|
Contributed by: phuochung |
Views: 1.812
Đỗ Thành
Tôi chọn 5 giờ chiều là thời gian ra công viên tốt
nhất. Thường thì giờ đó ít người có mặt. Người đi
làm vừa ra sở chắc là còn vội lo về nhà tắm rửa,
nghỉ ngơi, ai phải vạ đem nỗi nhọc mệt và thân mình
nhớp nháp sau 8 giờ làm việc để ra ngồi cái chốn này
làm gì.
Có chăng chỉ còn lại một vài bà mẹ đẩy con nhỏ đi loanh
quanh trước khi về cho chúng ăn. Mà với cái lạnh lẽo
cuối năm thì chắc cũng chẳng có mấy ai léo hánh đến.
Chỉ riêng tôi vì chưng năm hết ngày tận chợt thấy nhớ
nhà thì ra đây nghiền ngẫm cho đỡ buồn. Cho nên trời
lạnh không làm cho tôi thấy khó chịu.
Tôi ngồi vào ghế với cái lưng ghép bằng những nan gỗ
bôi nước véc ni lỗ chỗ. Trời lạnh đến thớ cây cũng
buốt, cái buốt nó len vào người như có ai cù cù vào
thấy tái tệ Năm nay trời rét sớm, gió chẳng bao nhiêu
mà như có hàng vạn mũi kim đâm vào thịt da mình. Bàn tay
tôi run run, da nhăn nhíu như một cành cây già khô nẻ. Tôi
cố giữ cho mình khỏi run mà vẫn thấy không xong. Mấy
bận móc túi cố lấy ra bao thuốc mà lập cập không sao
rút ra được. Tôi loay hoay như chị gà mắc đẻ, lăng xăng
lít xít như con bọ cạp bị người ta chặn mất lối đị
Chợt nghe cô bé hỏi tôi: chú còn thuốc cho cháu xin một
điếu.
Tôi ngước lên, con nhỏ đứng trước mặt coi thiệt bạo.
Tóc cắt ngắn ngủn, để lòa xòa, một vài khoảng, lại
nhuộm vàng, nhuộm đỏ trông như cô ca sĩ Đại Hàn trên
bìa một đĩa CD tôi thấy bán ở cửa hiệu. Tai con nhỏ
đeo hai cái vòng tổ bố và nặng, kéo trì cái dái tai
xuống như muốn dứt đứt ra. Con nhỏ mặc cái áo ngắn
quá, hở cả một khoảng bụng, với cái rún trông như có ai
ấn một cái nút chai vào. Từ cái đám da bụng đó, tôi
còn thoáng gặp vết xâm hai cành hồng nằm hai bên rún.
Trời lạnh vậy mà con nhỏ mặc độc có cái quần jean cũn
cỡn, hai ống như được cắt ra từ một cái quần dài
nên lởm chởm, lưa tưa bên cao bên thấp, lưng lại chẳng
có dây nịt. Con nhỏ đi đôi giầy cao cổ lên gần tới
gối, một chiếc hose màu hồng lâu ngày không giặt nên
trổ màu đen xỉn khó coi. Con nhỏ đúng là tuýp ngổ ngáo
bụi đời.
Thấy tôi chưa trả lời, con nhỏ nhắc lại: cháu hỏi xin
điếu thuốc, chú có cho không mà nhìn cháu dữ vậy.
Tôi nói với nó: chú cũng đang thèm mà tay lóng cóng móc
hoài không lấy ra được.
Con bé tỉnh bơ trả miếng tôi: chú để đó cháu giúp cho.
Rồi chẳng đợi tôi tỏ ý có thuận hay không, con nhỏ cho
tay vào túi quần tôi lục lia lịa. Tôi nhột quá, thân mình
giựt liên hồi như người mắc kinh phong. Con nhỏ cười
khục khục: cha nội giả bộ hoài, làm như chưa hề biết
mùi gái là gì, bày đặt nhột nhạt.
Tôi giận mà cũng thấy vui vui. Con nhỏ này thiệt dạn dĩ.
Tôi không còn e dè nữa, nghiêng hẳn một bên người lên
cho con bé dễ lục túi lấy bao thuốc ra. Những ngón tay con
nhỏ như những cái râu con bạch tuộc, lướt một tí lên
trên, xoa một tí phía dưới, tôi nhột nhạt vặn vẹo
mình. Thế rồi con nhỏ cũng lấy được bao thuốc ra, rút
một điếu, gõ gõ vào bao vẻ sành sỏi. Nó lại rút thêm
một điếu nữa đưa cho tôi và hỏi: chú có diêm? Tôi
gật đầu, bật máy lửa cho cả hai mồi thuốc. Con bé hít
hai ba hơi dài, rồi thở khói ra, un un như đầu máy xe
lửa.
Tôi hỏi con nhỏ: cháu hút thuốc từ khi nào mà rành quá
vậy.
Con nhỏ không trả lời thẳng vào câu nói mà vòng vo mãi
ở đâu: nói ra dài dòng lắm chú, nhưng nhiều khi tưởng
khói thuốc đốt được nỗi sầu đời mà trái lại còn
làm cho nỗi sầu chín thêm hơn. Tôi chú ý đến chữ chín
con bé dùng. Trời đất, mới tí tuổi đầu mà coi bộ
từng trải dữ. Tôi tò mò nhìn sâu hơn vào mắt con bé.
nhỏ lấm lét quay đi. Tôi tấn công luôn: bồ đá hay đá
bồ mà bất cần đời vậy bé.
Lần này thì con nhỏ cười dữ hơn, ngửa mặt hẳn lên
trời mà cười. Cả mình nó rung rung như bị gió lắc, tôi
chỉ sợ nó ngả người quá đà sẽ bị ngã. Nhưng không, nó
vẫn tỉnh queo: cứ gì bị bồ đá hay đá bồ mới thấy
sầu đâu chú. Con người là ngọn cỏ, gió thoáng qua cũng
đủ ngả nghiêng đời, phương chi...
Con nhỏ bỏ lửng vì cơn ho kéo đến dồn dập. Nước
mắt, nước mũi nó trào ra, nó đưa bàn tay còn kẹp điếu
thuốc lên quẹt đôi mắt. Tôi bảo nó: thủng thẳng nói,
đừng vội vàng bị sặc.
Lại thêm một lần con nhỏ đi vòng vo: thủng thẳng cũng
chẳng giữ được gì mà vội vàng thì gì cũng chẳng
giữ được. Tôi trố mắt không hiểu con bé nói gì nữa.
Đột nhiên tôi thấy có cảm tình với nó. Tôi hỏi thêm:
ăn uống gì chưa, nếu không chiều nay đi ăn với chú. Nó
nhận lời liền.
* * *
Cái quán nằm ở góc đường, bốn mặt đều gắn kính
trong suốt, ngồi từ bên trong có thể nhìn ra bên ngoài.
Công viên ở về phía bên phải, cửa hàng bán nữ trang
nằm bên trái. Khi chúng tôi bước vào, có vài người
ngước mặt nhìn lên. Trong ánh mắt soi mói của họ, tôi
biết họ đang hình dung điều gì trong đầu. Con nhỏ tỉnh
bơ, ghé sát đầu vào tôi nói nhỏ: thằng cha kia coi bộ
tò mò muốn tìm hiểu xem cháu có phải là bồ của chú
không? Tôi gật gật đầu và ngó về cái ông đang nhìn
chúng tôi khẽ nháy nháy mắt như xác nhận lời đồng
lõa. Ông ta vội quay đi.
Cô waitress đưa cái menu ra và cầm viết chăm chăm đứng
đợi. Cô bé gọi một món gì đó và hỏi: chú có đem đủ
tiền theo không? Tôi bảo: đừng lo, cháu cứ tự nhiên. Con
nhỏ cười thỏa mãn. Trong khi chờ đợi, con nhỏ đổ mate
vào ly cà phê của nó và tôi, lấy thìa của nó khoắng
loong coong vài cái, rồi trịnh trọng đưa ly lên mời tôi:
à votre santé, monsieur. Tôi cũng đưa ly lên ngang mày chúc
lại: you, too. Cả hai uống một hơi cạn cái chất nâu nâu
đầy kích thích đó.
Vừa ăn, tôi vừa hỏi chuyện cô bé: thế cháu bắt đầu
cuộc sống này từ bao giờ. Con nhỏ thông minh thiệt, nó
nắm ngay được cái ngắc ngứ của tôi: thì chú nói mẹ
nó ra cháu sống bụi đời từ lúc nào có hơn không. Việc
gì chú phải ké né, cháu đã thuận đi ăn với chú thì
còn dè dặt gì nữa chớ.
Tôi rơi hết từ chưng hửng này sang chưng hửng khác. Con
nhỏ xem ra cái gì cũng rành, hèn chi sớm khổ, sớm chín.
Tôi nhìn sững vào đôi mắt có đuôi của con nhỏ mà ngậm
tăm. Con nhỏ hơi lảng quay đi, do dự một chút, rồi ngang
ngạnh đối hẳn mặt nhìn lại vẻ đanh đá: chú tìm thấy
gì ở trong đó?
Tôi bỗng thấy mình lãng mạn: chú vừa thấy có anh
Trương Chi thả thuyền trong mắt cháu. Nhưng thuyền trôi
theo dòng nước với mặt trời lặn ở phương đông. Con
nhỏ níu lấy tay tôi: thiệt không chú, cháu cũng thấy như
vậy nơi mắt chú, nhưng là bóng Mỵ Nương gục mặt trong
chén trà. Mặt trời cũng đang từ từ chìm vào phương
đông dần tối. Cả hai không nói gì thêm, mà nước mắt
trào ra. Cô bé đẩy đĩa thức ăn đang ăn dở ra mà than:
ớt cay quá, chảy nước mắt. Tôi ngoắc cô waitress gọi
thêm hai ly cà phệ
Đèn bật sáng đồng loạt. Vỉa hè có bóng những người
chạy vội vàng. Gió thổi những chiếc lá tung bay khắp
chốn. Bên công viên mọi người cũng nhốn nháo đứng
lên. Những sợi mưa bắt đầu đổ xuống. Tôi bắt đầu
sốt ruột. Buổi chiều không dưng mất hẳn vẻ vui.
Chiếc paramedics hú còi chạy nhanh tốc độ. Những con phố
lướt qua trong sợi mưa mau. Người sản phụ trẻ nửa mê
nửa tỉnh, bình saline lủng lẳng trên tay anh nhân viên,
đung đưa theo nhịp xe chạy. Những bóng đen lướt nhẹ trên
đầu, ở đó những con mắt mở to như nguyền rủa. Xe vào
một mái che dừng lại, người ta hấp tấp đưa sản phụ
vào phòng cứu cấp. Chập chờn, chập chờn rồi hết.
Chừng tỉnh ra đầu nặng như chì. Cô y tá buông một lời
sorry gọn lỏn. Nàng đã hiểu, thôi thì thua keo này ta bày
keo khác. Nhưng bác sĩ nắm lấy tay cô bóp chặt một
lần. Đó giống như chữ ký đóng khung vào một tờ di
chúc không trọn vẹn. Người sản phụ từ nay vẫn là đàn
bà nhưng không còn sinh được nữa. Những giọt lệ rơi
như trời trút nước cơn mưa.
Con thuyền trôi theo mặt trời đang lặn. Anh Trương Chi
chống sào như chọc thủng tim mình. Bóng lâu đài như một
vệt dầu loang, Mỵ Nương nhoài người ra để cố tìm
người ấy. Tiếng hát bị tắc nghẹn, người lái thuyền
muốn cất lên lời cuối cùng, nhưng cổ họng bị nghẽn.
Nước mắt trào ra theo mưa gió ngoài trời. Từ đó mặt
trời không còn lặn ở phương tây.
Cháu thấy đúng như vậy trong mắt chú. Cái thân này
không tiếc, tiếc chi cơn sặc sụa mà phải dè chừng. Cháu
buông thả cuộc đời như vô định, đêm lại ngày, rồi
năm tháng dần qua.
Tôi gối đầu lên cánh tay mình. Nghe đau nhức mà không
màng trở mình cho dễ chịu. Con nhỏ vẫn nằm trên ngực
tôi, máu bị chặn, khó luân lưu ở phía đó nên nghe như
nghẹn thở. Con nhỏ sụt sịt liên hồi, tưởng như lời
thở dài bất tận. Đêm im ắng quá, đêm mung lung như bãi
tha ma.
*
Hai chú cháu nằm nói lăng nhăng như thế, rồi trời sáng
lúc nào không rõ. Khi cái ánh sáng nhờ nhờ bắt đầu
lộ ra đuổi xua màn tối mất đi, con bé mới bảo tôi:
vậy là hai chú cháu vừa qua một nuit blanche. Tôi tiếp
lời con nhỏ: giống như một white Christmas mà chú cháu
mình vừa trải.
Tôi hối cô nhỏ đi làm vệ sinh. Con bé dùng dằng không
muốn nghe. Tôi phải năn nỉ: ngoan đi rồi có dịp ghé lại,
chú cháu mình tâm sự. Con nhỏ gục gặc cái đầu, mái tóc
đung đưa như cái chổi nilon bị người ta cầm lắc. Tôi
trỗi dậy đi pha cà phê, con nhỏ dặn theo: sáng nay chú
cứ để pure noire cho cháu. Như vậy sẽ thấy cuộc đời
đậm hơn. Tôi rùng mình chịu thua suy nghĩ của em.
Đường phố rét quá. Những giọt sương vẫn còn rơi lộp
độp từ trên các cành xuống. Các cửa hàng vẫn còn
đóng cửa. Anh homeless nào đó đang đẩy cái shopping cart
đi tìm lục lon, chai nơi các thùng rác. Trông thấy cô bé
và tôi, ông ta chào và nói giỡn: how about your love last
night, babỵ Cô bé nhổ cái phẹt xuống đất quặc miệng:
f... you, bo shit. Anh homeless cười sặc sặc bỏ đi.
Tôi đưa bé ra ga. Sân ga vắng vẻ. Con đường sắt nằm
câm nín một mình. Cô bé rùng mình kêu lạnh. Tôi bảo bé
dựa vào tôi cho ấm. Hai chú cháu ngồi trên cái ghế gỗ
lạnh tăm. Chờ mãi con tàu vẫn không thấy đến. Cô nhỏ
bảo: thôi quay về, chú, chẳng thèm chờ.
Hai người đi trở lại con đường. Buổi sáng rụng rơi
theo từng góc phố. Chúng tôi đi về phía mặt trời mọc.
Cô bé đọc tên đường: 34th Street West. Tôi lắc lắc cái
đầu như muốn giũ bỏ hạt sương đọng đâu đâu...
Tôi gặp cô nhỏ tình cờ chỉ một lần kỳ đó. Tôi cũng
chẳng nhớ rồi làm sao cô nhỏ lại bỏ đi. Có điều
những buổi chiều về sau tôi lừng khừng không muốn ghé
lại chỗ công viên. Tôi sợ phải ngồi lại cái ghế một
mình để chờ, chờ hoài hoài. Có lúc tôi cũng bắt đầu
thấy cái sầu chín dần trong người. Ôi, con chim bay đi,
có khi nào chim nghĩ ngày quay lại.
Tôi vẫn sống một mình. Những buổi sáng thức dậy tự
pha cho mình một cốc noire, vứt bỏ hết những cái mate
để giữ cho màu cà phê thêm đậm. Uống vào cho thấy
mình lửng lửng lơ lợ Để được làm anh Trương Chi
chèo đò trên sông nước. Có mong lần nào Mỵ Nương
dướn mình ra tìm lại bóng ngày xưa...
Bỗng dưng tôi hát lại nho nhỏ câu ca ngày xưa em vẫn hát
"ngoài hiên mưa rơi trên bao cung đàn, còn nghe mưa rơi
nức nở và than, cùng với tiếng gió.... ai có buồn
không? (Văn Cao).
Tôi đưa bàn tay có những ngón sù sì lên đối mắt mình
mà hỏi: ừ, em, em có buồn không? Chẳng có tiếng người
nào đáp lại. Mặt trời đang lững thững lặn cuối con
đường 34 West....
oOo
|