|
Contributed by: phuochung |
Views: 102
Bàn Tải Cân
Phan Hùng là bác sĩ sản ngoại cọc một tại viện C, nổi
tiếng trong ngành có tay nghề cao. Vết mổ sản phụ được
Phan phẫu thuật chỉ sau ba ngày trông đã đẹp như nét sổ
hoành tráng của bậc thầy thư pháp, sau năm ngày trở nên
hồng và trong suốt như thứ lụa mỏng mà Tây Thi thường
xé , sau một tuần chỉ mảnh như sợi tơ nhện, đàn ông
tinh mắt lắm nhìn mới thấy.
Mỗi ngày Phan thực hiện
chừng hai chục ca, mỗi ca được nhà nước bỗi dưỡng
hai ngàn đồng, lại được người nhà sản phụ phong bao
thêm khoảng vài trăm ngàn nên cuộc sống so với đa phần
thị dân ở Hà thành cũng có phần dư dật. Có điều Phan
không thích gì ngoài rượu, tiền làm được phần lớn
cũng là dành mua rượu. Vợ Phan thoạt đầu thấy chồng
mê mẩn rượu chè tỏ ra khó chịu, nhưng sau lại nghĩ
chẳng thà mê rượu còn hơn mê gái nên mới đổi buồn
làm vui.
Nha Phan ở phố Hàm Long có thiết kế riêng một chiếc
tủ to, choán hết bức tường phía tây, khung chế tác
bằng gỗ linh hương thơm ngát, cánh thửa pha-lê trong
suốt. Ngăn dưới Phan kê các bình rượu ngâm, nào là bìm
bịp trăm tuổi, linh chi ngàn năm hay kể đến tay gấu, ong
non, rắn độc... đều không thiếu loại quí nào. Các ngăn
phía trên có máy lạnh duy trì nhiệt độ ổn định 16oC
bảo tồn hơn trăm loại vang và champagne nổi tiếng. Những
ngăn cao hơn chứa rượu quí đủ loại, từ Mouton Rothschild
Pauillac đến Haut Brion Pessac-Léognan, hay cao cấp như Petrus
Pomerol hoặc Romanée Conti cũng đồng tâm hiện diện.
Phan thường thích mời bạn bè đến nhà thưởng rượu,
lại đặc biệt trọng đãi những khách hiểu rượu. Nghe
nói có vị đến nhà Phan, khi uống phán đúng tuổi và quê
quán một loại vang đỏ vùng Florence mà lúc ra về được
chủ nhân tặng riêng một chai Château Lafite niên đại vua
Louis 14 để tỏ lòng tri kỷ.
Lúc rảnh Phan cũng thường hay
lân la khắp các tửu quán Hà thành, phần vì muốn
thưởng ngoạn và sưu tầm mỹ tửu khắp thiên hạ, phần
cũng muốn giao du với tửu hữu để kết mối tuý tình.
Một chiều sau khi mổ cấp cứu đồng thời tám ca đẻ
khó với chất lượng tuyệt hảo, Phan về nhà cao hứng
bèn độc ẩm. Thấy uống nhiều lắm mà mãi không say,
bèn nhân khi gió mát trăng thanh liền khoác áo dạo một
vòng phố vắng. Lúc ấy chân nam đá chân chiêu mà bàn
toạ rất vững vàng, tâm trí linh mẫn nhạy cảm. Chợt
thấy ven hồ có một gã chạc tuổi mình ôm cây guitare
gỗ, vừa gõ vào hộp đàn vừa nghêu ngao hát rằng:
"Hề! Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi
Hề! Bình khang quân tử khứ vô hồi
Hề! Vấn ngã tại hà liên giao hợp
Hề! Lồ phồn tửu. Hề! Mỹ nhân bôi"
Phan lấy làm lạ vội đến gần, thấy người này hình
dung cổ quái, miệng mỏng tai to, người ngả nghiêng lơi lả
như say mà hởi thở không có mùi rượu. Biết là cao nhân
Phan vội vòng tay cung kính hỏi: "Tại hạ cũng là đệ tử
Lưu Linh, sớm tối say sưa, trong nhà có hơn ngàn chai
rượu. Đã từng nghe nhiều về chén dạ quang, chén hổ
phách, bản thân hiện cũng sở hữu cả chén vàng lẫn chén
ngọc mà sao tuyệt nhiên chưa từng được nghe về mỹ nhân
bôi". Khách cười thông cảm, đoạn ôn tồn giải thích:
"Trên đời mỗi thứ rượu đều có cách uống riêng,
mỗi cách phải sử dụng loại chén riêng, chén lại phải
được giữ ủ ở nhiệt độ thích hợp. Như vang nho de
Memreihm phải để lạnh đúng 53,6 độ Fahrenheit, khi uống
đưa miệng chén phalê Bohemien ngang qua mũi để thưởng
hết hương thơm. Thứ Sán lùng đặc sản Hạnh Hoa thôn
nhất định phải được hâm đến chín chục độ trong chén
gỗ Bách hợp. Riêng ở đất Thổ Lồ Phồn có thứ
rượu cực lạ, vị mặn hơi chua, hương nồng ngai ngái,
quả là một loại rượu vô cùng trân quí, không thể uống
ở nhiệt độ nào khác ngoài 37 độ Celcius. Xưa các bậc
hiền nhân uống loại rượu này thường chọn mỹ nữ eo
thon rốn sâu, cho khoả thân nằm ngửa, dùng rốn người
đẹp làm chén ngọc 37 độ mà cùng nhau ngồi quanh vừa
thưởng thức rượu ngon vừa luận bàn thiên hạ, gọi là
mỹ nhân bôi vậy". Phan nghe như nuốt từng lời, lại hỏi
thêm về nhiều tuyệt kỹ uống rượu khác đã thất
truyền, đều được khách chỉ điểm chu đáo, thấy kiến
ngưỡng về rượu rộng lớn vô cùng. Lát rồi tâm đầu
ý hợp quá Phan bèn nài khách vào một quán rượu ven
đường làm vài ly tri kỷ.
Phan vào cuộc uống hết sức hào sảng, gọi nguyên một
bình to mà cạn chén liên miên. Thấy nài ép mãi mà khách
cũng chỉ nhấp môi, Phan hơi bực mình hỏi: "Huynh không
nâng chén là có ý chê rượu lạt hay xem thường ta
chăng?". Khách đáp: "Không dám. Có điều đã tự nhận là
tửu nhân thì phải biết dùng mắt hiểu được vị ngon
của rượu, dùng tai nghe được hương thơm của rượu,
dùng mũi ngửi được sắc thái của rượu. Còn như đã
phải dùng đến miệng để uống rượu thì đều chỉ là
hạng tục tửu vậy". Lại hỏi Phan: "Thử xem lại thứ huynh
vừa uống là thứ gì?". Phan vội ôm bình rượu lên kiểm
tra chỉ thấy toàn nước lã, giật mình buông tay khiến
nước trong bình nước chảy ra ướt lạnh cả đùi non, kinh
hãi tỉnh dậy nhìn quanh đã chẳng thấy kỳ khách với
tửu quán đâu cả, lại thấy mình đang nằm tơ hơ trên
bãi cỏ trên đường Cổ ngư ven hồ Dâm Đàm, đũng quần
ướt sũng.
Đêm đó Phan trở về nhà tắt điện diện bích suy tư,
đến sáng nét mặt trở nên cực kỳ thanh nhã thoát tục.
Con bé Oshin quen lệ rót một cốc vang Margaux đóng chai năm
1833 cho chủ nhân súc miệng, vô cùng ngạc nhiên khi thấy
Phan khoát tay từ chối rồi đứng dậy lẳng lặng đến
bên tủ linh hương từ từ lôi từng chai rượu quí xuống
đập vỡ, rượu thơm chảy tràn như suối. Vợ Phan lao
đến can ngăn thì Phan nhẹ nhàng thơm mà bảo vợ: "Toàn là
nước lã cả, nâng niu gìn giữ làm gì", đoạn đập cho kỳ
hết tủ rượu.
Về sau cũng có những lúc rượu bia cùng bạn bè Phan
thường chỉ gọi cho mình một chai nước khoáng lạnh hoặc
sinh tố hoa quả, ép mấy cũng không uống rượu, hỏi chỉ
cười nói: "Quân tử đàm giao đạm nhược thuỷ" . Cũng
từ đó Phan càng nổi tiếng là bác sĩ sản ngoại giỏi
nhất viện C.
Vết mổ sản phụ được Phan phẫu thuật
chỉ sau ba ngày trông đã hồng và trong suốt như thứ lụa
mỏng mà Tây Thi thường xé, sau năm ngày mảnh như sợi tơ
nhện mắt đàn ông tinh lắm nhìn mới thấy, sau một
tuần thì không còn dấu vết gì, nhẵn đẹp như da bụng
của thục nữ còn trinh, thật là khí độ của một đại gia
sản ngoại vậy.
oOo
|
|