|
Contributed by: phuochung |
Views: 3.722
Hoa Hoàng Lan
Tú tần ngần đứng trước tấm gương lớn. Cả thân hình
nàng hiện ra lồ lộ trên mặt gương. Vẻ bơ phờ, mệt
mỏi hằn rõ trên nét mặt thiếu ngủ.Vòng tréo hai tay, ôm
chặt hai bờ vai, Tú không ngăn được một tiếng thở
dài não nuột. Đêm qua, Tú trằn trọc, không ngủ được,
dù nàng đã cố dỗ giấc ngủ bằng cách nhắm chặt hai
mắt và vùi đầu trong đống gối mềm. Nhưng hình ảnh
của Vĩnh chập chờn, ám ảnh Tú không nguôi. Lần hẹn
cuối tuần vừa qua, cũng là lần gặp cuối cùng của Vĩnh
và Tú. Chàng đã ngập ngừng nói lời từ giã nàng:
"Hình như tính tình anh và em không hợp nhau."
Thế là hết. Thế là xong. Sẽ không bao giờ Vĩnh là của
Tú nữa. Rồi mai đây, trên sân trường trong thành phố
nhỏ này, sẽ thiếu dấu chân hai người. Thay vào đấy, là
cảnh dập dìu của Vĩnh với ai đó. Họ sẽ đi qua hoặc
dừng lại ở nơi chốn mà Vĩnh và Tú thường qua lại, lui
tới. Thành phố Fremont coi vậy mà chật hẹp. Rồi Tú sẽ
gặp mặt họ, sẽ đụng đầu họ. Tú chợt rùng mình, xót
xa và đau đớn.
Tú, một dung nhan tuyệt vời xinh đẹp của Đại học đã
không còn nguyên vẹn vẻ kiêu hãnh của một kẻ chinh phục,
một kẻ luôn đắc thắng trong tình trường. Tú yêu ai,
luôn được người đó yêu lại. Tú chưa hề nếm mùi đau
của kẻ chiến bại và chưa bao giờ biết vị mặn của giọt
nước mắt khóc vì tình yêu.
"Tú yêu ai, được đáp lại ngay tức khắc. Chả bù..."
"Tú mà đi câu, thì chắc chắn không hôm nào thuyền về
không. Chắc cá sẽ đầy khoang thuyền may mắn."
Bạn bè của Tú đã sầm xì như thế, khi Tú giật tươi,
cướp sống Trường trên tay Diễm. Hôm nay, Trường còn
dung dăng dung dẻ với Diễm. Ngày mai, mọi người đã thấy
Trường nghiễm nhiên choàng vai Tú trong sân trường,
trước khuôn mặt tái xanh, hết thần sắc của Diễm.
Người ta tự hỏi không biết Trường tán Tú thế nào và
Tú nũng nịu ra sao mà Trường đã nhanh chóng buông Diễm,
để cặp với Tú? Nhưng chỉ ít lâu sau, bạn bè lại bắt
gặp Tú đang lơi lả bên Khôi và du dương khắp chốn. Tú
thích được yêu, thích đi chơi đây đó và hưởng thụ
những âu yếm, chiều chuộng tận tình của người yêu.
Dưới mắt những chàng trai đã qua cuộc tình với Tú thì
cặp bạn với Tú không khó, chỉ có chiều chuộng Tú là
khó, vì tính Tú hay thay đổi, thích giận hờn không duyên
cớ và bốc đồng như thời tiết khi mưa lúc nắng. Nàng
bắt chước ai đó nói rằng nàng thích được đưa đàn
ông vào cõi chết, giống như nữ thần Siren trong những
chuyện cổ tích của Hy-Lạp. Câu nói đó của Tú đã từng
khiến cho Khôi rùng mình, nhưng không tránh cho Khôi khỏi
rơi vào lưới tình với Tú. Khôi tránh né Tú như lòng
chàng tự nhủ. Nhưng hình như càng xa lánh, Khôi càng thấy
mình bị cuốn hút vào tầm mắt đa tình của Tú. Sức hấp
dẫn của Tú mãnh liệt quá, dữ dội quá, khiến cho chàng
nào được Tú đáp lời, nhất định sẽ không ra khỏi tầm
nhìn của Tú.
Khởi đầu là những tình cảm không mấy tốt đẹp. Khôi
và Tú kình nhau từng câu như mèo vờn chuột. Khôi không
để cho Tú yên và Tú không ngớt chọc ghẹo Khôi. Hai
người như sừng với mỏ, như đêm với ngày, như chó
với mèo...
"Anh nhất định sẽ không yêu Tú, cho dù được Tú tỏ
tình." Khôi ngập ngừng, bỡn cợt.
"Anh có vẻ tự tin. Đấy là quyền của anh. Nhưng hôm nay
thì Tú chưa bao giờ cảm thấy yêu anh. Tại vì... Tại vì
sao? Tú cũng không biết nữa."
Ngừng một chút, Tú lại ỡm ờ:
"Khi mình biết mình chưa yêu, tức là mình chưa yêu, phải
không anh Khôi?"
"Hình như Tú hơi lẩm cẩm?" Khôi nheo mắt, có ý trêu
ghẹo.
Thản nhiên, Tú gật đầu:
"Gần những người như anh, dễ bị tâm thần nhiều hơn
là lẩm cẩm anh ạ! Tú sợ một ngày nào đó quen anh, Tú
sẽ không nhớ mình là Tú nữa!"
Chịu không nổi trước những lời tinh nghịch độc địa
của Tú, Khôi vội vã kêu lên:
"Thôi nghe! Anh chịu hết nổi những lời châm chọc đó
rồi."
"Đầu hàng rồi phải không? Có gì đáng sợ đâu. Tú nghe
được mà!"
"Tú lì đòn lắm. Mai kia, nếu lấy được Tú làm vợ,
chắc anh sẽ đánh Tú một ngày cả trăm trận đòn thù!"
"Còn lâu, anh Khôi ơi! Ngày ấy sẽ không bao giờ có đâu!
Đừng chờ! Vô ích!"
Nhưng một ngày kia, Khôi thú nhận với Tú rằng anh không
thể vui, nếu mỗi ngày không gặp Tú, không thấy khuôn
mặt xinh tươi, diễm kiều và nghe giọng nói ngọt ngào,
nũng nịu của Tú. Và nếu không gặp Tú, hình như Khôi
thấy đời thiếu cái gì, không nói lên lời...
"Muốn gặp Tú cũng dễ thôi. Tú chưa bao giờ làm khó ai
cả. Tất cả đều là bạn bè. Năm châu bốn bể là huynh
đệ cả. Anh không biết hay sao?"
Ý kiến của Tú vừa đưa ra, Khôi vội vồ ngay để mỗi
ngày mỗi gặp Tú. Và nguy hiểm cho Khôi là hình như Khôi
đã yêu Tú, đã cảm thấy Tú là thần tượng của mình.
Chàng nghiêm chỉnh nghĩ rằng ái tình là thứ bùa mệ Đố
ai bị vướng mà giữ được hồn. Nhưng lạ quá, cô gái
tên Tú như đang đùa với tình yêu của Khôi. Nàng cười
cợt, nàng bông lơn, nàng trêu ghẹo những trận mưa yêu
của chàng tưới trên nàng. Hình như nàng không chút xúc
động. Hình như nàng có vẻ cười cợt và hình như nàng
chế nhạo chàng. Đôi mắt long lanh của Tú như muốn nói
với Khôi rằng:
"Làm nghiêm cho lắm, tránh né cho nhiều, nhưng lại là anh
chàng si tình hơn ai hết."
Một điều an ủi cho Khôi là Tú luôn luôn tôn trọng những
buổi hẹn, những "nghi lễ tình yêu" nàng giữ rất kỹ,
rất chu đáo. Những buổi hẹn, nàng luôn là kẻ đúng giờ
và nàng đón nhận tình cảm của Khôi một cách lãng mạn,
đầy thích thú. Không ngập ngừng, chẳng khách sáo, nàng
đi vào con tim của Khôi bằng những bước chân mạnh dạn
và đầy xông xáo. Khôi ước gì được sống trọn đời
với nàng. Khôi tiếc mình suýt nữa đã bỏ qua người
thiếu nữ đầy sức sống như Tú.
Buổi sáng thức dậy bên song cửa, Tú băn khoăn với tình
yêu say sưa và cuồng nhiệt của Khôi dành cho nàng. Mỗi
khi gọi cho nàng mà chưa gặp được nàng, trong máy điện
thoại cầm tay xinh xinh, Tú nghe giọng Khôi hốt hoảng:
"Em đi đâu rồi? Anh gọi cháy máy, không nghe em trả lời.
Gọi lại cho anh nhé! Anh nhớ!"
Tú bật cười. Yêu Khôi, có lẽ nàng phải giữ máy bên
mình suốt ngày đêm, để nghe tiếng lòng chàng réo gọi
liên tục, không ngưng nghỉ. Những câu hỏi dễ thương
nhưng đầy tính xét nét của chàng luôn tuôn ra, dù chàng
cố nhẹ giọng để khỏi biến thành một câu tra vấn:
"Em đi đâu rồi? Em đang ở đâu? Bao giờ về nhà? Gọi
về cho anh ngay nhé! Anh mong!"
Một ngày kia, Tú bỗng chán. Đôi chân sáo của Tú lại
muốn những bước chân độc hành trên thảm cỏ sân
trường, và tà áo nàng không muốn bay lượn mãi bên một
người. Tính hay thay đổi và xem mọi chuyện nhẹ như một
cơn gió thoảng. Dưới mắt Tú, hình ảnh thân quen của Khôi
bỗng trở nên nhàm chán và đơn điệu.
"Có tình yêu nào mới mãi không hở Khôi?"
Nàng đã ngừng chân, vịn vai, kề sát tai Khôi để chàng
có thể cảm được hơi thở thơm mùi kẹo chanh của nàng
và nghe nàng hỏi câu khó trả lời. Chàng lặng người:
"Khi xa nhau, em có nhớ anh không nào?"
"Em không biết nữa. Chưa bao giờ em để ý xem em có nhớ
anh không?" Tú cắn nhẹ vành môi, ngập ngừng diễn tả ý
của nàng. Khôi tin là nàng đã thành thật khi nói ra điều
này. Khôi băn khoăn nhận xét:
"Nếu nhớ mà không biết mình nhớ, thì không thể được
xem là có nhớ được."
Khôi ngạc nhiên và sợ hãi khi biết Tú chỉ yêu chàng khi
có mặt chàng. Trong khi chàng biết chàng đã yêu nàng
bằng một tình yêu mê đắm, quyến luyến không rời và
tự cho chàng là tù nhân của một tình yêu mà chàng không
thể đem ra ánh sáng của tri thức để phân tích. Chàng
biết chàng sẽ vô cùng khổ sở, đau đớn nếu thiếu
vắng Tú trong cuộc sống. Còn Tú? Ai biết được sau
vầng trán thông minh kia, Tú nghĩ gì về Khôi?
Thật bất lợi cho Khôi khi ấy Vĩnh lại vừa xuất hiện.
Nhân dáng đầy hấp dẫn người khác phái, cộng với
phong cách lịch sự của Vĩnh đã thu hút Tú ngay phút đầu
gặp gỡ. Tiếng sét ái tình hay sao? Tú không tin, vì
"trời quang, mây tạnh" quá, Tú đang có Khôi, không thể có
"sét" được? Nhưng việc Tú săn đón và quấn quýt bên
Vĩnh đã khiến cho trái tim của Tú đôi khi đập sai nhịp
và khiến cho Vĩnh cảm thấy tự ái nam nhi của chàng căng
phồng, no đầy như một cánh buồm căng gió!
Tú ngây ngất với nhân dáng trẻ trung đầy khả ái của
Vĩnh. Nàng yêu chàng ngay và cũng tự nhủ "chỉ yêu đùa
thôi nghe Tú!" và "như nữ thần Siren, nàng chỉ làm cho
đàn ông chết vì nàng, dứt khoát nàng không bao giờ
chết vì đàn ông." Lòng dặn lòng. Nhưng mỗi ngày nàng
mỗi thầy niềm si mê Vĩnh trong lòng nàng lớn mạnh và
vấn vương, không dứt được hình bóng chàng. Tình yêu
là sản phẩm xa hoa nhất , nhưng cũng tuyệt diệu nhất mà
Thượng Đế đã ban cho con người.
Nhưng với Tú, nàng đã quen đóng kịch trước mọi người,
nên cuối cùng nàng đã đóng kịch luôn cả với chính
nàng. Khi nàng biết chính xác rằng tình yêu nàng dành cho
Vĩnh là một chân yêu chân thành và say đắm nhất, thì
cũng là lúc Vĩnh đã nhìn ra con người với tình yêu
đầy kịch tính của nàng và chàng đã đùa cợt với nàng,
như nàng đã từng đùa với bao người.
oOo
|