là điều không thể
thiếu trong cuộc sống hàng ngày."
"Trước hết, chúng ta hãy nhìn vào cuộc đời mình, từ
thuở ấu thơ cho tới lúc chết đi, ta sẽ thấy mình luôn
luôn được nuôi dưỡng trong tình thương mến của những
người khác. Bắt đầu từ lúc ra đời, hành động đầu
tiên là rúc vào bú mẹ hay bú một người khác. Cho bú là
một hành động từ bi, không được bú thì chúng ta không
thể sống còn. Rõ ràng là vậy. Và hành động cho bú kia
không được hoàn hảo nếu như không có liên hệ thân
tình giữa hai người. Nếu đứa bé không thấy có ràng
buộc, quấn quít vời người cho nó sữa, thì nó cũng
không bú được. Và người mẹ cũng vậy, nếu không
thương con thì sữa cũng không chảy ra nhiều. Đó là
chuyện thực.
"Cơ thể chúng ta cũng hình như được cấu tạo để thích
hợp với các tình cảm thương yêu, từ ái. Chúng ta đều
nhận thấy khi ta bình an, có tình thương và tấm lòng
thiện, thì sức khỏe thể chất và tinh thần chúng ta
được tốt đẹp hơn. Ngược lại, sự thất vọng, sợ
hãi, bứt rứt và giận dữ làm cho sức khỏe ta vị nguy
hại."
"Chúng ta cũng thấy rõ những cảm xúc thương yêu làm cho
tâm ta được thơ thới. Cứ quan sát cảm xúc của mình khi
ta được người khác bày tỏ cảm tình nồng ấm thì rõ.
Cũng như ta có thể quan sát nội tâm của chính mình, khi ta
khởi lên những tình cảm yêu thương. Những cảm xúc hiền
hòa và những hành xử thiện lành đưa ta tới cuộc đời
hạnh phúc hơn trong gia đình cũng như trong cộng đồng.
Vậy thời chúng ta có thể kết luận rằng bản chất tự
nhiên của loài người là sự hiền hòa. Và chúng ta nên
cố gắng hết mình để sống sao cho thích hợp với bản
chất dễ thương, tử tế đó..."
|
|