|
Contributed by: phuochung |
Views: 399
Hoa Hoàng Lan
"Ôi, ta buồn ta đi lang thang bởi vì đâu". Chưa bao giờ
câu hát buồn bã năm xưa lại thấm thía trong hồn Định
như vậy. Đã hai ngày và ba đêm qua, Định không về nhà.
Xem như chàng rời bỏ ngôi nhà hạnh phúc đã hai ngày và ba
đêm dài. "Ngôi nhà hạnh phúc" Định bật cười khan. Âm
thanh giọng cười cay chua như có tẩm hương liệu ớt
hiểm và giấm chua ở nồng độ cao.
Đã hai ngày và ba đêm, Định không gặp Diễm-Chi. Hai
ngày, chàng đi như người mộng dụ Chàng cứ cho xe chạy
mãi. Cứ đèn xanh thì đi. Đèn đỏ thì ngừng và đèn
vàng thì vượt nhanh. Chàng cứ quẹo phải theo chiều thuận
tiện và không quan tâm đến những phố phường, nơi
chốn chàng vừa đi quạ Định cứ nghĩ rằng cuối cùng ở
một khúc quẹo nào đó, phải là Thiên-Đường hay
Niết-Bàn. Đúng thế. Nhất định phải là Thiên-Đường
hay Niết-Bàn ở cuối con đường đau khổ. Cuối cùng thì
phải thấy Thiên-Đường hay Niết-Bàn chứ. Chả lẽ Chúa
và Phật đều nói dối cả hay sao?
Không định hướng và không mục đích. Chàng rời khỏi nhà
tối thứ sáu, khi phố xá đã lên đèn và khi Diễm-Chi
còn đang oán giận chàng vừa được giải thoát ở đâu
đó. Nàng im lặng, mặc cho những lời nhắn gọi của chàng
trong chiếc điện thoại xinh xinh nàng đem theo trong ví xách
tay. Bình thường nàng chăm nghe điện thoại và sốt sắng
trả lời những lần gọi của chàng. Nhưng sáng qua, sau vài
câu cãi vã và một cái tát tai nháng lửa đã được
Định bất thần vung ra.
Cả khuôn mặt Diễm-Chi sững sờ.
Cả vừng má Diễm-Chi đỏ au hơn thoa son. Cả con người
Diễm-Chi bất động. Một bàn tay đưa lên xoa chỗ đau
cũng không có. Một tiếng kêu kinh ngạc cũng không. Chỉ có
đôi mắt tròn xoe nhìn chàng đầy oán hận. Rồi tiếng
chân chạy dồn dập trên thang lầu và tiếng sập cửa
mạnh mẽ vang lên, lôi kéo Định trở về thực tại.
Đã hơn một lần, Định nghe Diễm-Chi bất mãn về những
xô xát trong gia đình của một người bạn. "Đàn ông mà
đánh vợ thì hèn lắm. Vũ phu lắm. Không hơn được vợ,
nên mới phải đánh để khỏa lấp cái thua, cái yếu của
mình." Rồi vung tay mạnh mẽ, Diễm-Chi kết luận "Em mà bị
chồng đánh hả? Dù bất cứ lỗi ở ai, em cũng bỏ ngay
tức thì!"
Định ngồi vật xuống ghế sô-pha. Hay nói cho đúng hơn
là cả thân hình chàng đổ trên mặt ghế. Trong một hành
động bất thần, Định vung tay tát Diễm-Chi rồi, chàng
đã không làm chủ được những cử chỉ khác của chàng.
Đến khi tiếng chân Diễm-Chi dồn dập từ trên thang lầu
chạy xuống, cùng với tiếng va-ly đặt mạnh trên nền nhà
và tiếng nàng đẫm nước mắt vang lên:
"Quá đủ rồi! Chào anh."
Định vùng lên trong một phản ứng tuyệt vọng cuối cùng.
Chàng đứng bật dậy. Đôi tay chới với trong khoảng
không trước mặt:
"Để anh đi. Anh mới là người cần ra khỏi nơi đây. Nhà
của em. Em ở lại."
Nhưng Diễm-Chi đã thoát ra khỏi vùng sáng ngoài khung cửa.
Chàng chạy theo ra để kịp thấy chiếc xe mầu mận chín
của nàng quẹo mất hút ở đầu đường. Chán nản tột
độ, Định quay vào. Không biết làm gì cho vợi nỗi buồn
đang dâng trào trong lòng. Định đưa tay che một tiếng
ngáp dài. Cơn buồn ngủ bất thần ập đến. Đã từ lâu,
chàng luôn bực mình vì tật xấu mỗi khi có chuyện buồn
phiền, căng thẳng thần kinh, là y như chàng cảm thấy
buồn ngủ. Chàng uể oải lên phòng và mệt mỏi ngả lưng
trên chiếc giường rộng. Chàng nhắm nghiền đôi mắt khi
bức họa chân dung thật lớn của Diễm-Chi trên tường
với ánh mắt long lanh như đang ngạo nghễ nhìn chàng, và
với nụ cười như trêu ghẹo chàng. Chàng ôm chặt chiếc
gối mềm và cố ru mình trong một giấc ngủ nhẹ. "Phải
ngủ một chút cho tỉnh người. Rồi sẽ tính sau."
Tỉnh dậy sau khi đồng hồ trên tường điểm bẩy tiếng,
Định cảm thấy tinh thần sảng khoải và minh mẫn hơn bao
giờ. Chàng sực nhớ đến hoàn cảnh hiện tại của
Diễm-Chi và chàng. Chàng ủ dột khi nhớ lại những lời
cãi vã với Diễm-Chi trưa nay và những ngón tay hằn đỏ
trên má nàng. Chàng vùng đứng dậy, thu vén vài thứ cần
thiết cho cá nhân và vài bộ áo quần, bỏ gọn trong một
xách tay nhỏ. Khi chưa gắn bó với Diễm-Chi, đời chàng
luôn là những chuyến đi, những bến bờ xa lạ. Sống
với nàng, Định đã tạm quên thú sông hồ trong nhiều năm
quạ Chàng ngụp lặn trong hạnh phúc với nàng. Bây giờ...
Chàng có linh cảm hết rồi. Hai người đã vô tình trả
tự do cho nhau. Nàng sẽ trở lại với đời sống về đêm
của nàng, với những ly rượu không bao giờ vơi, với
những điếu thuốc không bao giờ tàn và với những
bước nhẩy không bao giờ mỏi. Còn chàng? Sẽ đi về đâu
với những ngày vô định và những đêm thao thức khi
không có nàng? Một chút bâng khuâng và một thoáng ê chề
thoáng qua nhanh. Định không có thói quen buồn lâu và hoàn
cảnh cũng không cho phép chàng được buồn lâu. Buồn bã
sẽ tàn phá con người và buồn bã cũng chính là bạn thân
của bệnh tật.
Chàng ra khỏi phòng, trốn tránh cái nhìn ngạo nghễ và nụ
cười trêu ghẹo của Diễm-Chi trên tường. Chàng thả nhanh
thân mình trên những bực thang và ra xe khi trời đã nhá
nhem tối. Cứ thế chàng đi, không biết hết bao nhiêu
giờ đồng hồ và qua không biết bao nhiêu phố phường.
Cho xe vào một trạm xăng và chàng đổ đầy bình xăng.
"Tha hồ rong ruổi trên đường thiên lý." Đường thiên
lý mà chàng muốn nói đến, đấy chính là những xa lộ
dài hun hút, dẫn đến hay xuyên qua những thành phố lân
cận. Chàng có bạn bè nhiều ở những nơi đó. Ở đâu
chàng cũng có thể dừng chân đôi ba ngày, mà không sợ
thiếu người tiếp đón. Chính vì tính tình quảng giao,
quen biết nhiều, với những mối tình thoáng qua, nên
chàng luôn bị Diễm-Chi hờn ghen với những bóng hình đã
mờ nhạt trong dĩ vãng của chàng. Ngược lại, những giao
tiếp trong nghề nghiệp cũ của Diễm-Chi cũng luôn là mối
hận lòng với chàng. Mỗi khi đi với nhau, sinh hoạt đâu
đó bên bạn bè, những giao tiếp thân tình ngày cũ của
nàng, đã như những gai nhọn đâm vào thịt da chàng. Những
lúc nhìn nàng chuyện trò, niềm nở với bạn cũ, người
xưa, chàng như bị quên đi trước mắt nàng. Những điếu
thuốc liên tục được đốt lên, nhưng chẳng mấy khi
chàng hút, mà chỉ tàn lụi trên những ngón tay bực dọc.
Chàng luôn khó chịu và luôn cau có khi nàng niềm nở với
đám đàn ông ngày xưa đã vây quanh nàng. Tính nàng thế.
"Ai chả biết." Nhưng chàng không muốn biết.
Nghĩ đến đây, chàng như ngộp thở vì hờn ghen. Chàng
vội quay kính xe xuống. Gió thổi ào vào xe như vừa
được giải thoát vì bị nhốt lâu ngày. Chàng nhớ đến
buổi Diễm-Chi gặp gỡ Thắng tối qua. Thắng là bạn thân
lâu năm của chàng, nhưng lại là một trong những người
mà Diễm say mê, trước khi nàng thuộc về Định. Mắt
chàng mờ đi khi Diễm-Chi gần như đứng gọn trong vòng tay
của Thắng. Và Thắng gần như ôm trọn Diễm-Chi vào lòng.
Hai người cười nói với nhau như hai tình nhân tâm đầu
ý hợp, xa nhau lâu ngày mới gặp lại. Kể từ đó,
Diễm-Chi quên hẳn sự có mặt của Định. Đã toan lấy
cớ trong mình khó ở để buộc Diễm-Chi phải về sớm,
nhưng Định kềm hãm được ý định vị kỷ đó. "Không nam
nhi và hơi hèn." Định tự nhủ và dằn lòng, ngồi xuống
bên quầy rượu. Chàng uống như chưa bao giờ được
uống, để cuối cùng say mềm trong vòng tay bè bạn dìu ra
xe chở về, trong khi Diễm-Chi vẫn cười đùa, ngất
ngưởng bên Thắng.
"Ai mà chịu nổi, phải không nào?"
Thắng đã gay gắt hỏi và được Diễm-Chi mỉm cười khinh
bạc trả lời:
"Không chịu được thì ta chia tay. Em không ép anh. Giữ
người muốn ở với em, chứ em không giữ người muốn
rời khỏi em mà đi. Bạn bè lâu năm gặp nhau, mà anh làm
như muốn ăn tươi nuốt sống người ta. Trong khi quá khứ
của anh thì dầy đặc như hàng rào mật vụ! Em có bao giờ
đụng vào được không? Những Hồng, những Ánh, những
Linh thì sao?"
"Anh không muốn em nhắc đến những người đó. Chỉ là
quá khứ của anh. Còn em, cả một hiện tại rành rành, rực
rỡ sống động trước mắt anh."
"Có hiện tại thì mới có quá khứ. Anh đừng ngụy biện!
Chuyện Ngọc và Hồng mới tinh khôi. Anh còn muốn chối hay
sao? Em thù hận những kẻ đó, và thù luôn cả anh!"
Nếu đến đấy, mà Định dằn lòng một chút, khéo léo
một chút, kiên nhẫn một chút để ôm chặt Diễm-Chi vào
lòng, dỗ dành và ve vuốt những hờn ghen tích lũy trong
lòng nàng bấy lâu nay, thì mọi chuyện sẽ qua đi như cơn
gió thoảng. Nhưng hình ảnh Thắng ôm trọn Diễm-Chi trong
vòng tay và miệng cười tươi, khoe hàm răng trắng bóng,
đôi mắt long lanh, rực sáng. Thắng kín đáo, nhưng vẫn
không giấu được niềm sung sướng đang ôm nàng trong tay.
Định không chịu được. Chàng tưởng tượng rằng nếu
không có mọi người quanh đây, chắc chắn đôi mắt
Thắng sẽ cúi xuống trên khuôn mặt nàng, và đôi môi ấy
sẽ áp chặt đôi môi nàng để trao gởi nụ hôn nhung nhớ.
Chàng buột miệng:
"Đúng rồi. Nếu không có mọi người ở đấy, nhất
định Thắng sẽ đè em ra mà hôn, mà ngấu nghiến chứ gì.
Anh biết lắm. Trước khi về lại đây, Thắng hẳn biết
em đã là của anh. Nhưng Thắng vẫn làm, như trêu ngươi
anh. Cả em nữa. Làm như thèm khát Thắng bao đời, nay mới
gặp."
Gương mặt đanh lại và vênh lên như một thách thức,
Diễm-Chi bướng bỉnh:
"Anh nói sao cũng được. Anh muốn nói em... ngủ với Thắng
cũng được nữa. Không sao. Em sẽ làm theo ý anh."
"Chát!" Bàn tay Định vung ra đầy phẫn nộ và in dấu trên
khuôn mặt Diễm-Chị Định ân hận và buồn bã, vì biết
vết hằn ấy khó xóa được trong tâm thức của cả hai
người. Lời của Diễm-Chi hôm nao, vang bên tai chàng, âm
thanh rõ rệt như một lời buộc tội: "Đàn ông mà đánh
vợ thì hèn lắm. Vũ phu lắm. Không hơn được vợ, nên
mới phải đánh để khỏa lấp cái thua, cái yếu của
mình." Và "Em mà bị chồng đánh hả? Dù bất cứ lỗi ở
ai, em cũng bỏ ngay tức thì."
Đêm ấy, chàng dừng xe ngủ lại trong một motel bên
đường. Cuộn mình trong tấm chăn lạ, chàng đã để cho
thân thể mình sưởi ấm giường gối cô đơn. Chàng cố
dỗ giấc ngủ cho qua đêm, để ngày mai tiếp tục rong
ruổi trên chặng đường buồn bã. Đêm dài rồi cũng qua
đị Ngày mai trời lại sáng. Lười biếng trong chăn ấm,
chàng nhìn tia nắng đầu ngày rực rỡ bên ngoài tấm màn
cửa không kéo kín. "Hẳn là bên ngoài trời đẹp lắm.
Vừa qua mấy ngày mưa gió. Vạn vật nhất định sẽ rực
rỡ vô cùng." Chàng tung chăn, vươn vai đứng dậy, quyết
định đi thăm quanh thành phố để tìm quên hình ảnh
Diễm-Chị Xa nhau, mới thấy nhớ làm sao! Chàng tự hỏi
không biết đêm qua, Diễm-Chi có về nhà, hay cũng lang
thang vô định như chàng? Chàng và Diễm-Chi yêu nhau và
giống nhau ở một điểm duy nhất: gan của người nào
cũng lớn lắm. Khi họ đã làm nư với nhau cho hả niềm
yêu, thì chỉ có Trời mới can nổi.
Qua đêm thứ ba thì Định không chịu nổi nỗi nhớ nhung
xâu xé tâm can. Máy điện thoại mang bên mình vẫn im
lặng, như bị âm thanh của đời quên lãng. Diễm-Chi không
hề gọi cho chàng. Chàng cũng không muốn gọi cho nàng, khi
những cú gọi trước đã bị nàng bỏ qua không muốn nghe.
Chàng quay xe trở về và đi đúng lại lộ trình cũ đã đi
qua cách đây ba ngày. Bước chân định mệnh cũng éo le,
không đưa chàng trở về bên mái ấm xưa, mà lại dẫn
dắt chàng đến ngôi nhà sang trọng của Thắng trên sườn
đồi. Nơi đây đã có biết bao con bướm la đà rã cánh?
Có biết bao mối tình tan tác vì chủ nhân của nó. Thắng!
Một tay chơi có hạng, bạn thân của chàng, sao chàng lại
không biết điều đó. Vốn đào hoa, đa tình, nhưng Thắng
nhất định không lấy vợ. Chàng tôn thờ chủ nghĩa độc
thân và là niềm ước mơ của nhiều cô gái. Hình như
trong số ấy, có cả Diễm-Chi của chàng?
Bánh xe rít lên khi Định quẹo gắt trước con đường
đến nhà Thắng. Một ý muốn thoáng qua thật nhanh trong
trí Định: ghé thăm Thắng và thăm lại khu vườn đầy
những cây bonsai của Thắng. Dẫu sao, Thắng vẫn là bạn
của Định cả ở trường học lẫn trong công việc ngoài
đời.
Xe Định vừa dừng ngay trước cổng nhà Thắng. Chàng cầm
điện thoại toan gọi Thắng để thông báo sự thăm viếng
của chàng. Chợt mắt chàng đổ hào quang. Chiếc điện
thoại nhỏ bé rơi trên chân chàng: chiếc xe Lexus mầu mận
chín của Diễm-Chi đang thản nhiên, phơi mình tắm nắng mai
trong sân nhà của Thắng. Số xe không thể nhầm lẫn
được với xe của ai khác.
Định vội vã cho xe mình quay bánh. Tiếng xe rít lên ghê
rợn trên mặt đường.
Định lao xe đi như có ai đuổi gấp rút sau lưng.
oOo
|