|
Contributed by: phuochung |
Views: 4.159
Người Kể Chuyện Ma
Vì bây giờ tôi không còn xử dụng được đôi tay nên
tôi không viết được nữa. Bởi thế, tôi sẽ kể lại
câu chuyện của tôi với niềm hi vọng là các bạn có thể
nghe và hiểu được. Điều này rất quan trọng vì có
những sự kiện liên hệ tới những diễn biến trong
cuộc đời tôi mà cho tới ngày nay người ta vẫn chưa
được biết.
Tôi nghe điệu nhạc đó lần đầu tiên khi còn thơ ấu -
một vài nốt nhạc buồn ma quái ở cung thứ lạ lùng mà
tôi biết chỉ có trong trí tưởng. Điệu nhạc này không
bao giờ kết thúc dù mỗi khi nghe thấy nó trong giấc ngủ,
tôi luôn luôn được đưa tới một nơi xa lạ, cô đơn và
hoang vắng với những phiến đá lẻ loi nhìn xuống một
vũng nước xanh thẳm ở bên dưới. Tôi không nhìn xuống
dù biết nó hiện hữu, ở đó. Dường như nó có một
cái gì có thể đưa tôi tới một sự kết thúc bi thảm
mà tôi không dám đối diện vì quá kinh hoàng.
Khi tôi lớn lên, điệu nhạc này tới một cách thưa thớt
hơn, có lẽ mỗi năm chỉ độ một lần và thường xẩy ra
trước một sự bất hạnh hoặc một thảm hoạ mà tôi cố
làm ngợ
Một lần tôi tâm sự với dì tôi, người bảo dưỡng tôi
từ khi cha mẹ tôi qua đời, về điệu nhạc này. Là
người thực tế, dì tôi không nghĩ rằng sự kiện này
có một ảnh hưởng quan trọng nào mà chỉ nói “Có thể con
tưởng tượng tới điệu nhạc này trong một cơn ác mộng
thời thơ ấu. Điệu nhạc đó nói lên điều gì? Dì nghĩ
rằng có lẽ con đã nghe ở đâu đó nhưng không nhớ đấy
thôi”.
Nhưng tôi biết không phải như vậy vì tôi không bao giờ
nghe điệu nhạc lạ lùng này ngoài đời. Dường như nó
tới từ một thế giới khác với những nét hoàng hôn kỳ
lạ của một nửa tâm tư, hoặc của một cuộc sống từ
lâu đã đi vào miên viễn.
Thời gian vẫn trôi đều và khi được hai mươi tuổi,
tôi gặp Robert. Sáu tháng sau chúng tôi lấy nhau dù dì tôi
hết lời ngăn cản. Đã hơn một lần dì nói thẳng với
tôi:
- Có thể nó dễ thương thật, nhưng theo dì, nó chỉ
cưới con vì tiền. Kẹt ở chỗ là con cứng đầu quá nên
không chịu nhìn nhận cái thực tế đáng buồn đó. Dì
không muốn nói chuyện này nhưng không nói không được.
Tôi tin một phần ở những điều dì tôi nói vì đó là
những lời nói chí tình và hữu lý. Tôi không đẹp, nhỏ
con, xanh xao yếu đuối với một đầu óc non nớt chỉ
biết tưởng tượng và một tình yêu dành trọn cho Robert.
Nếu tôi có thể giúp đỡ chàng về phương diện tài
chánh, tôi rất sẵn sàng. Dù sao thì chàng cũng đã có
không biết bao nhiêu phụ nữ đeo đuổi. Là nhiếp ảnh
viên, có lẽ chàng đã có vô số những cuộc tình trước
khi gặp tôi. Chàng lớn hơn tôi mười lăm tuổi và đầy
kinh nghiệm. Tôi không hề lưu tâm tới việc đó mà chỉ
biết rằng chàng rất lịch thiệp, dịu dàng và rất khéo
léo trong việc khích động sự đáp ứng của người khác
phái. Tôi chấp nhận tất cả, và như hầu hết những
người đàn bà, tôi cố tự thuyết phục rằng đối với
chàng tôi hoàn toàn khác biệt với những người đàn bà
khác.
Và tôi trở thành vợ chàng.
Trong sáu tháng đầu, mọi việc đều êm đẹp. Chúng tôi
có một căn nhà xinh xắn, đi du lịch chút đỉnh và có
không biết bao nhiêu bạn mới - ít nhất họ cũng là bạn
mới của tôi - những con người thông minh, trí thức, dễ
mến lúc nào cũng vây quanh hai vợ chồng tôi, chen chúc
trong căn nhà nhỏ của chúng tôi mỗi dịp cuối tuần. Bất
cứ khi nào tôi có vẻ không bằng lòng là Robert lập tức
yêu cầu họ rời khỏi nhà và không thèm tiếp bất cứ
một ai trong nhiều tuần lễ nếu tôi muốn như vậy.
Chàng thủ thỉ bên tai tôi:
- Anh chỉ cần có em thôi. Những người khác không ăn thua
gì. Em nhớ kỹ điều đó.
Rồi chàng hôn tôi say đắm, đưa hồn tôi lên tận thiên
đàng.
Suốt thời gian đó, điệu nhạc không trở lại với tôi
cho đến khi chúng tôi tới Cornwall “để thay đổi không
khí” như lời chàng nói.
Chúng tôi ngụ tại một khách sạn nhỏ không xa thành phố
là mấy nhưng đủ để chúng tôi có sự riêng tự Ngoại
trừ một vài tay lang bạt kỳ hồ và vài trại chủ tới
uống rượu vào buổi chiều, chúng tôi hoàn toàn không bị
bất cứ một ai quấy rầy. Chúng tôi là hai người khách
duy nhất của khách sạn. Thật giống như tuần trăng mật
thứ nhì!... Ngoại trừ... Làm sao tôi có thể mô tả
được sự thân mật giữa vợ chồng tôi, một sự thân
mật đột nhiên có vẻ bất bình thường, không bảo đảm,
không đưa tôi tới tột đỉnh hạnh phúc!
Cái cảm tưởng bất an đó, thay vì niềm hạnh phúc, mỗi
lúc một gia tăng và tới buổi chiều ngày thứ năm, tôi
dường như không còn chịu đựng lâu hơn được nữa. Có
lẽ Robert cũng nhận thấy vì chàng hỏi tôi sau bữa cơm
chiều:
- Sao, có chuyện gì vậy em?
Giọng nói của chàng đầy vẻ lo âu, đôi mắt chàng nhìn
tôi lo lắng nhưng dường như che giấu một điều gì. Tôi
nói dối:
- Ồ, đâu có gì đâu. Em chỉ hơi nhức đầu một chút.
Có lẽ em sẽ đi ngủ sớm.
Chàng đồng ý:
- Đúng! Em nên đi ngủ ngay bây giờ là vừa.
Đêm đó trong giấc ngủ, điệu nhạc buồn cung thứ lại
trở về. Thoạt tiên nó giống như tiếng vĩ cầm chơi
thật nhẹ giữa những tiếng gió rên rỉ, than van, rồi
chuyển dần sang lo lắng, hãi hùng. Điệu nhạc khi rõ
rệt, lúc nhạt mờ trước khi như được trớn phủ ngập
cả không gian. Rồi một cảnh tượng xuất hiện dưới ánh
trăng với những phiến đá lẻ loi, nơi tôi vẫn thấy
trong những cơn ác mộng... Tôi biết có một vũng nước
xanh thẳm ở bên dưới nhưng tôi không dám nhìn.
Có lẽ lúc đó tôi đã la lên vì giọng nói của Robert chợt
nổi lên giữa cơn mê hoảng của tôi. Tôi bừng tỉnh và
thấy đôi tay ấm áp của chàng ôm gọn cái thân hình đang
run rẩy của tôi, mặt chàng ghé sát mặt tôi, một khuôn
mặt nhớp nháp mồ hôi. Chàng lo âu lên tiếng:
- Em ơi, có chuyện gì vậy? Trời ơi, tại sao...
Tôi cố nói, nhưng có lẽ lâu lắm tôi mới có đủ bình
tĩnh để thốt nên lời. Hai hàm răng của tôi vẫn còn
đập vào nhau cành cạch khi tôi nói với chàng, cắt nghĩa
cho chàng một cách không rõ rệt về cơn ác mộng của
thời thơ ấu.
Chàng cười an ủi:
- Ồ tưởng gì! Ác mộng thì ai mà chả có. Anh cũng có
một cơn ác mộng của riêng anh, cơn ác mộng cứ trở đi
trở lại khi anh thấy mình bị nghiền nát giữa một
trái... dưa hấu. Các chuyên viên tâm lý sẽ cho rằng đó
chỉ là hậu quả của sự lo âu thái quá, hoặc có liên hệ
tới một sự việc nào đó của tuổi ấu thợ Nhưng ai
cần họ cắt nghĩa! Em cứ quên đi là xong.
Tôi biết chàng cố tìm cách trấn an tôi khi nói:
- Có thể em nằm lộn bên, để cái gối quá cao hoặc bị
gối úp vào mũi. Cũng có thể vì em không được khoẻ.
Mấy miếng khoai chiên em ăn hồi chiều...
Tôi cố gắng chấp nhận những lý luận của chàng, tự
nhủ rằng những gì chàng nói có thể đúng. Tuy nhiên ở
tận cùng tâm khảm tôi biết rõ không phải như vậy.
Ngày hôm sau tôi cảm thấy hết sức khổ sở. Mệt mỏi cả
thể chất lẫn tinh thần nhưng lại không thể nghỉ ngơi.
Vào buổi chiều, sự mệt mỏi và căng thẳng của tôi lại
gia tăng. Ngồi bên quầy rượu sau bữa ăn chiều, thỉnh
thoảng tôi lại nghe thật nhạt mờ một vài âm điệu đầy
ghê rợn của điệu buồn cung thứ, thoạt tiên chỉ thì
thào như tiếng gió mơn man trên những cành lau ngọn cỏ
trước khi tắt lịm để lại một khoảng trống trong khi
toàn thân tôi cứng ngắc đợi chờ, luôn luôn đợi chờ,
tuy chờ đợi cái gì, tôi không biết.
Tôi không biết có ai để ý đến tôi hay không, ngoại
trừ Robert vì bất chợt chàng nói với tôi:
- Tụi mình ra khỏi chỗ này một chút đi. Chỉ cần một
chút không khí trong lành là em sẽ khoẻ ngay.
Chàng dìu tôi ra ngoài. Cảnh vật ẩn hiện dưới ánh
trăng. Robert thầm thì:
- Đi, tụi mình đi lối này. Mình chưa bao giờ tới đây.
Hồi trưa khi em ngủ, anh đi lang thang tới một con đường
nhỏ dẫn lên mỏm đá nhìn ra khơi. Phong cảnh thật tuyệt
vời!
Chàng lùa cánh tay vào sau thân hình ốm yếu của tôi trong
khi lần đầu tiên tôi bàng hoàng nhận thấy những lời
nói chàng thốt ra sao quá dễ dàng. Câu nói của chàng trở
nên nhàm chán và hoàn toàn không thích hợp. Câu nói “phong
cảnh thật tuyệt vời" của chàng chẳng khác gì lời nói
của một người hướng dẫn du khách, làm như đối với
chàng tôi không phải là một cá nhân riêng rẽ. Trước
đây tôi không hề để ý đến việc này, nhưng bây giờ,
một tia sáng chợt loé lên trong óc tôi cho tôi biết rằng
những lời nói của chàng vẫn luôn luôn như thế.
Chúng tôi không hề nói về một điều gì quan trọng. Mỗi
lần tôi muốn nói, chàng lại tìm cách đổi đề tài
bằng một tiếng cười, một nụ hôn hoặc đôi tay phù
thủy. Tôi vẫn hài lòng chấp nhận, nhưng bây giờ... bây
giờ chỉ có một mình tôi với chàng trên con đường cô
đơn dưới ánh trăng ma quái, tôi cảm thấy hoàn toàn xa
lạ. Khuôn mặt chàng nhìn nghiêng dưới ánh trăng có vẻ
khắc khổ, cứng như đá, không tình cảm và không nồng
ấm. Tuy nhiên Robert không phải một con người sắt đá.
Không, không, tôi tuyệt vọng tự nhủ, chàng đã chứng minh
điều đó, chàng đã từng ôm tôi trong nỗi đam mê nồng
cháy. Chúng tôi là của nhau.
Tôi nhẹ buông cánh tay chàng:
- Robert, thôi mình về. Em mệt quá.
Chàng lẩm nhẩm trong khi đôi mắt vẫn không nhìn tôi:
- Bây giờ... không còn xa nữa.
Chàng dìu tôi đi như một lượn thuỷ triều. Nhưng trời
không có gió. Chỉ có sự yên tĩnh... và... điệu nhạc!
Những tiếng thở than bắt đầu gợn lên trong óc tôi.
Điệu buồn cung thứ!
Khi chúng tôi lên tới mỏm đá thì điệu nhạc đã lên
tới mức độ khiến tôi phải bịt tai trước khi một
tiếng la phát ra từ cổ họng trong niềm tuyệt vọng...
cầu xin được yên tĩnh và tự do.
Nhưng bây giờ, không hề có sự yên tĩnh mà chỉ có
điệu nhạc khóc than hoà lẫn giọng nói của Robert:
- Đừng níu kéo. Có chuyện gì vậy? Em bị đau chân hay
sao?
Tôi cố thụt lui trong khi chàng đẩy tôi tới:
- Đó, thật tuyệt vời phải không?
Chàng đứng bên bờ mỏm đá nhìn xuống một giải cát bên
bờ đại dương tăm tối với những tảng đá... Tôi cảm
thấy rợn người chỉ muốn quay ngược lại cắm đầu
chạy trong đêm tối tới bất cứ nơi nào để xa lánh cái
vị trí hãi hùng này, nhưng cánh tay chàng ôm chặt vai tôi,
giữ tôi lại đó, đẩy tôi tới phía trước với lời
nói thầm thì “Đừng sợ” khi đột nhiên cả thế giới
như quay cuồng khiến tôi chóng mặt và tất cả dường
như đang bơi lội trong đêm tối...
Cánh tay Robert có còn ôm trọn thân hình tôi khi tôi hồi
tỉnh hay không? Tôi không biết. Tôi không nhớ gì hết
ngoại trừ việc liếc nhìn xuống dưới.
Đó là cái cảnh trí tôi vẫn thấy trong cơn ác mộng,
một nơi xa lạ, cô đơn và hoang vắng với những phiến
đá lẻ loị Và lần đầu tiên tôi nhìn thấy vũng
nước... một giòng nước quái quỉ đen như mực với thân
hình một người đàn bà nửa chìm nửa nổi, một cảnh
tượng hãi hùng dưới vầng trăng bạc. Và điệu nhạc vang
dội trong đầu tôi, gào thét, than van bằng một cung thứ
quái gở.
Tôi muốn đi xuống đó. Có một con đường nhỏ dẫn
xuống đó. Chắc chắn rồi, tôi nghĩ, chúng tôi phải
xuống đó. Nhưng dường như Robert không nghe lời tôi nói
mà chỉ quay lưng bỏ đi, một mình. Và dù tôi chạy theo
nắm áo chàng giựt lại, gọi tên chàng, gọi hoài, gọi mãi,
chàng như vẫn không nghe, không biết... Và tôi chợt hiểu
...
...
Cho tới bây giờ, thỉnh thoảng tôi thắc mắc không
biết những lời khai của chàng trong cuộc điều tra sau
đó có thực hay không?! Rằng chàng đã cố cứu tôi khi
tôi bị té? Phải không hay chỉ là sức đẩy của cánh tay
chàng mà tôi cảm thấy trước khi rơi khỏi mỏm đá?
Dĩ nhiên tôi biết rất rõ câu trả lời. Tôi không bao
giờ nghi ngờ điều đó. Chỉ đôi khi mình cảm thấy vui
vui khi giả vờ không biết...
Những người quen biết đều cảm thấy tội nghiệp cho
chàng. Chàng có vẻ hết sức đau buồn. Việc chàng trở
nên giàu có dường như không hiện ra trên nét mặt.
Nhưng như bạn thấy đó, làm sao tôi có thể bỏ chàng? Tại
sao tôi muốn luôn được ở bên chàng? Chàng đã cưới
tôi. Bạn có nghĩ rằng việc chúng tôi phải xa nhau chỉ vì
một điệu nhạc và vì tôi... lỡ bước ra khỏi mỏm đá
giữa một đêm trăng là điều bất công hay không?
Điều duy nhất khiến tôi đôi khi lo lắng là cái điệu
nhạc đó... Thỉnh thoảng nó vẫn tới với tôi. Tôi biết
chắc Robert cũng nghe thấy bởi vì chàng đột nhiên quay
lại như để lắng nghe với nét mặt hãi hùng. Chàng có
vẻ mập mạp hồng hào hơn và khoé miệng chàng thỉnh
thoảng lại giựt mạnh vì uống quá nhiều. Tôi cố cảnh
cáo chàng về việc này nhưng chàng không để ý, có lẽ
vì chàng không nghe được những gì tôi nói mà chỉ nghe
điệu nhạc!
Thỉnh thoảng tôi vẫn trở lại nơi đó. Nó không còn làm
tôi hoảng sợ nữa. Tôi có thể nổi trôi và cảm thấy
hoàn toàn thoải mái trong sự yên bình vô thể, lắng nghe
tiếng gió nỉ non và những lượn sóng vỗ nhẹ vào bờ
đá. Chính tôi đã trở thành một phần của một điệu
nhạc buồn, thành những tiếng than van của sậy, và gió,
và những lượn sóng rì rào phủ ngập không gian bằng
một điệu buồn cung thứ...
oOo
|