|
Contributed by: Admin |
Views: 3.769
Phong Thu
Tôi viết để chia sẻ niềm đau với đất nước và dân
tộc tôi.
Tôi viết để ca ngợi và cầu nguyện cho những người
dũng cảm đang bị bức hại, đoạ đày trong ngục tối.
Tôi viết để nhỏ những giọt lệ lòng, thương cho thân
phận người VN máu đỏ, da vàng.
Cô bé ôm chồng báo trên tay đi khắp nơi trong thành phố
Sài Gòn. Nếu sáng nó có mặt ở hồ con Rùa, vườn Tao
Đàn, ngã tư Bảy Hiền, thì trưa hay chiều nó chạy đến
khu vực ngã ba Ông Tạ, Lăng ông bà Chiểu, chợ Bến
Thành...Nó chạy đi suốt ngày không biết mệt. Đôi chân
giang hồ, phiêu bạc của nó đã chai sạn trong những tháng
ngày dầm mưa, dãi nắng. Nó đi qua nhiều biệt thự, cao
ốc, siêu thị, cửa hàng. Nơi mà nó chỉ được đứng
nhìn trong sự thèm khát, mơ ước. Đôi khi nó đến những
biệt thự sang trọng, sơn phết xinh đẹp, lịch sự nó
biết đó là nhà của cán bộ, hay của những người có
thân nhân ở nước ngoài. Có người tội nghiệp cũng mua
cho nó vài tờ báo, nhưng cũng có người thấy nó là
tránh xa như hủi. Nó cũng biết rằng nơi nào là chung cư
hay cơ quan nhà nước thì sập xệ, tồi tàn, dơ bẩn,
xuống cấp. Ở những xóm lao động nghèo thì nơi đó nó
không hy vọng kiếm ra tiền. Người dân nghèo không có
tiền ăn lấy đâu ngày nào cũng mua báo. Phải đi kiếm
những người buôn bán, giới trí thức có tiền, người
quen của ba ngày xưa và tìm Việt kiều. Mấy đứa con nít
bán báo, bán vé số, bán nước mía, đánh giầy...cu-li
như nó, có kinh nghiệm kiếm tiền từ những Việt kiều
về thăm quê hương. Nếu ngày nào trúng mánh, kiếm
được 5 đô la là ấm, cả nhà có thể cháo rau trong hai
ngày. Bé Mai suy nghĩ bâng quơ về cơn mưa chiều mà lòng
nặng trĩu nỗi lo. Em trai nó bịnh, nhà không còn tiền
thang thuốc. Thuốc men mắc quá làm sao thằng Cư qua khỏi
cơn sốt. Má nó âu sầu ngồi nhà chờ nó mua thuốc về
và có tiền mua ít gạo nấu cơm chiều. Bé Mai lo nhất là
mưa Sài Gòn.
Mưa dạo nầy sao dai dẳng, nặng hạt, mang nhiều hơi lạnh
và gió. Mưa cuốn tung những chiếc lá trên những hàng
cây cao và ném xuống mặt đất những nhánh cây khô cùng
lá chết. Nhờ vậy, nó có thể lượm những nhánh cây
khô đem về phơi, chụm lửa nấu cơm. Nó thích mưa nhưng
cũng sợ mưa làm đường sá ngập lụt, rác trôi lềnh
bềnh, nước cống, nước mương sình thối tràn lên mặt
đường nhựa, đóng lại mặt đường một lớp sình màu
đen xỉn, dơ bẩn và hôi hám. Mưa cũng làm cho nhà nó
ngập lụt, mấy tấm tôn mục nát bị nước mưa thấm vào
trong chảy thành dòng xuống cột nhà. Nhà nó dột như ở
ngoài sân. Với những bộ đồ phong phanh làm sao má nó và
bé Cư đủ ấm. Giá như ba nó đừng ở tù, ba còn đi làm
nhà nước, má nó còn dạy học thì cuộc sống không đến
nỗi cơ cực, đầy lo lắng như hiện nay. Bé Mai thấy
bực tức vì nó nhỏ quá! Nó không hiểu được vì sao
người ta đến bắt ba nó tống vào ngục, hăm doạ má nó,
và không cho má đi dạy học. Chỉ trong vòng một năm, gia
đình nó tan nát. Giấc mơ trở lại trường học trở thành
xa vời đối với nó.
Cô bé lẽo đẽo đi theo sau người đàn bà mặc bộ đồ
vest màu tím sậm từ trong cổng chùa Vĩnh Nghiêm bước ra.
Bà đi bộ thong thả, đôi kính đen che mặt. Cô bé kiên
nhẫn đi theo bà một đoạn đường khá xa, và nó bắt
đầu mời mọc:
- Thưa bà, mời bà mua hộ cháu vài tờ báo.
Nghe tiếng nói nhẹ nhàng và lễ phép, người đàn bà quay
lại. Bà nhìn nó từ đầu đến chân:
- Cháu năm nay bao nhiêu tuổi? Sao không đi học mà phải đi
bán cực khổ vậy.
- Dạ cháu 9 tuổi. Nhà cháu nghèo quá nên phải đi bán báo.
Nhìn mái tóc cáu bẩn, quyện chặt vào nhau dính sát vào
da đầu. Hai mắt đen láy ngây thơ nhìn như van xin, cầu
khẩn, người đàn bà chạnh lòng. Bà mở túi xách lấy ra
một tờ giấy mười đô la màu xanh mới tinh nhét vào tay
cô bé. Giọng bà thương cảm:
- Cô cho cháu. Cháu về nhà đi. Trời sắp mưa lớn lắm!
Cô bé mở to đôi mắt nhìn người đàn bà. Nó chỉ kịp
cảm ơn rồi đứng chôn chân tại chỗ. Nỗi vui mừng làm
tim nó đập loạn xạ. Nó nhảy tưng tưng, hát nho nhỏ một
bài ca hạnh phúc. Thân hình bé nhỏ của nó đong đưa, nhỏ
bé, yếu ớt trong dòng chảy hổn loạn của người bộ hành
và xe cộ đủ loại.
Một đám trẻ con rách rưới, lem nhem từ đâu ùa ra vây
quanh cô bé. Đứa con trai cao lớn nhất đám, có hàm ranh
hô và đôi mắt ốc nhồi hỏi giật giọng:
- Ê Mai! Tiền đâu mà nhiều vậy. Bà Việt Kiều đó cho
mầy hả? Sao mầy nịnh hay vậy?
Con bé trạc mười tuổi, tóc le que vài sợi xoã rối nùi,
che gần hết khuôn mặt dài và nhọn. Môi nó bĩu ra:
- Con nhỏ nầy đi đâu cũng gặp may. Ai thấy nó cũng muốn
cho tiền. Tại cái mặt nó có in hình thằng cha cán bộ
gộc sao đó.
- Chớ còn gì nữa. Nhà nó lúc trước là một cái vila
nhà nước cấp. Hỏng hiểu sao ba nó đi tù.
Một đứa khác nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất,
cất giọng chanh chua:
- Ba tao nói ba nó ngu. Làm cán bộ ăn ngon mặc đẹp, ở
nhà lầu đi xe hơi không chịu, chịu vô tù.
- Bởi vậy nó mới đi bán báo.
Cô bé quay mặt đị Nước mắt nó chực trào rạ Nó ôm
đầu bỏ chạy mặc cho tiếng cười của lũ trẻ đuổi sau
lưng.
Sài gòn mưa như trút nước. Những cơn gió lạnh thổi vu
vút trên những hàng cây dọc bên đường. Hoàng hôn đã
chụp xuống thành phố. Những ánh đèn điện toả sáng
trên những cao ốc, cửa hàng, quán tiệm chiếu xuống
mặt đường loáng loáng nước một thứ ánh sáng nhạt
nhẻo, lạnh giá và huyền hoặc. Mọi hoạt động náo nhiệt
như dừng lại. Cô bé ôm chồng báo trên tay lầm lũi đị
Đôi chân trần lem luốc, đen nhèm và cáu bẩn cứ bước
đều trên các đường phố. Mai cố gắng bán cho hết báo
nhưng chiều nay mưa lớn quá! Nước từ trên trời rơi
xuống, nước từ cống rãnh tràn trên mặt đường đen
kịt, mùi hôi thối xông lên nồng nặc.
Sài Gòn vào những lúc mưa to, mực nước dâng cao đôi
lúc lên đến 1,42m. Ở quận 8, 12, 7, Bình Thạnh, Thủ Đức
thì ngập cao có lúc lên đến 30 hoặc 40 cm, có khi lên
đến 80cm. Trong một tháng có nơi bị ngập hết 20 ngày.
Người người lội nước, nhà nhà ngập nước. Có những
ngày không mưa, trời nắng chang chang cũng ngập lụt mới
kỳ lạ. Xe tha hồ chết máy nằm giữa đường, xe ba gác,
xe gắn máy, xe đạp lội bì bõm toé nước vào nhau. Tai
nạn giao thông và thương vong cứ tăng lên. Tiếng nguyền
rủa, nghiến răng, chửi thề, chửi tục cứ vang lên, nhưng
con đường vẫn như cũ. Bao nhiêu năm trôi qua rồi,
người dân ở những xóm lao động nghèo đã quen sống
như cá, phải biết lội nước và thích nghi với hoàn cảnh
mới. Mai nhìn những người công nhân đi làm phải xoắn
quần lên quá gối mà lội trong dòng nước đen kịt, đầy
rác rưỡi trôi lều bều mà nhớ cái dáng lom khom, lội
nước của ba nó mỗi sáng đi làm trên con đường ngập
nước. Ba thường nói với Mai những mơ ước đơn giản
về dự án xây dựng thành phố, thị trấn trở nên xinh
đẹp và an toàn. Giờ thì ba ngồi trong tù, giấc mơ bay
bỗng của ba đã vỡ vụn.
Băng qua con hẻm nhỏ, những ngọn đèn đường lù mù hắt
những tia sáng yếu ớt xuống xóm nghèo xơ xác. Mai đi
luồn lách qua những mái hiên đổ nát loang lỗ, tràn
ngập nước. Nó dừng lại trên con đường ngoằn nghoèo
như lún sâu dưới làn nước, và tiến về căn nhà lụp
xụp, vách lợp ván thô cũ mèm, mái lợp tôn thấp lè tè.
Nó bước vào nhà gọi lớn:
- Má ơi! Mưa lớn quá! Má và bé Cư có sao không?
Căn nhà lạnh tanh, một ngọn đèn dầu leo lét đặt trên
chiếc bàn nhỏ chỉ đủ soi một góc nhà. Nước tràn vào
nhà cao đến nữa chân giường. Yến một tay bế đứa
bé, một tay bưng một cái thau hứng nước mưa dột từ
nhà xuống đặt trên giường. Giọng nàng buồn như đưa
đám:
- Ừ! Con về đó hả! Nước dâng cao quá! Tối nay má con
mình không nấu nướng được- Thấy Mai ướt loi nhoi và
run lập cập, bà Long giục- Đi thay đồ nhanh lên rồi má
đi mua cháo về ăn. Ừ! Nhà đâu còn tiền.
Bé Cư đứng trên giường thấy Mai quần áo ướt mèm nên
vỗ tay cười:
- A! Chị hai giống chuột lột quá há! Có mua bánh cho em
hông?
Mai hôn vào má Cư một cái rồi quay sang nói với má:
- Bé Cư bớt nóng rồi hả má? Con sẳn ướt, má đừng lo.
Bữa nay, con gặp được một bà Việt kiều rất tốt
bụng. Bà cho con một ít tiền nên con đi mua thuốc cho bé
Cư và đồ ăn cho cả nhà. Con đi không xa đâu. Con sẽ về
liền.
Mai biến mất. Yến ngẩn ngơ nhìn con mà lòng đau như
cắt. Từng tuổi đó mà đã hứng chịu gian truân. Bỗng
dưng nước mắt nàng ứa ra khi nghĩ đến những ngày đen
tối của chồng trong ngục tối và tình trạng bi đát của
các con. Tương lai, hạnh phúc của gia đình bỗng chốc đổ
vỡ. Vì đâu các con phải khổ. Cuộc đời và tương lai
các con sẽ đi về đâu. Bóng tối đã phủ xuống mái đầu
xanh vô tội. Yến áp bé Cư vào lòng, và những giọt
nước mắt của nàng như cơn mưa ngoài kia tuôn xuống
không ngừng trên đôi má hóp, gầy guộc của người
thiếu phụ trẻ.
Bé Mai lủi thủi dầm mình trong cơn mưa. Chiếc áo mưa màu
xanh da trời đã rách te tua nó còn giữ lại mặc che thân
mỗi khi trời mưa lớn. Nó ghé vào tiệm thuốc tây mua
thuốc cho bé Cư và đem theo cái cà mèn mua cháo để mang
về. Nó nghĩ đến hình ảnh quây quần của ba mẹ con bên
những chén cháo gà nóng hổi thật là tuyệt. Mưa lớn
từ chiều nên nước dâng rất cao. Có nơi ngập qua khỏi
đầu gối của Mai. Đường giờ nầy vắng vẻ không có
nhiều người và xe cộ qua lại. Mấy bác tài xế xích lô,
ba bánh rất sợ chạy vào các ngõ hẻm và những con
đường ở đây. Họ sợ lọt hố, lọt cống. Xe cộ không
hư hỏng thì người cũng thương tật. Một đám trẻ con
nhếch nhách đang tắm mưa. Chúng chạy nhảy, gào thét thi
đua với mưa gió. Bỗng có một đứa chạy về phía Mai,
nó đụng phải Mai, rồi cười khút khít biến vào một
khúc rẽ. Mai bị hất về phía trước, chiếc cà mèn đựng
cháo văng khỏi tay, rơi xuống một ống cống nước chảy
ào ạt, cuốn xoáy. Cô bé chới với cố chụp lại và mất
thăng bằng trợt chân rơi xuống dòng nước cống đen
ngòm như mực. Mùi hôi thối xông vào mũi, vào mắt cô
bé. Nó chới với, hai tay quờ quạng tìm điểm tựa để
nhoi lên. Nhưng cống quá sâu, chân nó bước hụt hẩng.
Dòng nước như một con quái vật cuốn Mai trôi mãi vào
trong lòng cống sâu hun hút. Mai cố giẫy giụa, la lên cầu
cứu nhưng tiếng kêu không thoát ra khỏi cổ họng. Mặt
mũi nó tối sầm lại. Một màu đen thăm thẳm trùm phủ
khắp tâm trí cô bé. Nó ngất đi...
Cả đêm đó, cái xóm lao động nghèo vang lên tiếng gào
thảm thiết của người mẹ đi tìm con "Mai ơi! Con đang ở
đâu. Con về nhà đi Mai. Má chờ cọ.o...n...". Những ánh
đèn pin soi khắp nẻo đường. Mưa cứ vô tình rơi, rào
rạt, buồn tênh. Cả bầu trời giá lạnh, âm u, sầu não.
*
Những giọt mưa cứ rơi đều ngoài song sắt. Tiếng mưa
rên rỉ, lộp bộp như gõ hàng triệu bàn tay sắt trên mái
tôn. Mưa như khơi dậy trong lòng những người tù niềm
cô đơn, và sự mong nhớ những kỷ niệm vui buồn đã xa
tít mù khơi. Một vệt sáng yếu ớt ngoài khung cửa trên
cao rọi xuống căn nhà tù ẩm thấp, tối tăm. Thông không
biết ngày hay đêm, tối hay sáng. Ngày nào đi lao động
trên những gò đất khô cằn, Thông và các anh em bạn tù
còn có thể đoán được thời gian theo ánh nắng mặt
trời. Ngày nào mưa dầm, gió lạnh thổi vi vút, những
người tù được nằm trong tù nghe mưa rơi. Họ cảm thấy
thời gian như ngưng đọng, thế giới của họ tăm tối,
tương lai trước mặt là một màu đen u tối. Tù cải tạo.
Ba tiếng đó như những nhát dao bâm nát cuộc đời của
biết bao người. Ngày xưa, khi còn có chức, có quyền, có
cuộc sống tương đối đầy đủ, Thông không bao giờ
hiểu được những từ ngữ "học tập cải tạo, trại tập
trung cải tạo, trại giáo huấn...". Nhưng khi vào tù, Thông
mới hiểu rằng, trại học tập cải tạo là một địa ngục
trần gian mà nhiều người ở chế độ miền Nam đã
niềm trãi. Nơi đó, chỉ khác là không có bọn quỷ sứ ma
vương mặt mày gớm ghiết, hình thù quái dị với nanh
vuốt dài, với những đôi mắt đỏ ngầu như những vũng
máu. Những con ác quỷ dưới âm ty địa ngục biết hút máu
người, đánh đập và khủng bố tinh thần để tội phạm
khai báo tội mình đã làm trên trần gian. Trong tù, không
có những vạt dầu sôi sùng sục, không có chỉa ba, không
có lò lửa như dưới địa ngục, nhưng có tất cả những
dụng cụ tra tấn dã man không thua gì dưới âm phủ. Và bọn
cai ngục mang hình người, nhưng lòng dạ chẳng thua gì bọn
quỷ vương. Một bửa ăn của người tù cải tạo chỉ có
một chén cơm lưng lửng, vài giọt muối pha nước loãng
bỏ vào vài lát ớt. Một chén canh rau muống do họ tự
trồng lấy vừa để nuôi heo, vừa nấu canh đại dương
ăn để sống cầm hơi. Một hình thức đày đọa con
người về vật chất và khủng bố tinh thần bằng những
ngày đói rét, thiếu thốn trăm bề.
Thông là con của một vị tướng CS đã hy sinh trên chiến
trường. Mẹ anh là cán bộ nằm vùng hoạt động trong nội
thành Sài Gòn. Nhưng nay, con của vị tướng đang phải ngồi
trong ngục tối, nơi mà ngày xưa ba anh từng mơ ước nó
chỉ mở ra cho những người bên kia chiến tuyến. Ba ơi!
Thế là ba nằm xuống trong nghĩa trang quân đội bên cạnh
những người anh hùng dân tộc. Những người đã đổ
xương máu, mồ hôi, nước mắt qua nhiều thế hệ để
mơ ngày đất nước thống nhất. Những người cả cuộc
đời đã lăn vào lằn tên mũi đạn để tìm chân lý.
Giờ họ nằm đó, nằm xương tàn về với lòng đất.
Chết là hết, họ không còn biết đau khổ, thù hận hơn
thuạ Họ trở về với lòng cát bụi, làm bạn với cỏ cây,
hoa lá, mây trời, mưa gió. Họ không còn vướng bận ưu
phiền của nhân thế. Họ mang theo thế giới bên kia tất
cả sự mãn nguyện, sự bình an. Họ không cảm thấy đau
khổ, trăn trở trong cuộc sống thực tế. Và ba, chắc ba
không biết đứa con trai duy nhất của ba bây giờ đang
ngồi đây. Nó đang nhìn ngày tháng qua mau bên khung cửa
tối tăm, hôi hám của nhà tù. Ở đây là một nhà tù
nhỏ, nhưng ngoài kia là một nhà tù lớn đầy bức bối,
đầy tranh chấp, tham vọng và tội ác. Con cũng không
được phép sống cho ra một con người trong xã hội loài
người. Con phải làm sao bả Con phải lựa chọn con đường
nào để sống? Tại sao con lại phản bội ước vọng của bả
Ba có muốn miền Nam đói rách, lầm than, khốn khổ như
hôm nay không? Sao ba không sống vài năm để hiểu một
phần nào lý tưởng mà ba đã phải hy sinh cả mạng sống
của mình để đổi lấy? Con tin chắc ba cũng đau khổ
không khác gì con. Mỗi khi nghĩ đến ba anh, lòng Thông đau
đớn khôn cùng. Hình ảnh vợ con luôn ám ảnh Thông. Không
biết giờ nầy bé Mai, bé Cư và Yến đang làm gì? Chắc
cả nhà đang ngồi nhìn mưa rơi. Căn nhà trống trãi và
dột tứ tung, anh định sửa nó từ năm trước, nhưng chưa
có tiền mua tôn để thay. Chắc đêm nay, cả nhà ướt loi
nhoi. Thân anh còn có nghĩa lý gì. Chỉ thương vợ và hai
con vì anh phải khổ. Lòng người tù làm sao yên? Lão
Đồng, một người bạn tù lớn tuổi, ở cùng phòng đến
ngồi bên cạnh Thông:
- Buồn hả anh bạn trẻ. Cố gắng quên mọi sự, tỉnh tâm
thì mới có cơ hội sống sót trở về.
Thông lắc đầu nhìn người tù. Khuôn mặt lão dài, xanh
xám, đôi mắt sâu bị che phủ bởi những sợi tóc bạc
trắng loà xoà trước mặt. Bàn tay lão chỉ có xương bọc
da ló ra từ chiếc áo tù bạc thết, nham nhở những vết
đen vá chùm, vá đụp. Nhìn lão không ai đoán được lão
bao nhiêu tuổi. Lão luôn có thái độ thản nhiên, ung dung
tự tại như đã quen với cảnh tội tù.
- Chú ở tù bao lâu rồi?
- Tính ra đã hơn một phần tư thế kỷ. Người tù như
tôi không có ngày về.
- Chú tội gì mà ở tù lâu vậy?
- Viết văn, làm thơ chống chế độ. Đó là bản án họ
kết tội tôi.
- Chỉ có vậy mà ở tù lâu vậy sao?
Lão Đồng cười khẩy vẻ ngạo báng:
- Có tư tưởng khác là có tội với nhân dân, đảng và
nhà nước. Cũng tại mình gàn dỡ, điên điên, khùng khùng
nên mới mang hoạ vào thân. Phải tỉnh táo, khôn ngoan, tức
thời một chút thì đời đâu có quay lưng lại với mình.
Từ ngày vào đây, Thông chưa bao giờ nói chuyện với lão
ngoài vài câu chào hỏi xã giao. Thông không hiểu gì về
lão. Anh chỉ biết lão là một người tù thầm lặng, ít
cười nói và không bao giờ tâm sự với ai. Không hiểu
sao hôm nay lão tỏ ra thân thiện với anh. Thông hỏi nhỏ:
- Chú còn gia đình?
- Tất cả đã vượt biên, sống ở nước ngoài.
- Tại sao chú không đỉ
- Thích ở lại quê hương để xem các ông CS làm gì sau bao
năm chiến đấu anh dũng đòi thống nhất đất nước.
- Chú là một người yêu nước.
- Chỉ có anh là nói tôi yêu nước. Trong biên bản của công
an, tôi là thành phần nguy hiểm, chống đối nhà nước
và lật đổ chính quyền.
- Chú có đảng phái, băng nhóm nào và có vũ khí lật đổ
chính quyền không?
Lão Đồng cười lớn, nụ cười lão hồn hậu như một
đứa trẻ lên năm:
- Nếu có họ đã bắn tôi rồi. Họ chỉ nói tư tưởng của
tôi là những viên đạn nguy hiểm có thể chọc thủng chế
độ.
Thông đang buồn nhưng khi nghe lão nói anh cũng cười. Anh
đổi tư thế ngồi, và lấy ra trong bọc giấy để trên
đầu nằm hai điếu thuốc đã cong queo. Anh vuốt cho
thẳng và trao cho lão Đồng một điếu. Thông đốt thuốc
bằng một bao diêm và mồi thuốc cho lão. Cả hai tựa lưng
vào bức tường đen kịt, cáu bẩn hút phì phèo. Có thể
cơn mưa giá lạnh ngoài kia làm cho hai tầm hồn cô đơn
gặp nhau.
- Chú kể cho cháu nghe về cuộc đời của chú đi.
Lão Đồng rít từng hơi thuốc. Lão muốn nuốt từng ngụm
khói vào bụng như sợ chúng tan loãng trong không gian. Cơn
thèm của người tù thật ghê gớm. Họ khao khát những
thứ hết sức tầm thường, bé nhỏ. Ngay cả không khí,
ánh sáng, một thứ ân huệ mà trời ban cho con người, rẻ
nhất, hào phóng nhất, và không có ai trên thế gian nầy
phải tốn tiền mua. Nhưng nó lại hết sức quý giá đối
với người tù. Điếu thuốc trong lúc nầy hiếm, quý
biết bao đối với lão. Nhất là nhiều năm qua, lão không
còn ai để tâm sự, để chia sẻ những gì lão luôn chất
chứa trong tâm. Lão ở đây lâu lắm rồi. Những người
anh em của lão đã lần lượt ra đị Kẻ chết trong tù,
người may mắn ra khỏi tù, và nhiều người đã đi định
cư ở đất nước thứ bạ Lão ra tù mà không chịu rời
khỏi VN như bao nhiêu người khác. Lão nói với bạn bè
rằng muốn ở lại để cống hiến tài năng cho đất
nước. Nhưng ai cần lão? Thứ phế thải của xã hội.
Vậy
mà lão vẫn mơ rằng mười năm, hai mươi năm đất nước
sẽ khá hơn. Chính quyền sẽ nhìn đến những người yêu
nước như lão. Lão làm thơ, viết văn theo những gì lão
nghĩ. Tiếc rằng thơ văn lão tồi tệ quá không ai hiểu
lão muốn nói gì. Thế là lão vào tù và lần đó bị kết
án nặng hơn. Từ một người yêu đời, hoạt bát, sương
gió bốn mùa phiêu bạt, lão đã biến thành một khúc gỗ
biết đị Lão thèm có người tâm sự. Rồi một ngày nọ,
tên quản giáo đẩy vào đây một người tù mới. Lão
nhìn khuôn mặt sáng, vóc dáng thanh nhả và phong cách của
anh ta là có thể đoán đây là một trí thức, một
người lương thiện. Tại sao anh ta bị nhốt chung với bọn
tội phạm đầu trộm, đuôi cướp? Tại sao anh ta hay suy tư
trong một góc phòng, lầm lũi làm lao động mà không nói
nửa lời. Mình đã quen với cơm tù, đói lạnh, roi vọt,
hành hạ. Còn anh ta trẻ quá! Vóc dáng thư sinh kia làm sao
chịu thấu ao tù, nước đọng. Lão cũng đã nhiều lần âm
thầm can thiệp với những người tù khác, để họ không
ăn hiếp Thông. Rít một hơi thuốc cuối cùng, ném tàn
thuốc vào lon sữa bò. Lão Đồng thở một hơi dài và
nói:
- Cảm ơn Thông đã cho tôi một điếu thuốc ngon. Mấy
tháng rồi không có thuốc để giải sầu. Thông muốn nghe
cuộc đời tôi hả! Đơn giản, tẻ nhạt, tầm thường như
những giọt mưa rơi trên đường - Đặt một cánh tay lên
trán, lão nằm xuống nền gạch, chân trái thẳng, chân
phải co lại. Lão thở ra một hơi dài - Tôi là sản phẩm
của chế độ cũ. Chế độ mà người CS thù ghét và
muốn huỷ diệt tất cả: Tài sản, văn hoá, tín ngưỡng,
tâm trí, trái tim, tình cảm...Một loại người cần phải
được xoá toàn bộ trí não. Nếu giết hết thì bị thế
giới lên án, bởi vậy, Hà Nội đã tha mạng và đưa vào
đây để tẩy não, rửa sạch vết nhơ quá khứ, mở ra cho
con dân miền Nam thấy được thế nào là thiên đàng CS.
Kể ra hơn 30 năm qua, tôi đã sống để chứng kiến sự
thông minh xuất chúng của chế độ Hà Nội dạy cho nhân
dân VN. Cuộc đời tôi đã đủ. Sống hay chết còn có
nghĩa gì. Ở trong tù đã lâu, quen rồi Thông ơi! Ngoài kia
hàng triệu triệu người có khác gì tôi đâu.
Thông im lặng nhìn lão. Trong đôi mắt mờ đục, u ám ánh
lên một chút ánh sáng của sự mãn nguyện. Ở trong tù
vài năm, Thông đã học được nhiều điều quý giá hơn
những ngày tháng được tự do, thong dong. Anh mới hiểu
thấu nỗi lòng của những người miền Nam phải chịu đoạ
đày. Nếu như ngoại bang xâm chiếm đất nước đã đành.
Chúng có thể tước đoạt tất cả sự sống của dân tộc
Việt. Nhưng người VN máu đỏ, da vàng như nhau đã chém
giết nhau một cách vui thích, và rồi đoạ đày nhau hết
thập kỷ nầy sang thập kỷ khác. Trời ơi! Nhà tù nhiều
quá! Nhưng nhà tù không phải nhốt những thằng ăn bám,
ích kỷ, ăn cắp, tham ô, cướp bóc ruộng đất nhà cửa,
hà hiếp người dân. Nhà tù chỉ dành cho những người có
tư tưởng chống lại sự thối nát, bất công của chế
độ. Và anh, anh đã trở thành nạn nhân của chế độ mà
ba má anh, và đồng đội ông đã đổ xương máu để
dựng lên. Tiếng lão Đồng ho húng hắng, và lão ngồi
bật dậy vỗ vào vai Thông:
- Còn anh bạn trẻ. Sao anh lại vào đây? Nguyên nhân nào anh
phải bỏ cuộc vui ngoài kia để đếm lịch, và đoán thời
gian rơi trên từng sợi tóc?
Giọng lão run run, dư âm buồn buồn như tiếng mưa rơi.
Thông không biết mình phải bắt đầu câu chuyện từ
đâu. Anh cố gắng sắp xếp sự kiện thành một chuổi
mắc xích đã siết chặt cuộc đời anh trong gông
xiềng...
......Dụng cầm cây viết lên gạch gạch, xoá xoá liên tục
lên tờ báo. Từng thớ thịt dầy cộm trên mặt ông ta
rung rinh như muốn chảy ra những lớp mỡ thừa. Sự giận
dữ như một lò lửa mỗi lúc một bùng cháy trong lòng
ông tạ Dụng dằn mạnh cây viết xuống bàn. Nét mặt ông
đanh lại, cằm bạnh ra, hai hàm răng nghiến trèo trẹo như
đang ăn tươi nuốt sống một vật gì cứng và dai. Chỉ
cần đọc một loạt những bài viết của Thông đăng trên
báo Ngày Mai, ông muốn lộn tiết trên đầu. Nội dung bài
báo tố cáo ông và băng nhóm của ông vô trách nhiệm trong
nhiều công trình xây dựng. Nhiều công trình bạc tỉ nhưng
chất lượng rất kém. Những cuộc đấu thầu giả tạo
được dựng lên. Khi tiến hành xây dựng thì tiền mẹ,
tiền con cứ rót vào như núi. Việc cắt xén nguyên vật
liệu đã khiến cho nhiều chiếc cầu hư hỏng khi được
xử dụng trong vòng vài tháng. Đường sá, cầu cống cứ
lún, cứ lụt và năm nào cũng đổ tiền hàng tỉ để sửa
chữa. Ông Dụng đã nhiều lần muốn sa thãi Thông nhưng
chưa có dịp. Nếu thằng khốn đó còn ở trong công ty,
ông và mọi người không làm ăn được gì. Phải tống cổ
nó đi, bằng mọi giá, mọi thủ đoạn tàn độc nhất. Ông
chỉ sợ một điều Thông là con liệt sĩ. Mẹ hắn đã
từng nuôi dưỡng nhiều cán bộ cao cấp hoạt động tại
miền Nam. Muốn hại Thông không dễ và tiếng nói của nó
không thể xem thường. Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc. Nó có
là gì ta cũng có cách bứng cái rễ của nó đị Tập thể.
Phải nhờ tập thể đè đầu nó xuống. Sức mạnh tập
thể mới có thể hại nó mà mình không bị tai tiếng là
người ỷ quyền, cậy thế hiếp đáp nhân viên. Cân nhắc
thật cẩn thận, Dụng nhấc điện thoại mời Thông lên
gặp ông. Ông ném tờ báo trước mặt Thông và hỏi:
- Anh đã viết những bài nầy? Vậy anh đã tham khảo ý
kiến của ai trong công ty chưa?
Thông trầm tĩnh trả lời:
- Tôi đã trình bày với đồng chí trong nhiều năm liên
tục về những công trình lớn nhỏ, đường sá, cầu cống
mà chúng ta có trách nhiệm xây dựng và bảo quản. Đồng
chí không thể trách tôi được.
- Những gì anh viết trong đây, anh chưa hề thông qua tôi
hay bất kỳ một người nào có trách nhiệm trong công tỵ
- Tôi chỉ nêu những vấn đề xây dựng cơ bản và hiệu
quả của công trình. Đường sá hư hỏng nặng, nạn nước
dâng cao gây ngập lún thành phố, cầu cống xây dỡ dang
uổng phí tiền của nhà nước...
- Khá lắm! Vậy anh đã đưa ra được những con số của
các công trình để chúng tôi kiểm chứng đầy đủ?
- Hồ sơ còn nằm sờ sờ ra đó, và các ông nắm giữ.
Những công trình nhà cửa mà công ty trúng thầu, do xây
dựng không đúng tiêu chuẩn đã xuống cấp trầm trọng
chỉ trong vòng sáu tháng. Thưa đồng chí giám đốc, lỗi
nầy tại ai. Tại mưa gió, bão, hay tại dân phá hoại hoặc
do chạy xe quá tải khiến đường sá hư hỏng nặng, có nơi
những cái hố sâu, to như voi nằm, khiến tai nạn giao
thông xảy ra liên tục. Riêng sông ngòi, cầu cống, ao hồ,
rác cứ đổ bừa bãi, nhưng mấy chục năm qua chưa có ai
quan tâm đến vấn đề nạo vét. Chẳng bao lâu sông ngòi,
ao hồ ở Sài Gòn và nhiều thành phố khác sẽ trở thành
đất liền. Nước không lưu thông được nên triều
cường lên, đê vỡ, nước tràn ngập thành phố ở
nhiều quận. Vậy đồng chí còn cần tôi chứng minh cái
gì? Bằng văn bản ử Tôi không có văn bản nhưng tôi có
mắt, có óc phán đoán đúng và sai.
Dụng tái mặt. Con mắt trái của ông bị hư hỏng trong
chiến tranh thường ngày bất động bỗng giật liên tục
mỗi khi ông giận dữ. Ông ta cố ngồi yên, hai bàn tay
bám chặt vào thành bàn để không phải đập phá, ném
một vật gì đó vào mặt đối phương. Nhưng ông đã
kềm lại được. Giọng ông đầy căm giận và đe doạ:
- Anh là kẻ phá hoại. Anh nhìn đi. Tôi đã giúp bao nhiêu
người nên cửa nên nhà. Ai cũng sống phè phởn, sung
sướng, nhà lầu, xe hơi...muốn gì cũng được. Vậy chưa
vừa lòng sao? Hay tại vì anh không giàu như họ rồi anh ghen
tức. Anh tố cáo bừa bãi mà không cần suy xét. Anh nghĩ
anh sẽ được nhà nước ban thưởng lòng trung tín và sự
thành thật của anh sao? Xã hội nầy không cần lòng thành
thật. Có tiền là giải quyết mọi sự từ A tới Z.
- Tôi muốn lật tẩy những trò chơi của các ông. Nếu
các ông còn có lương tâm thì nên thu hồi tiền bạc trả
lại cho ngân hàng, xây lại đường sá, cầu cống cho đúng
tiêu chuẩn. Bằng không, tôi sẽ tiếp tục hành động theo
lương tâm của tôi. Tôi là một kỹ sự Dù sao, tôi cũng
có một chút lòng tự trọng của một người có học.
Đồng chí có cái bằng kháng chiến. Nhưng cái bằng đó
đã lỗi thời. Nó chỉ xài được trong rừng thôi.
- Tôi đã đổ máu cho tổ quốc, tức là tôi phải được
đền bù.
- Vậy máu của những người nằm trong nghĩa trang lấy gì
để đền bù? Các ông đang sống trên máu của người
chết và người sống. Có phải không? Các ông vẫn còn
sống sót. Đó là một ân huệ. Các ông ham muốn nhiều
quá đến độ tởm lợm. Các ông đừng nhân danh tổ
quốc, nhân dân. Đó chỉ là một hành động lừa bịp bẩn
thỉu.
Biết không thể đối đầu tay đôi với anh, Dụng đành
câm họng. Cuộc đối thoại xem như chấm dứt. Trước khi
Thông ra về, ông ta nói một câu sau cùng:
- Anh hãy chống mắt lên xem tôi hành động.
Ông ta rất căm thù Thông. Ông đã triệu tập một cuộc
họp dưới sự điều khiển của những người thân tín,
có chức vụ trong công tỵ Đoàn thanh tra lớn, nhỏ và trung
ương đến, thấy không có ai lên tiếng phản đối, Thông
không đưa ra được bằng chứng bằng văn bản, hồ sơ
về những việc làm ăn bất chính của băng nhóm ngài giám
đốc. Như vậy, tội nói xấu, khai man cho thủ trưởng,
phá rối tập thể, là tội chống Đảng và nhà nước.
Đó là một tội trạng nghiêm trọng. Tờ báo Ngày Mai đã
có chỉ thị của thủ tướng phải đình bản, đóng cửa.
Người tổng biên tập bị sa thải khỏi biên chế. Thông bị
khiển trách nặng nề. Cả nhóm người trong công ty hả hê,
vui sướng khi đã nhổ được cái gai trước mắt. Họ
đánh gục Thông để dằn mặt những kẻ ngu xuẩn có mầm
móng chống đối. Rượu ngon cho không uống, đòi uống
rượu phạt. Cái thằng Thông ăn học cho nhiều rồi ngu.
Châu chấu mà đòi đá xe. Thông đã nhận được một văn
thư từ trung ương gởi xuống, cấm anh làm việc trong
bất kỳ một cơ quan nào. Họ còn bắt Thông phải làm
nhiều tờ kiểm điểm và tự nhận sai lầm. Anh đã xé
bỏ. Từ đó, hồ sơ, giấy tờ của anh bị họ giam giữ.
Chế độ xã hội chủ nghĩa hành hạ con người bằng cách
treo bao tử. Một bản án bất thành văn để có thể
khuất phục những kẻ cứng đầu, bướng bỉnh, càn dỡ,
ngu ngốc. Mất việc, thân bị đe doạ đủ điều nhưng
Thông vẫn dững dưng. Anh bán căn nhà của mẹ để lại,
lấy chút ít tiền mua một căn nhà trong xóm lao động
nghèo ở quận Bình Thạnh. Anh mở một sạp sách báo trên
đường Lê Văn Sĩ để kiếm cơm nuôi vợ và hai con.
Những kẻ thù ghét anh nào có buông tha. Vào một buổi
sáng, anh đang ngồi bán báo bị bốn công an mặc thường
phục đến vây bắt. Họ còng tay anh và lục xét, bới tung
tất cả sạp báo của anh. Họ quát tháo và đòi anh phải đem
hết tài liệu ra trao cho họ. Tìm mấy tiếng đồng hồ
không thấy gì, họ đẩy anh lên một chiếc xe hơi đậu
gần bên, và lôi cổ anh về trụ sở công an. Họ vu cáo anh
tội gián điệp, bán tài liệu ra nước ngoài. Sau trận
đòn thứa sống thiếu chết, Thông mới biết những bài
báo anh viết, nhiều người thích nên đã cất giấu và
chuyển ra nước ngoài. Những bài nầy được dịp đăng
tải trên các website lớn ở hải ngoại. Nó đã trở thành
một mũi dao nhọn dâm tứ tung vào lục ngũ tạng của những
người cầm quyền tại VN. Thông đã trở thành kẻ thù của
chế độ. Bản án 15 năm tù giam treo lơ lửng trên đầu
anh. Thương thay cho thân phận đơn độc, lúc sa cơ không
ai muốn nhìn, và không ai còn đưa tay ra nâng đỡ cuộc
sống của gia đình. Thông bỏ lại hai con và người vợ
yếu đuối trong cuộc sống cơ hàn, khốn khổ...
...Thông đã chấm dứt câu chuyện từ lâu mà lão Đồng
vẫn không nói gì. Nhìn mặt lão lúc nầy, không ai biết
lão đang nghĩ gì? Chợt lão thở dài, lão ôm vai Thông nói
như an ủi:
- Không ai muốn bị giam cầm, đau khổ. Nhưng con người
sinh ra đã biết cách hành hạ nhau cho đến chết. Có thể
đó là thú vui của họ. Buồn mà chi.
Lão Đồng triết lý chi lạ. Thông bỗng hỏi lão:
- Chú ghét cháu?
- Tại sao?
- Cháu là con của cán bộ CS.
- Ba mẹ của anh đã đi vào lòng đất. Họ mang theo một
giấc mơ đẹp là thấy anh được sống sung sướng hạnh
phúc hơn họ. Nhưng họ đâu có ngờ, cuộc đời anh cũng
như bao nhiêu người bất hạnh khác. Chúng ta là nạn nhân
của thời cuộc. Số phận chúng ta như nhau. Tại sao phải
thù ghét nhau làm gì hở người bạn trẻ?
Lâu lắm rồi Thông chưa nghe ai nói những lời chí tình
như lão Đồng. Ngoài kia, xã hội đầy dẫy lừa lộc,
dối trá. Con người sống với nhau bằng mặt mà không
bằng lòng. Những lời nói chân thật không còn ai tin.
Những tấm gương trung hậu không còn là thước đo của
giá trị đạo đức. Mấy chục năm qua, chính quyền Hà Nội
đã du nhập vào miền Nam học thuyết Mác-Lê-Nin. Học
thuyết cao siêu mà con người bé nhỏ, trí óc đen tối,
trái tim lạnh giá, bao tử thét gào trong cơn đói nên con
chiên của học thuyết không thể thấm nhuần giáo lý. Cho
đến hôm nay, dù cho nó đã phản ánh lại một sự thật
trái ngược, quái dị, hổ đốn, hàng vạn người vẫn cứ
đem tư tưởng vĩ đại đó ra soị Có thể nó là lá bùa
hộ mạng để họ có cơ hội tiến lên cuộc đời giàu
sang, quyền thế; một địa vị mà nhiều người thèm khát
dù họ có đi song hành với ma quỷ. Nó cũng đã đẻ ra
những loại người có lòng tham không đáy, lòng ích kỷ và
độc ác thì vô biên. Họ đã áp dụng nó để chà đạp
đồng loại, và chém giết nhau với tất cả lòng thù hận.
Nếu ai có lòng tốt, có trái tim, biết đau khổ với nỗi
khổ của quần chúng, biết nhục với cái nhục nghèo hèn,
dốt nát lại là những người bị khinh rẻ, mắng nhiếc là
sống quái đản, càn dở, khùng điên, lập dị...Và họ
luôn bị xã hội ruồng bỏ, săn đuổi như kẻ tử thù. Họ
sẽ không có đất để dung thân trên chính quê hương
mình. Lão Đồng phá vở luồng tư tưởng của Thông:
- Anh có lý lịch là con liệt sĩ. Mẹ anh cũng có công với
cách mạng. Họ nở nào đối xử với anh tệ như vậy?
- Ba má cháu đã nằm xuống. Họ có công lớn với cách
mạng. Nhưng cháu không có công xây dựng đất nước như
lời ba má dặn dò. Tiếc thay, cháu lại là người miền
Nam. Con cháu cán bộ miền Bắc có lỗi như cháu cũng chỉ
bị cảnh cáo, cùng lắm là sách nhiễu, đe doạ. Còn người
miền Nam thì bị kết tội nặng hơn.
- Thật ử - Lão Đồng cười khục khặc trong cổ họng.
Có tiếng chân bước đều. Tiếng chìa khoá mở lách tách
và tên quản giáo thò đầu vô phòng gọi:
- Nguyễn Huy Thông. Ban quản lý trại mời anh lên gấp.
Thông lách mình đi ra ngoài. Lão Đồng sợ hải nhìn Thông.
Không biết họ nói chuyện với nhau có ai khai báo hay
không? Nếu có gì thì mình sẽ nhận hoàn toàn trách
nhiệm. Mình không muốn Thông dính vào. Thông cần phải
sống để trở về nuôi vợ, nuôi con. Còn mình đã quen
sống cô độc, đói rét, roi vọt, hành hạ. Thân già nầy
chỉ còn chờ ngày trở về âm phủ. Lão chợt mỉm cười
khi nghĩ đến lúc lão chết đi, lão sẽ gặp được Hồ
Chí Minh. Lão sẽ cố gắng làm bạn với Hồ Chí Minh, và
nhất là học lại tư tưởng của Mác-Lê-Nin. Lão cũng
khuyên Diêm Vương và bọn ma trơi nên học theo để chúng
được lên thiên đàng sớm. Lão suy nghĩ vẩn vơ khá lâu
chờ Thông, nhưng Thông chưa trở lại. Rồi lão thiếp đi
trong giấc mơ kỳ lạ.
*
Lão Đồng tỉnh giấc khi nghe tiếng khóc nức nở của
Thông. Người quản giáo đẩy anh vào phòng rồi khoá cửa
lại. Những người tù từ lâu biết anh là con liệt sĩ
nên tránh xạ Nay thấy anh khóc nức nở, họ động lòng
nên vây quanh anh. Họ nhìn anh ái ngại. Không ai nói với ai,
họ cùng an ủi:
- Bình tỉnh đi chú Thông. Mọi chuyện đâu còn có đó mà.
- Chắc có chuyện gì đau khổ lắm đó mấy ông.
- Ừ! Tôi cũng nghĩ vậy.
- Cứ để anh ấy khóc. Nước mắt sẽ làm cho vơi đi nỗi
buồn.
Lão Đồng ra hiệu cho mọi người rút lui. Lão đi lục lọi
trong lon gi-gô một dúm trà. Có thể đây là dúm trà cuối
cùng lão để dành. Lão pha một ly đặt trên cái bàn gổ
loang lổ, bẩn thỉu. Nhìn Thông khóc vùi trên chiếc gối
nhàu nát, lòng lão bất an. Nhưng lão không muốn khuấy
động niềm đau của anh nên kiên nhẫn ngồi chờ. Đêm
càng khuya, mưa gió càng gào rú dữ dội ngoài hiên. Lão
Đồng chép miệng than thầm. Ôi! Chưa có cơn mưa Sài Gòn
nào buồn, ảo não, lạnh giá và dữ dội như đêm nay. Tách
trà đã lạnh tanh và Thông vẫn rũ rượi như một xác
chết bất động.
Kể từ đêm đó cho đến ngày Thông đột ngột được
phóng thích trong một đợt ân xá do quốc tế can thiệp,
không ai trong tù còn nghe anh nói. Họ chỉ thấy anh cười,
nụ cười bí hiểm, lạ lùng. Đôi khi anh ngồi một mình
đôi mắt rưng rưng như khóc. Đôi mắt đó, lúc ánh lên
tia sáng hy vọng, lúc âm u buồn và chất chứa niềm đau
tuyệt vọng. Thông xa lánh mọi người, không muốn tiếp
chuyện với lão Đồng và ngẩn ngơ như kẻ mất hồn. Anh
không còn có cảm xúc về không gian trước mặt. Anh quên
cả hiện tại và quá khứ. Ai nói gì anh cũng cười rũ
rượi như điên như dại.
Ngày Thông rời khỏi nhà tù, lão Đồng quơ vội mấy cái
áo rách nhét vào cái xách tay cho anh. Muỗng dĩa, chén bát
và những món đồ linh tinh khác anh không muốn nhận. Anh
ra hiệu bỏ lại cho mọi người dùng. Những người tù
nước mắt rưng rưng vây quanh chúc mừng anh:
- Chúc Thông may mắn. Nhớ tụi nầy nghe Thông.
- Ê! Nhớ gởi vài điếu thuốc vô hút đỡ buồn nghen.
- Đòi đường sữa không đòi, đòi hút thuốc. Rõ khùng.
- Ra tù làm gì có việc làm mà đòi. Không đói là phước
ba đời rồi cha nội.
Thông chỉ cười, nụ cười đờ đẫn, khờ dại làm ai
cũng ái ngại. Lão Đồng nói thật to cho mọi người cùng
nghe:
- Thằng Thông bây giờ mới thực sự tỉnh táo, khôn ngoan
và thông minh nhất thế giới. Nó có thể sẽ được bầu
làm Thủ Tướng, Chủ Tịch nước hay Bí Thư Trung Ương
Đảng.
Có tiếng một người tù cự nự:
- Đừng có đùa lão Đồng!
- Xã hội cần người lơ ngơ như nó, xã hội cần người
chỉ biết cười mà không biết khóc. Nó đâu còn biết
khóc nữa anh em. Con gái của nó đã chết trôi trong cống
từ cái đêm nó trở về và khóc thảm thiết.
Lão Đồng nói mà nước mắt lão chảy ròng ròng trên má.
Thông không hiểu lão đang nói gì mà khóc. Chắc lão buồn
anh đi...Ờ...ờ tại mình đi nên lão khóc. Thôi đừng
khóc nghen lão Đồng. Tôi sẽ trở lại mà...lão già tốt
bụng...Đừng khóc như trẻ con xấu lắm! Thông cười
cười rồi bước ra khỏi trại giam.
Thông lững thững đi bộ ra đường. Trời Sài Gòn mát
dịu mà lòng anh nóng như lửa đốt. Anh cứ đi lang thang
hết ngõ hẻm nầy, sang ngõ hẻm khác. Đôi mắt anh vô
định không còn nhìn vào bất cứ cái gì trước mặt. Anh
thì thầm và cười một mình: "Ba đi tìm con nè Mai ơi! Con
đang ở đâu rồi. Trời Sài Gòn hôm nay đẹp lắm. Sài
Gòn không còn mưa nữa đâu con. Ba sẽ đưa con, bé Cư và
má Yến đi chơi vườn Tao Đàn và mình sẽ đi ăn kem ở
bến Bạch Đằng. Đừng có trốn bạ Đừng để ba đi tìm
con. Ba mệt và mỏi chân lắm rồi đó nghen".
Lâu ngày, người dân Sài Gòn đã quen với một người
hành khuất trẻ. Anh là một người tù vô gia cư, ngày
đêm lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm để tìm con.
Dù Sài Gòn không mưa, nhưng những giọt mưa như những
dòng lệ buồn luôn tuôn chảy trong tâm hồn của người
miền Nam. Ôi! Sài gòn, có còn ai nhớ, ai mong những ngày
mưa năm xưa? Và biết có còn ai hoài vọng, đợi chờ
những tiếng hát ngọt ngào, tha thiết, và buồn vời vợi
đã rót vào lòng người Sài Gòn trong những đêm mưa rả
rích"...Người đi mang cả trời thương nhớ. Tôi đốt
hương trầm buổi tiễn đưa. Khung trời kỷ niệm ngày xưa
đó. Xin giữ trong lòng một chút mưa...".
Người hành khuất trẻ ngửa mặt lên trời cười ha hả
một mình, hai cánh tay anh dang ra chơi vơi, chơi vơi...
5/11/ 2006
|