|
Contributed by: phuochung |
Views: 40.271
Người Kể Chuyện Ma
Một buổi tối cách đây khoảng hơn nửa thế kỷ, ba chàng
thanh niên bước vào nghỉ tạm trong một căn nhà gỗ nhỏ
cũ kỹ giữa núi rừng Việt Bắc. Trong cái lạnh cóng
người, họ co ro ngồi sưởi quanh ngọn lửa. Bên ngoài
những cơn gió đang thét gào qua khe núi, thỉnh thoảng một
con chó rừng lại hú lên ghê rợn.
Họ là ba người bạn thân từ thuở nhỏ, cùng lớn lên
giữa những câu chuyện phiêu lưu, tìm vàng, thần giữ
của v...v..., và bị thúc đẩy, một phần vì óc tò mò, ưa
thử thách của tuổi trẻ, một phần vì giấc mơ làm giầu
tắt, từ gần một năm qua đã cùng nhau chia xẻ niềm hy
vọng cũng như tuyệt vọng của việc tìm vàng.
Đêm nay là đêm cuối cùng của họ trong chuyến đi thực
hiện ước mợ Sáng sớm mai họ sẽ trở về thành phố
kiếm việc làm vì cả ba không còn một xu dính túi.
Bình, 30 tuổi, người lớn tuổi nhất trong bọn, chắc
lưỡi:
- Mấy con chó này sủa nghe ghê quá!
Hoài, nhỏ hơn Bình 3 tuổi, chậm rãi nói:
- Đêm nay chắc tụi nó vừa đói vừa lạnh. Tụi mình may
mắn lắm mới tìm được căn nhà này để tạm trú chân.
Hoài vừa dứt lời thì một tiếng chó tru rùng rợn nghe
thật rõ như vượt lên tiếng gió gào. Tiếng tru thật
gần khiến ba người đàn ông nhìn nhau lo lắng.
Đức, người nhỏ tuổi nhất, càu nhàu:
- Hồi chiều tôi đã nói là đừng vào đây rồi mà!
Khi thấy cả Bình lẫn Hoài không trả lời, Đức nói
tiếp:
- Mấy ông đâu có biết tại sao thiên hạ không chịu ở
đây. Nếu họ bỏ đi, chắc phải có lý do chứ.
Hoài nằm xuống, vừa kéo tấm mền lên tận cổ vừa
nói:
- Nếu ông không thích nằm trong này, và nếu muốn, ông
cứ tự nhiên ra ngoài ngủ với lũ chó rừng. Tụi tôi
không cản ông đâu.
Ngọn lửa vẫn cháy bập bùng trong lúc cả Bình lẫn Đức
cũng nằm xuống đắp mền, khởi sự đi vào giấc ngủ.
Một lúc sau, trong căn nhà gỗ hoàn toàn vắng lặng chỉ
còn những tiếng ngáy đều đều của ba người đàn ông.
Bên ngoài, những cơn gió vẫn tiếp tục thét gào trên các
mỏm núi, dưới lòng thung lũng trong khi những tiếng tru
ghê rợn thỉnh thoảng lại vang lên.
Vào khoảng nửa đêm, đang ngủ không biết tại sao đột
nhiên Hoài giật mình thức giấc. Chàng cố nghĩ xem mình
đang ở đâu. Trong căn nhà gỗ giữa rừng? Đúng, căn nhà
gỗ... nhưng cái gì khiến chàng giật mình thức giấc?
Hoài nằm yên, nhắm mắt tập trung tư tưởng. Rồi chàng
nghe thấy... tiếng thở. Tiếng thở dồn dập đầy vẻ
kích thích.
Hoài mở mắt nhìn quanh. Khi nhìn qua phía bên kia đống
lửa nơi Bình đang nằm ngủ say sưa, Hoài chợt thấy toàn
thân lạnh buốt. Phía trên khuôn mặt của Bình khoảng một
thước là một khuôn mặt đàn bà gớm ghiếc, tóc dựng
đứng, da mặt sần sùi nứt nẻ, đôi mắt vàng khè và
đôi môi đỏ như máu đang lượn lờ.
Hoài chớp mắt mấy cái nhìn thật kỹ. Chỉ có khuôn mặt,
không thân mình, không chân tay!
Trong khi Hoài chưa biết phải làm sao thì khuôn mặt ngưng
lại, đôi môi đỏ loét mở ra để lộ hai cái răng nanh
nhọn hoắt trước khi từ từ cúi xuống trên khuôn mặt
đang say ngủ của Bình.
Trước cảnh tượng hãi hùng đó, Hoài hét lên:
- Bình, Bình. Dậy ngay, dậy ngay.
Tiếng la thất thanh của Hoài khiến khuôn mặt đàn bà
ngưng lại liếc nhìn Hoài bằng ánh mắt ma quái khiến
toàn thân Hoài nổi ốc.
Nghe tiếng la khẩn cấp của Hoài, Bình bừng tỉnh. Nhưng
khi Bình vừa mở mắt thì khuôn mặt đàn bà gớm ghiếc
đã hạ xuống chỉ còn cách mặt Bình chừng hai tấc, đôi
môi đỏ như máu mở ra thở phì phò vào mặt Bình khiến
Bình kinh hoàng đến bất động.
Khi khuôn mặt ma quái xuống thấp hơn nữa và đôi môi
máu mở ra để lộ hàm răng lởm chởm với hai cái răng
nanh nhọn hoắt, Bình mở miệng la hét hãi hùng. Khuôn mặt
ma bèn thở một luồng hơi thật dài vào miệng đang há
hốc của Bình khiến tiếng la của Bình đột nhiên tắt
nghẹn và đầu Bình lả sang một bên. Đúng lúc đó khuôn
mặt ma quái biến mất.
Hoài là người không tin ma quỉ, nhưng những gì xẩy ra
trước mắt khiến chàng không còn suy nghĩ gì được
nữa. Hoài ngồi bật dậy, lấy tay vỗ mạnh vào người
Đức la lớn "dậy, dậy" trước khi chạy sang phía bên kia
ngọn lửa nâng đầu Bình lên. Bình đã tắt thở.
Chân tay rụng rời, Hoài run rẩy nói với Đức, lúc này
tuy đã thức nhưng vẫn nằm yên:
- Đức, đi ngay, đi ngay... Tụi mình phải đi khỏi nơi này
lập tức... Bình... Bình chết rồi... Một khuôn mặt ma
quái... khủng khiếp... tôi không tin là có ma, nhưng... tôi
không biết...
Đức vươn vai nhìn Hoài với ánh mắt chế diễu:
- Ông điên rồi hay sao? Bộ ông...
Nhưng Đức lập tức nín bặt khi nhận thấy những gì
Hoài nói là sự thực vì ngay phía trên của Đức khoảng
một thước, khuôn mặt đàn bà gớm ghiếc lại xuất
hiện vật vờ, và trong căn nhà gỗ nhỏ ọp ẹp hôi hám
lại tràn ngập những tiếng thở dồn dập khiến toàn
thân Đức như tê liệt.
ở bên này, khi thấy khuôn mặt ma quái từ từ hạ xuống,
đôi môi đỏ như máu từ từ mở ra, Hoài vội gào lên:
- Đức, ngậm miệng lại, ngậm chặt miệng lại.
Nhưng đã trễ mất rồi vì sự khủng khiếp khiến Đức
như bừng tỉnh, há miệng gào lên hãi hùng.
Cũng như đối với Bình, khuôn mặt đàn bà già nua ma
quái lại thở một hơi dài vào miệng Đức và Hoài thấy
mặt Đức xám lại trước khi ngả vật đầu sang một bên
bất động.
Cũng như lần trước, khuôn mặt ma quái lại biến mất
như không hề hiện hữu.
Biết là Đức đã chết, Hoài run rẩy trở lại chỗ nằm
của mình, chụp lấy cây súng bước vội ra cửa, không còn
nghĩ tới cảnh rừng tăm tối với những tiếng chó tru
đầy đe dọa.
Khi chàng chỉ còn cách cánh cửa chừng hai thước, một
tiếng chó rừng tru lên thật gần khiến Hoài đứng
khựng lại, đúng lúc một cơn gió rít lên làm rung chuyển
cả căn nhà gỗ.
Hoài vừa toan bước tới thì khuôn mặt đàn bà khủng
khiếp lại lờ mờ hiện trên cánh cửa, mỗi lúc một rõ
dần, đôi mắt vàng khè nhìn thẳng vào mắt Hoài như
thôi miên trong khi khuôn mặt nhăn nheo sần sùi và đôi
môi đỏ như máu kết hợp lại thành một nụ cười ma quái
khiến chàng bất động.
Rồi cả căn phòng gỗ nhỏ lại tràn ngập những tiếng
thở dồn dập đầy kích động. Hoài cảm thấy làn hơi
thở nóng bỏng của khuôn mặt ma quái phủ kín mặt chàng
khiến chàng như ngộp thở.
Hoài cố thở ra thật mạnh nhưng không được trong khi
khuôn mặt ma quái mỗi lúc một gần hơn. Trong một giây,
Hoài nghĩ tới Bình và Đức và cố không mở miệng. Khi
ngực chàng như muốn nổ tung và khuôn mặt nhăn nheo sần
sùi méo mó chỉ còn cách chàng chừng một thước, không
biết nhờ một sức mạnh siêu nhiên nào thúc đẩy, Hoài
nâng cây súng lên bắn thẳng vào khuôn mặt đàn bà ma
quái.
Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Khuôn mặt vụt biến
mất và Hoài nghe như có tiếng gào la đau đớn.
Không thể ở lại trong căn nhà gỗ với hai xác chết và
với một khuôn mặt ma quái có thể hiện lên bất cứ
lúc nào, Hoài đẩy tung cánh cửa, lao mình vào đêm tối,
chạy bán mạng giữa núi rừng.
Hoài chạy tới khi phổi chàng như muốn bùng cháy, nhưng
tiếng thở dồn dập của chính chàng khiến chàng có cảm
tưởng như tiếng thở của khuôn mặt ma quái vẫn đeo
sát. Không dám ngưng lại, Hoài tiếp tục chạy mãi cho tới
khi ra tới bìa rừng thì trời đã tờ mờ sáng. Tới lúc
đó, Hoài mới dám ngừng lại, nằm vật xuống bãi cỏ
thở dồn dập, đầu óc choáng váng gần như ngất xỉu.
Nằm nghỉ không biết bao lâu, Hoài mới cảm thấy đỡ
mệt và đầu óc mới sáng suốt trở lại.
Nghĩ tới cái chết của Bình và Đức, Hoài vô cùng lo sợ
vì khi hai tử thi này được tìm thấy, chắc chắn sẽ
không ai tin rằng họ bị khuôn mặt ma quái giết hại mà
người ta sẽ cho rằng chính chàng đã giết bạn để lấy
vàng. Hoài cảm thấy chỉ có một cách duy nhất là phải đi
khỏi khu vực này thật xa, hoặc nếu về được tới
thành phố thì tốt nhất, trước khi hai tử thi được
tìm thấy.
Quyết định rồi, Hoài ném cây súng xuống một thung lũng
sâu bên rừng rồi vội vã chạy dọc theo con đường mòn
bên bìa rừng hướng về tỉnh lộ. Ra tới đường lớn,
Hoài đi chậm lại.
Khoảng nửa tiếng sau, nghe tiếng xe hơi từ phía sau vọng
lại, Hoài đứng lại chờ. Từ phía xa, một chiếc xe đò
hiệu Ford Canada tám chỗ ngồi lọc cọc chạy tới. Thấy
Hoài giơ tay vẫy, bác tài ngưng lại la lớn:
- Nhảy lên đi, còn nhiều chỗ lắm.
Hoài mở cửa nhảy lên băng sau và khi xe chạy chàng mới
nhận thấy ở cuối băng là một thiếu nữ trẻ đẹp đã
ngồi từ trước. Máu đàn ông lại chạy rần rật trong
huyết quản khiến Hoài thầm nghĩ rằng chàng thật là may
mắn, vừa trốn thoát khuôn mặt khủng khiếp của mụ già
ma quái thì lại gặp ngay một thiếu nữ yêu kiều.
Hoài cúi đầu chào và thiếu nữ cũng mỉm cười e lệ
đáp lễ.
Những cảm giác hãi hùng cũng như sự mệt mỏi lần lần
tan biến, Hoài bắt đầu cảm thấy dễ chịu và chàng ngủ
thiếp đi lúc nào không biết.
Một lúc sau Hoài đột nhiên giật mình tỉnh dậy. Tim
chàng đập thật nhanh. Trong vài giây, chàng không biết
mình ở đâu. Trên chiếc xe đò? Đúng! Nhưng cái gì
khiến chàng thức giấc? Và chàng nghe thấy... tiếng thở!
Tiếng thở dồn dập đầy khích động khiến Hoài ngước
nhìn thiếu nữ. Nàng đang nhìn chàng và đôi môi đỏ mọng
của nàng dường như đang mở ra khép lại theo nhịp thở.
Hoài cảm thấy như muốn ngộp thở khi nghĩ tới Bình và
Đức. Chàng nhìn thiếu nữ trừng trừng trong khi cố
ngồi nép mình vào cửa xe.
Hơi thở của cô gái với đôi môi đỏ như máu dường như
mỗi lúc một dồn dập hơn, một đe dọa hơn khiến Hoài
vội liếc ra cửa sổ. Chiếc xe đang chạy trên sườn núi
và phía cửa Hoài ngồi sát bên bờ vực.
Hoài quay nhìn thiếu nữ. Nàng vẫn chăm chú nhìn chàng.
Hơi thở của nàng dồn dập hơn và cả chiếc xe dường
như tràn ngập hơi thở nóng bỏng của nàng. Hoài rên rỉ:
- Không... không...
Rồi gục đầu xuống. Thiếu nữ từ từ nhích tới gần
chàng, cất tiếng hỏi với giọng lo lắng:
- Ông, ông có sao không?
Hoài co dúm người lại sát cửa xe khi khuôn mặt thiếu
nữ mỗi lúc một gần hơn.
Khi nàng đưa tay lên rờ trán Hoài, chàng cảm thấy hơi
thở của nàng như phà vào mặt chàng. Hoài gào lên một
tiếng não nùng, mở tung cửa xe, phóng vụt ra ngoài, bay
xuống vực thẳm...
oOo
|