|
Contributed by: phuochung |
Views: 3.031
Duy An Đông
Mùa Christmas 2004 và New Year 2005, cô con gái út của Văn
Trung được hai bên gia đình họ Mã - Nguyễn trao đổi
rồi thuận được tổ chức lễ đính hôn cho hai trẻ vào
tháng 12-2004.
Tuy sống trên đất nước Hoa Kỳ đã lâu, nhưng nếp sống
văn hóa dân tộc VN, hai gia đình Văn Trung và Hoàng Thực
vẫn giữ được có phần tương đối. Về phần hòa hợp
với cuộc sống mới tại xứ người thì Văn Trung cũng
hiểu biết và tùy trường hợp mà linh động áp dụng sao
cho thích hợp với hoàn cảnh chung cùng mọi người.
Người viết muốn lược thuật sự việc mười ngày
xuyên bang của gia đình Văn Trung dưới đây để bà con ai
có trường hợp tương tự, cũng có thể rút chút ít kinh
nghiệm trong việc cải cách lối sống và di chuyển trong
chuyến du hành này.
Chương trình lễ đính hôn đúng ra là thực hiện tại nhà
gái ở Santa Clara, bắc Cali nhưng rồi hai bên thảo luận
đã có một sự cải cách là mượn nhà người con rể của
Văn Trung ở San Diego mà làm lễ tại đây. Như vậy gia
đình họ nhà trai cũng tiện và sau khi lễ xong, cả gia
đình họ nhà gái có thời gian đi vòng vèo thăm đây đó
cũng thuận lợi hơn. Dự kiến cuộc du hành có 3 phần.
Giai đoạn 1, lo công việc cho lễ đính hôn rồi giai đoạn
2 đi trượt tuyết ở Bear Mountain và đến thăm Las Vegas
để ông bà Văn Trung biết nơi tiếng tăm này. Tuy ông bà
đã sống trên đất Mỹ gần 14 năm rồi mà ông bà chưa
có dịp đến đó thưởng thức những gì mới lạ, tốt
xấu ra sao nơi đây, bởi quá đa đoan về cuộc sống với
con cháu. Và, cũng để cho gia đình người con gái thứ 5
của Văn Trung mới được bảo lãnh qua sau, cũng có dịp đi
đây đó, biết thêm một số điều mới lạ. Sang gia đoạn
3 họ sẽ đi xem diễn hành xe hoa "Rose Parade" ở thành phố
Pasadena Nam Californiạ Chúng tôi sẽ viết thành 3 truyện
ngắn cho 3 phần, có vậy mới có thể kể sự việc
tương đối hơn.
Một số người trong gia đình Văn Trung đi về San Diego
ngày 22-12-2004. Những người còn lại thì rời Santa Clara
ngày 24-12-2004. Số người đông mà lại có nhiều trẻ nhỏ,
nên đồ đạc lỉnh kỉnh. Áo quần dự lễ đính hôn phải
đẹp, phải để riêng biệt. Có số cậu nhỏ con cô Năm
dự trù nhờ bưng quả, nên cũng phải đi mua suit mới, vừa
kích cỡ để dùng trong buổi lễ quan trọng này. Chuẩn bị
áo quần, đồ đoàn chống lạnh khi đi chơi trượt tuyết.
Rồi chăn mền, lều chơng, gối, ghế nằm, ghế ngồi
chuẩn bị cho đêm cắm trại ngoài trời ở Pasadena cũng
phải lo chu đáo. Ba xe lớn đầy nghẹt cả 14 người lớn
nhỏ và đồ đạt. Đồ đạc chuẩn bị cả tuần trước,
giống như chuẩn bị cho cuộc hành quân không bằng. Thế
mà rồi cũng còn phải tính thêm chuyện mang thức ăn,
uống ngắn ngày hay dài ngày.
Tính chuyện đi đường
trường mà những nơi không có khu service area, vậy ta phải
chuẩn bị mỗi xe một cái "xô" cho phái nữ và một "
bình" cho phái nam, đồng thời kèm theo mỗi xe một tấm
màn che để dễ dàng cho người nào khi muốn action. Vậy
đấy, nhưng vẫn còn thiếu sót, giờ chót phải đi phố
San Diego mua thêm bao tay chống lạnh, khăn quàng cổ, mũ
đội bằng len vv..
Những ngày đầu lo chuẩn bị cho lễ đính hôn: Trang trí
nhà cửa, trang trí bàn thờ tổ tiên, trang bị máy móc quay
phim, chụp ảnh, micro và máy khuếch âm rồi hai bên gia
đình nhà trai, nhà gái hội ý lại một lần chót về lễ
vật và nghi lễ khi hai họ ra mắt báo cáo ông bà tổ tiên
trong buổi lễ đính hôn này. Nếu có điểm nào hai bên
cần bổ sung thêm thì Văn Trung trao đổi cùng Mã H. A.,
thật là thuận lợi trong những sự trao đổi trực tiếp
này, và thêm sự thuận lợi ở thời nay nữa, đó là cell
phone trao đổi nhanh chóng.
Phần sinh hoạt chung trong gia đình thì quá vui vẻ, cả 3 gia
đình ở Bắc Cali về, người ở Houston xuống, người
đông nhưng mà nhà ở phòng ốc có hạn, nên người lớn
tuổi và trẻ con ngủ trên giường, còn người trẻ nằm
trên sofa, trên sàn nhà trông thật là vui, họ thích thú vì
hiếm có những ngày đông đúc và quây quần thân thiện
như thế này .
Ngày 25-12-2004, trong gia đình số người trẻ cùng Q. H. và
N.H. trang trí nhà cửa, chuẩn bị cho ngày mai đón rước
họ nhà trai mang lễ vật đến xin cầu hôn cho anh chàng A.
H. -Mã cùng cô Q. H. Nguyễn. Mọi người bảo nhau phải lo
việc này cho xong sớm để tối 25 toàn gia mở quà Noel.
Việc trang hoàng hoàn tất, N. H. đứng xoay qua, trở lại
ngắm nghía lần chót rồi nhích cái chậu bông qua phải,
xê cái dĩa quả thơm sang trái, rồi yên lặng nhìn hồi
lâu trông có vẻ hài lòng lắm. Đấy cũng là cái thú của
người chủ nhà. Rồi anh ta bước sang phòng cạnh:
- Mời ba qua xem và cho thêm ý kiến..? Văn Trung nhìn lướt
qua một vòng, hài lòng về sự trang trí này và bảo:
- Quá đẹp! Cả hai cùng mỉm cười, vừa hài lòng, vừa
mừng thầm cho Q. H. cô con gái út được mọi sự may mắn
và tốt đẹp.
Tối 25 mở quà Noel vui thật là vui. Ai cũng có quà, kẻ
hiện kim người hiện vật. Có kẻ có cả kim lẫn vật. Kim
hay vật đều có một giá trị tinh thần như nhau. Một
niềm vui cho mùa Gíáng sinh, mọi người hứng khởi. Đặc
biệt Elizabeth M.L. lăng xăng chạy tới chạy lui trao quà cho
người này người nọ, cô bé biểu lộ nhiều hào hứng
và cử chỉ ngây thơ, làm tăng thích thú tới mọi người.
Và, người nào cũng không quên Thanks Elizabeth và nở một
nụ cười cầu tài tới cô bé. Sau đó bà con mang bộ bài
lá ra cho mọi người thử vận đen đỏ, chung cuộc ai nấy
bình tài.
Ngày 26-12-2004, ngày đầu tiên sau ngày Thiên Chúa giáng
sinh, một ngày tốt đẹp nhất được thực hiện lễ
đính hôn cho A. H. Mã và Q. H. -Nguyễn. Buổi lễ diễn ra
lúc 10 giờ 30 trong khung cảnh trang nghiêm theo truyền thống
văn hóa Á đông, phong tục cổ truyền của người VN,
dưới sự điều hành chung của MC. Q. M., người anh cả
trong gia đình. Lễ vật gồm có: một mâm heo quay, một
quả trà rượu, quả trầu cau, quả đèn, quả bánh, quả trái
cây..
Đặc biệt quả trái cây có những món cần thiết
như: mãng cầu, xoài, thơm, đu đủ, măng cục, cam. Ông bà
ngày xưa thường bảo, mâm này có ý nghĩa: "Cam kết cuộc
sống thơm tho, cầu cho đủ xài". Nhà trai trình lễ vật,
nhà gái nhận và cáo tổ tiên. Thân sinh cô dâu ông Văn
Trung nhà gái, đại diện hai họ báo cáo ông bà tổ tiên
về sự vui mừng của hai gia tộc Mã - Nguyễn được kết
nghĩa thông gia và xin bề trên thừa nhận Nguyễn Q. H.
được làm con dâu nhà họ Mã và đồng thời cũng nhận
Mã H. A. là người con rể nhà họ Nguyễn kể từ hôm đó.
Sau buổi lễ bà con hai họ dùng bữa cơm trưa. Những món
ăn hoàn toàn quê hương và dùng tại nhà trong không khí gia
đình đầy đầm ấm. Những món ăn quê hương một số
ưa thích, do bàn tay của những người trong gia đình tự
trổ tài như: bánh dầy, bánh bột lọc, do bà mẹ chồng và
chị chồng của cô dâu thực hiện. Những món khác như:
bánh hỏi, xôi, chả giò, cari bánh mì ... thì lấy tại nhà
hàng có đặt trước. Tuy dùng tại nhà với những món quê
hương giản dị, nhưng thích hợp với khẩu vị nên bữa ăn
vừa ngon, vừa vui và, vừa trao đổi những chuyện xưa,
chuyện nay trong phạm vi gia đình rồi chuyện thế sự
ngoài xã hội trong tinh thần thông cảm hiểu biết, thật
vô cùng vui vẻ. Gia đình họ nhà trai ra về vào buổi
chiều hôm ấy trong sự tiễn đưa trang trọng của họ nhà
gái.
Có sự nhận thức mới và cải cách tổ chức lễ hỏi,
lễ cưới ngày nay của một số gia đình VN trên Phương
Tây, quả là hợp lý và đầy vui vẻ, tránh được cảnh
đau đầu nhức óc đã từng xảy ra ở VN ta trước năm
1975 và cũng có cả sau 1975 nữa. Và, sự việc nói về sau
1975 thì phải là sau thời kỳ đổi mới, chớ còn thời kỳ
bao cấp dùng toàn tem phiếu thì lấy đâu mà đòi hỏi.
Văn Trung có kể một lễ đính hôn khoảng trước 1975 của
một gia đình nọ như thế này:
Khổ nhất là những bà o, ông chú thường hay bẻ hành bẻ
tỏi đủ thứ mà Văn Trung đã từng nghe thấy như: họ đòi
hỏi nhà trai mang đủ 100 lá trầu, 100 trái cau, 100 gói trà,
100 bánh dầy và có những thứ khác tùy nhà gái muốn… Con
số 100 này là biểu hiện cho sự "bách niên giai lão" để
nhà gái đem biếu bà con họ hàng và bằng hữu. Việc này
có ý nghĩa là báo cáo cho bà con xa gần biết con gái nhà
tôi đã có chồng, được gả về làm dâu nhà họ... gì gì
đó.
Người ta đòi hỏi những món này còn dễ thở. Cái
khó khăn khác là nhắm vào gia đình "môn đăng hộ đối",
đòi hỏi những dây đeo, vòng vàng, kim cương hột xoàn cho
đầy người, cho rực rỡ, cho tăng giá trị con gái nhà
mình để khoe khoang với bà con xóm làng, cho đó là hãnh
diện, chớ họ không biết đâu việc này đã gây bao khó
khăn cho họ nhà trai, rồi sau lại con mình phải nai lưng đi
cày trả nợ. Từ đó tôi thấy bà con bình luận, phê
phán, sự việc sinh ra đủ thứ chuyện phức tạp.
Tôi
biết có một gia đình đã lỡ lên lưng cọp, rút lui thì
tội nghiệp cho đôi trẻ, và cũng ngại mất mặt cho gia
đình. Còn thương đôi trẻ và giữ cái mặt sáng cho gia
đình thì cha mẹ nhà trai phải gồng mình bằng cách dốc
hết khả năng trong nhà rồi đi vay mượn thêm bên ngoài
để được việc cho con, đã để lại nhiều âu lo cho họ
nhà trai. Một số các bà cô, ông chú, ông bác thường
làm ra vẻ người hiểu biết, am tường phong tục, bảo ban
đủ thứ phiền toái. Buồn thật! Cái tệ nạn thứ hai
nữa người được nhận lễ biếu, họ coi đó là sự
hãnh diện tỏ ra mình cũng có được quan tâm và đồng
thời cũng xem đây là một món nợ đời. Người ta phải
nghĩ ngay đến con gái nhà mình khi trưởng thành thì cũng
phải chọn những nơi sao cho "môn đăng hộ đối" để có
được những lễ vật đầy đủ không hơn người ta thì
cũng bằng để cho gia đình mình cũng có máu mặt với họ
hàng.
Chẳng lẽ trước đây người ta tặng mình 5 món quà
lễ, nay ta tặng bà con còn 4 món, coi đó là thua sút. Mong
cho thông gia của ta sau này không hơn thì cũng bằng. Con
gái người ta đeo đủ thứ óng ánh, tăng thêm vẻ đẹp cho
những ngày sắp sửa lên xe hoa. Còn con gái nhà mình rủi
mà không được chỗ khá giả, cưới gả lễ vật chẳng
bao nhiêu thì cũng tội và khó coi. Từ quan niệm đó thành
thông lệ và gây khó khăn cho con cháu chúng tạ Có đôi khi
tình yêu của chúng bất thành rất đau lòng cũng vì những
sự đòi hỏi bất hợp lý của bề trên thiếu sáng suốt..
Chưa nói đến chuyện trong bữa gặp mặt trước hai họ
những người bảo thủ này còn bắt bẻ nhiều vấn đề
không thể chấp nhận được vì nó quá xưa làm không khí
thông gia dễ dàng bớt đi vẻ đậm đà thân thiện và
rồi khi xong việc, trong vòng anh em bà con cũng có tiếng
qua tiếng lại giảm phần thông cảm. Cũng trong tình trạng
này mà trước đây có những cặp trai gái xứng đôi vừa
lứa, họ yêu nhau. Nhưng khổ nỗi anh chàng trai, tuy có học
giỏi mà lại con nhà nghèo. Anh ta có mặc cảm và nghĩ mình
không thể lọt qua được cái lưới lễ nghi và suy nghĩ
của gia đình cô gái có cái tường cao, cổng kín này. Anh
ta buồn day dứt và tự cắt đứt dây tơ gần đến ngày
trói buộc.
Rút kinh nghiệm, gia đình Văn Trung không có xây tường
cao, cũng không có bủa lưới lễ nghi cũ kỹ để cho nhà
được thoáng, tiếp nhận được ánh sáng văn minh. Mỗi
khi có chuyện quan hệ lứa đôi của con cái, Văn Trung
thường có những sự trực tiếp bàn thảo công việc của
hai gia đình, không qua ông mai, bà mối nào như ngày xưa
và cũng chẳng qua mấy bà o, ông chú nào có tính hay bắt
bẻ, không hợp với tuổi trẻ. Hai bên đồng ý tổ chức
gọn nhẹ, thông cảm trước hai gia tộc mình trước khi ra
lễ hỏi hay cưới, đừng ai thắc mắc điều chi vì đây
là ngày cưới, để cho không khí vui vẻ. Tuy nhiên, nếu
có bà con nào bốc đồ^ng, nêu vấn đề đúng ra phải
thế này, phải thế kia thì chúng ta nhận khuyết điểm
đó. Bảo rằng chúng ta đã thấy vấn đề, nhưng vì hoàn
cảnh, chúng ta hai gia đình đã thông qua. Như vậy thì
không ai bẻ bác gì được nữa. Do đó trong những người
con của Văn Trung, gả hoặc cưới không có tình trạng ấy
xảy ra. Cụ thể một lễ đính hôn được tổ chức di
động cho cô con gái út lần này ông bà cũng linh động
hợp tình hợp lý, lợi cho mọi người và cả hai họ đều
vui vẻ .
oOo
|
|