|
Contributed by: phuochung |
Views: 7.247
Việt Thường, 3/1993
Ngày 30-4-1975, cộng sản Hà-nội đã thôn tính trọn vẹn
miền Nam VN. Đó không chỉ là sự bất ngờ của đại bộ
phận nhân dân cả hai miền, mà nó cũng bất ngờ đối
với những người cầm quyền ở Hà-nội lúc ấy, thông
qua lời tự thú của Văn tiến Dũng trong cuốn "Đại thắng
mùa xuân". Cho nên cộng sản Hà-nội hoàn toàn không có
kế hoạch tiếp quản miền Nam. Kẻ xâm lược và người bị
xâm lược đều bị đảo lộn trong cái bất ngờ của
30-4-1975.
Người bệnh cạnh giường nhà thơ Tú Mỡ
Khu an dưỡng ở Quảng Bá (Hà-nội) chỉ dành cho cán bộ
trung cao của cộng sản nằm dưỡng bệnh. Ngày 30-4-1975,
nhà thơ trào phúng, trong nhóm Tự-lực Văn-đoàn, Tú Mỡ
đang nằm dưỡng bệnh. Vì tuổi già cũng có mà còn vì
ông ân hận đã đi nhằm vào cửa Tố Hữu cung đình,
được Trường Chinh thay mặt chính quyền cộng sản, trao
tặng huân chương, và trong phong trào Nhân-văn - Giai-phẩm,
đã xuất hiện một bài thơ làm cho ông đau lòng, nhớ
lại những ngày hạnh phúc khi còn nhóm Tự-lực Văn-đoàn.
Bài thơ ấy như sau:
"Từ ngày ông Tú được mề đay
Thơ, phú của ông đ còn hay
Quản bút nay thành ống đu đủ
Đánh ác, trừ gian hết chua cay
Cung đình lưng uốn ngồi một xó
Cái xích văn nô đáng buồn thay
Này này nhắn nhủ cùng bà Tú
Mua giấy xi-măng đắp mặt dày!!!"
Ông đang kể lại cho mấy người nằm cạnh nghe về con
đường đi vào dòng thơ trào phúng của ông là nhờ Nhất
Linh và nhóm Tự-lực Văn-đoàn. Bỗng cái loa truyền thanh
vang lên, nhắc lại tin "chiến thắng 30-4" và đọc danh sách
những thành viên trong bộ máy quản lý miền Nam của cộng
sản. Một ông già, nằm cạnh Tú Mỡ bỗng nhỏm dậy cười
ha hả: "Bác sỹ Nguyễn văn Thủ là tôi đây. Tôi tôi
được có tên trong danh sách ủy ban tiếp quản miền Nam.
Mà mà sao chẳng ai bàn gì với tôi cả nhỉ. Ai ai đưa tôi
vào Sài-gòn à à thành phố Hồ chí Minh bây giờ?" Mọi
người ồ lên, nhưng chẳng ai ngạc nhiên vì tất cả đã
quá quen với lối sống được điều hành bởi Nam tào và
Bắc đẩu. Chỉ có nhà thơ Tú Mỡ, cười ruồi:
- Bộ ông Saù Thọ phải bàn xem anh có đồng ý không à?
Chuyện về Tự-lực Văn-đoàn và Tú Mỡ tạm đóng màn. Ai
về giường nấy, giăng mùng nằm cho ruồi khỏi quấy,
để suy nghĩ về thân phận sẽ được đẩy lên hay quật
xuống. Cả phòng im phăng phắc đến độ tiếng ruồi bay
đuổi nhau cũng nghe rõ mồn một.
Từ lúc tiếng loa 30-4-1975 loan tin danh dách ủy ban tiếp
quản miền Nam VN, cho đến lúc đó xe ô-tô đến đưa bác
sỹ Nguyễn văn Thủ đi làm nhiệm vụ cũng mất ba ngày.
Nghĩa là ngày 4-5-1975. Bác sỹ Nguyễn văn Thủ lặng lẽ lên
xe đi, bẻ mặt vì cán bộ ủy ban thống nhất đến đón
ông cứ bô bô: "Tìm mãi mới biết bác sỹ nằm ở cái xó
này. Nghe tên mình trên loa sao bác không điện thoại trình
diện với ủy ban thống nhất hay ban tổ chức trung ương?"
Chỉ có người thường trực nhà an dưỡng chúc bác sỹ
Nguyễn văn Thủ may mắn!
Mèo mù vớ cá rán
Câu nói trên của các cụ để lại thật đúng vào hoàn
cảnh của bí thư trung ương cộng đảng Nguyễn văn Trân sau
ngày 30-4-1975. Bởi vì cái ông bí thư trung ương đảng này
đã từng nổi tiếng là chịu chơi và chịu nói. Ngày còn
giữ ghế bí thư trung ương đảng kiêm bí thư thứ nhất
thành ủy Hà-nội, ông Trân có một việc làm nổi tiếng
và một câu nói nổi tiếng:
- Việc làm: Ông ta bắt nhân tình cả hai mẹ con một nhà
tư sản nổi tiếng, cư ngụ lâu đời tại phố Hàng Bồ
(Hà-nội);
- Câu nói: Khi giảng mở rộng nghị quyết 67/TU - tức là
nghị quyết về giai cấp công nhân - ông ta đã cao hứng
nhận xét: "Chưa chắc đảng ta (tức cộng sản) đã dám
mở rộng dân chủ như thời nhà Trần mở hội nghị Diên
Hồng!"
Ngày về ngồi ghế bộ trưởng công nghiệp nặng, ông
Nguyễn văn Trân có một quyết định thật là "táo bạo"
theo kiểu cộng sản. Chẳng là ông đã cưa được cô bé
Nguyễn thị M., bạn học với con gái của ông, tài không? Cô
bé này cao, đẹp lại thích đánh bóng bàn như ông Nguyễn
văn Trân vậy. Ngày ngày mang vợt mousse đến nhà riêng
của ông Trân, tòa biệt thự cực đẹp, liền tường với
biệt thự bà Nguyễn thị Thập, người khai phóng cho bà
Nguyễn thị Bình, đương kim phó chủ tịch hội đồng Nhà
nước cộng sản VN ở phố Hàng Chuối, để có cữ dợt
tay nghề. Và, để cho người đẹp biết quyền uy ông chủ
là gì, ông Nguyễn văn Trân đã chỉ thị cho cục kiến
thiết cơ bản thuộc bộ công nghiệp nặng phối hợp với
bộ tài chính (về tiền vốn) và bộ xây dựng (về kỹ
thuật) để xây một sân đánh bóng rổ và một hội
trường đánh bóng bàn khá hiện đại ngay khu đất thuộc
trường Bách-nghệ do Pháp thực dân xây dựng ở đường
Hai Bà Trưng - Quang Trung. Vật tư và kỹ thuật cũng như
các nhân lực đều ưu tiên cho công trình này mặc dù lúc
đó các nhà máy đang thiếu vốn và vật tự
Nam được "giải phóng", ông Nguyễn văn Trân được bộ
chính trị cộng đảng cử ông phóng vào miền Nam lãnh
việc tiếp quản và quản lý các cơ sở kinh tế. Ông làm
việc thì ít mà chỉ lo đi bắt gái điếm: trưa một em,
tối một em, công khai dùng xe ô-tô Falcon của Mỹ để lại
đưa đón các em. Ông khoái các em hư hỏng hơn con nhà
lành. Nhảy vào Sài-gòn, ông như "mèo mù" (ông cận rất
nặng) "vớ cá rán" (các em do Mỹ đào tạo nên vừa thơm
nước bông vừa thạo tay nghề). Chỉ tiếc là, đi "trưa"
và đi "đêm" nhiều quá nên ông gặp ma dương - tức là
dương mai và ông phải lén gặp riêng bác sỹ Lê kinh Duệ,
chủ nhiệm khoa da liễu bệnh viện Bạch Mai (cũng lại gặp
mai) ở Hà-nội. Để làm gì thì chỉ có ông Nguyễn văn
Trân và bác sỹ Lê kinh Duệ biết với nhau mà thôi!
Tái ông mất ngựa
May rủi, rủi may xem như chuyện "tái ông mất ngựa" đời
xưa, và thời nay là các ông Lê quý Quỳnh, bí thư tỉnh ủy
Hải-hưng và Vũ Đại, phó chủ tịch, ủy viên thường vụ
thành ủy Hà-nội.
Chẳng là khi còn làm bí thư tỉnh ủy Hải-hưng, ông Lê quý
Quỳnh có sáng kiến giao nhiệm vụ cho ty thủy lợi của tỉnh
tuyển chọn chị em, có khó khăn mặt này mặt nọ, vào các
công trường thủy lợi của tỉnh để mua vui cho ông và các
đồng chí thân cận, cũng như khi cấp trên về tỉnh kinh
lý. Nói huỵch toẹt ra thì đó là "động quốc doanh" cấp
tỉnh. Câu chuyện bị lộ vì sự tranh chấp quyền hành
giữa ông và Nguyễn Chương, nguyên bí thư tỉnh ủy
Hải-dương, khi hợp nhất hai tỉnh Hưng-yên và Hải-dương
thành Hải-hưng. Đôi bên đều có quan thầy cỡ bộ chính
trị, nên ông Quỳnh được đưa về trung ương chờ thời,
còn ông Nguyễn Chương thắng trận nhưng lại thua luôn vì
cái ghế bí thư tỉnh về tay ông Ngô huy Đông, bí thư
tỉnh ủy Thái-bình sang ngồi.
Ông Vũ Đại khi làm phó chủ tịch Hà-nội kiêm thường vụ
thành ủy, trưởng ban nông nghiệp thành ủy, trong lúc về
công tác Nam-hà năng ở nhà giao tế, hứng tình gọi một
nữ đoàn viên thanh niên, phục vụ nhà giao tế, vào nói
chuyện đời. Ông say sưa kể thành tích khi làm bí thư
đoàn thanh niên (trước Vũ Quang). Cô nữ đoàn viên say
sưa nghe ông kể cứ như Đét-xđi-mô-na nghe Ô-ten-lộ Ông
Vũ Đại tưởng bở, chắc tự hào tên mình trùng với tên
làng của nhân vật Chí Phèo trong chuyện ngắn của Nam Cao,
nên ông diễn màn Chí Phèo say rượu gặp Thị Nở ngủ ở
bờ sông. Nào ngờ cô đoàn viên thanh niên la lên, chắc to
hơn tiếng la của Thị Nở. Còn ông Vũ Đại chẳng có gan la
át giọng Thị Nở như Chí Phèo, cho nên chuyện lộ và ông
đành về ngồi cùng phòng với ông Lê quý Quỳnh ở trung
ương, đánh cờ ca-rô hoặc cờ tướng, chờ dịp đới
công chuộc tội với ông Saù Thọ.
Thời cơ đó chính là ngày 30-4-1975!
Ông Lê quý Quỳnh được bổ sung vào thường vụ thành ủy
Sài-gòn, giữ chức chủ nhiệm ủy ban nông nghiệp của
thành. Còn ông Vũ Đại, cũng được bổ sung vào thường
vụ thành ủy Sài-gòn, giữ chức chủ nhiệm ủy ban kế
hoạch của thành. Hai cái ghế thường vụ thành ủy Sài-gòn
này còn béo và thơm hơn ghế bí thư tỉnh ủy Hải-hưng và
thường vụ thành ủy Hà-nội rất nhiều. Mỗi ông một
vi-la đẹp, to lớn và tiện nghi bằng "năm, bằng mười hay
nhiều hơn nữa" so với dinh cư của hai ông ở Hải-hưng và
Hà-nội. Ô-tô thì méc-xê-đéc, đẹp và êm cũng "gấp
năm, gấp mười hay nhiều hơn nữa" so với xe Volga của
Nga-xộ Cái thú vị nhất là hai ông tha hồ xả xú-páp.
Đàn em trong đảng hoạt động nội thành rồi "hàng thần
lơ láo" kiểu cựu dân biểu Ngô công Đức, cha đẻ kế
hoạch thành lập khu tứ khoái cho lính Mỹ ở Thủ Thiêm
(nhưng chưa kịp thực hiện) đã giúp hai ông có maù 35 này
hưởng thụ tốc độ một tháng "tam thập dạ đế vương".
Chuột sa hủ gạo
Trước 30-4-1975, đại tá công an cộng sản biệt phái giữ
chức cục trưởng cục phục vụ ngoại giao đoàn là Nguyễn
văn Bút. Tuy ngồi cái ghế này cũng được đấm mõm khá
nhiều, nhờ vào số nhân viên người Việt ở các sứ
quán Ai-cập, Ấn-độ, Indonesia, vương quốc Lào, Đức,
tổng đại diện Pháp, lãnh sự Anh v.v, nhưng cũng chỉ
đến cái đồng hồ Seiko, vài chỉ vàng, hộp đá lửa,
vài chai Johny Walker là cùng, hoặc vài trăm đô la Mỹ, mà
phải cất dấu thật kỹ, lúc cần bán cho chân tay của ba
Tàu làm kinh tài cho Trung cộng. So với miền Bắc lúc ấy
là thuộc loại vớ bẩm.
Trong khi đó, trung úy Phương Nam; phóng viên quân sự biệt
phái ở báo Tiền phong (Hà-nội), một vợ, bốn con nhỏ,
ở chui rúc trong một phòng nhỏ đường Nguyễn Trãi, gần
chợ Hàng Đa, lương tháng 65 đồng (biên tập 3) không
thể đủ ăn dù chỉ là ăn cháo, cho nên hàng tháng phải
bán maù ở bệnh viện Việt-Đức mỗi lần được 72
đồng, một bát phở tái, một hộp sữa và vào thị xã
Hà-đông bán maù cho bệnh viện 354 (của quân đội)
được 70 đồng chẵn. Điển hình mức sống của cán bộ
sơ cấp của cộng sản. Là người Vĩnh-long, không vây cánh
nên trung úy Phương Nam bị tòa soạn báo Tiền phong đẩy
khéo đi B (tức thâm nhập miền Nam). Trên đường
Trường-sơn, xe ô-tô bị trúng bom, tất cả bị chết, riêng
trung úy Phương Nam sống sót. Thế là được đặc cách
lên lon đạo úy. Và, được theo Hoàng anh Tuấn trong phái
đoàn quân sự ở trại David sân bay Tân-sơn-nhất, làm
nhiệm vụ người phát ngôn và được đeo lon thiếu tá.
Sau 30-4-1975, đại tá Nguyễn văn Bút giã từ Hà-nội vào
Sài-gòn giữ chức giám đốc sở ngoại kiều và thiếu tá
Phương Nam được lên lon trung tá, giữ chức phó giám
đốc cho đại tá Bút. Ở vị trí này, đại tá Bút chẳng
thèm nhận vài chỉ vàng hoặc vài chai Johny Walker, cũng như
trung tá Phương Nam đâu còn phải mỗi tháng hai lần bán
maù mua gạo nuôi vợ và các con. Môi giới đưa đến cứ
từ dăm chục cây một lần. Trung tá Phương Nam còn cô bạn
lai Âu tóc vàng, mắt màu nước biển, lái xe Peugeot 404
đưa người đẹp đi nhà hàng Tri kỷ ăn thịt trúc (tức con
tê tê), uống rượu huyết rắn hổ.
Một người có thẩm quyền ở ban thanh tra bộ công an nói
rằng: đại tá Bút có tới vài ngàn lượng vàng, chưa kể
đô-la Mỹ, Franc Pháp và hột xoàn. Còn trung tá Phương Nam
có thua cũng chẳng thua đại tá Bút là bao. Dù có những
thư tố giác về bộ công an và các cơ quan khác, nhưng
đại tá Bút và trung tá Phương Nam chỉ phải chuyển công
tác mà thôi. Không những thế, Phương Nam còn đeo lon đại
tá.
Thì ra: "Nén bạc đâm toạc tờ giấy".
Các cụ nhà mình ngày xưa giỏi thật!
Kim loại màu vàng
Sau 30-4-1975, tòa nhà 3 tầng lầu ngay trước tượng Không
tử, Chợ-lớn đã là đối tượng theo rõi của sở an ninh
nội chính Sài-gòn - Chợ-lớn, do thiếu tướng công an Mai
chí Thọ làm giám đốc. Tổ theo rõi căn nhà đó do đích
thân trung tá Saù Ngọc, phó giám đốc sở chỉ đạo. Và,
một buổi tối tháng 6-1975, nhân viên an ninh đến đọc
lệnh khám nhà. Gia chủ là một người Tàu, đóng cửa nhà
ngay từ trước ngày 30-4-1975, nằm "chùm chăn", không đi
lại buôn bán làm ăn gì, nghiêm chỉnh chấp hành lệnh và
đã tạo điều kiện thuận lợi cho cuộc khám xét. Khi
kiểm kê các "hàng bất hợp pháp", trung tá Saù Ngọc
cười toe toét trước các bao vàng lá đủ loại: Kim thành,
Sư tử, Ba quả núi - có sọc và không có sọc, đếm được
gần 2 chục ngàn lượng; lại còn 3 hộp biscuit đầy hạt
xoàn tất cả đều được lập biên bản rõ ràng, có mặt
cả an ninh nội chính quận năm là thiếu tá Phong và đại
diện Hội-hoa-liên. Chủ nhà và tang vật được giao về
sở an ninh nội chính ở đường Trần Hưng Đạo. Nhưng,
chỉ hai tuần lễ sau thì đại sứ Trung cộng tại Hà-nội,
là Trần chí Phương, gửi thư lên bộ ngoại giao cộng sản
Hà-nội phản đối việc bắt bớ Vì, căn nhà đó là cơ
sở hoạt động gián điệp của Trung cộng ở Sài-gòn
dưới các chính quyền miền Nam từ tổng thống
Ngô-Đình-Diệm cho đến Nguyễn Văn Thiệu, và đã ngưng
hoạt động trước 30-4-1975 là ngày cộng sản Hà-nội hoàn
thành cuộc thôn tính và đặt bộ máy cai trị lên miền
Nam VN. Chủ nhà được hộ tống ra Hà-nội cùng gia đình
và về Hoa-lục bằng xe lửa. Còn vàng và hột xoàn? Khi
nhận trao trả, phiá Trung cộng đòi thử lại và phát hiện
rằng tất cả là vàng giả và xa-phia chứ không phải hạt
xoàn. Đôi bên tranh cãi, nhưng phía Trung cộng cứ theo
biên bản vàng lá và hạt xoàn mới nhận. Nội vụ tạm
chuyển ra trung ương giải quyết cũng như tạm ghi sổ là VN
của Lê Duẩn nợ Trung cộng vậy, chờ hạ hồi phân giải.
Câu hỏi rằng vàng giả và hạt xoàn giả là từ khi còn ở
căn nhà đường Khổng tử hay nó chỉ hóa thân khi vào kho
của Mai chí Thọ còn là một bí ẩn như trăm ngàn bí ẩn
khác của xã hội cộng sản VN.
Sau bài học đó, bộ công an được bộ trưởng Trần
quốc Hoàn cho sáng kiến là khi tịch thu vàng và hạt xoàn
của nhân dân dù giả hay thật thì cũng chỉ ghi vào biên
bản: vàng là kim loại màu vàng, và hạt xoàn là đá quý.
Cái sáng kiến này đã giúp công an cộng sản tạm giữ
vàng thật và hạt xoàn của dân. Và, nếu đương sự không
có vấn đề gì thì phần lớn được trả lại tang vật
đúng là kim loại "màu vàng" và "đá quý".
Đúng là khẩu khí của Hồ chí Minh rằng: "Chỉ có người
cộng sản mới dám nghĩ, dám làm". Tài thật!!!
Lá số tử vi và kịch bản sân khấu
Ngay sau ngày 30-4-1975, nhà văn quân đội cộng sản, trung
tá Nguyễn Khải (nay là đại tá và là phó tổng thư ký
hội Nhà văn VN cộng sản) đã có mặt tại Sài-gòn. Bên
cạnh công tác thì ông cũng dành thì giờ làm tư tác,
nghĩa là đi thăm bố đẻ ở đường Võ văn Tấn và vài
người họ hàng, trong đó có ông Bùi tường Huân. Chẳng
biết ông Nguyễn Khải nói ra sao mà ông Bùi tường Huân
năn nỉ đưa ngày, giờ, tháng, năm sinh âm lịch để đưa
ra Hà-nội xem tử vi giùm (!), chủ yếu xem cung quan lộc
còn phát được hay không hay lại bị tù. Sài-gòn bao nhiêu
thầy tử vi, chỉ tay, tướng mặt v.v lại còn có hội
Thông linh học, thế mà ông Bùi tường Huân lại nhờ
Hà-nội giải đoán giùm lá số tử vi qua trung gian của nhà
văn cộng sản Nguyễn Khải, đệ tử thân cận của trưởng
ban tuyên huấn trung ương Tố Hữu! Tài thật!
Ăn các món ăn đặc sản của Huế ở nhà ông Bùi tường
Huân rồi, ông Nguyễn Khải còn được ăn cơm thịnh soạn
ở nhà bố đẻ, có đông đủ một số họ hàng là "ngụy".
Chẳng biết Nguyễn Khải cao hứng nói thế nào mà bà cô
ngắt lời ông Khải hỏi:
- Anh thấy Sài-gòn có nhiều cột đèn không?
Nguyễn Khải, gương mặt sáng sủa thông minh vậy mà cũng
phải ngẩn ra một lúc mới trả lời được:
- Nhiều lắm
- Liệu có đủ để mỗi cột đèn treo cổ một tên cộng
sản không?
- Không!
Không khí bữa ăn trầm lại. Bà cô Nguyễn Khải cười
mỉa:
- Nếu vậy mỗi cành cây treo cổ một đứa!
Trở lại tiếng cười khà khà đúng là của nhà văn quân
đội, trung tá Nguyễn Khải lớn tiếng:
- Cũng không đủ!
Rồi Nguyễn Khải vui vẻ hỏi móc bà cô:
- Ghét cộng sản như vậy sao cô không đi Mỹ mà còn ở
lại đây làm gì?
Bà cô cười khẩy:
- Người Sài-gòn ai cũng muốn đi, chỉ vì mắc kẹt nên
tạm ở lại mà thôi. Ngay cột đèn, nếu có chân chúng
cũng sẽ đi hết!
Cả cuộc đối thoại trong bữa cơm hôm đó được cho lên
kịch bản sân khấu do đoàn kịch điện ảnh dàn dựng. Mục
đích là để nói lên cái chất "phản động" của dân
Sài-gòn. Dùng văn nghệ để chứng minh cho bài nói chuyện
của trung tướng Hoàng minh Thảo ở hội nghị lịch sử quân
sự, đại ý: "Cái sai của Nguyễn Huệ, một lỗi lầm
chiến lược lớn nhật là không tiêu diệt hoàn toàn tập
đoàn Nguyễn ánh đã là nguyên nhân gây mầm họa sau này".
Chúng ta cần rút bài học lịch sử để không đưọc phạm
sai lầm đó. Kịch đó của trung tá Nguyễn Khải không
được Tư Bình - tức Vũ đình Liệu - chủ tịch Sài-gòn
cộng sản ủng hộ. Cho nên, vở kịch diễn được đúng
một đêm ở nhà hát thành phố thì phải gói phông màn,
đạo cụ dông về Hà-nội.
Cái ông nhân viên thu thuế muối thời Pháp thuộc ấy,
quê ở Nam-định, thật là tài, chẳng trách được ông
Saù Thọ cho giữ ghế chủ tịch Sài-gòn. Khi sang Nga-xô, ông
Tư Bình tức Vũ đình Liệu này đã gọi Nga-xô là "tổ
quốc thứ hai" và chuyến đi đó là "cuộc hành hương về
thánh địa", lúc thì bằng giọng Nam bộ cho ra vẻ Tư Bình,
lúc thì giọng Nam định cho ra vẻ Vũ đình Liệu. Thế
nhưng, có hai đứa con ông ta đã giải quyết: trai cho sang
Pháp học thay vì sang Nga và gái thì vào làm việc ở
Seaprodex thay vì vào thanh niên xung phong xây dựng nông
trường Lê minh Xuân.
Đúng là nhờ sự kiện 30-4-1975 mà bao "người tài" lộ
mặt. Thật mừng lắm thay!!!
|
|