|
Contributed by: phuochung |
Views: 6.504
Nguyễn Việt
Hai mươi tám năm mất nước . Nhìn lại lịch sử , giờ
phút cuối cùng của miền Nam , trước Toà Đại Sứ Hoa Kỳ
trên đại lộ Thống Nhất , hàng nghìn người đô xô chen
lấn tìm mọi cách vào bên trong Toà Đại Sứ , hy vọng vài
chuyến bay cuối cùng của người Mỹ đưa họ rời khỏi VN .
Thế nhưng , hổn loạn đau thương lại tiếp tục đổ ập
lên người VN như định mệnh của đất nước . Mời các
bạn nhìn lại hình ảnh 30/4/75 ở Tòa Đại Sứ Mỹ , qua
phần lượt dịch của anh Nguyễn Việt Tự Do .
Cuộc di tản tệ hại ở Toà Đại Sứ Mỹ .
Nguyễn Việt Tự Do phỏng dịch
Lời dịch giả : Nhân kỷ niệm 28 năm ngày Quốc Hận 30
tháng 4, trước cao trào tranh đấu chống cộng dâng cao ở
hải ngoại phát đi từ Little Saigon lan ra khắp nơi trên
thế giới và tiếng nói can đảm phản tĩnh của các cựu
đảng viên CS cũng như yêu sách về nhân quyền của những
trí thức và tu sĩ ở quốc nội, chúng ta tin tưởng chắc
chắn rằng ngày cuối cùng của bạo quyền CS không còn bao
xa . Nhưng, tất cả người VN trong nước cũng như ngoài
nước phải nhớ rằng chính chúng ta mới là nhân tố
quyết định vận mệnh đất nước mình chứ không thể
trông cậy vào ai khác. Kinh nghiệm đau đớn của những
ngày cuối tháng 4 năm 75 cho thấy "đồng minh" thân thiết
nhất của chúng ta: người Mỹ, đã đạp chúng ta lại để
thoát lấy thân họ . Hai nhân chứng người Mỹ trong bài
phỏng dịch sau đây đã không khỏi ngậm ngùi khi kể lại
nhũng gì họ trông thấy trong cuộc di tản tệ hại tệ hại
của người Mỹ ở toà đại sứ của họ trong những ngày
cuối cùng của cuộc chiến ở VN .
Chiến dịch "Cơn gió thường lệ" .
Ngày 9-4-1975 người Mỹ bắt đầu thảo chi tiết các kế
hoạch di tản . Tùy viên quân sự Mỹ , đại tá Whale đưa ra
bốn khả năng : kế hoạch 1 và 2 là di tản dần dần bằng
đường hàng không , kế hoạch 3 là di tản đồng thời
bằng đường hàng không và đường biển và kế hoạch 4
là di tản bằng trực thăng vận ngay tại Saigon.
Các người Mỹ được căn dặn phải mở nghe thường trực
các đài phát thanh quân sự Mỹ và chờ nghe thông điệp
ngụy hóa như sau : "Mẹ muốn anh điện thoại về nhà " và
bản tin thời tiết : "Bây giờ là 40 độ và nhiệt độ
đang tăng lên", sau đó là bản "Giáng Sinh trắng " do Bing
Crosby hát . Loạt mật lệnh này được truyền đi 15 phút
một lần .
Lực lượng đăc nhiệm 76 của Hải Quân Mỹ cùng với các
hàng không mẫu hạm Han*censored* , Okinawa và Midway chờ đợi
ngoài khơi VN . Lực lượng này tập trung 81 trực thăng
được các máy bay của lực lượng đặc nhiệm 77 yễm
trợ . Chiến dịch "Cơn gió thường lệ" (Frequent Wind), tên
đặt cho kế hoạch 4 , bắt đầu lúc 11 giờ 08 phút ngày
29 tháng 4 . Cuộc di tản từ mái các tòa cao ốc dự định
chấm dứt vào khoảng 18 giờ 30 cùng ngày , nhưng ở tòa
đại sứ Mỹ , cuộc di tản đã kéo dài đến 4 giờ 30 sáng
ngày 30 tháng 4 . Chiến dịch này đã di tản được 1373
người Mỹ , 5595 người Việt và 85 công dân các nước
khác . Ngoài ra 41 máy bay của Không lực VNCH chở các phi
hành đoàn và gia đình của họ đến được các hàng không
mẫu hạm Mỹ .
Hỗn loạn ngay từ phút đầu .
Ken Moorefield là cố vấn đặc biệt của đại sứ Mỹ ở
Saigon . Anh ta đang làm việc ở sân bay Tân Sơn Nhứt khi
công cuộc di tản bắt đầu trở nên dồn dập từ ngày 20
tháng 4 . Anh kể lại rằng trong căn cứ quang cảnh đã trở
nên hỗn loạn . Anh nói :"Chúng tôi nhận được lệnh chỉ
di tản người Mỹ và gia đình của họ . Ban đầu tôi còn
khuyến khích các người Mỹ cưới vợ VN hay nhận con nuôi
VN để mang họ theo . Ngày đầu chỉ có khoảng ba hoặc bốn
trăm người VN xin di tản , nhưng không bao lâu con số lên
tới hàng mấy ngàn người . Nói chí tình , tôi vẫn giữ
ý định xoay sở thế nào để cứu được càng nhiều
người càng tốt."
Tình hình trở nên khó kiểm soát . Ở Tân Sơn Nhứt có
những quân nhân VNCH không thể ở lại một khi CS chiếm
được chính quyền . Nhiều màn xô xát giữa các quân
nhân và thường dân xảy ra khi họ giành nhau lên máy bay di
tản . Nhiều hoa tiêu VN tự quyết định số phận của mình
, họ bay đi không cần theo lệnh của ai . Hàng loạt trực
thăng như vậy đã đáp xuống các hàng không mẫu hạm Mỹ
bỏ neo ở biển Đông và khi boong tàu không còn chỗ chứa
người ta phải đẩy vứt trực thăng xuống biển .
Ngày 29 tháng 4 năm 1975 vào lúc 4 giờ sáng , quân CS Bắc
Việt bắt đầu pháo kích vào thủ đô Saigon . Tiếng nổ
đánh thức Moorefield dậy , anh quay lại phi trường . Anh
kể: "Khi tôi đến, phi trường đang bị pháo kích bằng
rốc-kết . Các trực thăng và phi cơ cố gắng cất cánh
để thoát cuộc pháo kích . Thủ đô Saigon chìm trong khói
lửa và quân CS đã bố trí các hỏa tiễn chung quanh Saigon
. Chúng tôi hiểu rằng mình chỉ còn vài giờ , thậm chí
vài phút để thoát thân." Khi hay tin phi trường bị tấn
công bắng rốc-kết đến Hoa Thịnh Đốn , một loạt các
phiên họp thượng đỉnh được triệu tập cấp tốc và
tổng thống Ford ra lệnh cho đại sứ Martin di tản hết
những người Mỹ còn kẹt lại ở Saigon .
Trực thăng cứu viện .
Khi Martin bật đèn xanh cho cuộc di tản cuối cùng , 81
chiếc trực thăng cất lên từ các tàu của đệ thất hạm
đội Mỹ đang đậu ngoài khơi VN và nhắm hướng phi
trường Tân Sơn Nhứt lúc đó đang bị quân đặc công CS
pháo kích từng chập . Cuộc pháo kích đã ngăn cản các
phi cơ hạ cánh nên sự xuất hiện của các trực thăng gây
phấn khởi cho mọi người . Cho tới 19 giờ 30, nhờ các
chuyến bay đi và bay về không ngừng đến các hàng không
mẫu hạm mà các trực thăng di tản được gần hết mọi
người . Giờ chỉ còn lo di tản toà đại sứ Mỹ . Moorefield
vì bận kiếm gom những "con vịt đẹt" chậm chân nên đến
tòa đại sứ Mỹ lúc đã xế chiều . Quanh anh hàng ngàn
người VN đang cố gắng một cách tuyệt vọng để xâm
nhập vào bên trong tòa đại sứ . Anh kể lại: "Cuối cùng
tôi mở được một lối đi xuyên qua đám đông và tới
trước lưới rào . Một anh Thủy Quân Lục Chiến đứng
gác thấy tôi . Anh ta mở cổng cho tôi vào . Tôi để cả
buổi chiều và đầu hôm để tìm xem mình có thể làm
được gì và tôi đã giúp được nhiều người leo ngõ
sau để vào tòa đại sứ . Cuộc di tản bằng trực thăng
đang tiếp diễn."
Nhiếp ảnh viên của hãng thông tấn AP , Neal Ulevich cũng
kẹt trong đám đông đang xô đẩy nhau trước cỗng tòa
đại sứ lúc khởi đầu cuộc di tản bằng trực thăng .
Anh nói: "Chúng tôi biết rằng các Thủy Quân Lục Chiến sẽ
đưa chúng tôi vào , nhưng phải làm sao tiến đến sát
cỗng mới được . Hàng mấy ngàn người VN đang chờ
trước tường tòa đại sứ với hy vọng có thể leo vào
trong để nhảy lên trực thăng . Các Thủy Quân Lục Chiến
đẩy họ lui lại để tòa đại sứ không bị tràn ngập .
Các anh nầy chỉ cho người Tây phương và vài viên chức
Cộng Hòa vào trong . Nhiều người VN bắt đầu vượt qua
những vòng thép gai ở trên đầu tường như những
người lính xung phong vào tuyến địch . Một người đàn
ông bị vướng chân lại và té xuống . Anh ta bị treo lơ
lửng , đầu trút xuống , chân bị gai thép cào rách nát .
Các anhThủy Quân Lục Chiến trông thấy chúng tôi . Nhóm
chúng tôi tiến lại sát tường hơn . Sự xô đẩy càng
dữ dội . Một cô gái trẻ khoảng 18 tuổi , lai Mỹ ôm cổ
tôi và kêu lên tuyệt vọng :"Nếu tôi bị bỏ lại chắc tôi
chết mất."
Bên trong tòa đại sứ Mỹ .
Nhiều bà mẹ nâng cao các cháu bé hy vọng Thủy Quân Lục
Chiến trông thấy sẽ cho họ vào . Các Thủy Quân Lục Chiến
dùng chân đạp những người VN trở lui và túm lấy cổ
áo những người Tây phương để kéo họ lên . Một khi
đã vào được bên trong tòa đại sứ rồi thì mọi sự
đều dễ dàng . Có một chút gì hỗn độn ngự trị ở
đây , nhưng một người đàn ông trầm tĩnh , thắt lưng
vắt một khẩu súng colt dẫn chúng tôi vào sân trong , ở
đó các Thủy Quân Lục Chiến trong quân phục tác chiến
đang canh gác các bức tường. Ông ta dẫn chúng tôi vào
trong tòa cao ốc mà mái được dùng làm bãi đáp trực
thăng . Trong khi chờ đợi ở hành lang , chúng tôi trông
thấy nhiều người dùng búa phá hủy các máy đánh mật
mã . Giấy tờ vất la liệt trên mặt đất nhưng các văn
phòng đều trống rỗng . Khi nghe tiếng gào thét của trực
thăng đang đáp xuống mái của tòa đại sứ chúng tôi chạy
lên cầu thang . Lúc chúng tôi lên tới nơi thì chiếc
trực thăng CH-46 của Hải Quân đang chờ , hai chong chóng
quay thành những vòng tròn lớn trong mưa bụi . Chúng tôi
cất cánh ngay tức khắc , vầng ánh sáng của Saigon càng
lúc càng mờ xa dần .
Chỉ di tản người Mỹ thôi .
Bốn giờ sáng ngày 30 tháng 4 , Hoa Thịnh Đốn ra nghiêm
lệnh chỉ được di tản nhân viên người Mỹ thôi . Khi
chiếc trực thăng kế tiếp đáp xuống , Moorefield hộ
tống đại sứ Mỹ lên tàu . Vẫn còn khoảng từ 300 đến
400 người VN ở trước tòa đại sứ Mỹ . Moofield nhắc
lại những giây phút cuối cùng trước khi anh lên tàu :
"Chiếc trực thăng kế tiếp đáp xuống , tôi cho những
người Mỹ còn chờ đợi cuối cùng lên tàu . Giờ đây
không còn ai nữa . Lúc tôi tự nhủ rằng nhiệm vụ của
tôi đã hết . Không còn gì để làm . Tôi leo lên trực
thăng và bay đi ." Khoảng 40 phút sau , Moofield an toàn ở
trên một hàng không mẫu hạm Mỹ . Anh là một trong số
những người may mắn thoát được và có thể nói lên
lời chào giả từ một cuộc chiến mà họ không thắng
được và một dân tộc mà họ không bao giờ hiểu được
. Cùng ngày đó , những người VN còn kẹt lại bắt đầu
một cuộc sống đen tối dưới bạo quyền CS .
Theo tài liệu: "Nam, l'histoire vécue de la guerre du Vietnam,
1965-1975" của nhà Atlas, Paris .
Nguyễn Việt Tự Do phỏng dịch
|