|
Contributed by: phuochung |
Views: 6.723
Quốc Hưng, 21/02/2005
Theo thống kê sơ bộ những năm vừa qua thì số lượng
người nhập cư bất hợp pháp vào nước Anh đang tăng
lên kinh khủng. Nếu so sánh với số lượng năm sáu chục
ngàn người nhập cư lậu mỗi năm vào hồi thập niên 90
thì con số hơn 160000 người chính thức đệ đơn xin tỵ
nạn và nhiều ngàn người khác đơn thuần chỉ trốn ở
lại làm ăn bất hợp pháp trong năm vừa qua quả thật là
một diễn tiến rất đáng lo cho nước Anh. Tính riêng
lượng người Việt nhập cư trái phép vào nước Anh cũng
đã lên đến khoảng một ngàn người trong năm vừa quạ
Đại đa số người Việt tập trung tại London là thủ đô
nhộn nhịp và giàu có của Anh. Một số ít tìm đường
thoát lên các thành phố lớn phía Bắc như Birmingham và
Manchester. Để đối phó với tình hình dân nhập lậu
ngày càng nhiều như hiện nay, chính quyền Anh hầu như
chưa tìm ra một phương pháp hiệu quả nào để ngăn chặn
làn sóng đó.
So sánh với đại đa số các quốc gia khác, nước Anh đã
cho người tỵ nạn VN nói riêng và các giống dân tỵ nạn
khác nói chung rất nhiều phúc lợi xã hội. Có nhiều
người ca ngợi nước Mỹ là vùng đất tạo nhiều cơ hội
nhất cho người tỵ nạn và cho mọi người đời sống dễ
dàng hơn hẳn các xứ sở khác. Tuy nhiên có những người
đã từng sống ở Mỹ nhiều năm lại có nhận định khác
hẳn. Theo họ cuộc sống tại Mỹ quá bon chen,
Mỹ quốc quả
thật là một xứ sở tạo nhiều cơ hội cho những người
khỏe mạnh lập chí vươn lên nhưng lại không cung cấp một
hệ thống an sinh xã hội tốt cho những người già cả,
ốm yếu và thất nghiệp. Anh Quốc quả thật đã có một
hệ thống an sinh xã hội rất tốt. Những người thất
nghiệp tại Anh được hưởng lương thất nghiệp đều
đều cho tới khi anh/ chị ta kiếm được việc làm toàn
thời gian. Cần phải nói rõ ràng là lương thất nghiệp
tại Anh quốc không phải là mức lương chết đói mà là
mức lương tương đối đầy đủ thoải mái cho người ta
sống khá đàng hoàng sau khi đã chi trả mọi chi phí sống
căn bản như gas, điện, nước.
Chính phủ lại trả giúp
tiền nhà, cho trẻ em học miễn phí, y tế... Chính phủ rất
ưu tiên chăm sóc cho người già, người tàn tật và trẻ
em. Trước 1995, sinh viên đại học không phải đóng tiền
học, tuy nhiên do ngân sách giáo dục thâm thủng nên kể từ
năm 1995 sinh viên phải đóng £1000 mỗi năm và hiện nay nghe
đâu đã tăng lên gấp đôi rồi.
Người Việt thực tế đã được hưởng ưu đãi lớn
từ trước tới giữa thập niên 1990 do xã hội Anh còn
hết sức bao cấp. Đáng lẽ trong điều kiện được trợ
giúp hết sức tốt đẹp đó thì người Việt phải nắm
cơ hội để vươn lên như các giống dân di cư khác mà
điển hình là Trung Quốc và Pakistan nhưng đáng tiếc là
đại đa số người Việt không tận dụng được mảy may
cơ hội nào.
Phần đông người Việt tại Anh ra đi từ
miền Bắc VN suốt khoảng thời gian từ sau 1975 đến
năm1989 là năm chính phủ Anh Quốc quyết định đóng cửa
trại tỵ nạn VN tại Hongkong. Hầu hết những người này ra
đi vì lý do kinh tế là chính do họ vốn là ngư dân hay
nông dân ven biển miền Bắc. Số ít hơn là người VN ra
đi từ miền Nam, họ vượt biên qua Thái Lan hay Indonesia sau
đó được Anh Quốc cưu mang. Ngoài ra còn phải kể đến
một lượng khá lớn người Việt gốc Hoa bị chính quyền
CSVN xua đuổi trước khi có chiến tranh biên giới giữa VN
và Trung Quốc thời kỳ 1979-1980.
Rất nhiều người Việt
có một tính cực kỳ xấu xa đó là tính ỷ lại sống
dựa. Nhận thấy việc xin lương thất nghiệp dễ dàng mà
ngành công nghiệp may mặc của nước Anh lúc bấy giờ
cũng như các công việc cấp thấp như phục vụ trong nhà
hàng cần lao động trả lương thấp lại đang thiếu nhân
công nên đại đa số người Việt khai báo thất nghiệp
để được ăn lương trợ cấp trong khi đó thì đi làm
rất chăm chỉ để kiếm tiền mà không hề khai báo.
Rất
nhiều người đã trở nên giàu có nhưng khi họ muốn
tiến xa hơn để mua nhà, mua cửa tiệm thì họ không trả
lời được nguồn gốc vốn liếng có từ đâu ra. Phòng
thuế nước Anh hoạt động rất hiệu quả. Có những
trường hợp như gia đình VN nọ dư tiền rồi liền nhảy
ra mua biệt thự đắt tiền, ngay sau đó phòng thuế lập
tức điều tra số tiền ấy từ đâu ra, rốt cuộc gia
đình nọ trả lời không được nên bị phạt một khoản
tiền thuế rất lớn đến nỗi phải bán nhà đi trả nợ.
Do đó người Việt giàu có tại Anh đa phần ở nhà tập
thể nghèo nàn (tại London đất chật người đông nên nhà
tập thể còn khá phổ biến) mà chơi toàn xe thể thao mui
trần mới toanh. Theo chủ quan của người viết thì người
Việt tại Anh sở dĩ không có những người tự lập rồi
trở nên giàu có như người Việt tại Mỹ đó là vì
những lý do sau:
1. Hệ thống an sinh xã hội (welfare) của Anh quá bao cấp so
với Mỹ. Do nước Anh thời đó dễ dàng trợ cấp lương
thất nghiệp thay vì chỉ trợ giúp 6 tháng như nước Mỹ
nên người dân sống lười, ỷ lại. Nhiều người Việt
không những khai man thất nghiệp để được hưởng trợ
cấp xã hội mà còn có một số không ít người giả
bệnh giả tật gạt tiền trợ cấp người tàn tật của
chính quyền Anh.
Chính hệ thống bao cấp của Anh khiến
thế hệ trẻ của Anh bị ỷ lại hư hỏng không ít, vô số
thiếu nữ sớm có con rồi lại sinh con đều đều để
được ở nhà hưởng trợ cấp nuôi con (nên nhớ trợ
cấp nuôi trẻ khá lớn so với nhu cầu của đứa bé do đó
không thiếu bậc cha mẹ vô trách nhiệm lại dựa vào đám
con để có tiền hút xách, rượu bia trong khi con cái mặc
cho nheo nhóc).
Người Việt vốn đã có xuất phát điểm
từ một xã hội mà tính ỷ lại còn rất lớn, đặc biệt
lại đã quen với cuộc sống bao cấp vô trách nhiệm của
"thiên đường" xã hội chủ nghĩa VN nên tại đây đặc
điểm này lại càng được họ phát huy đến đỉnh cao của
thời đại. Đa số người Việt vì thế sống dựa dẫm
vào trợ giúp của xã hội Anh, phần tiền họ kiếm thêm
được họ chủ yếu tiêu pha vào những việc riêng mà hầu
như không hề lo lắng chút nào đến việc phát triển sự
nghiệp để thực sự độc lập như mọi dân tộc có
độc lập tính khác. Vì thế không có mấy người Việt
trở thành nhà kinh doanh lớn tại Anh.
2. Người Việt ra đi từ miền Bắc đại đa số có họ
hàng nghèo rất nhiều. Người viết đã sinh sống trên cả
2 miền đất nước nên nhận xét thấy một điều rằng
người miền Bắc sống tằn tiện và sẵn lòng gửi tiền
về quê giúp đỡ anh chị em, họ hàng hơn người miền Nam.
Thêm vào đó người VN tại Mỹ đa số là người miền Nam
ra đi theo dạng HO hay ODP nên mang được cả gia đình con
cái theo, thậm chí nhiều người cũng không còn mấy họ
hàng ở lại VN để phải trợ giúp còn người Việt tại
Anh thì có họ hàng đông đúc, đa phần sống rất cực
khổ tại các vùng nông thôn ven biển và làng chài nên
người ra nước ngoài luôn nặng gánh với nhiệm vụ trợ
giúp cho trong nước. Đó là một lý do tại sao người ta
làm việc kiếm tiền rất chăm chỉ lại được ăn lương
thất nghiệp hơn hẳn bên Mỹ mà cuối cùng lại không tích
tụ được nhiều vốn để kinh doanh.
3. Người Việt thường sợ và ghét nhau một khi dính
đến quyền lợi mà không nghĩ tới lợi ích chung khi kết
hợp làm ăn với nhau. Đây là tính xấu chung của dân
Việt khắp nơi chứ không phải chỉ riêng dân Việt đang
sống tại Anh. Trước đây người viết đã từng cung cấp
thực phẩm cho các siêu thị VN tại London. Khởi đầu là
phải tìm người đại lý cho công tỵ Khổ nỗi bất cứ
một siêu thị nào một khi đã nắm quyền đại lý trong tay
thì chỉ muốn chia hàng cho các siêu thị họ hàng của mình
và ở khu xa chứ không muốn chia hàng cho siêu thị trong
vùng mình làm ăn.
Trong khi ấy 90% siêu thị cung cấp thực
phẩm phương Đông của người VN tại London tập trung tại
một khu vực do dân Việt định cư đông nhất và trong các
vùng lân cận quanh đó. Mang tiếng là siêu thị nhưng thực
tế đại đa số diện tích và vốn nhỏ không thể sánh
với các siêu thị Ấn độ và Trung Quốc, ấy thế mà các
siêu thị VN lại cạnh tranh giá cả cực kỳ kịch liệt, ai
cũng chốn thuế mà lại hay lén lút tố cáo đối thủ cạnh
tranh.
Mùa hè năm trước người viết cũng sang Mỹ chơi và
chứng kiến cảnh cạnh tranh kinh dị của các shop Nail (tiệm
làm móng tay) VN bên ấy. Vốn dĩ nghề làm móng tay do dân
Mỹ và Mehico làm nhiều nhưng từ khi người Việt nhảy vào
cạnh tranh với cung cách cạnh tranh giảm giá, lấy công làm
lời thì dân Mỹ và Mehico lần lượt sập tiệm. Chưa đã
khoái, người Việt thừa cơ chiến thắng lại xoay ra tiêu
diệt lẫn nhau, thi đua giảm giá. Nghe nói từ giá thông
thường là 35 - 40 USD làm trọn bộ móng tay thì ngày nay
giá cả thụt xuống thê thảm đến mức 16 USD một bộ.
Hiện nay nghề làm móng tay đã lan sang Anh và đang phát
triển tốt, tại những nơi mới như Manchester, giá làm
trọn bộ là £26 tức là khoảng 50USD, trong khi đó tại London
và Birmingham là 2 nơi người Việt ra làm đã nhiều thì
giá cả lại bắt đầu giật lùi.
Nếu đi vào các khu phố
Tàu thì ta sẽ thấy khác nhiều lắm, họ làm ăn tuy cũng
cạnh tranh nhưng trong bang hội bàn thảo với nhau để giá
cả không xuống quá thấp. Các khu China Town mà người
viết đã liên hệ trước đây, các siêu thị bán giá cao
mà vẫn có khách đều đều, họ có khách đến nhiều vì
yếu tố buôn bán đa dạng, nhiều loại kinh doanh dịch vụ
cùng hội họp lại một khu nên khách tây lẫn ta thường
khoái đến đó chơi rồi ghé vào mua sắm. Rõ ràng đoàn
kết là yếu tố cực kỳ kém cỏi của người VN trong kinh
doanh và cuộc sống thời bình.
Ngược hẳn với tính ganh ghét mất đoàn kết trong cuộc
sống và làm ăn kinh doanh thì trong các vụ ẩu đả, phe
đảng, gây rối trật tự xã hội, trộm cướp, trồng tà
mà (một loại thuốc phiện cấp độ nhẹ), cờ bạc, ...
thậm chí giết người đều thấy có người Việt nổi
danh.
Mấy năm trước đây China Town tại Manchester có một
vụ phóng hỏa giết người dã man. Nạn nhân là chủ tiệm
ăn WongChu nổi tiếng lâu năm của Chinatown, ông ta cùng vợ
bé và 1 đứa con trai nhỏ bị chém chết. Sau đó bọn sát
nhân phóng hỏa đốt nhà. Thằng con trai lớn khoảng 8 tuổi
khôn ngoan trốn vào góc cuối nhà nên thoát chết nhờ ông
hàng xóm dũng cảm đạp cửa xông vào cứu ra.
Vụ này gây
chấn động rất lớn lên cộng đồng Trung Quốc ở Anh
và xôn sao dư luận toàn quốc. Sau đó con gái lớn của
nạn nhân đang sống với chồng là một chàng VN tên Bửu
vốn là trùm băng đảng tại China Town lại gây xôn xao dư
luận hơn thông qua việc rao giải thưởng lớn cho bất cứ
ai bắt hay chỉ điểm dẫn tới bắt được hung phạm.
Nhiều băng nhóm VN tận London cũng được bí mật mời
xuống góp sức săn lùng hung phạm. Ít lâu sau 2 tên hung
phạm bị bắt, một tên người Tàu đại lục trốn sang ở
lậu và một tên là người VN. Người viết tá hỏa tam
tinh vì tên người Việt kia vốn là thành viên nhóm thanh
niên mà người viết đã cố tạo dựng và hoạt động
được một thời gian ngắn hồi mới sang Anh trước đây,
chỉ cách nhau vài năm ngắn ngủi mà một thanh niên vui tính
thuộc loại ngoan hiền lại có thể biến chất đến mức
kinh khủng như vậy.
Lúc đầu thì tưởng xã hội Anh tạo
nên như thế (điều này giống như bọn trẻ con vấp ghế
ngã thì cứ đổ tội mình bị ngã là vì cái ghế ngáng
chân mà không đủ trưởng thành để ý thức được là
mình ngã là do mình tồi dở) nhưng thực ra anh chàng sang
đây lúc đã 17 tuổi. Tại VN đã chơi bời quen thói, khi
mới sang Anh do chưa quen môi trường nên chịu tu ít lâu.
Đó chẳng qua là bất đắc dĩ anh chàng mới chịu ngồi
yên và vì hết người chơi nên mới chịu ngồi nghe mấy
anh sinh viên nói chuyện, sau khi đã quen thuộc với môi
trường sống mới thì tính chơi bời ngang tàng khi trước
lại nổi lên do đó dẫn đưa vào con đường băng đảng
mà phạm tội. Trong số các băng đảng được mời xuống
Manchester tìm hung phạm thì vô tình người viết lại quen
với một anh chàng sinh năm 1976 và sang Anh khoảng năm 1990.
Anh ta cũng cởi mở kể chuyện, hóa ra giới băng đảng xã
hội đen Tàu bây giờ ớn người Việt lắm. Dân chơi
Việt đã không thù thì thôi chứ một khi thù thì dám
giết người như không.
Tuy còn nhiều tệ nạn như vậy nhưng nhờ môi trường xã
hội Anh có hấp lực lớn nên ngày nay thế hệ người
Việt thứ 2 tại Anh tức là những người được sinh ra
hoặc trưởng thành tại Anh cũng gặt hái được nhiều
thành quả tốt đẹp. Số lượng người Việt tốt nghiệp
đại học ngày càng nhiều, công việc ổn định.
Gần đây
do chính phủ Đảng Lao Động Anh ngày càng khắt khe hơn
trong các vấn đề trợ cấp xã hội nên phần đông
người Việt phải ra ngoài làm việc chính thức. Có khá
đông người Việt mà chủ yếu là dân Bắc và Trung di
chuyển lên các thành phố còn nhiều cơ hội phát triển
như Manchester, Liverpool, Birmingham để mở tiệm làm ăn và
thực tế đã gặt hái nhiều thành quả tốt đẹp.
Xét cho cùng người Việt nói chung và tại Anh nói riêng có
nhiều đức tính tốt như rất bao bọc gia đình, dòng họ,
tự hào dân tộc, chịu khó làm ăn. Thông thường người
Việt rất thích gần gũi đồng hương, thích làm sống
lại không khí làng quê nước Việt đến nỗi rất nhiều
người không làm sao hội nhập được vào xã hội Anh
Quốc cho dù đã sống tại Anh 15-20 năm hoặc hơn nữa.
Đáng lẽ người Việt có thể tiến xa hơn rất nhiều
nếu đa số đồng bào biết quí trọng tính độc lập và
tự trọng dân tộc hơn thay vì cứ muối mặt sống bám
vào đồng lương trợ cấp của nước cho định cự Chính
vì quá nhiều người di cư sống bám một cách vô ý thức
vào xã hội nước người nên chính quyền và nhân dân
các nước này tăng thêm phần ghẻ lạnh đối với người
di cư, chính điều này là nguyên nhân cho phong trào phát
xít mới phát triển tại các nước Ấu Mỹ nói chung và Anh
Quốc nói riêng. Người Việt dường như rất có khả năng
đoàn kết nhưng đáng tiếc vì nhận thức chưa trưởng
thành nên thông thường tính đoàn kết quí báu này chỉ
biểu hiện qua những khía cạnh cực đoan mang tính bạo
lực, ví dụ cho mục tiêu lớn và tốt như đoàn kết
chống ngoại xâm bảo vệ quê hương và ví dụ theo hướng
tiêu cực thì cho mục tiêu đánh lộn ngoài đường. Có
nhiều tác giả cho rằng người Việt có truyền thống
sùng bái bạo lực ... có lẽ họ đã đúng.
Người Việt
đáng lý nên tự cảnh tỉnh mình từ lâu rồi để hòa
nhập với cuộc sống xã hội văn minh tại nước mình
định cư và tận dụng mọi cơ hội mà quốc gia sở tại
giúp cho mình nhưng tiếc thay điều đó đã xảy ra trễ
tràng và chỉ đến khi người Việt không còn phương pháp
sống dựa trợ cấp nào nữa (đương nhiên có thiểu số
người Việt biết vượt qua yếu điểm này nên đã thành
công lớn, tuy nhiên con số là rất nhỏ so với toàn thể
cộng đồng dân tộc Việt tại đây).
Người Việt nên
biết sống và làm việc với nhau, đây là mức biểu
hiện cao của tình đoàn kết dân tộc, chỉ với mức biểu
hiện này thì người Việt mới có cơ hội bảo tồn thành
công văn hóa dân tộc tại xứ người và gặt hái những
thành công to lớn trong kinh tế. Người Việt chưa hội
nhập vào môi trường sống nước Anh nên rất ít người
đi bầu, rất ít người quan tâm đến tình hình chính trị
xã hội của nước Anh - đây là biểu hiện rất kém của
nhận thức xã hội nơi người Việt. Người Việt tại Anh
rõ ràng vẫn chưa nhận thức ra vai trò quan trọng của bầu
cử dân chủ và ảnh hưởng của nó lên lợi ích của cộng
đồng mình.
Xin đưa ra một ví dụ thực tế: trong đợt
bầu cử dân biểu cấp thành phố vừa qua tại Manchester
có một dân biểu người Pakistan đã được trúng cử vào
ghế ủy viên trong ủy ban thành phố. Điểm đáng nói là
anh này không phải là công dân Anh mà là người mới
được cho phép tạm trú vô thời hạn tại Anh do nguyên nhân
tỵ nạn chính trị, tức là hoàn toàn không có passport Anh,
đáng lý không thể có quyền tham gia lãnh đạo trong ủy ban
thành phố do đó vụ này khá rùm beng. Tuy nhiên vì luật
bầu cử của Anh cho phép các công dân thuộc khối Common
Wealth (khối thịnh vượng chung) đang được tạm trú vô
thời hạn tại Anh cũng được quyền ứng cử cho nên anh
này nghiễm nhiên đắc cử hợp pháp mặc dù không phải
công dân Anh lại cũng không nói được tiếng Anh lúc bấy
giờ mà phải thông qua thông dịch viên.
Cần nói rõ hơn là
cộng đồng Pakistan tại Anh rất thành công về kinh tế và
có thế đứng rất vững về chính trị. Họ có nhiều dân
biểu cấp địa phương và thành phố do đó họ giành
được rất nhiều lợi ích, thu được ngân quỹ lớn để
phát triển trung tâm văn hóa của họ ở hầu hết mọi
thành phố của Anh (đặc biệt mạnh tại Birmingham). Họ sở
dĩ làm được như vậy là vì dân họ có nhận thức đúng
đắn tầm quan trọng của sinh hoạt chính trị tại Anh. Nếu
người Việt chúng ta biết tận dụng những điều kiện
có lợi như vậy để ổn định và phát triển cộng
đồng dân tộc thì thật tốt biết bao. Tóm lại người
Việt cần trưởng thành hơn trong nhận thức dân chủ và
trách nhiệm với xã hội nơi mình đang sống.
oOo
|