|
Contributed by: phuochung |
Views: 3.781
Nguyễn Trung Dũng
(Dựa trên bài viết của Sam Quinones, đăng trên Los Angeles
Times, bản dịch của Nguyễn Bá Trạc, báo Việt Mercury, nội
dung về đời một người. Ông Ngoy, Vua Donut thuở thiếu
thời, tị nạn sang Mỹ làm ăn phát đạt, thất thế sa cơ
bại sản, ông giữ vững một niềm tin và lạc quan: đời
vẫn có cái đáng để sống. Đây là một câu chuyện có
thực, được tác giả tiểu thuyết hóa, thay đổi tên
nhân vật và vị trí địa dư, để viết lại. Bản truyện
chia ra từng mảng, đăng từng kỳ, thay vì đi một lúc quá
dài, chiếm nhiều trang báo. NTD)
Phiệt là đứa trẻ nhà nghèo. Mẹ cậu phải tần tảo làm
ăn sinh sống độ nhật nhờ vào gánh hàng rong. Mỗi buổi
sáng, bà phải dậy thật sớm. Buổi tối, bà thường
thức rất khuyạ Dậy sớm nấu chín nồi xôi, chuẩn bị
thúng mẹt và những thứ cần thiết để hoàn tất trước
khi bóng đêm đã loãng, quẩy ra chợ ngồi, hay bán quanh
ở hang cùng ngõ hẻm. Thức rất khuya, bà làm đủ thứ
việc vặt vãnh mà một ngày vắng nhà, bà không có đủ
thì giờ để có thể lo được. Đời sống vất vả cực
nhọc, bà mẹ của Phiệt vẫn cắn răng chịu đựng, chấp
nhận với số phận hẩm hiu hèn mọn của mình. Khi cha
Phiệt còn sống, ông đạp xích lô kiếm tiền giúp mẹ
Phiệt, nhưng khi người cha đã quá cố, còn một mình mẹ
Phiệt, bà đưa đôi vai gánh nặng mưu sinh để nuôi cho
mình, Phiệt thấy mẹ chịu cực khổ thay vì như trước
đây, mẹ có cha để đỡ đần chia sẻ.
Được đi học, Phiệt là một cậu bé thông minh. Bài vở
thường có điểm tốt. Một học sinh gương mẫu xuất
sắc về nhiều mặt, đấy là nhận xét đánh giá của
thầy hiệu trưởng trường Phiệt đang học. Năm 17 tuổi,
Phiệt đã bước vào ngưỡng cửa bậc trung học. Giọng
nói đổi khác. Tính tình cũng không như xưa. Hình thể
vóc dáng phát triển nom nở nang, cao hơn. Phiệt đã dậy
thì. Đấy là lúc Phiệt hay ngồi mơ mộng, mắt thường
chăm chú ngó con gái, và rạo rực da thịt khi nghĩ đến
đàn bà. Tình yêu và tình dục đang nẩy nở ở thời kỳ
Phiệt đang tới tuổi dậy thì.
Mê chơi đàn, Phiệt nài nỉ mẹ mua cho cây "guitar". Đàn
cũ, giá rẻ, bà mẹ của Phiệt đã chiều lòng con, nhín
tiền để thực hiện ước mơ của Phiệt. Phiệt có cây
"guitar", sẵn năng khiếu về âm nhạc, cậu tự học, hay
học mót từ bạn bè, đánh dở rồi thấy khá. Trước, năm
ngón tay bấm đàn còn loạng quạng, đệm nhịp còn lúng
túng, sau nhiều ngày kiên nhẫn tập dượt, Phiệt đã
thấy quen, gảy nhuần nhuyễn thuần thục. Phiệt thích
nhất những bài nhạc tình, đánh đã dễ, nghe lại êm tai.
Từ đó, mỗi khi trời vừa nhập nhoạng tối, Phiệt lại
ra ngoài hàng hiên, ngồi ôm cây "guitar" búng dây, vỗ
thùng, miệng nghêu ngao hát. Vào những đêm có trăng hay
đêm mưa rả rích, tiếng đàn của Phiệt vang vọng trong xóm
ngõ, ảo não và buồn bã động đến tai người nghẹ Đã
mê đàn, Phiệt còn thích đọc tiểu thuyết. Không cuốn
truyện tình nào Phiệt không mượn ở thư viện, rồi đem
về nhà ngồi đọc ngấu nghiến. Truyện càng éo le tình
tiết, Phiệt càng thích. Truyện càng lâm li bi đát, Phiệt
càng nghiền coị Cái lãng mạn đã tiêm nhiễm Phiệt như
người ta nghiền thuốc lá, hút thành thói quen rồi,
nghiện không bỏ được.
Từ đấy, Phiệt sao lãng học hành. Bài vở điểm thấp.
Kết quả các kỳ sát hạch dưới hạng các bạn bè. Phiệt
bây giờ là con chim thích hót hơn là lo đi kiếm mồi. Là
con ve sầu lười biếng nghêu ngao hát không như con kiến
biết lo cho tương lai. Thường mỗi ngày từ nhà đến
trường và từ trường trở về nhà, sau giờ mãn học,
trên con đường đi, Phiệt phải ngang qua một ngôi nhà
lầu tọa lạc ở đầu con ngõ. Đứng từ ngoài nhìn vào
bên trong, mắt thấy cái mái ngói đỏ, tường quét vôi
vàng, chu vi đất đai rất rộng. Chung quanh có sân lát
gạch, vườn cảnh trồng hoa hồng, một giàn bông giấy
mầu tím. Bên cạnh những cây thân gốc lớn và cao, như
cam, xoài, còn thấy đặt những cái chậu sành, màu xanh da
lươn, trồng sứ Thái Lan, hoa mào gà, và cây mãn đình
hồng hoa mầu đỏ. Để phòng ngừa đêm tối kẻ gian đột
nhập, ngoài những bức tường xây cao quá đầu người,
hàng rào lưới sắt loại chống đạn B 40, chủ nhà còn
nuôi cả chó. Phải giầu có như thế nào người ta mới
bận tâm lo giữ của cải, nuôi chó và xây tường, vì
chắc chắn bên trong nhà, đồ đạc, vật dụng đều là
những thứ nhiều tiền, quí giá cả.
Có hôm, mẹ con ngồi với nhau, Phiệt đã lẩn thẩn hỏi
bà mẹ:
- Mẹ à. Con thấy cái ông có ngôi nhà lớn ở đầu ngõ,
ông ấy làm gì mà giầu thế mẹ nhỉ.
Bà mẹ Phiệt đang cặm cụi làm việc, nghe thế thì cười:
- Mẹ cũng không biết, nhưng nghe người ta bảo, ông ấy là
cảnh sát trưởng. Ông ấy chắc là có quyền có chức nên
mới có xe riêng để đi, tài xế riêng để lái cho ổng.
- Còn cái ông thỉnh thoảng ghé đến đây, ông này đi xe
jeep, có cả xe hộ tống đi theo ổng. Nom ông ấy oai ghê
mẹ ạ.
- À. cái ông con nói hình như là Tướng thì phải. Ông này
là em ruột vợ của ông cảnh sát đó con ạ.
- Con thích được giống như ông Tướng ấy.
Bà mẹ Phiệt nhìn Phiệt cười:
- Thích thì trước nhất con phải chịu khó học hành. Sau
này đỗ đạt thành tài, con vào lính đeo lon, thăng quan
tiến chức, thì con không là Tướng cũng là Tá. Mà ...
- Mà sao hả mẹ.
- Mà, mấy lúc này mẹ thấy con đánh đàn và đọc tiểu
thuyết nhiều quá. Như thế còn thì giờ đâu để con
chăm lo đèn sách nữa. Con muốn được như người ta,
trước nhất là con phải có bằng cấp mới được. Bố
con vì hoàn cảnh khó khăn, thất học nên ra đời chịu thua
kém với bạn bè, thấp hèn trong xã hội. Mẹ muốn con phải
ăn học bằng người, có danh có giá với họ hàng hai bên.
Con hơn cha là nhà có phúc.
Nói thấy con ngồi cúi mặt lặng thinh, sợ con buồn, bà
mẹ của Phiệt biết lỡ lời nên dịu giọng:
- Bổn phận làm bố mẹ, mẹ thay bố con để bảo ban dậy
dỗ con. Con nghe mẹ nói thực lòng đừng nên buồn phiền
phật ý.
- Không đâu mẹ. Mẹ nói con hiểu ý mẹ, đấy là mẹ muốn
con nên người.
- Vậy thì con phải cố công học tập, để báo đáp công
lao của mẹ, được vậy mới là có hiếu.
Phiệt cảm thấy cậu là người có lỗi, cúi mặt ngồi
nghe. Đúng như mẹ cậu nhận xét, thời gian gần đây,
Phiệt đã chểnh mảng bài vở, phí phạm thời giờ để
ngồi mơ mộng viển vông. Trong đầu óc Phiệt, hình ảnh
người con gái đứng trong sân nhà ông cảnh sát cứ hiện
ra như một con bướm lượn lờ trước mắt. Không những
chỉ lúc ngồi một mình thẫn thờ, mà cả đêm hôm khuya
khoắt, Phiệt còn thấy người đẹp trong những giấc mợ
Một hai lần Phiệt đi qua ngôi nhà đó, cậu thấy cô gái
con ông cảnh sát ngồi dưới giàn hoa bông giấy tím, áo
vải phin mầu hoa cà, tóc để dài chấm bờ vai, Phiệt
đứng nhìn mê mẩn. Một lần cô gái ngẩng lên nhác
thấy Phiệt, đôi môi cô hé mở một nụ cười, đôi mắt
bồ câu của cô chớp chớp, vẻ bẽn lẽn thẹn thò dễ
thương làm con tim Phiệt rung lên như những sợi dây đàn
có người đụng tay vào. Đó chính là tiếng gọi của tình
yêu cất lên từ cõi lòng Phiệt. Phiệt từ đấy như
người bị hớp hồn, từ đấy ngẩn ngơ như kẻ mất trí,
từ đấy nằm thì tay vắt trán, và cũng từ đấy ngồi
thì gục mặt tơ tưởng đến người con gái mà mình yêu.
Bà mẹ đoán ra tình yêu nẩy nở ở đứa con trai mới
lớn của bà. Một bữa, bà lựa lời khuyên răn Phiệt:
- Tuổi của con, theo mẹ nghĩ, chuyện yêu đương tình ái
vướng vào không có lợi. Trước mắt, con phải lo học
hành tiến thân hơn là mơ tưởng tới việc vợ con. Mẹ
thấy con cứ để đầu óc mơ mộng hão huyền như thế
chỉ làm mất thì giờ vô ích mà cuối cùng không đi tới
đâu cả. Con gái ông cảnh sát trưởng là cành vàng lá
ngọc, con đừng nên mơ ước người đó có thể cúi
xuống để ban phát tình yêu cho con được. Mà nếu nó có
yêu con thật lòng, vợ chồng ông cảnh sát cũng chẳng bao
giờ chấp nhận đồng ý để gả con ông bà ta cho con
đâu. Mẹ chỉ là một mụ bán hàng rong, nghèo khó và hạ
cấp, so với ông bà ta là người quyền quí cao trọng, con
chim cú làm sao đứng ngang hàng với con phượng hoàng để
gia đình hai bên làm sui gia được. Cưới vợ gả chồng,
phải môn đăng hộ đối, điều đó con phải biết mà giữ
phận mình.
Dù nghe mẹ nói, Phiệt biết là mẹ nói có lý, nhưng cậu
ta vẫn bênh vực lý lẽ của con tim mình:
- Con thấy khi người ta đã yêu nhau thực lòng rồi, thì
dù có phải chết, cả hai cũng không thể xa nhau được.
- Con đọc quá nhiều cuốn tiểu thuyết lãng mạn nên con
tưởng tình yêu trong cuộc đời cũng đều lãng mạn như
trong tiểu thuyết hay sao. Mẹ khuyên con cần phải sống
thực để đừng tiểu thuyết hóa tình yêu như những
cuốn sách con đọc. Mà mẹ cũng phòng ngừa trước chuyện
đó như thế thôi, chứ hiện tại, con và con gái của ông
bà cảnh sát đã có gì đâu để phải bận tâm nhắc tới.
Thôi. Theo mẹ, điều tốt nhất là con quay trở lại việc
chuyên tâm học hành, còn chuyện vợ con, vài năm nữa con
đỗ xong mảnh bằng, có công ăn việc làm, mẹ sẽ đứng ra
chọn người làm vợ cho con.
Lời khuyên của bà mẹ xem như gió thoảng, là bởi vì
Phiệt như người đang say thuốc phiện, thiếu thuốc thì
vật vã người, yêu đương nhung nhớ thì hồn và xác lúc
lìa lúc nhập. Vẫn với cây đàn, Phiệt tối ngày đem ra
gãy để tải nỗi buồn nung nấu theo gió bay đi.
Góc ngôi nhà của ông cảnh sát trưởng, đất ngoài bức
tường xây cao quá đầu người, ở đó có một cây đa
cổ. Chạc ba của cây đa chia ra ba nhánh, đấy là chỗ
người ta có thể leo lên và ngồi thoải mái như ngồi
trong lòng một cái ghế. Một đêm trời trong thanh gió
mát, có lẽ lúc tình yêu là động lực mạnh mẽ thúc
đẩy, Phiệt đã trèo lên đó với cây đàn mang theo. Mới
sẩm tối, trăng vừa nhô lên phân nửa, đường từ phố
vào trong xóm thưa thớt người. Ở chỗ Phiệt ngồi, mắt
cậu thanh niên nhìn qua khoảng sân lát gạch, tới gốc cây
hoa ngọc lan, có một căn phòng. Phòng còn sáng ánh đèn.
Cửa sổ cánh mở. Từ chỗ tối nhìn vào chỗ sáng thì
mắt Phiệt thấy hết mọi vật ở bên trong. Cái giường
ngủ có trải tấm đắp mầu trắng. Cái kệ sát tường có
những cuốn sách để ngay ngắn gọn gàng. Cái bàn viết
kê gần cửa sổ có một người đang gục đầu cắm cúi
viết. Mà người ngồi cắm cúi viết đó, Phiệt nhận ra
ngay mái tóc thề chấm ngang đôi bờ vai. Phiệt không ngờ
cái chỗ mình ngồi lại ngay chóc cái nơi người mình
trộm yêu thầm nhớ đúng dưới tầm mắt nhìn. Bàn tay
trái đã ghìm trên cần đàn, bàn tay phải đã thả xuống
mặt đàn, Phiệt cấu từng sợi dây cho dây đàn phát ra
tiếng. Sáu cái dây bị búng, gảy, cùng lúc như thức
giấc, hòa thành một chuỗi, khởi đầu cho một bản nhạc.
Tập nhạc của Phiệt có rất nhiều bài. Sàng lọc để
chọn, Phiệt chỉ chọn một bản duy nhất và ưng ý nhất
để dượt. Nguyệt Ca, đó là tên mà nhạc sĩ sáng tác
đã đặt tựa, nội dung chỉ để nói về trăng. Yêu Trăng
là một cái cớ để yêu người. Bạn bè kể, thuở ông
Phạm Duy yêu cô Hằng, ông cũng làm ra một bài hát có
những lời: "Tôi yêu cô Hằng. Đêm xưa xuống trần" rồi
đưa lên đài hát. Cô Hằng nghe bài hát mang ngụ ý tâm
sự của tác giả, tình yêu của cô ca sĩ được đáp lại
bằng trái tim thổn thức của mình. Kết quả: ông Phạm Duy
đã lấy được cô Hằng làm vợ. Phiệt đem kinh nghiệm
tình yêu đó làm bài học cho mình. Chính vì thế, bản
Nguyệt Ca đã được Phiệt khảy để mượn tiếng đàn
thổ lộ tình yêu với cô gái tên Nguyệt - con ông cảnh
sát.
"Từ khi Trăng là Nguyệt/Đèn thắp sáng trong tôi/Từ khi
Trăng là Nguyệt/Em mang tim bối rối/ Từ khi Trăng là
Nguyệt/Tôi như từng cánh diều vui/Từ khi Em là
Nguyệt/Trong tôi có những mặt trời".
Ở góc sân, con "berger" đang xoạc cẳng nằm lơ mơ ngủ,
bỗng nghe thấy tiếng đàn, nó ngẩng ngay đầu dậy. Sủa
vài tiếng như cảnh cáo cho kẻ gian biết "ta vẫn còn thức
đây", rồi nằm im vểnh tai nghe ngóng. Vì thế, Phiệt
phải ngưng gảy. Tiếng đàn tịt. Ở cửa sổ căn phòng, cô
gái vẫn mải mê viết, như thể cô ta chẳng để ý có
người vừa đánh đàn. Chờ một lúc khá lâu, Phiệt
thấy con chó lại tựa đầu trên hai cẳng trước ngủ,
Phiệt mới khảy tiếp với những lời: "Từ khi Trăng là
Nguyệt/Tôi nghe đời gõ nhịp ca/ Từ khi Em là Nguyệt/ Cho
tôi bóng mát thật là/ Từ khi Trăng là Nguyệt/Tôi nghe
đời vỗ về tôi/Từ khi em là Nguyệt/Câu kinh đã bước
vào đời..."
Càng đánh, Phiệt càng say sưa đến độ ở dưới chân
tường, phía trong sân, con "berger " đã đứng và nhận ra
người lạ, nó vừa nhẩy xổ đến, vừa há mõm sủa kêu
inh ỏi. Hoảng hốt, Phiệt tụt xuống gốc cây, thiếu chút
nữa thì té lăn cù. Thất bại, Phiệt ôm đàn lầm lũi đi
về nhà, lòng buồn rười rượi. Không nản chí, sau đó
một hai lần, Phiệt lại leo lên chỗ chạc ba, ngồi với
cây đàn để gảy. Phiệt đã quyết chí dùng tiếng đàn
để chinh phục người đẹp, bằng mọi cách vượt qua trở
ngại, vượt qua khó khăn, bất chấp hiểm nguy, để quyết
chiến thắng cuộc tình Phiệt đang theo đuổi. Trong những
lần đó, Phiệt hối lộ con chó bằng một chú chuột
nhắt đã thui chín, đấm mõm nó để nó câm họng trong
lúc Phiệt thoải mái đi suốt bản đàn. Kết quả đạt
được mĩ mãn: chó nằm ăn, tai nghe đàn, Phiệt chơi đi
chơi lại bản Nguyệt Ca đến mười ngón tay tê buốt và
bầm máu đỏ.
Cô con gái ông cảnh sát tên Nguyệt đêm nghe tiếng đàn
bắt đầu chú ý và ngạc nhiên nhưng không hiểu ai là
người đánh. Mỗi lần như thế, cô thường ngưng viết
đưa mắt nhìn ra cửa sổ hướng về phía góc sân có cây
thụ già. Nhưng chỗ có ánh sáng của bóng đèn thì mắt cô
còn nhận thấy vật này vật nọ, chỗ hoàn toàn là bóng
tối ở vườn cây thì mắt cô chẳng còn nhận ra hình
thù vật thể gì. Sách cô đọc viết về chuyện anh lái
đò thổi sáo ở trên sông, tiếng sáo lọt vào cung vàng
gác tía của một vị quan đại thần trong triều đình, bay
đến tai cô tiểu thư sống nơi đài các trưởng giả. Yêu
tiếng sáo rồi yêu người thổi sáo, Mỵ Nương ốm tương
tự Thầy thuốc giỏi được mời tới chữa nhưng bệnh
đã không giảm còn mỗi ngày thêm nguy kịch. Đoán được
căn nguyên bệnh phát sinh, ông quan sai lính đi tìm người
lái đò thổi sáo rồi điệu đến bắt trình diện ngài.
Người có tài thổi sáo đó tên là Trương Chị Nhưng
diện mạo Trương Chi lại xấu xí quá. Đấy là câu chuyện
xưa kể lại. Còn câu chuyện nay, chẳng lẽ người nhạc sĩ
chơi "guitar" thay cho ống sáo, để mượn đêm tối tỏ
tình yêu bằng tiếng đàn. Cô Nguyệt con gái ông cảnh sát
cứ ngồi suy nghĩ mãi về một điều nghi hoặc mà cô
không có thể dễ dàng giải đáp được.
Một đêm trời mưa lâm râm. Cánh cửa phòng học cô vẫn
để mở. Cô ngồi học ở bàn nhưng tai vẫn để ý nghe
xem có tiếng đàn gảy hay không. Mọi khi vào giờ này,
tiếng đàn đó cô đã nghe thấy, sao bữa nay, bên ngoài
chỉ có tiếng gió và tiếng những giọt mưa từ máng xối
mái hiên rơi tóc tách, còn tiếng đàn thì không. Tự
thầm bảo, cô nói với mình: "Trời đất thế này, ai ngu
dại gì lại ngồi khảy đàn cho ướt mưa".
Bài vở đã học xong, cô Nguyệt xếp gọn sách, đứng dậy
tính đóng cửa sổ, thì đúng lúc đó, cô nghe thấy một
tiếng bộp. Một cuộn giấy bay vèo vào trong phòng, nhanh
như một con bướm trắng liệng cánh vút tới, đụng bức
vách tường thì rớt xuống nằm lăn quay. Nguyệt cúi
người lượm cuộn giấy tròn như một cục phấn trắng,
rồi mở ra. Đấy là một lá thư tình .
oOo
|
|