|
Contributed by: phuochung |
Views: 4.871
Người Kể Chuyện Ma
Mọi người hỏi tôi tại sao tôi thay đổi. Họ nói rằng
bây giờ tôi lặng lẽ quá, âm thầm quá, và sống thu mình
như một con ốc cố thu mình vào trong vỏ. Một vài người
còn cho rằng tôi có vẻ hơi bất thường.
Có lẽ họ nói đúng, tuy họ không biết tại sao. Riêng tôi
thì biết rằng mình đã thay đổi từ đêm hè năm đó...
... Năm đó, thầy mẹ tôi cho phép tôi ra ở với một
người chú nhân dịp nghỉ hè. Tạm rời bỏ Sài Gòn đầy xe
cộ và bụi bậm, những ngày hè của tôi trong trang trại
của chú thật thần tiên.
Hôm đó là một ngày hè lý tưởng của một mùa hè lý
tưởng. Tôi vùng vẫy trong hồ tắm cách nhà chú tôi vài
cây số cùng mấy người bạn mới cư ngụ gần hồ. Sau
một hồi bơi lội thỏa thích, chúng tôi mua bánh mì thịt,
nước mía rồi kéo nhau ra công viên vừa ăn vừa nói
chuyện trên trời dưới đất. Mấy người bạn mới say
mê nghe tôi kể chuyện Sài Gòn, nơi đối với họ là một
"quốc gia" văn minh xa xôi nào đó.
Câu chuyện kéo dài hầu như không dứt và thì giờ trôi
qua thật nhanh. Khi chúng tôi chia tay hẹn gặp lại vào ngày
hôm sau, trời đã về chiều. Những người bạn mới của
tôi đi bộ về nhà quanh khu hồ tắm, còn tôi thì phải
đạp xe về nhà chú ở bên kia hai ngọn đèo.
Tôi đạp xe lên một đỉnh đèo hướng về phía nhà chú
tôi. Lên tới đỉnh, tôi thở hào hển và phải ngưng lại
nghỉ ngơi vì quá mỏi mệt. Lúc đó chỉ có mình tôi đứng
giữa đỉnh đèo trong bóng hoàng hôn. Tôi mệt quá nên
không thể đạp tiếp được và cũng không thể làm việc
gì khác hơn ngoài việc đứng ngắm những tia nắng cuối
cùng xuyên qua những cành cây kẽ lá.
Xung quanh tôi không một tiếng động, không cả tiếng lá
rì rào. Giữa cảnh hoang vu đó, khi bóng đêm từ từ rủ
xuống, tự nhiên tôi cảm thấy như có một luồng hơi
lạnh chạy dọc theo xương sống và có cảm tưởng rằng
mình là kẻ duy nhất còn sống sót trên cõi đời này. Khu
vực này xa xôi quá và hoàn toàn xa lạ đối với tôi.
Nhìn xuống phía chân đèo, tôi thấy con đường nhỏ chia
làm hai nhánh. Đã nhiều lần hai chú cháu tôi chạy xuống
đèo trên chiếc xe hơi cũ của chú. Chú tôi luôn luôn theo
con đường bên phải về nhà, một con đường gồ ghề
khúc khuỷu và khá xa.
Có lần tôi hỏi chú con đường bên trái dẫn về đâu,
chú nói rằng đó là một con đường tắt. Rồi chú nói
lầm thầm những gì mà tôi chỉ còn nhớ đại khái là bây
giờ không còn ai xử dụng con đường đó nữa. Thực ra
tôi không nhớ chú nói cái gì.
Xung quanh tôi, trời bắt đầu tối hẳn và tôi biết tôi
phải đạp về ngay nếu không muốn bị lạc trong đêm tối.
Tôi bèn nhảy lên xe để xe trôi xuống. Khi tới ngã ba,
không hiểu bị mãnh lực nào thúc đẩy, tôi quyết định
chạy theo con đường bên trái, "đường tắt".
Cho tới bây giờ tôi vẫn không hiểu tại sao tôi lại có
sự lựa chọn đó! Có thể vì óc phiêu lưu mạo hiểm
muốn đi thử con đường mới? Có thể vì đã quá trễ
nên tôi muốn về nhà mau hơn bằng con đường tắt? Hoặc
vì bị một sức mạnh huyền bí nào thúc đẩy? Tôi không
biết!
Chiếc xe đạp của tôi lăn trên con đường đất lồi lõm,
gồ ghề, bụi bay mù mịt. Trong bóng tối, đột nhiên tôi
thấy con đường trước mặt biến mất và chiếc xe đạp
của tôi lao thẳng vào một bức tường tăm tối khổng
lồ. Tôi vội thắng giựt xe lại và ước thầm phải chi
mình cứ đi theo đường cũ.
Nhưng rồi tôi nhận thấy con đường vẫn đang xuống
dốc và nếu muốn quay trở lại, tôi sẽ phải leo dốc! Tôi
mệt quá rồi và cứ để chiếc xe trôi nhanh trên con
đường vắng ngắt.
Khi xe chạy tới khoảng đất bằng, tôi phải đạp mạnh hơn
để giữ nguyên tốc độ. Tuy hai chân mỏi nhừ nhưng tôi
cố không để ý mà chỉ ráng đạp nhanh trên con đường
tối đen như mực mà ánh sáng duy nhất là ánh trăng
lưỡi liềm vừa hiện ra sau những hàng cây, rọi xuống
núi đồi một ánh sáng mờ mờ như sữa đục.
Thỉnh thoảng, khi vầng trăng non bị mây che phủ, tôi lại
như mất dấu con đường trước mặt. Nhưng lần lần,
mắt tôi làm quen với bóng tối và tôi thấy con đường
phía trước giống như một tấm vải trải dài mờ mờ
trong đêm tối, hai bên tối đen như mực.
Đột nhiên bánh trước của tôi sụt xuống một cái ổ gà
khá lớn. Tôi phải nắm chặt tay lái mới giữ được
thăng bằng. Đúng lúc đó vầng trăng lưỡi liềm chui ra
khỏi đám mây, rọi xuống một làn ánh sáng mờ nhạt nhưng
cũng đủ để tôi thấy mình đang đạp về phía một...
nghĩa trang! Xa xa, giữa những tấm mộ bia trắng xóa ngả
nghiêng như những bóng người đang nghiêng ngả chờ tôi
là bóng đen khổng lồ của một ngôi nhà mồ vĩ đại.
Đột nhiên xương sống tôi lạnh buốt. Một ý tưởng vụt
đến với tôi. Quay lại, quay lại ngay! Nhưng tôi vội gạt
đi ngay. Không được, mình đã đi xa quá rồi!
Tôi bèn cố gắng đạp nhanh hơn nữa và cố không nhìn
về phía nghĩa trang. Nhưng khi vùng mộ địa mỗi lúc một
gần thì chiếc xe cũ kỹ cọc cạnh của tôi lại có vẻ chậm
chạp, nặng nề hơn. Rôi tôi chợt kinh hoàng khi nhận
thấy bánh trước đang bị xì hơi! Tiếng xì nhè nhẹ như
có vẻ diễu cợt những nỗ lực tuyệt vọng của tôi. Rồi
không biết tại sao chiếc xe chạy chậm hẳn trước khi
ngưng lại ngay cổng nghĩa trang.
Tôi liếc nhìn những tấm mộ bia trắng xoá như những
quân nhân xếp hàng nghiêng ngả dưới ánh trăng, đang
lặng lẽ nhìn tôi bằng ánh mắt ma quái lạnh lùng.
Trong một giây, tôi đã toan quẳng xe bỏ chạy. Nhưng tôi
cố gắng lấy lại bình tĩnh, cúi xuống kiểm soát bánh
xe. Đúng như sự lo sợ của tôi, bánh trước xẹp lép!
Khi tôi đang chuẩn bị bơm xe thì đột nhiên những tiếng
lách cách quái gở như tiếng xương người chạm vào nhau
từ phía nghĩa trang vọng lại khiến tôi nổi da gà và một
lần nữa toan vứt xe bỏ chạy. Nhưng rồi tất cả lại yên
lặng.
Tôi cố nghĩ rằng có lẽ mình chỉ tưởng tượng, hoặc
đó chỉ là tiếng cành cây chạm vào nhau. Điều khó khăn
nhất là tôi cố không liếc nhìn về hướng nghĩa trang.
Thu hết can đảm, tôi run run lấy cái bơm ở khung xe ra,
cúi xuống mở nắp van, nhưng đôi tay run rẩy của tôi làm
rớt cái bơm xuống đất, chạm vào vành xe vang lên một
tiếng khiến tôi suýt giật mình. Tuy vẫn run lẩy bẩy,
tôi cố gắng bơm thật lẹ. Có thể nói trong đời tôi,
chưa bao giờ tôi bơm lẹ như thế. Tiếng hơi bơm vào xì
ra khò khè như tiếng người bị bóp cổ đang cố ngáp
ngáp. Tôi cũng thở mỗi lúc một nhanh, nhưng đột nhiên
tôi như nín thở. Âm thanh lách cách lạ lùng mà tôi nghe
lúc trước, bây giờ dường như đang tiến lại phía sau
tôi. Tôi quay phắt lại, nhưng trong bóng tối mịt mù tôi
không thấy gì hết.
Tôi vội vã bơm lẹ hơn. Tiếng hơi bơm xì xì pha lẫn
những tiếng thở phì phò mà tôi nghe thật rõ, những
tiếng thở của chính tôi. Rồi những tiếng lách cách
quái gở lại vang lên và dường như đang tiếp tục tiến
tới sau lưng tôi mỗi lúc một gần. Tôi bèn hát thật
lớn như muốn át tiếng động quái gở đó trong lúc vừa
tiếp tục bơm hết tốc lực vừa tự nhủ phải lập tức
bỏ chạy khỏi nơi này, bỏ chạy trước khi cái âm thanh lách
cách ma quái tới sát sau lưng.
Ý nghĩ này khiến tôi không cần kiểm soát xem bánh xe đã
đủ cứng hay chưa, giựt vội vòi bơm ra, cài cái bơm sau
lưng, vặn đầu van lại và leo lên xe. Khi một chân tôi
vừa đặt lên bàn đạp thì đột nhiên tôi cảm thấy hãi
hùng tới độ muốn ngất xỉu khi cảm thấy như có năm
móng tay nhọn hoắt đặt nhẹ lên đầu tôi trước khi từ
từ bò xuống gáy. Tuy sự kinh hoàng khiến tôi gần như
tê liệt nhưng cũng chính sự kinh hoàng cực độ đó đã
khiến chân tôi đạp mạnh trên bàn đạp và chiếc xe lao
về phía trước... Hành động bất chợt này khiến những
móng tay nhọn hoắt trên gáy tôi, hoặc bất cứ cái gì,
biến mất, có lẽ bị rớt xuống mặt đường khi chiếc xe
bất ngờ phóng tới.
Trong đêm tối, tôi cắm đầu cắm cổ đạp như bị ma
đuổi, bỏ lại sau lưng những tấm mộ bia mỗi lúc một
xa. Tuy đầu óc tôi như tê liệt, toàn thân tôi lạnh
buốt, nhưng nhờ trời đôi chân tôi, như một cái máy,
vẫn tiếp tục đạp không ngừng. Tôi đạp mãi trong bóng
tối tới khi bánh trước lọt vào một cái ổ gà khiến
tôi loạng choạng, cùng lúc những tiếng lách cách quái gở
lại vang lên ngay ở sau lưng. Không cần nhìn lại - không
dám thì đúng hơn, tôi biết là "cái gì" đó vẫn đuổi
theo tôi sát nút. Có thể là một bộ xuơng, có thể là
một cánh tay, một bàn tay, có thể là bất cứ cái gì
nhưng điều chắc chắn "cái gì" đó phải thuộc về thế
giới bên kiạ Và tôi cắm đầu cắm cổ cố đạp thật
nhanh dù đang leo dốc.
Gần tới đầu dốc tôi thở hồng hộc và cảm thấy đôi
chân nặng như chì. Nghĩ rằng có lẽ mình đã được an
toàn, tôi vừa lơi chân thì những tiếng lách cách sau
lưng lại vang lên thật rõ và tôi lại cắm đầu cắm cổ
đạp điên cuồng.
Trên đoạn đường "thiên lý", thỉnh thoảng những tiếng
lách cách lại vang lên ngay sát sau lưng tôi như cảnh cáo
rằng tôi không thể được an toàn. Tôi có ý nghĩ là
"cái gì" đó cố tình chơi trò cân não khiến thần kinh
tôi căng thẳng tới độ trở thành điên loạn.
Bây giờ chiếc xe của tôi đang đổ dốc nhưng tôi không
dám giảm tốc độ. "Cái gì" đó dường như cũng gia tăng
tốc độ rượt theo gấp rút vì thỉnh thoảng tôi vẫn nghe
những tiếng lách cách thật rõ sau lưng.
Cuối cùng dưới ánh trăng mờ nhạt, tôi nhìn thấy bóng
dáng căn trại của chú tôi cùng những ánh đèn. Tôi mừng
như kẻ chết đi sống lại, quẹo gấp vào con đường đất
dẫn vào trại và tiếp tục đạp thật nhanh.
Rồi tôi thấy chú tôi đang đứng trước cổng trại, trên
tay cầm một cái đèn bão, có lẽ đang nóng ruột chờ
tôi. Nhìn thấy chú, tôi tự nhủ tất cả những gì tôi
nhìn thấy và cảm thấy trước đó... ngã ba, khu mộ địa,
những móng tay nhọn hoắt, những tiếng lách cách ma
quái... chỉ là tưởng tượng.
Tôi đạp thẳng tới chỗ chú tôi đang đứng, thắng đánh
két một cái, nhảy xuống xe đứng thở hổn hển không
nói được một lời giữa lúc hai buồng phổi như muốn
nổ tung. Lúc đó tôi chỉ muốn buông xe ra nằm dài xuống
đất, tuy nhiên tôi biết tôi phải trả lời những câu hỏi
của chú tôi trước đã.
Nhưng tôi ngạc nhiên khi thấy chú không nói một lời. Tôi
nhìn vào mắt chú và dưới ánh đèn bão, đôi mắt chú
đầy vẻ hãi hùng. Chú không nhìn tôi mà nhìn trừng
trừng vào cái yên xe.
Tôi nhìn theo tầm mắt chú và chân tay tôi run bắn lên,
để chiếc xe đổ ầm xuống đất: Tôi thấy thật rõ
năm móng tay nhọn hoắt ghim chặt vào sau yên xe, những
móng nhọn của một cánh tay xương trắng hếu.
oOo
|