|
Contributed by: phuochung |
Views: 4.890
Đỗ Thành
Mẹ đi bỏ ánh trăng rằm
Mẹ đi để lại lạnh tăm cuộc đời.
ĐT.
Mẹ tôi sinh nhiều lần, nhưng sau cùng chỉ còn nuôi được
sáu, mặc dù khi ấy mẹ tôi còn trẻ. Sau này khi được
nghe nhắc lại tôi mới hiểu là vì mỗi lần sinh con, mẹ
tôi luôn bị trầm trà trầm trật, nên thôi. Có đứa, mẹ
tôi bị đau lên đau xuống từ khi còn mang trong bụng. Riêng
về tôi, mẹ vẫn bảo : "Cu hành mợ nhiều nhất, có lúc
mợ đã nghỉ cả Cu lẫn mợ cùng đi luôn. Cũng may nhà dạo
đó có tiền, mợ lo chạy thang, chạy thuốc, kiêng khem,
nằm nghỉ, nên mới giữ được". Có lẽ vì vậy khi
được sinh ra, tôi vặt vẹo bịnh hoài. Lúc nào u em cũng
thủ sẵn chai dầu Nhị Thiên Đường, để cứ hơi thấy
tôi hắt hơi sổ mũi là bôi miết vào cổ, hai bên thái
dương. Khi tôi lên 4 tuổi, không biết nguyên do nào, bỗng
dưng tôi bị chứng đau mũi. Suốt ngày máu mủ cứ tuôn ra
ầm ầm, mùi hôi không chịu nổi. Mẹ phải bảo u em đem cái
ghế bố ra trước nhà cho tôi nằm nhìn lên ngọn me xanh.
Mẹ lo chạy đủ thầy, đủ chỗ, ai chỉ đâu theo đó để
chữa trị cho căn bệnh của tôi, nhưng bệnh vẫn hoàn
bệnh. Có lúc mẹ đã thất vọng, bỏ mặc cho bệnh đến
đâu hay đó. Thế rồi chẳng rõ tại sao mà bệnh hết,
tôi mới bắt đầu được cho đi học như mọi người. Lúc
đó thì anh chị em tôi cũng chỉ còn lại bốn thay vì sáu.
Hai đứa em đẹp trai nhất nhà lẳng lặng rủ nhau đi,
khiến mẹ tôi nhớ thương khóc sưng cả mắt.
Bà chị cả của tôi đẹp như cô công chúa. Sẵn nhà có
tiền, nên mẹ tôi sắm sanh đủ mốt cho chị. Kiểu áo nào
cũng có, tóc tai uốn dợn hết mốt này sang mốt khác.
Thuở ấy đâu đã có tiệm uốn tóc như bây giờ, nên
muốn làm tóc xoăn như uốn, mẹ phải hơ đôi đũa sắt
gắp than cho nóng rồi quấn vào tóc chị cho xoăn lại. Đây
là cả một nghệ thuật vì hơ non thì tóc không xoăn mà
hơ già quá thì tóc bị cháy khét. Mẹ tôi nuôi rất nhiều
hi vọng ở chị, trong tâm lúc nào cũng nghĩ là về sau chị
sẽ thay mẹ lo lắng, chăm sóc đàn em. Đùng cái năm chị
tôi lên mười tám, đột nhiên chị trốn nhà. Ai đó rủ
rê chị đem giấu dưới ghe miệt Cầu Ông Lãnh, định đưa
đi xạ Mẹ tôi dò biết được, đến làm um lên, họ mới
chịu thả rạ Vậy rồi mẹ vẫn không giữ được chân chị,
và lần kế tiếp chị lại trốn đi, mẹ không làm sao tìm
lại được. Thế là thêm một lần mẹ khóc cạn nước
mắt.
Mẹ buồn, mẹ theo bạn đi lễ chùa. Các bà bạn của mẹ sắm
sanh ra hầu đồng, rủ rê mẹ, nhưng mẹ chỉ đi theo mà
không trình đồng như họ. Mẹ bảo số mẹ không có căn
hầu cửa phủ như họ. Mỗi lần đi lễ, mẹ thường dắt
ba anh em tôi theo. Mẹ cứ đẩy chúng tôi lên ngồi phía
trước chiếu gần chỗ đồng hầu và cung văn. Nên khi
đồng nhập, anh em chúng tôi thường được ban lộc cho
nhiều nhất. Mẹ lại lấy số tử vi cho từng đứa và
cất kỹ trong nhà. Mỗi năm vào dịp Tết, mẹ lại đem ra xem
khắp lượt, để hiểu xem năm tới đây con nào của mẹ
xui hên ra sao. Không biết thầy xem sao bấm quẻ thế nào
mà cứ nhất định là sau này mẹ sẽ được nhờ thằng em
kế tôi nhất. Cho nên của đáng tội, mẹ ít có sự chăm
chú đến tôi. Bao nhiêu tình thương mẹ dồn vào thằng em
đó, khiến nó đâm quấy mẹ lằng nhằng. Lớn mười một
tuổi rồi mà ngồi đâu cũng đòi sờ ti mẹ. Tôi thường
phản đối la rầy nó, nhưng mẹ gạt đỡ đị Mẹ bảo: Đứa
nào lớn bao nhiêu thì vẫn là con mợ. Cu không thích sờ
ti thì để mặc em. Dào, thuở nhỏ đứa nào chẳng rúc
vào vú mẹ, bây giờ lớn lớn một chút thì làm bộ chê
ỏng chê eo.
Mặc em, cho nó thích". Dạo ấy, bố thường
vắng nhà nên mẹ càng thương chiều em tợn. Còn với tôi,
mẹ có hơi đối xử khắt khe hơn. Tôi chỉ lớn hơn em 2
năm, nên nào đã thấu hiểu được lòng tổn thương của
mẹ, cứ nhơn nhơn thoải mái cười đùa. Trước mẹ chỉ
mắng chí chát, sau rồi bị ăn roi vọt liên miên. Tôi
chẳng có lỗi lớn lao hay hỗn hào gì, chỉ có mỗi cái
tội là chiều nào cũng ra đứng trước nhà. Cứ thế mẹ
gọi vào phết cho roi nào roi ấy thật lực. Trăm lần như
một, mẹ đều chì chiết: "Sao mà giống cha mày thế". Thì
ra sự vắng mặt của bố là nguyên do làm cho mẹ giận.
Rồi vì tôi là đứa giống bố nhất nhà, giống từ cái
gáy, tướng đi cho đến cái khịt mũi, ho khan, nên phải
chịu đòn đau. Có lần mẹ giận quá, đánh tôi rất dữ,
rồi còn xích cả chân tôi vào cột nhà. Nhưng khi nào hễ
mẹ chỉ xích chân và không cột vào đâu là tôi cứ vừa
ôm vòng xích, vừa lò cò ra sân nghịch với lũ bạn. Tôi
chả biết thẹn gì cả và mẹ cũng chỉ biết lắc đầu ngán
ngẩm cho tật lì lợm của tôi. Ấy vậy nhưng của đáng
tội, nào mẹ có ghét bỏ gì tôi. Có lần tôi đi ngủ mà
mẹ vẫn chưa tha mở khóa xích, cứ thế tôi mang theo cả
xích chân vào giường. Rồi trong bóng đêm mơ màng tôi
đã nghe mẹ khóc thút thít và mở khóa xích chân ra.
Tôi
những muốn choàng dậy ôm lấy mẹ xin tha thứ. Nhưng rồi
tôi lại vẫn nằm im để nhận được thêm lòng yêu
thương của mẹ lâu hơn, bõ những lúc buồn tủi một mình.
Năm em tôi lên 13 tuổi, đang đi học yên lành, bỗng kêu
đau bụng lăn lộn. Mẹ cho em nghỉ học. Thường ngày em vẫn
hay nhâm nhi viên đường thẻ, nên nhà cứ nghĩ là đau
bụng vì đường. Nhưng qua mấy ngày em vẫn không bớt, mà
còn đau nặng lên. Mẹ phải cho em đi khám. Bác sĩ đoán em
bị ruột thừa, giữ nằm bệnh viện chờ mổ. Được vài
ngày càng thấy em lăn lộn dữ hơn, bác sĩ khuyên mẹ đưa
em vào điều trị tại St Paul. Em được các sơ chăm sóc,
bác sĩ chuyên môn theo dõi và quyết định mổ liền. Khi
mũi dao vừa được đưa vào thì khám phá ra em bị ung thư
ruột rất nặng. Qua cuộc giải phẫu, bác sĩ cho biết
nếu sau 72 tiếng không có biến chứng gì xảy ra thì em
mới hi vọng qua khỏi. Em được đưa xuống phòng nằm, cả
nhà phập phồng lo sợ cho em. Tôi cùng vào nhà thương
chăm sóc em với mẹ. Cả đêm cứ thấy mẹ ngồi bên lẫm
rẩm cầu xin Phật Bà phù hộ cho em khỏi bệnh. Qua được
2 ngày và 1 đêm thấy em êm êm, mẹ đã mừng. Chỉ còn vài
giờ nữa là qua cái hạn định 72 tiếng. Bỗng nửa đêm,
tôi đang nằm dưới đất ngủ, mẹ cũng đang chập chờn
trên ghế cạnh giường em thì nghe em hét lên. Chỗ băng
vết mổ bật máu vì do em giãy giụa. Hai tay em chờn vờn,
mẹ hét lên đau đớn. Số phần em coi như hết.
Giữa đêm
Saigon đang ngủ thì ở trong một góc bệnh viện St Paul, em
đã từ giã ra đị Mẹ bối rối không biết làm gì nữa.
Bà sơ đến xin mẹ cho em được rửa tội lúc lâm chung.
Mẹ cũng gật đầu cho rồi. Thế là phút sau cùng em đã
thành con cái Chúa, dù gia đình hoàn toàn theo Phật. Quãng
đường đưa em từ chỗ nằm xuống nhà xác sao dài và im
vắng quá. Hai mẹ con lẽo đẽo theo cáng em mà lòng như vữa
ra.
Chôn cất em vào đất rồi, mẹ như người ngẩn ngợ Đêm
nào mẹ cũng gào khóc, gọi em. Mẹ cứ nghĩ là em chết chưa
tới số, nên lễ chùa nào mẹ cũng bi thiết cầu xin
được em về báo mộng cho biết về nỗi chết oan hay ưng
của em. Rằm tháng 7, chùa hay có lễ lên đồng để
người sống hỏi han về người chết. Mẹ nhờ người
ngồi hộ. Khi đồng nhập về, mẹ vờ như người quen xin
đồng giãi bày xem cái chết của em ra sao. Đồng bảo mẹ
chính là mẹ ruột của hồn, rồi đồng vanh vách chỉ từng
anh em của hồn đang ngồi ở những nơi đâu. Có một
điều lạ lùng là đồng dặn thêm mẹ: "Mợ về quẳng cái
cặp đi học của con cất trên đầu tủ đi để đừng
thấy mà khóc thương, con không hóa kiếp được". Cái
cặp này nguyên khi em mất đi, mẹ đã cất lên đó cũng
không nhớ đến nữa. Thế là hôm sau về, mẹ bỏ ngay cái
cặp đi; nhưng lòng thương nhớ em thì mẹ chưa bỏ được.
Hằng đêm mẹ vẫn khóc gào gọi em. Trong đêm khuya, tiếng
mẹ nghe càng ai oán thêm nhiều hơn.
Nỗi buồn vì bố vắng nhà, cộng thêm nỗi xót xa vì con
gái hư hỏng, đứa con trai hi vọng nhờ cậy được thì
lăn ra chết, nên mẹ càng ngày càng như cái cây héo vì
thiếu nước. Cho đến một ngày thì mẹ gục. Mẹ thổ
huyết và bị lao phổi. Thuốc men chữa trị làm sao cất đi
được nỗi buồn phiền của mẹ nên bệnh càng lúc càng
tăng. Mẹ cứ giục tôi lấy vợ để bà kịp thấy mặt
cháu trước khi nhắm mắt, nhưng nhà túng quá ăn còn
chẳng đủ lấy tiền đâu ra mà tính chuyện cưới vợ cho
con. Mẹ đã phải cho thuê bớt hàng ba nhà cho người mở
tiệm may. Gian trong mẹ cũng cho thuê nốt làm chỗ gửi
hàng của những người bán ở chợ để lấy tiền sinh
sống. Dạo đó tôi phải ngủ nhờ trên quầy cắt vải của
hiệu may. Sáng ra đã phải thức dậy từ ba, bốn giờ mở
cửa để người đến lấy các bồ, sọt đưa ra chợ.
Bệnh thì thuộc loại tiêu tốn nhiều mà tiền thu vào thì
vừa đủ chi cho ngày ăn hai bữa nên lần hồi mẹ phải
nhường thêm cho hiệu may mướn chỗ rộng thêm. Đến khi
không gượng được nữa mẹ phải tính chuyện gọi sang
nhà, người thuê may giở quẻ không chịu dọn đị Thế là
mẹ lại phải điều đình, ngã giá, cò kè thêm bớt mãi,
chịu bồi thường cho họ một món tiền lớn, họ mới
bằng lòng cho mẹ sang nhà. Những tranh chấp, kiện tụng và
những trận cãi vã nhau làm cho món tiền sang nhà rồi
cũng trở nên manh mún đị Mẹ dọn ra với hai bàn tay
trắng, có bao nhiêu lo trả các món nợ vay điều trị bệnh
từ trước đến giờ, còn lại chỉ đủ ăn gượng cầm
hơi.
Cũng may dạo ấy tôi được bà dì nhận bảo lãnh lên Dalat
tìm việc. Hồi đó cao nguyên còn là đất hoàng triều
cương thổ, ai muốn xin lên phải chờ công an điều tra ít
là 3 tháng rồi có được chấp thuận hay không. Nhờ chú
tôi lúc đó đang ở lính Ngự Lâm Quân, nên việc xin đi
của tôi cũng có chiều thuận lợi. Mười chín tuổi, tôi
bỏ học dở dang lên Dalat đi làm. Lại cũng nhờ có ông bác
lấy vợ bên đạo giới thiệu, tôi được nhận vào làm
thư ký văn phòng cho một trường tư công giáo. Công việc
của tôi lo giữ sổ sách, cuối tuần cộng phiếu điểm
của học sinh. Một lần, cô giáo lớp 4 thình lình nghỉ
bệnh, nhà trường không muốn cho học trò về nên tạm
đưa tôi điền vào thay. Không ngờ tôi làm việc được,
và cũng nhân học sinh lớp 4 quá đông, nhà trường đã
phân thành hai lớp và giao cho tôi đứng hẳn một
lớp.Làm việc cho nhà trường được khoảng 4 năm thì
một hôm mẹ tôi từ Saigon đột ngột lên thăm. Tôi đi
dạy về đã thấy mẹ tôi ngồi trong phòng chờ. Tôi ngạc
nhiên hỏi thì mẹ bảo: "Mợ nhớ Cu nên mợ lên thăm, ở
chơi với Cu ít lâu".
Những ngày sống cạnh mẹ, tôi thấy dạo này mẹ không còn
than khóc em nữa, nhưng lại có những đêm mẹ ngồi dậy
lẩm nhẩm nói một mình: "Mày có biết tao lo cho mày nhất
nhà không, vậy mà mày nỡ bỏ tao mà đị Bao nhiêu hi vọng
đặt vào mày đều tan thành bèo bọt hết". Tôi biết mẹ
vẫn còn hận chị tôi. Giá lúc đó biết chị ở đâu, tôi
sẽ không từ nan cất công đi lôi chị về cho bằng được
để mẹ tôi đỡ khổ. Song cánh chim đã bay xa thì biết
đâu nẻo mà tìm. Thương cho mẹ cứ chìm trong đắm đuối,
bóng hạc gầy càng lúc càng héo hon. Có đêm thấy mẹ
ngẩn ngơ, tôi đã nghĩ một ngày sắp xa mẹ mà tôi phải
đón nhận. Tôi trách chị tôi, tôi buồn bố, tôi thương
em gái giờ phải đi ở đợ, làm con nuôi cho người tạ
Tôi cũng thương chính tôi bất lực, không làm gì giúp cho
mẹ. Có lần tôi đã nghĩ lẩn thẩn giá gì mẹ nhắm mắt
được để đời mẹ đỡ khổ đau, thì tôi cũng nên để
mẹ sớm chia lỵ Vậy mà số mẹ vẫn không được yên
thân. Miệng lưỡi thế gian vẫn đeo theo mẹ với tiếng
gieo là mẹ phải lòng ông cung văn nào đó. Mẹ nghe được,
mẹ chỉ cười vì mẹ biết chắc rằng ai mà dám gồng mình
rước cái thân ốm còm ốm cõi, bệnh hoạn của mẹ lúc
này nữa. Mẹ vẫn tự an ủi:
"Đàn bà tuổi Thân cực lắm. Phương chi mợ lại cầm can
chữ Mậu ở đầu. Canh cô, Mậu quả, lắm tiếng thị phị
Âu cũng là số kiếp của mợ".
Mẹ ở với tôi đúng 6 tháng thì đòi về. Mẹ được em
tôi sắp xếp cho nằm nhờ ở hàng ba phòng khám bệnh,
nơi em làm việc. Mẹ nằm đó lủi thủi một mình, đôi khi
bắt em phải ngồi cạnh chuyện trò với mẹ. Vì sợ em bỏ
đi, nên mẹ cứ giữ chặt lấy tay em, khiến em rất sợ.
Hằng ngày mẹ cứ khư khư ôm lấy bao nhiêu lo lắng, khổ
tâm. Mẹ thấy các con mẹ chưa đứa nào ra sao cả. Mẹ muốn
các con yên phận trước khi mẹ có phải chia tay. Nhưng
ước vọng nhỏ nhoi đó muôn đời mẹ không thực hiện
được.
Có thể vì sự quẫn trí đó làm cho tâm tư mẹ lúc nào
cũng không ổn. Mẹ càng ngày càng trở nên ngớ ngẩn
nhiều hơn, chưa đến nỗi xé quần, xé áo hay điên dại
làm liều. Nhưng chủ nhà nhận nuôi em vẫn sợ, phải gửi
mẹ vào dưỡng trí viện. Tôi nhận tin òa lên khóc, càng
thương mẹ lận đận, lao đao.
Ngày vào nhà thương Chợ Quán thăm mẹ, thấy bóng mẹ
đứng trong phòng có rào chắn, nước mắt tôi tuôn như
suối. Tôi xin phép cho mẹ ra ngoài, y tá chấp thuận ngay.
Mẹ ngồi bên tôi, một hai cứ khẳng quyết: "Mợ không
điên. Cu cố xin cho Mợ về". Nhưng về đâu bây giờ,
thưa mẹ? Chính thân con vẫn còn lông bông ở cách xa mẹ
hơn 300 cây số đường trường, còn em thì vẫn còn phải
đi làm con nuôi nơi người khác. Thôi xin đành, mẹ ạ.
Suốt đời con sẽ không quên nỗi bất hiếu hôm nay.
Đến giờ chia tay, tôi đã phải dối mẹ là đi mua quà
rồi trở lại đón mẹ về, mẹ mới chịu trở vào phòng.
Nhưng mẹ biết ngay, nên mẹ vùng vằng gọi tôi trở lại.
Tôi đã phải nằm bò dài theo hàng dâm bụt để trốn đi
cho mẹ đừng thổn thức. Không ngờ lần thăm đó là lần
cuối mẹ con tôi bên nhau.
Mẹ tôi mất đi từ dưỡng trí viện ít tuần sau. Không
có nơi quàn di thân, bà con phải thuê nhà vĩnh biệt của
chùa để làm nơi mẹ nghỉ. Hôm đưa ma, tôi không về dự
được. Chỉ sau khi mọi việc xong xuôi, em tôi mới báo tin.
Tôi khóc suốt mấy ngày, bỏ đi lang thang khắp các
đường phố Dalat sau những giờ làm việc. Có hôm tôi đi
đến tận 4, 5 giờ sáng vẫn không về nhà. Người tôi
gầy rộc đi, mắt có hồi kèm nhèm như người đau mắt
nặng. Đêm nào cũng mơ thấy mẹ về, không trách mắng
gì, chỉ xoa xoa đầu tôi mà khóc.
Lạy Mẹ. Đã hơn nửa thế kỷ rồi mẹ con cách biệt nhau.
Sao con vẫn nghĩ mẹ đang đi thăm nơi nào đó rồi lại
trở về. Thân xác mẹ đã hơn một lần được cải táng,
đem thiêu đi và tro gửi vào tháp chùa Vĩnh Nghiêm. Con
nghĩ ở gần cửa thiền, hằng ngày mẹ sẽ nghe kinh kệ,
anh linh mẹ sẽ sớm siêu thoát hơn. Nhưng hơn 50 năm qua, con
vẫn còn bé bỏng như ngày còn bên mẹ. Con vẫn thích giữ
cái tên Cu ngày nào mẹ đã dành gọi con. Bây giờ Cu đã
có gia đình, có con, có cháu, nhưng nghĩ đến công lao của
Mợ, Cu vẫn thấy Cu thiếu sót bổn phận vô cùng. Mẹ ơi,
đôi khi con vẫn còn mơ gặp lại Mẹ và mỗi lần như thế
con vẫn nức lên những tiếng khóc đau thương. Con ước
gì bây giờ Mẹ vẫn còn trên cõi đời này để đôi khi
được bé lại, làm nũng với mẹ như xưa. Ước gì con
vẫn hư để được mẹ dạy dỗ khắt khe, bởi vì nếu
không thế, chắc gì hôm nay con đã được trưởng thành,
phải không Mẹ của con ?
Mợ ơi ! Có lúc nào Mợ còn nhớ đến Cu không ?
Bao năm côi cút trên đời
Mẹ như bóng hạc suốt đời theo con...
oOo
|
|