Viet Nam Network

Welcome to VN.NET
04/02/12

Bệnh lạ
  |      Contributed by: phuochung  |  Views: 5.943
Nguyễn Thanh Ty, 20/4/05



Mấy hôm nay bệnh ông Hai bỗng nhiên trở nặng. Bà Hai lo
lắm. Bà lẳng lặng ngó chừng và theo dõi ông từng
bước đị Ông cứ thơ thẩn quanh nhà, mắt thỉnh thoảng
nhìn lên trời rồi cúi xuống đất như tìm kiếm vật
gì, rồi bỗng cười khan.
Tiếng cười ông nghe lạ lắm. Nó vừa bi phẫn vừa chua
chát. Không ra tiếng cười reo vuị
 
...Có lúc chỉ nghe "hực" một tiếng ngắn trong cổ họng.
Có lúc lại nghe cả tràng dài ha hả. Mấy năm nay ông
thường có triệu chứng như thế. Nhưng chỉ đôi khị
Tối tối, cơm nước xong, Ông thường ngồi đọc báo trên
Net. Bà nằm coi Tivi, trên chiếc sô pha bên cạnh. Chốc
chốc bà lại nghe tiếng ông xì một cái:
<P>
- Chuyện!
<P>
Rồi ông cười hực lên nghe như tiếng "hứ". Bà quay sang:
<P>
- Chuyện gì vui vậy ông?
<P>
- Chuyện mấy thằng "nỡm" viết báo bên nhà!
<P>
- Họ viết cái gì vậy?
<P>
- Thì cũng ba cái chuyện "muôn năm trường trị, thống
nhất giang hồ" vậy mà!
<P>
- Nhưng mà chuyện gì mới được chớ? Ông nói chung chung
rồi cười một mình coi bộ thấm ý?
<P>
- Thì cái tin nào, "đầu vào" cũng có khó khăn nhất
định, "đầu ra" thì phải thắng lợi vẻ vang! Vượt chỉ
tiêu cùng thời kỳ năm ngoái!
<P>
- Cũng tùy theo báo chớ. Không lẽ báo nào cũng rập khuôn?
<P>
- Hơn sáu trăm tờ báo từ Nam chí Bắc, tờ nào cũng một
lò mà ra thì không rập khuôn là gì?
<P>
- Tui thấy trừ mấy tờ báo Đảng, báo Đoàn, báo Công
An... chuyên phổ biến chỉ thị thông cáo, và tuyên truyền
ba hoa khoác lác ra, mấy tờ khác như tờ Tuổi Trẻ, tờ
Thanh Niên đọc cũng được lắm?
<P>
- Ừ thì lâu lâu cũng có vài bài nhờ viết "lách" xì ra
một hai cái tin, như chuyện thuốc tây tăng giá cắt cổ
dân nghèo, chuyện tàu Trung Quốc bắn chết ngư dân VN.
Nhưng vừa mới xì ra bữa trước, bữa sau bị Đảng ta
đấm vào mõm, gãy răng, miệng mỏ sưng vêu lên, tịt ngòi,
còn chuẩn bị ra tòa lãnh án tù nữa kia!
<P>
- Ối trời! Vậy thì còn gì là báo với chí! Rồi dân
chúng sống sao cho nổi?
<P>
- Vậy mới có chuyện để cười!
<P>
Ấy, ông Hai có cái cười như thế, lâu dần thành bệnh
di căn, lưu cửu, mỗi ngày mỗi nặng.
<P>
Hồi trước, ông cũng đã có một cái bệnh khác, lạ
không kém. Cái bệnh này ông bị lâu lắm, từ cái hồi
năm bảy mươi lăm lận.
<P>
Sau khi qua Mỹ được mấy tháng, tự nhiên dứt bệnh,
chẳng cần thuốc thang gì mà vẫn khỏi.
<P>
Tháng tư năm bảy lăm, bộ đội Cụ Hồ với dép lốp, nón
tai bèo, ruột tượng gạo, ào vô chiếm Miền Nam, mang theo
hai chứng bệnh kỳ lạ.
<P>
Bệnh thứ nhất là bệnh ghẻ hòm của Tàu phù, còn gọi là
ghẻ "bộ đội". Mụt nào cũng to như hột bắp nếp, mưng
mủ xanh lè, mọc từ kẽ tay, kẽ chân cho tới kẽ háng. Không
thuốc nào bôi cho khỏi. Trẻ con cho chí người lớn, mình
mẩy nhoe nhoét một màu phẩm xanh lá cây. Đến Viện Da
Liễu thì được phát cho Xuyên Tâm Liên. Cứ về uống
ngày một bụm. Sáng hôm sau ỉa phân xanh toàn lá cây mà
ghẻ cứ ghẻ. Chẳng nhằm nhò một ly ông cụ. Tay chân sưng
phù lên, đơ ra, không cầm nắm, làm ăn gì được.
Bệnh thứ hai thì phát sinh ở dưới hạ bộ. Không biết
phải gọi tên gì. Ngay trên hai hòn "ngọc hành" cứ mọc mụt,
to bằng ngón tay, mọng nước, căng bóng. Vài hôm sau mụt
này vỡ nước thì mấy mụt khác mọc rạ Cứ như thế, nó
dai dẳng.
<P>
Mãi về sau, người ta đành phải gọi nó là "ghẻ phỏng"
để có cái tên khi đi khai bệnh.
<P>
Ghẻ phỏng thì từ xưa vẫn có. Nhưng nó chỉ mọc ở trên
lưng, trước ngực hay ở tay chân là cùng. Cứ xức "bô
mát" vài hôm là khỏi. Còn bây giờ cái "ghẻ phỏng" tai ác
này cứ nhè ngay trên hai viên ngọc quí mà mọc triền miên
như trăm hoa đua nở.
<P>
Các Bác sĩ Chuyên Tu ngoài Bắc vào, cũng chịu chết. Chưa
hề thấy cái chứng này bao giờ. Không biết do con vi
trùng gì mà nó lây lan một cách mau chóng lạ kỳ. Mới
đầu hôm, sớm mai, chưa đầy mấy tháng mà chỗ nào cũng
có người bị bệnh này. Được cái, nó không hành hạ đau
đớn cấp tính. Nó cứ xót xót, ngứa ngứa, lầy nhầy
dưới háng rất khó chịu. Làm cho mấy ông phiền phức
trong vấn đề đi đứng. Hai chân cứ chàng hảng như
người bị bệnh hoa liễu lậu mủ. Nhất là mấy bà vợ,
buồn lòng không ít, bởi khi mắc bệnh này mấy ông
chồng không làm ăn gì được. Có bà quá thất vọng, bỏ
luôn chồng cũ để đi lấy "bộ đội Cụ Hồ anh hùng" cho
thỏa chí "tang bồng".
<P>
Nói của đáng tội, sau cái ngày tháng tư bảy lăm, với
chính sách "cào bằng" của Đảng ta để hai miền Nam Bắc
được giàu có và mạt rệp như nhau, không còn giai cấp
địa chủ và bần cố nông, bằng liên tiếp mấy cú tuyệt
chiêu chuyên chính như đổi tiền và đánh tư sản mại
bản. Một sáng bừng mắt dậy, miền Nam bỗng nhiên trở
thành sa mạc chết. Hàng trăm ngàn người vô trại tù.
Thực phẩm, lúa gạo biến mất sạch. Ngăn sông cấm chợ.
Công An hùng hổ đi bắt nóng, bắt nguội, bắt khẩn cấp
khắp nơi. Một bầu không khí chết chóc khủng bố bao
trùm. Ai ai cũng ngơ ngác lo sợ phập phồng. Mấy ông vừa
nhấp nhổm lo sợ không biết bị "tó" đi cải tạo hồi
nào, vừa lo chạy đủ gạo, đủ sắn lát, bo bo, cho con ăn
đã phờ người ra rồi, ông nào còn đủ can đảm và
nhiệt tình nghĩ đến ba cái chuyện xa xỉ đó.
Lại còn có thêm cái bệnh lạ khác xảy ra nữa.
Đó là bệnh "dập dế".
<P>
Bệnh này chỉ xảy ra và lây lan trên chiếc tàu Thương Tín
thôi. Sau khi đám người trên tàu chạy tới đảo Guam,
được chính quyền và dân chúng trên đảo chào đón hoan
hô, ngày ngày cơm dâng, nước rót, chờ ngày nhập cư qua
Mỹ. Bỗng dưng, không biết ăn nhầm cái giống gì, cả
đám nhao nhao đòi về lại "quê hương mến yêu có Bác Hồ
vĩ đại". Rồi làm reo, rồi biểu tình. Đốt cả trại.
Rối xồm xồm. Hung hăng con bọ xít. Chính quyền ở đảo
lại phải cung cấp dầu mỡ, lương thực và đưa thợ máy
xuống tàu sửa chữa máy móc cho hoàn hảo để đám
người "yêu nước" về với Bác.
<P>
Tàu về đến bến Cầu Đá Nha Trang, mấy ông Tá, ông Úy
Hải Quân được Ủy Ban Quân quản phát quần áo mới, bèn
hớn hở quăng hết bộ đồ cũ của Mỹ Ngụy, để đoạn
tuyệt quá khứ. Vừa lên khỏi bến tàu, ai nấy đều "hồ
hởi phấn khởi" hoa tay múa chân, mồm nhe răng ra cười
toe toét, tưởng đâu được Nhà Nước vẫy cờ đỏ tung
hê chào đón, ai dè, từng đoàn, từng đoàn, bị Đảng ta
cho lên xe bít bùng chở thẳng ra Ạ30 ở Phú Yên một mớ
để tập ca bài "Phú Yên ơi! như Phù Đổng thiên
vương..." của ông nhạc sĩ răng vàng Mác Điên (Tuyên),
một mớ ra tận ngoài Bắc để chờ ngày thăm lăng Bác.
Mỗi nơi, anh nào cũng được Nhà Nước "mến tặng" từ
năm đến mười lăm cuốn lịch còn mới nguyên, để ngày
ngày sau khi đi lao động vinh quang mười hai tiếng đồng
hồ, về ngồi bóc lịch cho đỡ buồn, khỏi phải gãi háng
như ông "Già gân" Trần văn Hương thuở nọ.
<P>
Ông Hai có người bạn Thiếu Tá Hải Quân, cũng trên
chuyến tàu ấy. Hồi ở chung trại Ạ30, một hôm tình cờ
tắm cùng một bến nước, thấy hai cái hòn "ngọc hành"
của ông bạn vàng teo mất, chỉ còn một túm da, hỏi ra mới
biết đầu đuôi câu chuyện.
<P>
Số là, lúc còn ở Guam, ăn no rửng mỡ, hai cái dịch hoàn
cứ phồng to lên, bóng lộn. Mỗi lần cơm no là muốn bò
cưỡi. Ngặt cái, trên tàu làm gì có bò. Cho nên "nục"
quá, ai cũng muốn về quê kiếm bò lạc. Hí hửng tưởng
bở rằng, nước nhà đã độc lập, sẽ "thung thướng"
cái sự đời.
<P>
Nào dè...
<P>
Khi đưa vô các trại tù có cái tên hoa mỹ là "Cải Tạo",
anh nào cũng được cho uống một liều thuốc đặc chế
từ Trung Quốc, có tên là " thi não đơn", để tẩy rửa
sạch mùi đế quốc. Sau khi uống xong, hai hòn "toòng teng"
bỗng dưng teo dần và biến mất, kèm theo nỗi đau đớn
dày vò, đau thốn tim can, đau thấu tận trời xanh, như có
trùng độc đang đục lên óc. Đã bảo là "thi não đơn"
mà! Hai viên "dế" có cảm tưởng đau y như bị kẹp dập.
Mỗi lần bị thuốc hành, anh nào cũng trợn trắng mắt,
tay đấm bình bịch vào ngực, rên lên như bị trúng phong:
<P>
- Mày ngu thì cho mày chết!
<P>
Không ai hiểu cái câu ấy ám chỉ cái gì và ai ngu.
<P>
Anh em trong trại cứ gọi yêu một cách âu yếm là mấy anh
chàng "dập dế".
<P>
Ông Hai mỗi lần buồn buồn, cứ đùa dai với ông bạn
vàng Hải Quân Thiếu Tá:
<P>
- Ê "dập dế"! Lại đây làm một bi thuốc lào rồi nói
chuyện đời chơi!
<P>
Ông này bị bỡn mãi, đâm cáu văng tục:
<P>
- Lào với liếc! Đời cái con c... Ông đấm bòi vào! Mày
bị phỏng dái, tao bị dập dái cũng như nhau! Cả một lũ
đầu bò cả! Ai cười ai?
<P>
May thay, mấy năm sau, cái bệnh "ghẻ phỏng" trong Nam bỗng
dưng biến mất một cách lặng lẽ và kỳ lạ.
<P>
Người ta xì xào rỉ tai nhau là nhờ có cái bà nhà văn
nào đó ở ngoài Bắc lật đật vô Nam sau cái ngày
"thống nhất" để được kịp nghe tận tai, thấy tận
mắt cái nghèo đói, cái nô lệ của đế quốc Mỹ tròng
lên đầu, lên cổ nhân dân Miền Nam ruột thịt mấy chục
năm nay, gọi là "đi thực tế", để có tư liệu viết văn
cho sống động hơn, sát sườn hơn... Bà sợ chậm chân
vài tháng thì dân miền Nam đã được Đảng ta "giải
phóng" sẽ trở nên giàu có và tự do như ngoài Bắc thì
mất đi cơ hội bằng vàng hiếm có, nghìn năm một thuở.
Không ngờ, sau mấy ngày đi dạo phố Saigon, bà chứng
kiến "cảnh sống cực khổ đói rách và nô lệ" của dân
chúng Miền Nam một cách "rất không lô gíc" như bà đã
được học tập. Ai nấy đều "phồn vinh giả tạo" hết.
<P>
Nào nhà cửa, phố lầu cao ngất, chợ búa sầm uất bán
buôn, nào quần là, áo lượt, nào ăn nhậu tưng bừng,
ngựa xe đi lại như nước, phát chóng mặt. Và nhất là
thấy sách vở của Mỹ Ngụy bày bán ký lô lềnh khênh đủ
loại, từ Tư Bản luận dâm ô cho tới Mác Xít chủ nghĩa
đồi trụy, thứ nào cũng có, dọc theo hai bên đường, thay
vì đem đốt bỏ theo lệnh Nhà Nước. Bà cầm lên đọc
thử. Hết cuốn này sang cuốn khác. Bà đọc mê man đến
nỗi, ba ngày quên ăn, quên uống và quên cả đi tè. Đến
khi mót quá, bà chạy vô cái nhà vệ sinh cạnh đó hối hả
làm cái việc bất đắc dĩ. Ai dè, nhà vệ sinh lại mất
vệ sinh, bà bị lây cái bệnh "ghẻ phỏng" của cánh đàn
ông Miền Nam.
<P>
Con vi rút "G-P" (phiên âm đọc là Gờ Phờ, do mấy nhà Bác
Học ở Hà Nội nghiên cứu hai chữ "ghẻ phỏng" mà đặt
thành tên. Có thằng phản động cứ đọc là Giải Phóng)
theo bà ra Bắc. Và phút chốc lây lan ra cả Miền Bắc một
cách mau chóng. Nhà Nước hốt hoảng với cái chứng bệnh
ngược đường này, không biết cách trị liệu làm sao
để chận đứng, bèn dùng biện pháp khoanh vùng, cô lập
bà nhà văn này lại để theo dõi. (Nói theo ngôn ngữ mới
là "cách ly") Nhưng con vi rút quái ác này đã hoành hành
dữ dội lắm rồi. Nó không những lây lan từ chốn dân
nghèo cùng đinh, (gọi đúng chữ là giai cấp bần cố
nông) ăn dơ ở bẩn, mà luồn sâu vô cả giai cấp nhà
giầu, trí thức khoa bảng, luôn cả những đảng viên nòng
cốt cao cấp của ta có cả áo giáp che chắn nữa.
<P>
Không có thuốc chữa, Nhà Nước ta chỉ còn biện pháp duy
nhất đối với đảng viên và mấy ông trí thức là cô
lập cả bọn họ trong mấy cái trại đặc biệt. Dân chúng
thì được chữa trị chung bằng tâm lý theo phương pháp
"tự kỷ ám thị" của "Mao Xếnh Xáng vĩ đại kính mến" là
cứ tụng kinh "Hồng Thư" của Bác Mao hàng ngày, mọi bệnh
sẽ khỏi. Tất cả báo chí, đài phát thanh, đài truyền
hình ta được lệnh đăng tải và phát thanh, phát hình
liên tục mỗi ngày ba buổi cho dân chúng "học tập và làm
theo báo đài" rằng bệnh "ghẻ phỏng" là do bọn phản động
hải ngoại và những thế lực thù địch nước ngoài rải
chất độc có vi rút "Gờ Phờ" không có gì nguy hiểm,
chỉ tác hại ngoài da, ở "một bộ phận" nhất định. Nhân
dân cứ tuyệt đối tin tưởng và thấm nhuần "chủ nghĩa
vô địch Các Mác và vận dụng tư tưởng siêu việt của
Chủ tịch Hồ Chí Minh kính mến" tụng niệm hàng ngày theo
báo đài là bệnh nhất định từng bước sẽ hết.
<P>
Nhưng gần ba chục năm qua, phương pháp chữa bệnh theo
kiểu này coi bộ không khá. Mấy cái loa thiếc treo khắp
xóm trong nước đã rè và móp méo, sứt càng gãy cọng,
báo Đảng đem bán ký lô hàng tấn tấn cho mấy bà bán
hàng trong chợ gói đồ, đài truyền hình xuống cấp, thay
đổi tần số mấy lần vẫn không hiệu quả mấy. Dịch
bệnh có mòi ngày thêm xấu đị (Báo Hồng Kông gọi cái
bệnh dịch đó là "Mộ Dung Cô Tô tâm phúc thống" )
Còn cái bà nhà văn nói trên, mới bị "cách ly" đâu chừng
sáu tháng thì bà vợ ông Tổng Thống Pháp Mít tơ Răng
rỗi việc, làm một chuyến du lịch sang VN để tận mắt
nhìn thấy con rồng VN ngày ngày từ trên trời bay lên,
lộn xuống cái vịnh nước có tên Vịnh Hạ Long cho mãn
nhãn như tin các Văn phòng VNTourist bao trọn gói quảng cáo
trên Internet.
<P>
Ai dè đến nơi, rồng đâu không thấy, chỉ thấy cái
lồng nhốt con khỉ già. Lại gần, hóa ra không phải khỉ mà
là bà nhà văn nọ. Quá thất vọng, bà Mít tơ Răng bỏ về
Pháp và "mách bu" với ông chồng.
<P>
Vừa bị lừa, vừa xót của, Ông Tổng thống Pháp yêu cầu
thả ngay bà nhà văn ra nếu không thì không thèm chơi và
tặng Ơ Rô nữa.
<P>
Nhà Nước ta chỉ cần Ơ Rô thôi, chớ chơi thì đâu cần
chi tới mấy anh thực dân Pháp. Anh Tây Cà Lồ này là
một trong hai đế quốc đầu sỏ trên thế giới, chuyên
môn đi ăn cướp nước người khác, đã bị ta đánh cho
lổ mũi ăn trầu, ôm đầu máu cút khỏi VN, vĩnh viễn
không dám quay đầu trở lại. Ta chỉ cần chơi với Ông Cu
Ba vĩ đại, Ông Bắc Hàn vĩ đại và Ông Miến Điện vĩ
đại là dư ăn rồi. Đủ sức tiến nhanh, tiến mạnh, tiến
vững chắc lên Chủ Nghĩa Xã Hụi rồi. Nhưng kẹt cái, mấy
triệu Ơ Rô, của không vốn tự trên trời rơi xuống, ngu
gì không bỏ túi, mới mở lồng thả con mẹ già "nhà văn
không đáng giá cục phân" ra, cho thỏa lòng thằng Tây mũi
lõ để hằng năm ta xách bị gậy qua Pháp lãnh tiền phát
chẫn. Vẫn thắng lợi chán!
<P>
Chỉ tội nghiệp mấy ông trí thức khác không được bà
Tổng Thống Công Gô hay Tân Ghi Nê Xích đạo nào đến
viếng nữa nên đành nằm ấp nhiều năm để cay đắng
nghiền ngẫm cái tình nghĩa "đồng chí đồng rận" nó
khốn nạn ra làm sao!
<P>
Sở dĩ cái bệnh của ông Hai ngày càng biến chứng nặng
thêm, một phần cũng do bà Hai vô tình kể lại cái chuyện
"cải cách giáo dục" của Đảng ta.
<P>
Trước bảy lăm, bà Hai là giáo viên của ông Hai. Sau bảy
lăm ông Hai đi tù cải tạo. Cô giáo (nay là bà Hai) tiếp
tục phục vụ cho Nhà Nước tạ Cách dạy các con em hoàn toàn
thay đổi, khác trước một trăm phần trăm.
<P>
Cách mạng mà! Không thể dạy giống như bọn Ngụy được.
Phương pháp giáo dục mới của Chủ Nghĩa Xã Hội bây giờ
là "hai tổng một phân" không giống phương pháp "thính
thị" như Sư phạm cũ.
<P>
Ông Hai nghe tới đây lại cười sặc lên:
<P>
- Giáo dục gì mà có "phân" ở trỏng? Bà làm tôi nhớ
đến câu đối của ông sĩ phu Bắc Hà:
<P>
- Thứ cứt gì cũng phân!
<P>
- Mà phân thì như cứt...
<P>
Bà Hai lừ mắt nguýt ông một cái dài:
<P>
- Cứ để cho tôi kể cho mà nghe! Tổng là tổng hợp.
<P>
Phân là phân tích. Chớ không phải phân là cứt đâu. Các
em trước kia học vần: a, b, c... đọc là a, bê, xệ
Nay văn hoá Xã hội Chủ Nghĩa a, b, c phải đọc lại thành a,
bờ, cờ. Mấy cô giáo, thầy giáo chế độ trước phải
tập lại cách đọc vần trẹo cả lưỡi, sái cả mồm để
"lên lớp". Vở soạn bài bây giờ phải theo Tàu kêu là
"giáo án". Chắc là cái điềm: Thầy giáo thành "tháo
giầy". Giáo chức thành "dứt cháo". Giáo án thành "dán
áo".
<P>
Bà Hai kể tiếp:
<P>
- Hồi xưa mình đánh vần chữ khổ là: ca - hát - ô -
khô - hỏi - khổ. Có khổ đi nữa cũng còn ca hát. Bây
giờ đánh vần theo "văn hóa mới" "hai tổng một phân" là
phát âm chử khổ trước, đó là một tổng. Xong tới
"phân", phân ra khờ - ô - khô, rồi "tổng" lần thứ hai,
hỏi - khổ. Tức là chưa khổ đã khờ rồi.
<P>
Ông Hai nghe kể tới đó cười hộc lên một tiếng nghe
như tiếng chó mắc xương, bèn lấy tờ giấy trắng ra
viết hai hàng mẫu tự, chìa cho bà Hai xem rồi đố:
<P>
- Bà đọc thử mấy cái mẫu tự này coi!
<P>
Bà Hai ghé mắt vô rồi lẩm nhẩm đọc theo cách giáo dục
mới:
<P>
- Nờ, cờ, mờ, hờ, u, ợ
<P>
Mờ, cờ, nờ, hờ, mờ, rờ, cờ, nờ.
<P>
Đọc xong, bà Hai không hiểu ông đang dở trò qủi quái gì
nên thắc mắc:
<P>
- Khi không ông biểu tôi đọc ba cái chữ này có nghĩa
gì, mà để làm chi vậy?
<P>
- Ấy! Thủng thẳng tôi chỉ cho bà xem cái "ưu việt" của
văn hóa mới. Mấy cái mẫu tự tôi viết gồm có:
<P>
N, K, M, H, U, Ơ,
<P>
M, K, N, H, M, R, Q, N.
<P>
Nếu đọc theo lối cũ mình sẽ có hai câu thơ rất vui mà
lại dễ nhớ. Cái cách này tôi học ở Thầy Bửu Cân.
<P>
Hồi nãy bà đọc mờ, nờ, hờ... tôi tức cười quá mà
ráng nín, sợ bà giận. Bây giờ tôi đọc cho bà nghe nè:
<P>
Anh ca em hát u ơ,
<P>
Em ca anh hát, em rờ cu anh!
<P>
Đọc xong ông Hai cười ha hả, lấy làm khoái chí lắm. Bà
Hai đỏ mặt, lấy ngón tay xỉa vào trán ông mắng yêu:
<P>
- Đồ qủi! Rồi cười mím chi con cọp.
<P>
Ông Hai được trớn, lướt tới:
<P>
- Bà thấy chưa! Cái cách đọc lờ, mờ, hờ gì đó của
<P>
"Cách Mạng ta" người nghe cũng phờ râu tôm rồi kể chi
tới người đọc cũng đờ cả lưỡi! À mà này bà! Chớ
mấy cái ông lãnh đạo Giáo dục của bà hồi đó với mấy
cái ông lãnh đạo Nhà nước ta khi nói tới cái đài phát
thanh B.B.C của Anh Quốc thì họ đọc là đài Bờ Bờ Cờ
hả?
<P>
- Đâu có! Họ vẫn đọc là Bê Bê Xê đó chớ!
<P>
- Vậy rõ ràng là "nói vậy mà không phải vậy" phải không
bà? Ông Thiệu làm Tổng Thống mấy năm không để lại
công đức gì cho đất nước cả mà chỉ để lại cho đời
một câu nói đáng giá bạc tỉ: "Đừng nghe những gì CS
nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm".
<P>
Bà Hai hình như cũng bị lôi cuốn theo cách hài hước cố
hữu của ông nên cũng tích cực tham gia, đóng góp ý kiến
cho "nền cải cách giáo dục" ngày càng tiến lên xã hội
chủ nghĩa ưu việt và vô địch:
<P>
- Bữa trước, tôi có gọi điện thoại về VN thăm mấy cô
bạn còn đang đi dạy, họ cho biết năm nay lại có cải cách
mới. Ông Tiến sĩ gì đó trong Bộ Giáo Dục mới khám phá
ra một phát minh quan trọng là trẻ con mới sinh ra không có
kêu lên ạ..ạ..đầu tiên mà là ẹ. ẹ. bẹ.. hẹ.., nên ông
quyết định đổi sách giáo khoa toàn bộ dạy con em Mẫu
Giáo bắt đầu bằng chữ e, be, bờ e be, he, hờ e he rồi
tiếp theo chữ d, con dê, dờ ê dệ..
<P>
Nghe tới đây, ông Hai lại cười hộc lên một tiếng.
Lần này không nghe như tiếng chó mắc xương mà nghe như
tiếng heo ăn nhầm cám trộn mạt cưa, kêu "khặc" lên một
tiếng rồi ngã ngửa ra bất tỉnh.
<P>
Bà Hai hết hồn, vội đánh dầu con Ó xanh lên trán, lên
màng tang và giựt tóc mai ông Hai gần sứt cả chùm tóc,
hồi lâu ông mới tỉnh. Từ đó về sau, bà Hai không dám
đá động gì tới "nền giáo dục" ưu việt Nhà nước ta
nữa. Bà sợ lần tới, dám ông đi luôn theo Bác lắm. Cái
điều này thì bà không thích. Nhiều lần bà bắt ông
phải nhổ nước miếng nói lại khi ông vô ý nói nhầm là
đi theo Bác bán muối ở Vùng năm để làm kinh tế thị
trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa.
<P>
Từ cái hôm ông bị "sốc" với cái tin chấn động, trẻ
con mới sinh ra kêu lên hai tiếng "be he" thay cho tiếng oa,
oa, a, a ông bị bệnh thật sự. Ông hay cười khan vô cớ.
Lắm lúc ngồi một mình ông cũng cười. Đi quanh vườn
ngắm mấy luống cải, luống hành, luống hẹ, luống é ông
cũng liên tưởng tới tiếng trẻ sơ sinh vừa lọt lòng mẹ
kêu lên "be he" ông lại cười ra tiếng, khiến bà ở trong
nhà tưởng ông nói chuyện với ai, vội mở cửa sau ra
xem, chỉ thấy một mình ông ở vườn với tiếng cười
khô khốc.
<P>
Cửa nhà vắng vẻ, con cái có gia đình cơ ngơi riêng, lâu
lâu chúng mới đến thăm một lần, nên khi bà đi làm,
ông ở nhà một mình cô đơn, buồn bả. Ông đánh bạn
với ông Đót Côm hàng ngày cho vui, sau giờ đi làm về.
Vợ chồng ông đi làm trái cạ Hai người như mặt trăng,
mặt trời. Khi ông lên thì bà xuống. Chỉ tối mới gặp
nhau. Cơm nước xong, ông dính vào cái ông Đót Côm. Bà
dính vào cái màn hình Ti Vi, say mê theo dõi cái đám thể
thao. Đêm nào không có đội "Ba Trịt" (Patriots) dành nhau
ném trái banh cà na thì cũng đội "Rét Xót" (Red Sox) tranh
nhau đánh khúc côn cầu.
<P>
Cái bệnh cười ngớ ngẩn của ông có lẽ bắt nguồn từ
khi ông đọc được bốn chữ "khúc ruột ngàn dậm" của
Nhà Nước ta bắt đầu kêu gọi những người trước kia
bị miệt thị là thành phần "đĩ điếm, phản quốc" chạy
theo ôm chân đế quốc Mỹ để ăn bơ thừa sữa cặn.
Lần đầu tiên, đọc lời kêu gọi này trên báo "Nhân
dân", ông cười sặc cả ly nước trà đang uống. May mà
bà Hai ngồi xéo một bên chớ không thì đã lãnh đủ một
trận "tsunami" vô mặt. Dứt cười, ông đọc lại cái gọi
là "lời kêu gọi khúc ruột ngàn dặm xa tổ quốc hãy mau
mau trở về xây dựng tổ quốc" Nhà Nước đang mở rộng
vòng tay đón chờ... cho bà Hai nghẹ Xong ông kết luận:
<P>
- Báo Nhân Dân đăng như thế còn thiếu "ý Đảng lòng
dân". Phải đăng đầy đủ câu như thế này: Hởi những
"đồng tiền" liền khúc ruột ngàn dặm... mới trúng tim
đen của Đảng. Nếu mỗi năm, người Việt Hải ngoại không
gửi về cho thân nhân trong nước hơn ba tỉ đô xanh thì
"muôn đời Lục quân VN", Đảng ta vẫn kiên quyết đánh cho
Mỹ cút Ngụy nhào. Làm gì có chuyện kêu gọi thảm thiết
đến như thế?
<P>
Tiếp theo sau lời kêu gọi, Nhà Nước ta ban hành Nghị
quyết 36 về việc bảo vệ người Việt ở nước ngoài
càng làm cho bệnh cười ngu ngơ của ông Hai thêm nặng.
Ông càng đọc càng cười tọ Tiếng cười có lúc thống
khoái có lúc lại bi thương.
<P>
Thống khoái bởi "cái đám đĩ điếm, phản quốc" nay
được Nhà Nước o bế như đồ quốc bảo.
<P>
Tha hồ mà sướng nhé!
<P>
Bi thương bởi e rằng sẽ có những con cừu già đầu có
sừng vẫn còn ngây thơ tin vào cái Nghị quyết này mà
thân bại danh liệt. Cái gương tày liếp từ năm 45 kéo
dài cho đến 75 còn sờ sờ ra đó, Cọng Sản đâu có dung
túng cho một ai ngoài cái đảng của mình. Kể cả đứa anh
em con ngoại hôn có cái tên là MTGPMN một thời ruột thịt
chi viện. Một thời được âu yếm gọi là "Miền Nam trái
vú sữa trong tim Người". Thế mà vừa chiếm được miền
Nam hôm trước, hôm sau ông anh VNDCCH giết ngay thằng em
đã cúc cung tận tụy gài mìn, đặt bom, phá cầu, đào
đường... dọn cổ cho ông anh ngoài Bắc vào xơi, để
một mình một chợ, đổi thành cái tên mới cho hợp với
chủ nghĩa Quốc Tế vô sản là CHXHCNVN.
<P>
Chẳng cần phải giở lịch sử lâu lắc ra làm chi cho mất
thì giờ để chứng minh sự lật lọng của CS. Mới đây
thôi, ngay cái việc Đảng ta kêu gọi mọi người hãy giúp
Đảng chống tham nhũng. Tham nhũng là quốc nạn. Nhiều anh
tưởng bở vội vàng xắn tay áo lên nhào vô giúp, xin
thành lập "Hội chống tham nhũng", đứng bên cạnh Đảng,
mong giúp Đảng trong sạch hóa guồng máy Xã Hội Chủ Nghĩa.
Giấy xin phép (giúp Đảng mà còn phải đơn từ xin phép,
thiệt là chuyện lạ. Ai đời, đem công, đem của đi giúp
người mà phải xin xỏ lậy lục người cho phép!) vừa đệ
trình lên, cả bọn đã bị*censored*đầu vô tù ráo trọi.
<P>
- Tao nói thế chứ tao có bảo chúng mày được phép chống
tham nhũng đâu mà chúng mày vớ vẩn! Chúng mày chống tham
nhũng tức là chống Đảng, chống chúng tao! Biết chửa!
Đồ ngu!
<P>
Dĩ nhiên sau đó, mấy cái anh thơ ngây trên đều bị hộc
máu mồm hết. Lại còn bị dập cả dế nữa.
<P>
Chuyện nội bộ Đảng ta còn là như vậy. Huống hồ chi
mấy cái anh Ngụy ôm đầu máu chạy bán sống, bán chết
mới vượt được ra khỏi nước, mặt còn xanh lè vì sợ,
hơi thở chưa kịp điều hòa vì thất đảm hồn kinh cái
ngón đòn đánh tư sản mại bản, bu gi chưa kịp hồi phục
lại bình thường vì bị teo thót dế lúc co giò chạy, thì
Đảng ta sá gì "một lưỡi gươm chém ruồi" mà không
tặng cho cái đám "Việt kiều yêu nước" ôm tiền về
đâu tư xây dựng sau khi đã nạp mạng. "Yêu Tổ quốc tức
yêu Xã Hội Chủ Nghĩa". Anh nào quên câu thần chú đó thì
tiền của kể như đi đong mà đời thì coi như tàn theo
đời cô Lựu. Yêu nước chỉ có người CS độc quyền.
Giống như ngày xưa, thời Cộng Hòa có nhiều anh chính
khứa độc quyền chống Cộng. Câu nói chế diễu bất hủ
của cố nhà văn Duyên Anh:
<P>
- Xê ra cho người ta đi chống Cộng!
đến nay vẫn còn cười được.
<P>
Về cái chuyện nhiều anh "Việt kiều yêu nước" đa số
là ở Úc và Mỹ tí tởn ôm tiền về nước đầu tư theo
cái Nghị quyết 36, chỉ thời gian ngắn hai năm đã ôm
đầu máu chạy ngược về, nín khe không dám hó hé khóc
một tiếng, vì sợ Cộng đồng hải ngoại biết được nó
cười cho thúi đầu "già mà dại".
<P>
Ông Hai có lời bàn Mao Tôn Cương với bà Hai:
<P>
- Lỗi là do mấy anh "già đầu mà dại " đó, chớ chẳng
phải do ở Đảng và Nhà Nước nước ta! Tại mấy anh đó
dốt không hiểu cái ý sâu xa bí ẩn trong cái Nghị quyết.
Nhà Nước đã nói rõ trong đó là: Đừng có dại mà về!
<P>
- Ông nói lạ! Nghị quyết nào lại nói vậy?
<P>
- Bà cứ nhìn con số 36 thì nghiệm ra ngay thôi. Tại sao
Nhà Nước ta không dùng con số 34, 35 hoặc 37 hay 38 để
làm Nghị quyết mà lại chọn con số 36. Nghị quyết tức là
trí tuệ cả một Bộ Chính trị to đùng và đầy mưu
lược chớ đâu phải chuyện tơ lơ mơ bạ đâu dùng đấy.
<P>
Con số 36 đó đã rút ra trong Binh pháp Tôn Tử đấy.
Nguyên văn của nó là "Tam thập lục kế: Đào tẩu vi
thượng sách". Diễn nôm ra là: Trong 36 kế, kế bỏ chạy
là hay nhứt. Rõ như thế mà không nghe, cứ nhắm mắt mà
về thì làm sao Nhà Nước không dạy cho bài học nhớ
đời?
<P>
- Lời bàn của ông là Mao tôn Gàn chớ Cương gì! Cương
ẩu thì có!
<P>
- Gàn hay Cương gì cứ lấy thực tế chứng minh thì biết
ngay. Tôi chỉ luận theo phép lô gíc của "Duy vật biện
chứng pháp" thôi. Bà "hãy đợi đấy" mà xem. Hồi sau sẽ
rõ!!!
<P>
Hôm mồng một Tết năm con gà vừa qua, nhằm ngày giữa
tuần, ai nấy vẫn phải đi làm như thường. Ông Hai làm ca
hai nên được ở nhà buổi sáng. Ông rót nước, thắp
nhang trên bàn thờ tổ tiên khấn vái xong, quay qua ăn sáng
với cái bánh chưng đầu năm với dưa món, củ kiệu.
Kiêng cử mãi, bây giờ mới được ăn nhân mỡ, ông xực
luôn nửa cái bánh. Thiệt là quá đã. Đang lúc khát
nước, ông xẻ thêm trái dưa hấu đầu năm vừa bói thử
dưa đỏ hay hồng, vận may hay không, vừa ăn cho mát
miệng. Dưa đỏ tươi lại có cát. Ông xơi luôn một phần
tư trái dưa. Kết quả ngày hôm đó ông bị phát ách, bụng
ông cứ nê, cứng như cái trống.
<P>
Bà quở:
<P>
- Đã bảo "minh bất thực quả" mà!
<P>
Ông đang mệt vì cái bụng mà cũng phải phì cười vì hôm
nay bà bỗng xổ nho chùm.
<P>
- Thế ăn vào buổi trưa thì nói làm sao?
<P>
Bà ngẩn ra một lúc rồi nói có vẻ gượng gạo:
<P>
- Thì... thì... "ngọ bất thực quả"!
<P>
Đến lúc này thì ông cười sặc sụa, cười quặn cả
ruột.
<P>
Bà tự ái nổi cáu, gắt:
<P>
- Có gì mà cười? Tôi nói không đúng sao?
<P>
- Thì đúng tôi mới cười chớ! Mà sao hôm nay bà lại xổ
nho chùm ngon lành quá mạng vậy?
<P>
- Vịt ở với gà lâu ngày cũng phải biết gáy chớ? Ông
chưa bao giờ thấy gà mái gáy?
<P>
- Thấy rồi! Thấy rồi! Bởi thấy bà gáy nên tôi nhớ
lại chuyện cái bà Tôn Nữ thị Lo Huyền được Nhà Nước
ta cử sang đi du thuyết tại Mỹ để rải độc về vụ VN
bị Mỹ xếp một trong ba nước "có vấn đề".
<P>
- Chuyện có gì mà cười? Bà ta đi nói năm ba câu cho có
lệ chớ thuyết phục được ai? Còn nghe nói toàn đi cửa
sau rất thê thảm nữa kìa!
<P>
- Bà cũng rành cái vụ này dữ! Tôi cười là vì cái chữ
ngọ của bà kìa!
<P>
- Cái chữ ngọ tôi nói ăn nhằm gì tới cái rải độc của
bà Lo Huyền?
<P>
Ông Hai vừa cười tủm tỉm vừa kể:
<P>
- Có ông bạn bên Ca Li gọi điện thoại kể chuyện bà Lo
Huyền đi du thuyết cho tôi nghẹ Hôm bầu đoàn thê tử
của bà vừa tới Phăng Xít Cô định tổ chức gặp gỡ
với mấy anh mũi lõ thì bị một đám đông người Việt
hải ngoại mang biểu ngữ với cờ vàng đứng trước Tòa
Tổng Lãnh sự đòi gặp bà Lo Huyền để đối chất. Bà
Lo Huyền không dám tiếp, chỉ núp trong Tòa nhà nhìn ra,
thấy một ông áo dài, khăn đống, cụ râu ba chòm, dài
tới ngực, trắng như cước, tiến vào trước cửa Sứ
Quán dùng phấn viết to một chữ "ngọ" rồi kéo đám
biểu tình đị Bà Lo Huyền và mọi người trong Sứ quán
ngơ ngác không hiểu gì sấc. Họ cười ầm lên cho là lão
già điên. Mới có mười giờ sáng mà viết chữ ngọ là
mười hai giờ trưa. Không biết lão muốn nói hay thưa
gởi điều gì. Anh bạn hỏi tôi có hiểu ý nghĩa chữ đó
không? Tôi nghe kể bèn cười ngất. Nói với anh bạn rằng
ông già thâm Nho đã chửi xỏ bà Tôn Nữ thị Lo Huyền đó
là "Đồ trâu bò! Sợ không dám ló đầu ra!" Anh bạn nghi
ngờ cái cách giảng nghĩa của tôi, hỏi lại:
<P>
- Có thiệt không đó anh bạn già? Anh cứ cà rỡn cái
kiểu " Tội gì không biết tội gì? Sáng ra lãnh củ khoai
mì tí teo" ở trong Ạ30!
<P>
- Thiệt đó! Tôi nói chuyện "đứng đắn đi tới hôn
nhân" đó. Bởi chữ "ngọ" là do chữ "ngưu", Hán tự,
viết không có ló cái đầu rạ Tức con trâu không ló
đầu thành ra chữ ngọ. Nếu ông bạn vàng không tin lời
tôi thì cứ giở Từ Điển Hán Việt của Đào Duy Anh, do
Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã Hội in lại năm 2001, quyển Hạ,
trang 32 dòng thứ 10 sẽ thấy ngay.
<P>
Thấy tôi nói có sách, mách có chứng, anh bạn cũng hơi tin
tưởng, bèn hỏi thêm:
<P>
- Nè! Cái bà Tôn Nữ người Huế đó, xem trên Ti vi mặt
mày coi cũng được, nhưng mỗi lần nhoẻn miệng cười
làm duyên với phóng viên thì lộ ra một bó răng vàng
lóng lánh coi xấu quá! Thời buổi này ai lại đi bịt răng
vàng?
<P>
- Ậy! Vậy là anh bạn không biết tiểu sử bà này rồi!
Bà này ngày xưa được Chính Phủ VNCH nuôi ăn học, gởi
qua tận bên Pháp để du học nữa. Bằng cấp bà cũng to
lắm. Nhưng rồi bà phản thùng, phản lại ân nhân nuôi
nấng bà từ nhỏ tới lớn để chạy theo CS. Hàm răng bà
đã ăn gạo Quốc Gia mấy mươi niên đến độ cùn hết,
nên bây giờ phải bịt vàng để nói năng chớ không thì
nói ngọng sao? Anh bạn tôi nghe tới đó bỗng "ngộ" ra, ồ
lên một tiếng như tiếng nước ống cống xả lù, rồi
cười rống lên bên kia đầu giây, điếc cả tai, tôi phải
vội vàng cúp máy.
<P>
Bà Hai cũng đã quen cái lối "nói láo mà chơi nghe láo
chơi" của ông Hai nên nghe xong cũng cười xòa theo chớ
không hỏi lại như ông bạn là "có thiệt hôn?"
<P>
Dạo gần đây, tối nào ông cũng "xợt" vô cái mục "Ý
kiến bạn đọc" của đài B.B.C, để coi thiên hạ "tranh
luận" về những chuyện "quốc gia đại sự". Thỉnh thoảng
bà Hai nằm coi Ti vi cũng giựt mình khi nghe ông vùng cười
lên sằng sặc. Bà nhỏm dậy nhìn sang, hỏi ông chuyện gì
mà cười dữ vậy. Ông trích đọc một số ý kiến trên
diễn đàn cho bà nghe làm bà cau mày chớ không cười
nổi. Bà càu nhàu:
<P>
- Thời buổi "mạng lưới thông tin toàn cầu" rồi mà sao
còn có những người tự bưng mắt, bịt tai, sắm lưỡi
gỗ, nói năng cái kiểu cách đây ba mươi năm, như cái
ông Thái Long gì đó, bán sách ở Đà Nẵng nghe ngứa cái
lỗ tai quá chừng. Ông này chắc là con cháu gì của ông
thi nô Tố Hữu, mới lọt lòng mẹ đã gọi ngay tên Xít Ta
Lin rồi. Thiệt là tài! Thiệt là không biết mắc cỡ cái
miệng!
<P>
Nhưng hai cái chuyện sau này làm ông cười ngất đến
nỗi bà Hai phải lật đật đưa ông vào bệnh viện để
khám chẩn phòng căn.
<P>
Chuyện thứ nhất là cái Ngài Tổng Giám đốc hãng E-VN
trả lời anh phóng viên đài B.B.C. Ông Hai cứ mở đi, mở
lại cái đoạn Ngài Tổng E mắng anh phóng viên là "ở xa
tổ quốc lâu ngày nên ăn nói thiếu văn hóa" và hù dọa
anh chàng này là "có thu băng đấy nhé " để nghe rồi
cười ngắc nghẻo không thôi.
<P>
Thiệt là cái văn hóa của ông Tổng "cao ngất bằng cầu
Ông Lãnh". Cỡ anh chàng ẠQ của ông Lỗ Tấn còn lâu mới
theo kịp. Chí Phèo của Văn Cao là đồ bỏ.
<P>
Chuyện thứ hai là anh chàng bồi bút Nguyễn Phong Nhĩ của
tờ An Ninh Thế giới viết một bài bôi bác Ông Trần
Khuê, nhà nghiên cứu Hán Nôm.
<P>
Anh chàng Phong Nhĩ này là một ký giả chuyên nghiệp về
bưng bô vấy bẩn thiên hạ. Ngoài cái lối viết duy nhất
là bôi lọ, vu cáo, chụp mũ một cách hạ cấp hơn cả mấy
bà bán cá chợ Quốc Toản, như ngón sở trường anh ta cứ
dùng đi, dùng lại với mọi người hàng ngày, lần này anh
được bơm xà phòng vào đít quá đô nên rất hung hăng
con bọ xít. Anh ta thay luôn vị trí Ba Tòa quan lớn tuyên án
và thay luôn chức năng mấy ông "cớm" đòi bắt giam ông
Khuệ
<P>
Đọc mà thấy ớn...cười.
<P>
(Nghe nói anh này được Báo Công An coi như là một "mũi
nhọn xung kích" chuyên dùng để đột kích bất cứ ai có
lời nói khác Đảng, trước một vài số báo, rồi sau đó
Công An hình sự dàn dựng hiện trường giả như lấy cớ
đi xe không có giấy tờ, đi thăm người không xin phép
trước vv...để bắt họ bỏ tù)
<P>
Rõ là chẳng còn gì phép nước. Một anh ký giả quèn,
mỗi ngày phải gò lưng, bẻ cong ngòi bút ráng rặn ra một
bài ca tụng lãnh tụ để kiếm cơm, nuôi vợ, nuôi con (còn
dư chút ít nuôi U 20) mà còn hống hách cái lối đó thì
còn lạ gì cái anh Xã trưởng ở cái Xã "vùng sâu, vùng
xa, hải đảo" hạnh hoẹ, quát nạt dân đen, vạch quần trỏ
vào chim cu:
<P>
- Đảng là tao nè! Luật pháp là tao nè!
<P>
Đọc xong bài báo, ông Hai cười nghiêng, cười ngã, cười
quặn cả ruột, cười thắt cả lưng, không nín được
nữa. Hai mắt ông trợn trừng, hai tay ông bắt chuồn
chuồn, miệng không ngậm lại được giống như động
phong. Bà Hai hoảng vía, run lập cập, bấm phôn "cọt lét"
gọi 911, nói vừa tiếng Anh lẫn tiếng Việt, tiếng
được, tiếng mất:
<P>
- Y mớ giăng xi! Mai hất ben sắp đai! Heo! Heo!
<P>
Chừng hơn năm phút sau, một xe cảnh sát chớp đèn xanh,
đỏ, vàng nhấp nháy chạy trước dẫn đường, phía sau
một xe cứu thương hụ còi "oéo, oéo" chạy theo và sau chót
là chiếc xe Cứu Hỏa màu đỏ to đùng, rú còi rền rỉ vang
động cả khu phố, nối đuôi đậu trước cửa nhà ông
Hai. Hàng xóm hai bên mở cửa thò đầu ra nhìn thấy hai y
tá khiêng cái băng ca từ trong nhà ra, bên trên ông Hai
nằm ngay đơ, tay chân được cột chặt vào băng ca,
miệng được chụp ống dưỡng khí để thở. Bà Hai theo
sau mếu máo khóc, cái miệng méo xẹo. Hai viên cảnh sát
đứng chận hai đầu đường không cho xe chạy qua, chạy
lại sợ làm cản trở công tác cấp cứu. Bốn nhân viên
chữa lửa cầm hai cái khoèo móc dài thoòng và hai cái búa
rìu sáng choang, chuẩn bị xông vô phá cửa nếu như gặp
trường hợp bệnh nhân mập to quá khiêng không lọt qua
cửa.
<P>
Ba chiếc xe lại hú còi chạy thẳng đến bệnh viện. Ông
Hai được hai Bác sĩ và bốn y tá túc trực trước cửa
"chào đón" vì đã được báo trước.
<P>
Suốt ngày hôm đó, ông Hai được vô nước biển, nằm
phòng lạnh hồi sức. Bác sĩ, y tá lăn xăn bắt mạch, nghe
tim. Khắp người ông Hai giây nhợ lòng thòng bao quanh để
đo điện tâm đồ, điện não đồ. Cả cái ngón tay trỏ
cũng còn bị kẹp thêm một cái kẹp màu đỏ. Thiệt đúng
là bị kềm kẹp. Nhưng ông mệt nhất là với cái đám sinh
viên thực tập. Ông nào bệnh hoạn gì, chỉ vì cười quá
khiến cho cơ bắp bị chuột rút thôi như hồi ông đi tắm
biển bị vọp bẻ vậy. Tại bà Hai quýnh quáng kêu 911 nên
ông đành nằm yên chịu trận cho "nhà thương muốn mổ
thì mổ, muốn xẻ thì xẻ". Ông lại cười thầm trong bụng
để xem họ phán ông bị bệnh gì. Cái đám thực tập mỗi
đứa cầm một bảng ghi chép trên tay gồm mấy chục câu
hỏi. Hết đứa này, đến đứa khác cứ bao nhiêu câu đó
hỏi tới, hỏi lui. Ông trả lời đến đứa thứ năm thì
bắt đầu nổi khùng:
 
- Ai em vé ri thai! Ai em gấu inh
Truyện-VNSau75

Story Options