|
Contributed by: phuochung |
Views: 1.492
Nguyễn Khải
1
Năm 1961, vợ chồng tôi được quân đội cấp cho một
căn nhà mười bốn mét vuông ở khu tập thể Phúc Xá, là
một rẻo đất bãi phía ngoài đê sông Hồng. Tôi sinh ra
ở Hà Nội, mãi đến năm mười sáu tuổi mới rời Hà
Nội đi kháng chiến, trong từng ấy năm chưa bao giờ tôi
bén mảng xuống vùng đất bãi của Hà Nội gồm mấy xã
Phúc Tân, Phúc Xá, Nghĩa Dũng, An Dương. Đó là vùng đất
của dân nghèo, của trộm cướp và những phần tử bất
hảo. Nghe các ông bà sống trong phố đồn đại thế nên
cũng sợ. Nào ngờ mình sẽ phải sống ở đó những mấy
chục năm, đẻ cả loạt con, viết cả loạt sách, thành dân
làng Phúc Xá chính cống. Cái năm tôi về Phúc Xá là hai
vợ chồng còn rất trẻ, một bà mẹ chưa già lắm và
đứa con trai đầu mới lên ba tuổi. Lối vào khu tập
thể là con đường đất nhỏ, một bên là hồ, một bên
trồng mía, trời mưa dầm phải tụt dép bấm chân mà đi.
Những dãy nhà một tầng xây đối nhau, mười hai gian
một dãy, như trại lính, là trại vợ lính. Mỗi nhà có hai
cửa ra vào, hai cửa sổ, một cái bếp và một nhà tắm
chung cho hai hộ, mùi vôi mùi xi-măng còn nồng lên. Mỗi
dãy nhà đã có vài bốn gia đình dọn đến ở, chồng
xách nước dội, vợ gò người lấy chổi rễ cọ nền,
vừa làm vừa cười, rồi mời gọi nhau sang uống nước,
hút thuốc, hả hê, khoan khoái vì đã có một mái nhà, đã
mất rất nhiều tâm sức để có được một gian nhà.
Buổi tối đầu tiên được về ở nhà mới lại không có
điện, các nhà đều thắp đèn dầu, chúng tôi không có
đèn vì không nghĩ rằng còn phải thắp đèn, dọn cơm ra
đầu hè ăn nhờ ánh sáng đèn nhà hàng xóm. Bữa cơm
đầu tiên nấu bằng nồi của mình, củi của mình, bếp
của mình và dọn ăn bằng mâm, mẹ ngồi giữa, vợ chồng
ngồi hai bên, thằng con vác bát chạy ra chạy vô trong gian
nhà của nó, đến vuị Chuyện thường thế mà cũng vui
được nhỉ? Một gian nhà trống không, túi quần túi áo
rỗng tuếch, mọi thứ còn là trong tính toán, trong dự
định, trong hy vọng, mà lại vui! Nhiều năm sau cái niềm vui
xốn xang, mơ hồ của chờ đợi và hy vọng cái thuở tay
trắng không thể có nữa. Nó đã ở phía sau. Nó đã
thuộc về một thời. Tôi còn nhớ rõ đúng vào cái tối
ấy, cái tối ăn cơm không đèn, một gương mặt nhìn
không rõ ghé vào song cửa, một giọng nói lanh lảnh hỏi
với vào: "Cô chú nào vừa đến lại đi rồi à?". Người
hàng xóm có tính tò mò ấy là chị Vách.
2
Chị Vách hơn tôi một con giáp, răng đen và vấn khăn.
Chồng chị là thiếu tá ở một học viện chính trị, hơn
tôi khoảng mười lăm tuổi. Cấp thiếu tá ngày ấy là to
lắm, là mơ ước gần như viển vông của đám thượng úy
lau nhau. Tên ông thiếu tá là gì tôi không rõ, mặt ông
tôi cũng quên, chỉ nhớ mang máng một người đàn ông có
bộ dạng rất đứng đắn, có thể rất tốt bụng, nhưng
không làm một việc gì, nói một lời nào để dãy xóm
được nhớ. Mỗi lần gặp tôi ở đường, một năm
khoảng đôi ba lần, ông đều chào trước thân thiện và
nhạt nhẽo: "Đồng chí khỏe không? Tốt chứ?".
Với gia đình ấy vợ chồng tôi chỉ biết có chị Vách
ông thiếu tá chồng chị là ông Vách, các con chị một lũ
lôi thôi, lốc thốc là con bà Vách. Chị Vách rất hợp
chuyện với vợ chồng tôi, chị là người dưới quê mới
theo chồng lên sống ở tỉnh, vợ tôi cũng thế. Chị là
một cán bộ xã vùng địch hậu thời đánh Pháp, vợ tôi
là du kích, rồi là dân công gùi gạo theo bộ đội suốt
mấy chiến dịch. Hai chị em mỗi lần được ngồi với
nhau là dứt không rạ Chuyện đàn bà không đầu không
cuối nhưng chị Vách đã lên tiếng, mình lại chót dại
để tai nghe là cứ phải nghe đến cùng. Hết cả đọc,
hết cả viết. Vì nó vui lắm, buồn cười lắm, cười
đến đau ruột, đến não lòng.
Tôi nói:
- Có một bà vợ vui tính như chị chắc ông ấy được
cười cả ngày:
Chị Vách nói:
- Quân tử ẩn hình, tiểu nhân lộ tướng. Ông ấy vẫn
phê bình tôi nói năng vô chính trị, không được chín
chắn như các bà cán bộ ở tỉnh. Người ta có trình độ
cao lỡ lấy phải vợ dại cũng là khổ tâm lắm. Thời
trước thì họ đuổi mình ra đường rồi.
Giàu vì bạn, sang vì vợ, có một bà vợ như tôi ông
chồng cũng hóa hèn, chị nói thế. Nên không bao giờ chị
dám đi cùng chồng ra ngoài, đến thăm ai chồng đạp xe
tới trước, vợ đi bộ tới sau, không xem hát, không xem
chiếu bóng, chưa bao giờ tôi thấy vợ chồng họ đi sóng
đôi cả. Mà chị đâu có xấu, là một phụ nữ xinh đẹp
của một thời, gương mặt tươi tắn, cái miêng với hàm
răng đen đều đặn khi nói khi cười duyên dáng lạ lùng.
Tôi hỏi, làm thế nào mà ông ấy lại vớ được chị nhỉ?
Là cái duyên may chú ạ, chị nói, người ta là cán bộ
trên tỉnh hoạt động cách mạng từ thời bóng tối, mình
chỉ là cô du kích ở làng, cách nhau như trời với đất,
lấy được là mừng, có với nhau đã hai mặt con nghĩ
lại vẫn còn mừng. Chị nói thêm, huống hồ tôi còn là
người có tội, phải người chồng có máu ghen họ thì gọt
tóc bôi vôi. Chuyện như sau, làng chị thời đánh Pháp là
làng tề, hai đầu hai bốt, lính Tây ít, lính dõng nhiều,
đĩ điếm là gái làng lên ngủ với Tây càng nhiều hơn.
Chị phải đi phu nhưng vì có chút ít nhan sắc nên được
giữ lại quét dọn trong đồn. Lính dõng ra đùa một câu,
vào ghẹo một câu, chúng nó hát:
"Mẹ già khắc khoải đêm ngày
Anh đi ai cấy ai cày ruộng hoang
Người ta vì nước vì làng
Anh đi theo Vẹm, ai mang tội này."
Có một anh cai, người xã dưới, bụng dạ tử tế, biết
chị là vợ cán bộ, con lại còn nhỏ liền xui chị giả cách
ốm rồi cho về. Lại còn cho tiền và một cân thịt bò
nữa. Anh ta đẹp trai, có học, lại mới góa vợ nên trong
làng cứ xì xầm chắc anh chị đã có tình ý với nhau,
mấy đêm ở lại trên đồn rơm kề lửa lại bảo không
bén là khó tin lắm. Người làng thì khó tin, ông chồng
về nghe chuyện chỉ cười xòa không nói gì. Chị phục
nhất là ông chồng không nói gì, chỉ cười, ăn ở với
vợ vẫn như xưa, người có trình độ cao cư xử cũng có
khác dân thường thật, chị nói thế. Riêng tôi là người
hàng xóm chỉ thấy thương chị thêm, và lấy làm sợ cái
ông chồng của chị, bụng bảo dạ: "Phải tránh xa ông này ra,
ở gần có ngày mất mạng".
3
Chị Vách không biết chữ, đã là cán bộ phụ nữ xã mà
không biết chữ, chỉ vạch được một chữ V thay chữ ký
thôi. Một mình chị suốt những năm tháng đánh Pháp vừa
nuôi hai con, vừa nuôi mẹ chồng, mẹ ốm một mình chị
chăm sóc, lúc chết một mình chị chôn cất ma chay. Mà
vẫn không dám coi là có công, làm dâu, làm vợ, làm mẹ
ắt phải thế, từ thời xửa thời xưa vẫn là thế.
Chị đẻ hai đứa con gái đầu, ông chồng vắng nhà vì
phải đi đánh giặc. Đẻ hai đứa con trai sau, ông cũng
vắng mặt nốt vì phải đi công tác. Chị sanh không được
thuận vì đã lớn tuổi, lúc sát nhau, lúc băng huyết,
chỉ có bạn bè xóm giềng tới thăm hỏi giúp đỡ, nằm
dăm bảy ngày lại bò dậy ôm con ra viện, vài ngày sau đã
giặt giũ, cơm nước, da mặt vàng ủng nhưng nụ cười
vẫn tươi tắn. Nghe chị nói thì nhà chị có sáu người
nhưng ăn hai mâm. Chồng một mâm, năm mẹ con một mâm
riêng. Tiền nong chia đôi, tiêu cho chồng một nửa, năm
mẹ con một nửa. Chị bảo, anh ấy phải làm việc trí óc
nhiều, lại cao tuổi, lại lắm thứ bệnh không bồi
dưỡng là nguy ngay. Còn năm mẹ con chị ăn sao cũng được,
nông dân vốn nuôi dễ. Tôi nói: "Bà cứ bày vẽ, ông ấy
không là nông dân thì là cái gì, là trí thức hả?" Chị
cười rất tươi: "Ông ấy học cao lắm chú ạ, một rương
vàng không bằng một nang chữ. Một đời chỉ biết đánh
giặc với đọc sách thôi". Tôi hỏi: "Ông ấy cũng được
đi học à?". Chị có vẻ giận: "Con địa chủ không được
đi học thì ai được học. May mà ông bố đã phá tan hết
cơ nghiệp, nếu không cũng bị đấu hồi cải cách rồi".
Tôi cũng phải phì cười, thì ra lấy con ông địa chủ để
được hầu vẫn cứ vinh hạnh hơn là lấy con ông nông
dân để được bình đẳng.
Chị Vách không biết chữ nên chị làm cấp dưỡng một
bếp ăn tập thể của quân đội. Chị đi làm rất sớm và
về rất muộn. Khi đi gánh đôi thùng không, khi về một
bên là nước vo gạo, một bên là cơm thừa của bếp ăn
tập thể. Cơm nước lợn gà, hầu bố và trông các em
trong một ngày chị đều phó mặc cho đứa con gái đầu.
Một người vác cày bảy người vác muỗng như chị
thường nói. Năm tôi về ở Phúc Xá thì đứa con gái
lớn của chị đã mười bốn, mười lăm tuổi. Con bé
không được xinh, da đen, chân tay lòng khòng, cả ngày
không nghe nó nói một câu, cứ lầm lì làm, hết làm thì
lầm lì đứng một góc giương mắt nhìn xung quanh. Giống
tính ông bố như hệt, nhưng nó không được học như bố
nó, biết đọc biết viết là thôi vì đông em quá. Tôi
hỏi chị Vách: "Tại sao chị không cho cháu đi học?". Chị
nói: "Con gái cần gì học nhiều", "Ông ấy không bắt nó
đi học à?" Lại thêm một dịp để chị được khoe chồng:
"Về đến nhà là vùi đầu đọc báo đọc sách, không hỏi
đến vợ đến con một câu". Tôi cười to: "Ông ấy
sướng nhỉ, sướng nhất khu đấy". Chị cũng cười:
"Người khôn nhọc lo, người dại ăn no lại nằm. Tôi mới
là người sướng chứ chú".
Nói đến thế là hết.
4
Năm 1965, Mỹ ném bom miền bắc, dân Hà Nội phải sơ tán
về nông thôn. Các con tôi và các con chị Vách đều ở
cùng một trại trẻ của quân đội. Chúng tôi mới có hai
con, lại có mẹ tôi đi cùng, tiền tiêu cũng dư dật. Chị
Vách những bốn con, mỗi con phải nộp một suất tiền cho
trại, ông chồng lấy một phần lương để đi theo cơ
quan, chị ở Hà Nội cũng phải có phần chi tiêu của mình
nên tốn quá. Và túng quá. Về sau chị phải xin với trại
cho các con được ăn riêng, con chị thổi nấu cho các em
ăn, gạo chị đưa lên, dầu đốt đưa lên, thức ăn khô
làm sẵn đưa lên, lấy cái vất vả của mình để bù vào
sự thiếu thốn. Và chị vẫn nuôi hai con lợn. Chỉ nhìn
chị đi lại vợ chồng tôi cũng chóng cả mặt. Mỗi năm qua
đi người chị càng sắt lại, da xạm lại nhưng vẫn rất
khỏe, suốt mười mấy năm ở cùng một dãy chưa bao giờ
nghe nói chị đau mệt hoặc cảm cúm. Có điều chị nói ít
hơn, thời giờ rỗi để trò chuyện vui vẻ với các cô em
hầu như không có, vừa làm vừa nói, vừa chạy vừa nói.
Trong một lần vừa chạy vừa nói chị báo tin cho tôi biết
ông chồng chị phải nằm bệnh viện vì huyết áp lên cao.
Bệnh huyết áp là bệnh của trí thức chứ mấy khi là
bệnh của nông dân. Người ngoài nhìn vào gia đình chị
đều lấy làm lo mà chị lại như không hề lọ Chồng thì
như ông thánh ông thần, hai đứa con gái mỗi đứa một
tật, hai thằng con trai càng lớn càng lêu lổng, học đã
không ra gì lại có tính ăn cắp vặt. Vậy mà người mẹ
cứ thản nhiên như không. Đàn bà gì lại vô lo vô nghĩ
đến thế. Tôi hỏi chị: "Ông bà nuôi con như cỏ dại, cứ
mặc nó tự ăn tự lớn không dạy dỗ gì cả sao?" Chị
nói: "Làm có chúa, múa có trống, một mình tôi dạy con ở
quê thì được, chứ dạy con ở tỉnh biết dạy những gì".
Tôi nói: "Dạy con ở quê mà dễ à?" Chị nói: "Dễ lắm
chú ạ, cổ lệ đã sẵn có, cứ theo thế mà làm".
Chiến tranh ngày một gay gắt, các gia đình trong dãy tôi
ở mỗi nhà mỗi phương, thi thoảng mới có người về
quét dọn qua quýt, ngủ lại một đêm, sáng hôm sau lại đạp
xe đi sớm. Lần nào tôi về đi qua nhà chị Vách đều
thấy sáng đèn, ngủ được một giấc dậy đi tiểu, nhìn
ra cái sân chung phía sau vẫn thấy chị cầm cái đèn con
bước ra bước vào như không hề ngủ. Với chị chẳng có
chiến tranh, chẳng có bom đạn, mọi tâm trí đều hướng
về ông chồng đau yếu ở một nơi, và sự chi tiêu cho
lũ trẻ ở một nơi. Chị không có ý thức về sự tồn
tại của chính mình, chị quen sống trong phục tùng, trong phụ
thuộc. Chồng không tính được thì trời tính, còn chị
chỉ làm thôi, làm không biết đến mệt nhọc, đến đau
ốm, đến nguy hiểm. Có hai năm tôi dọn tạm về Lò Đúc
ở nhờ nhà thằng em, không về Phúc Xá một lần nào.
Đầu năm 73, đất nước tạm thời ngưng bom đạn, tôi lại
trở về nơi ở cũ, mới được biết ông trung tá chồng
chị Vách đã mất. Ông bị tai biến mạch máu não phải nằm
liệt tới một năm mới mất.
5
Ông trung tá mất, gia đình chị Vách hầu như chẳng có gì
thay đổi, tuy sự chi tiêu có bị thiếu hụt khoảng năm sáu
chục bạc là cái phần lương ông chồng dành cho gia đình.
Xưa nay nhà ấy chỉ có người làm người ăn mà không có
người chỉ huỵ Người chỉ huy luôn luôn là cái hoàn cảnh,
cứ tùy thời mà ứng phó. Cái được cái mất hoàn toàn
phụ thuộc vào phúc phận của gia đình chị, sự may rủi
của từng người và mỗi ngày. Như cây cỏ phụ thuộc vào
thời tiết. Chị khoe với tôi: "Tôi vừa được một món
tiền lớn chú ạ, nhưng là ăn cắp của chính phủ".
Tôi
cười: "Đã ăn cắp lại còn khoe". Chị kể, cái bữa đến
phòng Thương binh - xã hội của Hà Nội làm lương tử
tuất thì anh cán bộ lại đưa luôn cả tiền truy lĩnh hai
tháng lương của ông chồng sau khi mất. Số tiền đó chị
đã cầm một lần rồi do cơ quan của chồng đưa. Là cầm
hai lần tiền, những sáu trăm bạc. Chị nói: "Tự giác trả
thì tôi không trả vì nhà túng quá, nhưng tiêu ngay cũng
không dám, nhỡ họ nhớ ra đòi lại thì mình vẫn còn
tiền". Đứa con gái lớn đã hăm nhăm tuổi, cao ngỏng cao
ngòng, vừa gầy, vừa đen, mặt mũi vẫn lầm lì. Nó xin
được làm công nhân cho một tổ hợp dệt ở phố Hàng
Quạt. Con em nó mang tật từ nhỏ đi một bước nhảy một
bước, người lệch hẳn một bên như con chim sẻ xõa
cánh, ở nhà cơm nước lợn gà. Thằng con trai đầu đã
mười bảy tuổi, bỏ học nửa chừng, theo bạn đi buôn,
vốn liếng của nhà, lúc trở về vốn mất đằng vốn
lãi mất đằng lãi, lại nằm dài, ăn bám mẹ. Trong bốn
đứa con may ra được thằng út, nó giống với số đông,
không giỏi không ngu, đi học mỗi năm lên một lớp. Năm
75, cuộc chiến tranh dài ba mươi năm kết thúc, cả nước
hòa bình, chị Vách thay áo cho chồng đưa hài cốt về
quệ Đúng một năm sau ngày cất mả bố thì thằng con trai
lớn bị chứng động kinh. Đang khỏe mạnh hẳn hoi bỗng
dưng nó ngã xoài ra giữa đường mắt trợn trắng, miệng
ngầu bọt. Rồi nó tỉnh lại, ăn uống đi lại như thường
nhưng không nói nữa. Chỉ cười thôi. Mẹ nó khóc còn nó
thì cười. Chỉ trong có một tháng người chị rộc hẳn,
già hẳn, chị nhìn nó khóc: "Con thẳng da bụng mẹ chùng da
mặt, nuôi con hai chục năm trời mà con trả công cha nghĩa
mẹ thế này ử" Nó nhíu mày như chợt nhớ ra một điều
gì rồi da mặt lại dãn ra như đã quên hết, và nó lại
cười. Mắt nó nhìn vẫn khôn, cái cười cũng khôn cứ
như người giễu, thoạt gặp không thể tin thằng bé bị
mất trí.
Lại là đứa có gương mặt trí thức nhất nhà,
vóc dáng cũng đẹp, hai bàn tay rất đẹp, bàn tay của anh
trí thức chứ không phải của ông nông dân, mà lại điên,
ông trời chơi khăm quá. Hai năm 76 và 77 các dãy xóm trong
khu tập thể xôn xao những tính toán, những dự định
để đổi đời, để thoát khỏi những thiếu thốn đã
giày vò từng gia đình trong suốt mấy chục năm. Điện
vẫn vàng vọt, nước vẫn nhỏ giọt nhưng mặt người đã
rạng rỡ vì bao nhiêu hy vọng. Chỉ tội nghiệp chị Vách,
chiến tranh hay hòa bình chẳng liên can gì tới số phận
riêng của chị. Thằng con mà vợ chồng chị hy vọng nối
được nghiệp nhà đã mất trí, đã hóa điên. Năm đầu
thằng bé bị bệnh chị bán luôn đôi bông tai hai chỉ vàng
để thuốc thang ở nhà. Năm sau bệnh vẫn không khỏi, chị
phải đưa con đi trại điên ở Châu Quỳ. Nó ở có một
tháng thì trốn về, về đúng nhà. Nó vẫn nhớ đường
đi lối lại đâu có điên hoàn toàn. Suốt mấy năm hai mẹ
con cứ vật lộn với nhau, con trốn về mẹ lại đưa sang,
khóc lên khóc xuống, rồi van lạy, rồi gào thét, nó vẫn
mủm mỉm cười, bất thần trở về, bất thần lẻn đi,
người mẹ tả tơi như nắm giẻ cứ quay tròn quanh thằng
con dại, quay mãi không có cách gì dừng lại được.
6
Đã nhiều năm trôi qua, gia đình tôi không còn ở bãi
Phúc Xá nữa, đôi ba năm có dịp về Hà Nội tôi lại
xuống làng bãi thăm bạn bè và thăm chị Vách. Chị đã già
nhiều, bảy chục tuổi còn gì, nhưng tóc vẫn đen, răng
chưa rụng cái nào, đi lại nhon nhón. Người thế là khổ,
các cụ vẫn nói thế. Thằng út đã lấy vợ, đã có một
đứa con trai, vợ chồng nó lên một tầng lầu, còn nhà
dưới dành cho mẹ và hai chị. Và một ông anh điên dại
nữa. Tôi hỏi: "Chị chưa gả chồng cho cô nào à?" Chị
cười: "Một con sếu vườn, một con chích chòe có chó nó
lấy. Làm bà cô thôi chú ạ, hai con bà cô, một thằng dở
người, phúc phận nhà tôi to quá". Tôi ngồi trên
giường, lưng quay ra cửa, cứ nhột nhột như có ai đang
nhòm mình, nhòm từ đỉnh đầu xuống. Tôi quay người,
ngước mắt lên, cách đã mươi năm không gặp nhưng tôi
vẫn nhận ra là nó. Nó nhìn tôi mỉm cười, nụ cười
trắng ướt thật đẹp. Một chút ria hai bên mép.
Tôi hỏi
nó: "Còn nhớ chú Khải không?". Nó cười nụ: "Nhớ". Bà
mẹ nói: "Lắm lúc nó ăn nói đến là khôn, được vài
câu lại dại rồi!" Tôi lấy bao thuốc mời: "Cháu hút
nhé?" Nó cười, bước vào ngồi trên cái ghế thấp vừa
hút thuốc vừa nhìn tôi đăm đắm, cái nhìn rất âu yếm
làm tôi muốn chảy nước mắt. Tôi nói : "Bệnh tình của
nó xem như đỡ nhiều, chị nhỉ?" Chị thở dài sườn
sượt: "Nặng hơn nhiều chú ạ, những năm trước chỉ
ngớ ngẩn chứ không lên cơn, năm nay mỗi lần lên cơn
xé cả quần cả áo, chạy nhông nhông ở ngoài đường.
Thằng em nó phải lấy dây xích khóa chân khóa tay lại".
Chị nói, cả nhà này nó chỉ sợ có thằng em, thằng em bảo
sao là nghe vậy, không nghe nó đánh, nó có võ mà.
Đêm đó tôi ngủ lại đất bãi, làng quê thứ hai của tôi.
Sáng hôm sau tôi đạp xe đi từ rất sớm. Những ngày
cuối chạp vừa mưa vừa rét, nhầy nhụa, tối đen. Tới
khúc ngoặt một bên là hồ nước, một bên là rẻo đất
trồng mía ven sông, gió lạnh quất vào mặt rát như roi
đánh, thì có tiếng gọi giật: "Chú Khải đã đi sớm
thế!" Chị Vách ngồi bán xôi ngay ở rìa đường, dựa
lưng vào tấm liếp che cửa của cái quán bán nước.
Tôi
dựng xe ngồi sụp xuống, nói: "Chị cho em một bát". Gạo
rất thơm, hạt lạc tròn mẩy, vừng rang nhạt và ngậy, bát
xôi năm trăm bạc đơm đầy đặn thế thì lời lãi bao
nhiêu. Chị nói: "Cũng có lời chút ít thì hai mẹ con mới
nuôi nổi nhau. Lương hưu tôi một tháng chỉ có hai chục
ngàn". Tôi hỏi: "Còn chúng nó?" Chị nói: "Anh em kiến giả
nhất phận, thân ai nấy lo chú ạ". Tôi lại hỏi: "Một mai
chị đi theo anh thì ai nuôi nó?" Chị lại thở dài: "Nếu
cái nghiệp nó nhẹ thì nó chết trước tôi, tôi còn chôn
cất ma chay được, còn nó chết sau tôi thì chiếu bó
thây vùi thôi". Rồi chị òa khóc, chị gục đầu lên gối
mà khóc, khóc tấm tức, khóc ai oán. Chị đã yếu thật
rồi, đã nản thật rồi, đã muốn buông xuôi tất cả.
Chị lấy gấu quần lau nước mắt, nói mếu máo: "Chung quy
là tại tôi cả chú ạ, tôi ngu đần, vụng dại nên con cái
mới ra nông nỗi này, nếu như ông ấy còn sống...".
Vâng, tại chị cả, trăm tội, ngàn tội phải đổ lên đầu
chị, nếu ông chồng siêu đẳng của chị còn sống thì
chúng nó đâu đến nỗi... Tôi nôn thốc miếng xôi ra,
cổ họng tắc nghẹn lại, chính tôi, tôi cũng muốn bật
khóc.
Mùng 2 Tết Canh Ngọ
oOo
|
|