|
Contributed by: phuochung |
Views: 11.168
Nguyên Hạnh
Đã quá lâu chúng tôi không đi xe hơi đường xa, xe
Molotova này do tài xế công an CS lái thả giàn, mặc cho
chúng tôi ngồi sau thùng xe lắc lư nghiêng ngả, nhất là
khi xe rẽ vào đường rừng vừa dốc vừa nhiều ổ gà,
quanh co, khúc khuỷu, xe chạy như lăn lộn, ngoằn ngoèo làm
cho chúng tôi ngất ngư, choáng váng.
Xe dừng lại khoảng giữa trưa trong một khoảng sân rộng,
hai tên công an đàng trước nhảy ra gọi chúng tôi xuống
xe, chuyền nhau những giỏ xách xuống theo. Trời nắng
gắt, chúng tôi tìm bóng mát trước một gian nhà lợp
tranh dài và cao, ngồi bệt xuống đất, dựa vào nền
nhà, trong lúc chờ đợi tên công an trưởng xa chạy đi
đâu đó, có lẽ đi báo cho văn phòng trưởng trại biết
chúng tôi đã đến.
Đang đưa mắt nhìn quang cảnh chung quanh, một bầu trời
rộng lớn bao trùm một doanh trại xa lạ, có nhiều dãy nhà
tranh ngang dọc, phên là những thân tre đóng sát vào nhau,
bỗng nghe trong nhà có những tiếng gọi khẽ tên mỗi chúng
tôi. Giật mình xoay vào nhà chúng tôi thấy qua các khe hở
lấp lánh những ánh mắt nhìn ra, không thấy được toàn
mặt nên không biết là những ai trong đó. Hình như họ
đang giới thiệu chúng tôi với nhau.
Một toán công an theo nhau xuống nhận chúng tôi. Bọn công
an gay gắt và hỗn xược hơn bên bộ đội. Việc đầu
tiên là điểm danh, sau đó là lục soát "hành lý" cá nhân
chúng tôi đem theo.
- Các chị bày đồ đạc ra để khám xét!
- Ai cho các chị dùng dao găm? Các chị đem theo để làm gì
đây?
- Đó là những con dao rỉ sét chúng tôi lượm được ở
hố rác các trại cũ dùng để làm cỏ.
- Không được! Ở đây cấm dùng. Để riêng những đồ
bằng nhôm, sắt, tôn, thép ra một bên.
Chúng tôi nhìn một cách tiếc rẻ những đồ đạc bị tịch
thu, những đồ đạc nghèo nàn thân thuộc đã theo chúng
tôi hơn ba năm qua, đã giúp chúng tôi rất nhiều trong lao
động ở năm trại trước.
- Các chị nào có dao, kéo, đồng hồ tự giác bỏ ra hết
đây, khi nào chuyển trại chúng tôi sẽ trả lại.
Chúng tôi nghe mà rụng rời, thất vọng. Tại sao lại
"chuyển trại" nữa mà không nói là "khi nào về"?
Mới đến đây, thật là thân gái dặm trường, chẳng
biết những gì sẽ chờ đợi chúng tôi, sẽ xảy đến ở
nơi khỉ ho cò gáy này...
Lại những câu đón tiếp khô khan, dằn mặt thường lệ:
- Các chị đến đây phải tuyệt đối tuân theo nội quy
trại, lao động tích cực, không được có những hành
động chống đối, trốn trại sẽ có những biện pháp
cứng rắn đối với các chị, v.v... và v.v...
Có tiếng mở khóa và tiếng dây xích rổn rảng ở đầu
nhà. Họ chỉ cho chúng tôi đến đàng kia để vào nhà
bằng một khung cửa hẹp. Trong nhà có hai tầng sạp toàn
bằng tre, một lớp chúng tôi nằm ở sàn trên, một lớp
nằm ở dưới. Rất đông người, trong số đó, toán nữ
sĩ quan Cảnh Sát VNCH đi trước đều ở đây, gặp lại
nhau rất mừng rỡ, lăng xăng lo lắng cho chúng tôi. Các
chị sắp chỗ cho chúng tôi để đồ đạc sắp ở đầu
nằm và treo lủng lẳng trước mặt móc vào phía dưới
của sạp trên. Tôi thiếp đi một lúc lâu, khi tỉnh dậy,
tôi mơ màng nghe chung quanh nói chuyện lao xao:
- Chị ấy rất yếu, mỗi lần chuyển trại phải di chuyển
bằng xe là chị đều bị ngất xỉu.
- Khuấy cho chị ấy một ly nước chanh đi!
Trên đời có những chuyện rất nhỏ, như ly nước chanh
chẳng hạn, mà chúng ta nhớ suốt đời, vì đó là một
niềm an ủi thân thương trong những ngày hoạn nạn...
Tôi ngồi dậy cùng với các chị, kể cho nhau nghe về trại
cũ, trại mới. Bây giờ mới biết là mình đã được
chuyển đến một trại giam có phiên hiệu Z30D cạnh ngọn
núi Mây Tào thuộc địa phận Hàm Tân.
Trong nhà này chúng tôi còn ở chung với nhiều chị thuộc
thành phần khác, những chị nữ dân biểu, công chức cao
cấp của VNCH, các chị vượt biên bị bắt, các chị mang
tội phản động, có hành động chống đối, âm mưu lật
đổ "Chính Quyền Cách Mạng," và cả các nữ cán bộ,
đảng viên CS bị khép tội bội phản hoặc thâm lạm của
công... Các chị em phản động là những phụ nữ từng làm
những việc rất có lý tưởng, thường tiếp tế vào
rừng cho anh em kháng chiến sau 1975, mở quán cà phê chiêu
gọi thanh niên tham gia hoạt động trong các mật khu.
Về
các chị em cán bộ CS thì thật là buồn cười. Họ đã
từng là các mẹ, các chị của "chiến sĩ CS," nuôi ăn, che
giấu, làm giao liên, trà trộn trong dân, nằm vùng ở thôn
quê, ở thành thị. Trước năm 1975 bị VNCH bắt, túng quá
phải khai sự thật, chỉ điểm, làm cho các tên CS bị lùng
bắt. Nay "giải phóng" thành công, các con, các em biết
được nên bắt các mẹ các chị vào tù lãnh án 10 năm, 15
năm.
Sau 1975, có chị được CS chiếu cố, phân công, cho lên xe
Jeep VNCH để lại, oai phong lẫm liệt đến tiếp thu các
quận, các tiểu khu, nào ngờ khi giở các hồ sơ còn lưu
lại của chế độ cũ, thấy những tờ giấy cam kết do
các chị ký tên, chứng tỏ các chị đã được chiêu hồi
và hứa hẹn sẽ làm việc cho cả hai phía để cung cấp tin
tức của CS, thế là các chị lãnh án vào ở chung với
chúng tôi. Bây giờ họ đã mở mắt ra để thấy rõ thế
nào là CS nên rất quý mến chúng tôi.
Ba năm trước đây, chúng tôi do bộ đội CS quản lý, nhà
giam trống trải vì cửa bị gỡ hết, tuy gió lùa, mưa tạt,
nhưng chúng tôi được đi lui đi tới trong khuôn viên trại
thoải mái hơn, tuy chung quanh trại đều có vòng đai kẽm gai
rất kiên cố.
Nay, lần đầu tiên ở trong nhà tù có cửa khóa, thế là
kể từ đây chúng tôi chính thức ở trong chế độ giam
cầm của công an CS, tù đày thật sự. Vậy mà sau đó,
đến kỳ cho viết thư về nhà, tôi có câu: "Đã mấy
tháng nay rồi không nhìn thấy trăng sao, mặc dầu bị tù
túng nhưng vẫn cố gắng lao động tốt để được mau
về.". Thư đó đã bị giữ lại, và tôi bị gọi lên Ban Chỉ
Huy nghe xài xể:
- Nhà Nước nuôi các chị như vậy mà các chị gọi là ở
tù à? Giữ các chị để các chị học tập trở thành con
người tốt, con người mới Xã Hội Chũ Nghĩa để sống
cho hợp với nếp sống văn minh, văn hóa mới mà chị cho
là ở tù. Cúp thư kỳ này!"
Tất cả ở Z30D này đều quá mới lạ một cách hãi hùng
đối với chúng tôi.
Trong trại không có nước, không có giếng, không có bể
nước. Tắm giặt đều ở các khu suối thật xa sau giờ
lao động trên đường về. Vì vậy, muốn có nước dùng
để rửa mặt đánh răng, vệ sinh, chúng tôi phải đi lao
động mỗi ngày, xách theo xô để lấy nước về mà
dùng. Những ai bệnh hoạn không đi ra ngoài được, mấy
chị em khác về chia xẻ cho một phần nhỏ nước. Chúng tôi
có một cách tắm ở nhà rất ư là hà tiện, dùng một
cái ly thật nhỏ để dội từng giọt.
Số nữ tù nhân "chính trị" chúng tôi ở đây có 64
người chia làm hai đội để sinh hoạt và lao động. Mỗi
sáng, đến giờ kẻng đánh, hai đội nữ sắp hàng hai ra
bãi ngồi xổm xuống để đội trưởng điểm danh, báo
cáo số hiện diện, số người bệnh, rồi nghe gọi tên
đội để lần lượt nối đuôi nhau ra khỏi cổng trại,
chia đi các phía rừng để lao động.
Bãi tập hợp rộng bao la, anh em tù từ tứ phía đến
hội tụ cả hàng ngàn người. Từ trên một chòi canh cao,
một tên cán bộ đứng gọi loa tên từng đội. Gió lồng
lộng thổi. Cảnh tượng thật bi hùng. Cả một lực
lượng đáng kể tụ họp đây kia, trong chốn đọa đày lao
khổ này! Nhìn các đội nam thất thểu đi ra cổng, từng
hàng đôi rách rưới, áo quần vá chằng và đụp, người
đi những đôi dép mòn, kẻ chân không, đội nón rách
bươm, hoặc nón vải bạc thếch, hoặc đầu trần, chúng
tôi liên tưởng đến các "Cái Bang"!... Những con người
đó trước đây đã từng là các cấp chỉ huy ưu tú, các
chiến sĩ từng xông pha chiến trận thật anh dũng hào
hùng... Họ đã dâng hiến tuổi thanh xuân cho tổ quốc, cho
quê hương, để đồng bào được sống yên lành trong tự
do, no ấm.
Có những người tuổi đã cao, tóc đã bạc muối tiêu,
thân thể gầy còm đi thất thểu trong các toán, đôi mắt
không còn nét tinh anh!
Về phía chúng tôi, nào có hơn gì! Chắc chắn các anh
nhìn chúng tôi cũng có những cảm nghĩ tương tự...
Từ bãi tập họp ra đến bãi lao động phải đi vào rừng
sâu, cách nhà giam vài ba cây số. Chúng tôi lại cuốc
đất, làm cỏ, đánh vồng trồng khoai, bắp, đậu, mồ
hôi nhễ nhại. Chúng tôi lao động giáp ranh với đội nam,
do đó lén nghe thì thầm nhiều tin tức mới lạ.
Đặc biệt nhất với chúng tôi là phải tắm suối. Sau
giờ lao động, dọn dẹp cuốc xẻng cất vào "nhà lô" để
trở về, chúng tôi được dẫn đến một bờ suối để
tắm. Đi kèm chúng tôi lúc nào cũng có một nữ quản giáo
và một nam cán bộ võ trang. Đến suối, tên võ trang
đứng xa hơn, nữ quản giáo đứng trên bờ nhìn xuống
chúng tôi để canh giữ. Chúng tôi không được bơi ra xa
vì bên kia bờ suối là một gò đất có nhiều bụi cây
rậm mà trước đây đã có hai cô trốn trại bơi qua đó,
băng vào rừng, nhưng sau đó bị bắt lại.
Lần đầu tiên, cảnh chúng tôi tắm suối thật kinh hãi,
không thể tưởng tượng nổi có ngày phải như thế! Toán
chị em đã về đây từ trước nhanh nhẹn cởi quần áo
để trên bờ đá, trần truồng nhảy xuống thật tự
nhiên. Chúng tôi khiếp sợ! Làm sao như vậy được?! Khó
quá! Chúng tôi để nguyên quần áo đi xuống nước. Thấy
chúng tôi ngần ngại, các chị kêu lên:
- Cởi đại ra đi! Không kịp đâu! Chỉ có mười lăm phút
vừa tắm vừa giặt. Lần đầu tụi em cũng như mấy chị,
nhưng sau quen đi, không thể làm khác được.
Trời cao trong xanh, những làn mây chiều nhẹ trôi. Suối
nước rất đẹp. Có những phiến đá để áo quần. Chúng
tôi lúng túng. Thật xấu hổ không chịu được! Phụ nữ
VN xưa nay vốn kín đáo, e ấp, thẹn thùng. Thẹn với cả
trời, đất, cỏ, cây!...
- Các chị kia nhanh lên, hết giờ rồi, đi về!
Cởi dần ra dưới nước... Ngày đầu tiên tắm và giặt
đều không sạch vì chậm chạp quá. Ngày thứ hai thôi
đành cởi áo trước để đi xuống nước vậy, nhưng
cũng không kịp. Và ngày thứ ba trở đi phải đánh liều,
hễ đến suối là phải lo cởi gấp hết, nhảy ùa xuống,
vừa tắm vừa giặt gấp rút mới kịp giờ.
Chúng tôi có cảm tưởng như một bầy tiên nữ từ trên
trời xuống trần gian bị lấy thu mất đôi cánh, như trong
thời tiền sử... Thật đáng thương, thật tủi nhục không
thể nào chấp nhận được! Càng tệ hại hơn, có đôi khi
tắm chưa xong, chợt nhìn lên bờ cao, thấy thấp thoáng
người đầu tiên của đám tù nam trên đường về sắp
tới.
- Nam, nam! Các chị em la lên.
Thế là nhanh như cắt, chúng tôi nhảy lên bờ vơ vội áo
quần để mặc đi về, mặt ai nấy đỏ như gấc.
Đã xong đâu! Trên đường về, đi ngang qua chiếc cầu
tre, từ xa đã thấy một toán nam đang tắm dưới cầu,
thế là chúng tôi phải ngẩng mặt lên nhìn trời mà đi..
Ôi! Chúng tôi đã đi lui về thời kỳ ăn lông ở lỗ...
Họ đã đối xử với chúng tôi như thế!
Có lần nữ quản giáo bệnh nghỉ, chỉ có tên võ trang đưa
đi để canh gác chúng tôi lao động. Khi về đến suối
để tắm, tên kia cứ đứng trên bờ cao trân trân nhìn
xuống. Làm sao chúng tôi tắm được!
- Anh đi ra xa, đứng vậy làm sao chúng tôi tắm!
- Không! Các chị tắm nhanh lên!
- Thôi chúng tôi không tắm nữa, đi về!
- Có gì đâu mà không tắm? Ngày bữa gì!
- Nhất định chúng tôi không tắm.
- Thế nhỡ các chị trốn đi thì sao?
- Bảo đảm chúng tôi không trốn. Biết đường nào mà
trốn?
- Không tin được!
- Đi về! Nhất định phải đi về thôi!
Chúng tôi hăng hái toan bước lên bờ đường. Tên kia
nhượng bộ:
- Thôi được rồi, tôi nhìn qua phía kia. Các chị xuống
tắm đi!
Tên công an võ trang ngồi xổm xuống nhìn ra phía khác.
Nhỡ anh ta quay lại thì sao?!
Đành phải xuống tắm thật nhanh mà mắt cứ phải coi
chừng tên kia quay lại.
Những công việc lao động cực nhọc đến đâu, chúng tôi
cũng ráng chịu được, cũng không làm chúng tôi đau khổ,
bị chà đạp phẩm giá bằng cách phải đi tắm suối ở
Hàm Tân (Z30D).
Thời cuộc đã làm cho chúng tôi là những kẻ sa cơ, gánh
chịu vô vàn khổ nhục, nhưng vẫn tin tưởng rằng mọi
hoàn cảnh đều sẽ có một lối thoát, nếu ta giữ vững
được lòng tin.
Ở mỗi trại tù, mỗi sự hành hạ khác nhau. Và còn biết
bao nhiêu mẩu chuyện, giai thoại về những người "Tù Cải
Tạo," như những chuyện "Nghìn Lẻ Một Đêm," kể sao cho
hết được!
|
|