|
Contributed by: phuochung |
Views: 2.439
Hoàng Yến
Bố tôi là một cựu sĩ quan Quân Lực VN Cộng Hoa, với
cấp bậc Trung Tá, ông đi tù 10 năm, tận miền Bắc.
Trong gia đình, em trai tôi học Y Khoa. Em gái tôi vào ngành
Sư Phạm. Em trai kế nữa muốn thi vào Học Viện Quốc Gia
Hành Chánh. Các em nhỏ không tính, vì chúng chưa biết
định hướng tương lai. Duy chỉ mình tôi nối nghiệp bố,
tôi cũng là quân nhân. Nhờ địa vị bố tôi, tôi được
biệt đãi trong đơn vị mình.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi vừa tròn 25 tuổi. Tuổi mơn
mởn đào tơ của cô gái thị thành. Tuổi dạt dào nhựa
sống. Lúc đó tôi vẫn chưa biết yêu ai. Mỗi lần bố
hỏi:
-Sao? Đưa anh ta về gặp bố đi chứ? Con gái lớn rồi.
Tôi ngoe nguẩy:
-Con chưa tìm được người nào giống như bố.
Bố tôi phì cười:
-Giống như bố là giống làm sao?
Tôi bắt đầu tả người trai trong mộng của tôi:
-Cao trên 1 mét 7. Da trắng. Đẹp hiên ngang.. Bố tôi cốc
đầu tôi và nói:
-Thôi được. Bố chờ..
Là trưởng nữ, tôi rất được bố thương. Tôi cũng
rất thương bố. Hình ảnh bố trong bộ đồ nhà binh. Dáng
thẳng, oai phong làm tôi ao ước mãi. Người yêu tôi sau
nầy phải giống bố tôi về ngoại hình, về phong cách,
về tình thương. Nhưng bầu trời phía trước được tôi
nhìn qua lăng kính màu hồng ấy đã nổi bão giông. Nước
mất. Bố tôi đi tù. Cứ ba tháng một lần, tôi thay mẹ ra
Bắc thăm bố. Đúng 49 lần thăm thì Bố tôi "được tha".
Về đến nhà, việc đầu tiên là bố tôi mang hết mấy
quyển Album gia đình ra. Bố chọn một tấm ảnh chân dung
của ông trong bộ quân phục. Bố nói:
-Bố thích tấm ảnh nầy. Bố chụp khi con vừa lên 3 tuổi
đấy.
Hai tuần sau bố tôi mất khi ông chưa đến tuổi 60. Kiếp
người thật mong manh quá! Mẹ tôi như người mất trí..
Các anh chị em tôi rất đỗi bàng hoàng. Đau đớn. Hụt
hẫng. Căm phẫn tột cùng nơi đã làm cạn nguồn sinh lực
bố tôi. Cả gia đình ngồi lại. Mẹ tôi quyết định đem
hết số của tiền còn lại cho ba trong số bảy chị em chúng
tôi vượt biên. Mẹ tôi nói:
-Cả gia đình mình đánh đu với phần số đây. Em trai tôi
nói vui một cách vô tư:
-Mẹ đừng lo. Con nghe các bạn con hay nói như vầy: Một là
Má nuôi con. Hai là con nuôi cá. Ba là con nuôi Má. Thôi cứ
vậy mà đi.
Cả nhà cười vui vẻ y như sắp đi ăn tiệc không bằng.
Chẳng có gì là căng thẳng cả. Một năm sau. Em trai tôi
được bà cô bảo lãnh vào Úc. Em gái kế đi Pháp. Còn
tôi đi Mỹ. Sáu tháng đầu tôi làm người "tàn tật".
Điếc: Vì không nghe rõ được tiếng nói của người bản
xứ. Què: vì không biết lái xe Câm: Vì hễ mở miệng ra
sợ nói tiếng Mỹ "ngọng" bị cười.
Cho đến một ngày tôi gặp anh. Anh là "tùy viên" của bố
tôi ngày trước. Vượt biển với cả gia đình từ năm
80..Vợ anh chia tay anh trong một tình huống bất ngờ. Chị
gặp lại người tình cũ thời còn đi học, giờ đang là
thương gia giàu có. Chỉ có thế mà bỏ anh. Tôi được
một bà Mỹ tốt bụng nhận làm con nuôi..Nhà bà có ba
phòng, do các con lập gia đình ở riêng. Trống và vắng.
Anh tới lui thăm tôi thường. Đưa giúp tôi đi chợ. Dạy
tôi học lái xe. Xin việc làm và nhiều chăm sóc khác. Có
anh tôi thấy ấm lòng. Tôi đã gần 40 tuổi. Còn anh ngoài
50. Nếu ở VN tôi được xếp vào tuổi "quá lứa, lỡ
thì". Thành ra, khi anh ngỏ ý yêu tôi, tôi nhận lời không
chút do dự. Từ đó, tôi xin phép bà má nuôi cho tôi ở
riêng. Hàng ngày, anh đưa tôi đi làm. Anh cũng đi
làm. Nhưng về đến nhà, anh giành làm hết mọi việc: bếp
núc, giặt giũ, rửa chén, clean nhà. .. Tôi ái ngại thì anh
dịu dàng:
- Anh sống một mình đã lâu. Đâu đó có trật tự. Em
đừng làm xáo trộn chi cho phiền. Để anh làm hết cho.
Mai mốt anh già chút nữa giao lại cho em. Tha hồ mà làm.
Được không?
Tôi mỉm cười hạnh phúc. Nửa năm qua mau. Anh vẫn yêu
thương tôi với tình yêu của người chồng cưng vợ. Tôi
đã biết tự lái xe đi làm. Những hôm về sớm bất
chợt, tôi bắt gặp anh ngồi trầm tư, mắt nhìn vào
khoảng không cách vô hồn. Gặng hỏi thì anh bảo không có
gì. Người sống nội tâm hay như thế. Anh vẫn cư xử ôn
hòa nên tôi mau quên. Bạn bè nói tôi hạnh phúc quá. Dù anh
lớn tuổi và chúng tôi không còn hy vọng sinh con. Nhưng
tình yêu tôi chân thành. Tình yêu anh bao le. Nhiều điểm
anh cũng phảng phất giống bố tôi. Tôi thích! Nếu ở
đất Mỹ nầy mà vợ chồng sớm tối đi về có nhau. Rất
mực yêu thương nhau. Thuận hòa, hạnh phúc mãi thì tôi
nghĩ chắc không còn ai nghĩ đến thiên đàng. Biển đời
mà người ta hay gọi là "biển trần khổ vơi vơi trời
nước" ấy cũng có lúc dậy sóng ba đào bởi bão giông.
Hôm đó tôi về nhà trễ hơn thường lệ. Vừa ghé chợ
mua ít thức ăn. Tôi muốn đãi anh món cá hấp cuốn bánh
tráng. Anh thường nói:
-Lớn tuổi rồi. Ăn nhiều thịt không tốt. Ăn cá và rau
người sẽ khỏe hơn.
Bảy tháng sau ngày làm vợ anh, đây là lần đầu tiên tôi
làm bếp. Hôm qua, tôi nói với anh rằng:
-Hạnh phúc của người vợ là nhìn chồng ăn một cách ngon
lành những món mình đã nấu. Hãy cho em được hạnh phúc
ấy một lần. Anh cười:
-Bộ anh nấu thì mình không hạnh phúc sao? Tôi hả hê lòng,
nhưng vẫn nằn nì:
-Đừng cưng em quá em hự Phụ nữ VN là "bà nội trợ".
Không có "ông nội". Anh gật đầu.
Đóng cửa xe, tôi đi thẳng vào bếp. Lạ! Đèn chỗ nào
cũng sáng trưng. Tôi vào phòng để computer, không có anh.
Vào phòng ngủ, không có anh. Rest room mở cửa..Tôi không
thấy anh đâu cả. Tôi bày biện thức ăn ra bàn rồi ngồi
chờ: 9 giờ. 10 giờ. 11 giờ. 12 giờ.Tôi đứng lên. Khi
lục tung hết tủ bàn, tôi mới hay anh đã mang toàn bộ
quần áo, đồ đạc của anh theo. Dưới gối là hai dòng
thư ngắn ngủi: Em, Anh xin lỗi đã ra đi mà không báo cho
em biết trước. Rồi em sẽ quên! Hãy tha thứ cho anh!
Tường Lân.
Tôi hốt hoảng thật sự. Vừa khóc vừa gọi
tên anh. Suốt đêm đó tôi không ngủ. Hôm sau vào chỗ làm
mệt ngất ngự Một ngày, hai ngày. Một đêm, hai đêm.
Liên tiếp nhiều ngày, nhiều đêm như vậy trôi qua. Rồi
cũng qua! Những ngày, những tháng, những năm sống như
người ảo chấm hết thực sự khi tôi nhận được thư
anh. Massachusetts ngày 22 tháng 6 năm 1987.
Hồng Bích yêu thương,
Anh muốn không bao giờ viết cho em nữa. Nhưng em còn nhớ
hai câu thơ của ai đó mà em nhắc anh hồi mới gặp lại
nhau, khi nói về cuộc tình của anh Thao và chị Tường Loan
không? Nợ tình chưa trả cho ai, Khối tình mang xuống
tuyền đài chưa tan.. Anh bây giờ sống rất gấp. Anh
quyết định viết vội cho em. Mà em hứa với anh đi. Đọc
thư anh em không khóc. Hôm em nằng nặc đòi anh cho em làm
bếp để đãi anh món cá hấp. Anh vừa trả lời em vừa
gập người nén chặt cơn đau mấy lần. Em làm sao biết
được lòng anh quặn thắt cỡ nào? Em à, người chưa
đến Mỹ, gọi đất Mỹ là Đất Hứa. Người còn ở lại
quê nhà tưởng tại Mỹ "dollar lót đàng, vàng lót ngỏ".
Nhiều người cho rằng nước Mỹ là nơi lắm bạc nhiều
tiền, làm sao còn có cảnh "cơm không lành, canh không
ngọt"? Làm gì có chuyện vợ chồng chia tay nhau, khi mọi
tiện nghi đều dễ kiếm? Thậm chí có người còn khẳng
định; ở Mỹ không sợ bịnh. Lỡ có bịnh cũng không sợ
chết. Vì y học quá tiến bộ. Đâu phải như ở VN: Nghèo -
Khổ - Bịnh - Tật - Chết. Đã nghèo thì phải khổ. Đã
khổ thì đổ đau, đổ bịnh. Bịnh mà không tiền hay không
đủ tiền chữa thì phải chịu tật hay là chết. Phải vậy
không em? Gặp lại em anh mừng lắm.
Anh nhớ những ngày
cận kề bên bố. Dù cấp bậc có khoảng cách nhất định,
nhưng bố rất tốt với anh. Với kỷ luật thì bố dùng
kỷ luật thép. Nhưng với tình thương thì bố thật khoan
nhân. Vì vậy mà bố là cấp chỉ huy được lòng mọi
người yêu mến. Trong cuộc đời anh: mẹ là người anh
yêu nhất. Hôm mẹ anh mất bố cho ngày phép còn cho cả
tiền. Thế mà khi bố chết anh không có cơ hội viếng
người. Nhưng những mỹ cảm về bố trong anh, anh đã đem
mà đối xử với em như em đã thấy. Tiếc một điều anh
không thể sống mãi bên em.
Hồng Bích, anh bị chứng bịnh
ung thư máu. Thật tình anh không biết. Cho đến khi làm
chồng em được 5 tháng 12 ngày. Tại sao anh tính kỹ như
vậy? Bác sĩ nói anh sống rất gấp mà. Những lúc ở bên
em. Những lúc nhìn em nói cười vô tự Mắt sáng ngời
hạnh phúc, anh yêu quá. Muốn nói sự thật cũng không nỡ.
Chờ cho em ổn định cuộc sống. Anh quyết định bỏ đi.
Thà là anh bỏ đi. Đi để trốn chạy thực tại đau
thương. Chắc lúc đó em nghĩ anh trở về với vợ cũ. Hay
em cho anh là tên giả dối, phản bội em? Có lúc nào em
nguyền rủa anh chưa? Hay em chỉ ôm đầu ngồi khóc? Anh
thật có lỗi với bố -Vì đã gieo vào cuộc đời con gái
bố những lụy phiền. Cho tới giờ phút nầy anh vẫn có
thể quả quyết thưa với bố rằng: Con còn yêu Hồng Bích
lắm. Em, Anh có căn dặn Huy - bạn anh - .Làm ơn mang thư
nầy trao tận tay em. Còn đây, nắm tro tàn của anh. Em hãy
mang ra mé biển. Anh nhớ buổi chiều tháng bạ Hãy còn là
mùa Xuân gió lộng. Mình đi bộ trên đồi. Nhìn ra biển.
Biển bát ngát màu xanh xa tít đến tận đường chân
trời. Biển buổi chiều đẹp quá. Anh không quên .
Người chồng bất hạnh của em
oOo
|