|
Contributed by: phuochung |
Views: 10.097
NV, 14/1/05
Ban ngày Sài Gòn tấp nập, thế còn ban đêm Đằng sau
một Sài Gòn nhộn nhịp và có phần xô bồ kia vẫn còn
một thành phố khác với đủ các gam màu nổi, trầm,
nóng, lạnh...
Những gam màu nổi trong đêm
Về đêm Sài Gòn vẫn thức. Cuộc sống ở các quận trung
tâm vẫn tiếp tục nhịp sống nhộn nhịp của ban ngày.
Những đêm cuối năm se lạnh nhưng vẫn có nhiều người
đổ ra đường để đeo đuổi cuộc chơi tới sáng. Gần
11 giờ khuya, chúng tôi ngồi trong một quán cà phê ven
đường Đồng Khởi, người vẫn nườm nượp, phần
đông là "dân chơi đêm". Những quán cà phê kiểu này có
khá nhiều ở trung tâm quận l, nổi tiếng nhất là quán
dưới chân cao ốc Sun Wah trên đường Nguyễn Huệ. Quán
này tuy có nhiều thành phần khách nhưng tập trung rất
nhiều dân chơi có "xế hộp" (xe hơi), vừa cà phê vừa
bình phẩm xe để chứng tỏ giá trị của mình! Các quán cà
phê này chỉ như một điểm tập kết, điểm đến tiếp
theo sẽ là những quán bar hay vũ trường.
Phía trước một quán bar khá nổi tiếng trên đường
Nguyễn Huệ có khá đông người, đợi đến giờ "hoàng
đạo". Đằng sau cánh cửa là hai vệ sĩ to cao với gương
mặt rất ngầu, những vệ sĩ này vừa bảo đảm an ninh,
vừa là "mốt" ở những quán bar hay vũ trường. Hình ảnh
đầu tiên bắt gặp là một chàng trai đang gục đầu nôn
mửa ngay trước cánh cửa kính ngăn giữa bên ngoài và
bên trong quán. "Yếu mà còn đòi ra gió", một cô gái với
chiếc áo hở nguyên lưng và cái mini jupe lướt qua, buông
lời trách thương!
Trong diện tích chừng 100 mét vuông vô cùng ồn ào hầu
như không còn chỗ trống, tiếng nhạc nhảy cứ dội huỳnh
huỵch đến tức ngực. Vừa ngồi xuống trước quầy bar,
lập tức đã có hai cô gái "xinh như mộng" sà đến chìa
menu mời chọn thứ uống. "Uống giúp em chai rượu đi
anh!", một cô niềm nở. Nhìn vào menu, chai rượu Remy
Martin nhỏ (rẻ nhất) cũng có giá gần 700,000 đồng, gấp
đôi giá bán bên ngoài. Thái độ ngọt ngào ban đầu bị
thay đổi bằng một cái quay ngoắt người không thèm nhìn
lại khi chúng tôi gọi hai chai Heineken, dù đã được tính
gấp năm giá bên ngoài. Xung quanh, bàn nào cũng để những
chai rượu bạc triệu mà phần lớn người uống rượu
đều còn rất trẻ. Bàn nào có rượu sẽ có một em tiếp
rượu đứng trò chuyện giúp vui và... uống phụ. Quy định
là không được ngồi với khách nhưng vẫn có một số
cô sẵn sàng "bay đêm" sau giờ làm việc, điều này còn
tùy thuộc vào mức độ "chịu chơi" của khách.
Có người vào đây gọi hẳn một chai rượu Henessy X.O
đến 3 lít, uống không hết thì gửi lại có thẻ gửi
rượu tại các nơi như thế này là một cách thể hiện
sự "sành điệu" và càng nhiều thì càng "sành điệu".
"Đẳng cấp" nhất vẫn là tay chơi nào dám uống chai
rượu Louis XIII có giá bán tại Việt Nam hơn 30 triệu
đồng! Ở bàn bên cạnh chúng tôi có một cặp nam nữ,
người đàn ông đã ngoài bốn mươi còn cô gái thì khá
trẻ. Họ vừa nốc rượu vừa có những động tác vô cùng
kích động rất hiếm thấy được nơi đông người. Ở
đây dường như ai có phần người đấy, quan tâm đến
nhau làm gì!
Không khí như đặc quánh lại bởi khói thuốc và bởi đủ
các thứ mùi bia rượu và mùi nước hoa... Rải rác trong
quán là những nhân viên trật tự, họ sẽ có mặt kịp
thời để ngăn chặn những hành động quá khích. Không
thể chịu lâu hơn cái không khí xô bồ cuồng nhiệt ở
đây, chúng tôi rời quán...
Đường phố đêm đã thưa người qua lại, nhưng ở những
nhà hàng sang trọng như Hoàng Thành trên đường Lê Lợi
hoặc các quán nhậu dọc đường Nguyễn Thái Học hay
dưới chân cầu Kiệu, dọc bờ kè mới bắt đầu là giờ
đông khách. Dân chơi đang đổ tới từ các quán bar, vũ
trường. Nhà hàng như Hoàng Thành thì chỉ dành cho các
đại giạ Một bữa ăn khuya ở đây tốn vài triệu là
chuyện bình thường còn ở những quán nhậu ven đường
khác thì giá cả vẫn bình dân hơn.
Một điểm đến khác của dân đi đêm là những tụ điểm
Internet trên đường Trần Quang Khải, quận l. Những tụ
điểm này mở cửa đến sáng để phục vụ cho những ai
có nhu cầu... không muốn về nhà! Vào một điểm Internet
trên con đường này có tên Web Station, chúng tôi đã gặp
một nhóm "gay" còn rất trẻ. Người lớn nhất và cũng là
"má mì" của băng chỉ mới 23 tuổi. Một trong số những
thành viên này nói với tôi: "Đêm nào em cũng phải đi
chat, quen rồi, thiếu chịu không nổi. Tụi em đi thành một
băng để khỏi bị bắt nạt. Ban ngày thì ngủ đến 6, 7
giờ tối, dậy đi loanh quanh một tí rồi lại vào đây
chat đến 5, 6 giờ sáng thì về". Nhưng bức tranh vẽ Sài
Gòn đêm đâu chỉ có những sắc màu lòe loẹt như vậy.
Đâu chỉ có màu sắc quyến rũ của những đôi chân dài,
vòng eo thon, màu hổ phách của rượu tây, màu xanh của
những tờ đô la vứt ra không thấy tiếc. Vẫn tồn tại
song song với nó là những sắc màu trầm, lạnh của một
thế giới khác.
... Và sắc màu chìm của đêm Sài Gòn
Bên cạnh thế giới của những cuộc chơi thâu đêm suốt
sáng, Sài Gòn còn có một cuộc sống khác hẳn về đêm.
Đó là cuộc sống nhọc nhằn của những người chạy xe
ôm, của những người phu khuân vác tại các chợ sớm,
những người đạp xe rong khắp thành phố làm nghề tẩm
quất và cả những bước chân lê khắp các con phố trung
tâm của trẻ bán thuốc lá dạo, đánh giày.
Chúng tôi đã gặp Quý, một cậu bé có khuôn mặt thông
minh quê ở Khánh Hòa, Quý 14 tuổi nhưng mới nhìn cứ
tưởng cậu chỉ chừng 9 - 10 tuổi. Gầy guộc, xách trên
tay chiếc hộp gỗ bày đủ thứ thuốc lá, kẹo cao su, Quý
cất tiếng mời tôi mua thuốc. Tôi kéo ghế mời em. Ly
sữa nóng gọi ra nhưng cậu bé vẫn ngại ngần, tôi phải
nói mãi cậu mới cầm lên và uống một hơi hết ngay.
Từ đầu hôm đến giờ, cu cậu chỉ mới ăn một ổ bánh
mì. Quý vào Sài Gòn đã ba năm, thuê nhà ở cùng với mẹ
tại quận 8, hằng ngày hai mẹ con đi xe buýt sang quận l
bán thuốc lá dạo. Quý cho biết, em đã nghỉ học mấy năm,
rất muốn đi làm để phụ mẹ gửi tiền về quệ Một
đêm làm việc tuy mệt nhưng cũng được 20-30 chục ngàn.
"Sắp tới, em sẽ xin mẹ cho đi học nghề thợ điện,
chẳng lẽ bán thuốc lá dạo cả đời sao được phải không
anh?". Quý nói với tôi trước khi vội vã chạy theo hai du
khách nước ngoài.
Sài Gòn về đêm có rất đông người làm nghề xe ôm,
ngã tư nào cũng thấy một hai người đợi khách. Họ
chập chờn trong giấc ngủ trên yên xe để được chạy
một cuốc xe cho những bà đi chợ sớm hoặc cho các cô
gái đi đêm trở về. Người chạy xe ôm nào cũng có cho
mình những mối "ruột như vậy". Những cô gái thường
cho tiền rất hào phóng, một anh xe ôm nói, nhưng đôi khi
cũng sợ, vì lỡ gặp công an đi tuần tra họ lại tưởng
mình là "ma cô" chở gái. Nhưng lo sợ lớn nhất của cánh
xe ôm vẫn là sợ bị cướp xe, vì vậy khi có khách yêu
cầu chở ra ngoại thành, họ đều từ chối. Chạy xe đêm
rất ít khách, đêm nào khá thì được 50-70 ngàn. Ai có
khu vực của người đó, chạy sang khu vực khác để tranh
khách là điều tối kỵ.
Nơi tập trung đông xe ôm nhất vẫn là những khu chợ
tạm. Những khu chợ này họp rất sớm, từ 12 giờ đêm,
và tan cũng rất sớm. Trên đường Hậu Giang, quận 6 có
một chợ nông sản được bày bán kéo dài mấy trăm mét.
Chúng tôi ghé vào một xe mì lề đường, vừa ăn vừa
nghe ông chủ vui tính kể chuyện: "Đêm nào cũng họp chợ
như vậy, đông đúc ồn ào nhưng tui quen rồi, khu chợ
này có từ trước 1975. Ở đây cũng phức tạp lắm, đêm
nào cũng có đua xe, đánh nhau nhưng chẳng thấy bóng dáng
anh công an nào". Như minh họa cho lời ông, lát sau bên kia
đường liền xảy ra một vụ ẩu đả, cả khu chợ ồn ào
lên. Ở các khu chợ như thế này ngoài buôn bán, còn có
một nghề khác nữa, đó là nghề bốc vác những cần xé
nông phẩm. Một người bốc vác vừa lau mồ hôi nhễ
nhại dù trời khá lạnh, vừa cố gắng xốc chiếc cần xé
nặng chừng 70 - 80 kg lên chiếc xe đẩy. Bặm môi, anh ta
đẩy chiếc xe chở hai cần xé rau quả đi về phía cuối
chợ. Một lần như vậy được 2,000 đồng nhưng nhiều
đêm cũng không có hàng để bốc do đội ngũ bốc vác
quá đông. Bởi vậy ẩu đả tranh giành xảy ra là...
chuyện thường ngày ở chợ. Dịp cuối năm thường có
nhiều hàng nên có đêm dân bốc vác cũng kiếm kha khá,
chừng 40-50 ngàn.
Còn rất nhiều nghề, nhiều cuộc đời khác nữa chúng
tôi đã gặp trong những đêm lang thang khắp Sài Gòn.
Nghề tẩm quất thì chuyên "trị" bởi những chàng trai
gốc Bắc. Những quán cà phê cực rẻ dành cho dân lao
động chỉ bán đến 5 giờ sáng. Những người xích lô
già không nhà cửa ngủ co ro bên hè phố. Những cánh
bướm đêm trên xe máy đuổi theo mời mọc khách ở những
con đường nhỏ. Luôn có hai thế giới cùng tồn tại song
song trong đêm Sài Gòn. Ở một thế giới thì đồng tiền
quá sức nhỏ bé và không có bao ý nghĩa. Một thế giới
với những đồng tiền mặn chát mồ hôi và cả nước
mắt.
oOo
|
|