|
Contributed by: phuochung |
Views: 6.123
Tùy bút Tháng Tư Đen,
Hồng Vũ Lan Nhi
Hàng năm, cứ đến tháng Tư, lòng tôi lại nôn nao khó tả.
Tôi đoán, không riêng gì tôi, mà có lẽ tất cả những
người VN di tản của tháng Tư 75, đều có tâm trạng giống
nhau. Tôi nhớ lại những ngày sôi động mấy tháng truớc
đó. Mọi người nhốn nháo, lo âu, và những tiếng "phải
ra đi" đã như một tiếng vang, cứ lan dần, lan dần, lan
rộng mãi, sau khi gần như cả nước đã chạy đôn chạy
đáo tìm đường đi Mỹ.
Tôi chỉ là cô giáo dạy học, không quen với một người
Mỹ nào, cho nên khi nghe được tin, một người Mỹ, có
thể đem được 5 người đi Mỹ, thì tôi vội vàng chạy
đến cô bạn thân đã từng làm sở Mỹ, hơn nữa cô ta
lại có người chị lấy chồng Mỹ, làm ở bộ ngoại giao
Hoa Kỳ. Nhưng, đến nơi, tôi chỉ gặp người chồng cho
biết, KB đi về Suối Lồ Ồ. Tôi nghĩ thầm trong bụng:
- Trong lúc đất nước đang sôi động, thế này, KB về
Suối Lồ Ồ làm gì ?
Sau đó vài ngày, tôi lại được tin, một người Mỹ, có
thể mang theo 10 người, tôi lại tìm đến KB lần nữa.
Lần này, thì người chồng đành nói sự thật:
- KB đi rồi.
Tôi ra về trong thất vọng. Mỗi ngày qua đi, nỗi lo âu
trong tôi càng mãnh liệt hơn. Lời của Mẹ tôi cứ vang vang
trong đầu:
- Con phải tìm cách đi cho bằng được, vì ở lại, tụi VC
bắt lấy thương phế binh thì chết...
Chính vì câu nói ấy, mà trước đó cả mấy tháng, tôi
cùng với mấy người bạn đã bàn tính đến việc đóng
tàu, và đi Nouméa, theo lời chỉ dẫn cuả người thân quen,
có chồng Tây. Chị nói, Nouméa, dễ sống lắm. Nó chỉ là
một cái đảo nhỏ của Pháp... Ngày xưa, những người VN
đi lính cho Pháp, sau khi theo Pháp về nước, chính phủ
Pháp đã đưa họ sang sinh sống ở đảo Nouméa này. Và
người nào cũng giàu vì đàn bà VN, chịu khó, đảm đang,
và chắt chiu...
Thế nhưng, mọi dự định đã không thành. Ý nghĩ phải đi
Mỹ càng ăn sâu vào tư tuởng của tôi.
Cho đến một ngày, tôi nhớ rõ lắm, đó là ngày 25 tháng
Tư chị tôi, đến chào Mẹ và tôi để ra đi. Sự ra đi
này là do một gia đình Mỹ đưa đị Tôi đi tiễn chị vào
Tân Sơn Nhất, nơi gọi là D.A.O. Chị tôi bảo:
- Ở lại để đi cùng cho rồi, về làm chi.
- Nhưng các đồ trang sức, và vàng Mẹ cho vào cái ruột
tượng, em lại để ở nhà, không mang theo. Em đã biết
lối vào đây, em sẽ đi chuyến sau.
- Có gì cần nhờ vả, em cứ đến anh Lương, người bạn
hàng xóm, rất tốt bụng, sẽ giúp em những điều cần
thiết. Nhớ nhé.
- Dạ.
Vào trong dó, tôi mới thấy thiên hạ đã sửa soạn ra đi
từ lâu lắm rồi. Tôi thấy có gia đình anh chị BS Đào
Đức Hoành, gia đình anh Đào Hữu Dương, và nhiều gia
đình khác nữa... Các anh chị ấy hỏi tôi:
- Em cũng di chuyến này hả ?
- Dạ không.
- Còn chờ gì nữa, nguy lắm rồi đó.
Và tôi ra về trong âu sầu, lo lắng. May quá, bạn thân của
tôi là Thanh Tước, có cô em gái làm ở Usaid, cho tờ
giấy chứng nhận là đã học về Nursing ở Mỹ. Và cô em
còn dặn:
- Các chị cứ cầm tờ giấy đó, là nguời Mỹ sẽ cho lên
máy bay.
Cầm tờ giấy trong tay, tôi lại phải đi tìm người đưa
chúng tôi vào trong phi truờng Tân Sơn Nhất. Sau khi dễ
dàng vào tiễn gia đình chị tôi đi Mỹ, thì ngay sau đó
lệnh ban ra, chỉ có những nguời có giấy tờ đi mới vào
được phi truờng mà thôi. Tôi đã không còn cách nào vào
D.A.O trong phi trường Tân Sơn Nhất.
Tôi nhớ đến anh Luơng, người hàng xóm của gia đình chị
tôi ở Truơng Minh Giảng. Tôi đến tìm anh, được anh sốt
sắng gọi điện thoại đến người anh ruột của anh làm
ở Tân Sơn Nhất, nhưng khi gọi điện thoại, chị người
làm cho biết ông bà chủ và các em đã đi rồi. Anh dẫn
chúng tôi đến USOM, họ đang cho nhân viên lên xe... Nhưng,
những người Việt lo cho chuyến đi ấy đã đòi chúng
tôi phải có 1,000 dollars, mỗi người, mới lên xe được.
Chúng tôi lắc đầu, vì đào đâu ra tiền dollars nhiều
như vậy. Cả gia tài của Mẹ cho chỉ có 300 dollars để nhét
túi, phòng khi sang dất lạ quê người có chút tiền để
sống bước đầu. Thấy chúng tôi đứng tần ngần, họ
xuống giá, vậy 2 người 1,000 được không ?
Chúng tôi vẫn lắc đầu, và chỉ biết đứng nhìn chiếc
xe đang từ từ lăn bánh, mà tan nát cõi lòng vì nghèo...
Anh Lương lại bảo chúng tôi về nhà chờ, anh đi một
thời gian khá lâu. Trong khi đó, tôi thấy nhiều người
gồng gánh chạy về phía Tân Sơn Nhất, và nói to:
- Bà con ơi, chạy đi, VC đã về tới Thủ Đức rồi.
Lòng tôi rối bời, tôi gọi điện thoại cho mấy ông anh
báo tin VC đã về tới Thủ Đức, nhưng chẳng anh nào có
nhà. Chắc cũng đang tìm đường đi như tôi. May quá anh
Lương trở về, với xe ngoại giao, có tài xế Tàu lái,
đầu có đội mũ casquette. Và luôn miệng giục 2 đứa tôi
lên đi nhanh nhanh.
Thế là người gác cổng Tân Sơn Nhất, sau khi thấy xe
ngoại giao, đã vẫy cho đi liền, không cần trình giấy
tờ. Qua được cổng Tân Sơn Nhất rồi, tôi chỉ đuờng
cho ông ta lái thẳng đến D.A.O. Tuy vậy, còn phải qua một
trạm của Mỹ khám xét giấy tờ. Chúng tôi đưa tờ giấy
của USAID chứng nhận, và đuợc ra đi bình yên, dù lòng
tôi lúc ấy như đánh lô tô, vì có hai nguời Mỹ đen, hai
bên canh gác, mà súng ống lúc nào cũng lên đạn như sẵn
sàng để bắn.
Tới nơi bằng yên rồi, có bao nhiêu tiền VN, chúng tôi
vét đưa hết cho người Tàu dễ thương, như thầm cám ơn
con người có lòng nhân. Thế mà cũng được cả 60 ngàn,
tiền VN lúc bấy giờ.
Vào đến D.A.O thì trời đã chiều tối, tôi gặp mấy con
bạn đang chờ để được gọi ra máy bay trong chừng 1
tiếng đồng hồ nữa thôi. Trong khi ngày mai tôi mới
được làm thủ tục giấy tờ. Bụng đang đói, vì tiền VN
thì cho hết rồi, không còn một đồng để mua thức ăn.
Tôi cứ tưởng là vào đây sẽ được ăn thức ăn chùa.
Bụng thì đói, còn đang lo vụ giấy
tờ ngày mai, thì mấy người lính Mỹ, vào phòng nói loa,
yêu cầu mọi người ra ngoài, nằm sát xuống đất, vì có
pháo kích. Thế là mọi nguời chạy ra ngoài, nhẩy xuống
cái hố chung quanh nhà, mà ban ngày, thì dùng đổ rác
rến, hoặc cho con nít phóng uế, tè tiểu ở đó, bây
giờ, ai cũng muốn tránh làn tên mũi đạn, nên chẳng còn
sợ gì dến hôi thối,bẩn thỉu nữa.
Cả một đêm bị pháo kích. Tôi tuy chưa ăn gì từ chiều
qua đến giờ, cũng không cảm thấy đói bụng, vì lo âu.
Bên cạnh tôi, có ông không quân, ông nằm ngửa nhìn
trời, và cắt nghĩa cho bà con nghe rằng, nghe đường lằn
đạn pháo kích bay qua, ông ta cho biết, nó sẽ đi qua đây,
khi nào, không nghe tiếng đạn bay, ấy là nó đã tới chỗ
chúng mình ẩn trú. Và tiếng đạn bay qua đầu chúng tôi,
rối nổ ở chỗ rất xạ Thôi thì lúc này, tôi nghe đủ
tiếng cầu kinh với Chúa, với Phật. Ai theo tôn giáo nào
thì cầu xin đấng linh thiêng của tôn giáo đó.
Sáng tinh sương hôm sau, tiếng đạn pháo kích im lìm, tất
cả mọi người trong D.ẠO bàn tán xôn xao, vì cửa văn
phòng lo giấy tờ đóng im lìm. Cứ thấy ai đứng ở cửa
sổ xếp hàng, là mọi người lại tụ nhau xếp thành hàng
dài. Chờ cả mấy tiếng, không thấy động tĩnh gì, lại
tản ra, và cứ thấy nhóm nào đông, là mọi người lại tụ
lại.
Trời đã nắng to, rồi đã tới trưa, mà chẳng thấy
động tĩnh gì, mọi người yêu cầu một người nào đó,
trong đám đông, giỏi tiếng Anh, tìm người Mỹ, hỏi xem,
có cứu những người ở trong D.ẠO không. Nếu không, cho
biết để mọi người ra về, kẻo tối nay sẽ bị pháo kích
nữa. Ông Mỹ lại đi vào, và đến 2 giờ chiều, ông ta
đã đi ra và tuyên bố, Mỹ sẽ cứu hết mọi người trong
D.A.O.
Từ đó, tất cả mọi nguời đang chờ để sửa soạn ra
đi, không ai bảo ai, cùng đứng tụ lại một chỗ. Nhất
là, sau khi nguời lính Mỹ, ra mở kho lương thực, trong
phía D.ẠO, thì chẳng hiểu sao, bao nhiêu nguờì trong gia
đình binh sĩ không quân đã biết để hò nhau vào lấy,
chỉ một loáng, là cái kho lương thực đã trống trơn.
Đúng 3 giờ chiều, một nhân viên người Mỹ, đưa ra danh
sách của những người đã làm giấy tờ từ trước, cho
một người đọc. Có nhiều ông đứng lên đọc vài tên,
rồi ông đọc tên gia đình của ông, và sau đó là trao tờ
giấy cho nguơì khác, để ông ra đi với gia đình. Cứ
thế, rồi lại đến 1 ông khác đọc to:
- Gia đình Đại Tá (xin lỗi đã quên tên) 10 người.
Không có ai, ông ta đọc lại lần nữa:
- Gia đình Đại Tá... 10 người.
Tôi là kẻ thuộc loại nhát hơn cáy, mà không hiểu vì sao,
lúc đó lại thông minh, bạo gan thế. Ngó quanh, ngó quẩn,
không thấy ai, tôi đứng lên, và go.i cô bạn là Thanh
Tước, hãy cùng đứng lên. Cùng với hai đứa tôi, có
một cụ già, và 1 cậu trai trẻ cùng đứng lên, đi theo
với tôi. Và khi đi qua mặt nguời đọc, họ hỏi tôi:
- Chỉ có 4 người thôi hả ?
- Dạ vâng.
Qua khỏi cửa ải của hành chánh, hai bà cháu cụ già, cám
ơn tôi rối rít, vì cụ tuởng tôi là gia đình của ông
Đại Tá. Thực ra, tôi cũng chỉ là kẻ mượn oai hùm nhát
khỉ mà thôi.
Tôi nói với' bà cụ như vậy.
Đường ra trực thăng cũng gian nan lắm. Lòng tôi lúc nào
cũng hồi hộp, khi nhìn ánh mặt trời cứ thấp dần,
nhạt dần trên bầu trời. Tôi chỉ thấy trời màu xám
đen, và âm u buồn. Chẳng còn lòng dạ nào nghĩ đến ai
khác, vì đoàn nguời chúng tôi cả trăm người, đã
được 1 nguời lính Mỹ hướng dẫn lối đưa ra phía
trực thăng đang chờ sẵn. Cứ đi một đoạn, lại được
lênh dừng lại và coi chừng pháo kích...
Trên đường đi, tôi đã nhìn thấy không biết cơ man nào
là Valises, Samsonites đủ màu, vất ngổn ngang, chất đống
cao, bên lề đường. Tôi đoán là của những người đã
bỏ lại trong đêm bị pháo kích, vì được lệnh cứu
người. Những ai mang đi nhiều valises như đi du lịch,
đều phải bỏ lại, vì trực thăng không có sức chứa
nhiều. Nhìn đống valises và samsonites chất đống cao
nghệu, mới biết dân Viêt Nam cũng nhiều người giàu có
lắm. Nhất là khi có một bà, dắt trong tay hai đứa con
Mỹ lai, một trắng, một đen. Bà ta đi tay không, nên đã
bảo đứa con lấy đại 1 cái valise nào, mở ra được, tìm
xem có áo quần nào vừa, thì lấy mặc... Và trong hàng
ngàn cái valises đó, họ đã bắt được vài trăm tiền
đô cất trong cái sắc nhỏ. Áo quần thì tha hồ chọn cái
nào đẹp thì lấy. Nhiều người trên đường đi, thấy
vậy, cũng khui mấy valise khác, nhưng của trời cho ai nấy
được hưởng.
Tôi thì cứ lo lắng vì chỉ sợ có pháo kích là trực
thăng không cất cánh nổi, và phải ở lại đây, chịu một
đêm pháo kích như đêm qua thì chắc chỉ lo sợ mà chết
thôi.
Đoàn người cứ rồng rắn di chuyển mãi thì cũng tới
nơi. Người lính Mỹ, bắt mọi người cúi rạp xuống vì
cánh quạt trực thăng quạt mạnh lắm, bay đất cát bụi mù.
Tôi phải nhắm mắt lại, vì cát đang lả tả bay lên tóc,
lên người tôi.
Khi mọi người đang leo lên trực thăng, tôi vẫn không
ngớt đọc kinh cầu xin cho VC đừng pháo kích lúc này. Và
khi tôi đã ngồi an toàn trên trực thăng, nhìn hai lính Mỹ
cao to, vạm vỡ, chĩa súng ra ngoài cửa sổ, lòng tôi vẫn
chưa hết âu lọ Và khi trực thăng cất cánh, tôi nhìn
xuống ánh đèn vàng vọt của thành phố Saigon, tôi bỗng
khóc rấm rức... Thế là tôi vĩnh biệt Saigon thật rồi.
Cho đến lúc ấy, trí óc tôi mới quay về gia đình, không
biết, Mẹ tôi, các anh chị tôi có thoát khỏi được như
tôi không.
Trực thăng, đưa chúng tôi ra chiếc xà lan, để từ xà
lan, sẽ đưa chúng tôi ra tàu lớn đang đâịu ở ngoài
khơi chờ. Khi chúng tôi lên được tàu lớn, thì thân xác
tôi đã thấm mệt, đã mỏi nhừ, vì thức dêm lại không
được ăn uống gì. Tôi nhìn những người Mỹ, đã làm
việc suốt đêm ngày, di chuyển những bà già, những em
bé từ xà lan lên tàu lớn, tàu Pioneer (có sức chứa cả
7,000 người), duới ánh đèn pha rọi sáng chói cả một góc
biển... Buổi sáng sớm hôm sau, vào sáng 30/4, khi ai đó,
vặn to radio, để nghe tin tức, và khi nghe được tiếng
cô gái cán bộ, nói the thé trên đài Phát Thanh, báo tin
"quân ta đã chiếm được Dinh Độc Lập..." thì cả tàu
không ai bảo ai, đã oà khóc.
Thôi thế là Vĩnh Biệt Saigon. Vĩnh Biệt Đất Nước Thân
Yêu của tôi. Và tôi sẽ chẳng bao giờ quên được ngày
cuối tháng Tư: 30/4/1975.
oOo
|
|