|
Contributed by: phuochung |
Views: 1.165
NV
Christopher Airriess và David Clawson trong một bản nghiên cứu
năm 1994 về cộng đồng VN nói rằng "Người VN hơn bất
cứ một dân tộc nào khác đã tìm cách tái tạo tại nơi
định cư mới một khung cảnh quê hương của mình, trong đó
cây cỏ đóng vai trò quan trọng. Họ mang theo những giống
cây từ VN hoặc cố gắng tìm kiếm tại Tây Bán Cầu
những cây cùng loại mà họ đã quen thuộc ở Đông Nam Á".
Rau muống là một trong những loại rau thông dụng nhất của
dân Việt nên dù khó khăn đến đâu thì cuối cùng vẫn
phải có được trên đất Mỹ. Nhưng không thiếu những
loại chẳng thông dụng bao nhiêu mà người VN vẫn cố
gắng bằng cách nào đó đem qua để cho giữa quê hương
mới và quê hương cũ không còn bao nhiêu xa cách. Chẳng
hạn như mồng tơi, rau đay, rau lang, bầu, bí, mướp, khổ
quạ.. Bạc hà và đậu bắp là hai trong số những phụ
phẩm không thể thiếu cho nồi canh cá nấu chua kiểu
miền Nam, và chỉ cần một khoảng đất ẩm ướt góc
tường hay trồng ngay trong chậu cũng đã đủ dùng. Hy vọng
trong số 10 độc giả đọc bài này ít nhất cũng vài ba
quý vị có trồng những cây ấy trong vườn.
Khoảng 7 năm trước, một lần tình cờ tôi bước vào
một cửa hàng phở nhỏ bé ở ngay trung tâm St. Petersburg,
Florida. Cô hầu bàn dân Cuba bưng ra một tô phở chỉ có
vài mảnh hành lá. Đang muốn hỏi rau quế hay ngò gai mà
chưa biết nói thế nào vì ông chủ đứng ở quầy cũng
là người Mỹ da trắng, thì bà chủ quán từ trong bếp
bước ra với một đĩa nhỏ trên có mấy cọng rau húng, vui
vẻ gợi chuyện: "Thấy ông có vẻ người VN nên tôi đem
rau thơm ra, trồng tại nhà đấy, ở đây ít khi mua được
lắm. Vả lại khách của chúng tôi hầu hết là Mỹ không
biết ăn rau thơm như người mình".
Gần đây đi ngang Moreno Valley, thành phố nhỏ thuộc
Riverside County không chắc có tới vài chục dân Việt,
bỗng nhiên tôi thấy lạc lõng có tấm bảng vỏn vẹn một
chữ "Phở" giữa khu thương mại, và không khỏi bị tò mò
thúc đẩy muốn vào coi thử. Bàn bên cạnh có mấy người
lính mang quân phục Vệ binh Quốc gia California, tất cả
đều đang vặt rau thơm bỏ vào tô một cách thành thạo.
Như vậy nghĩa là những dân tộc khác đã thưởng thức
quen mùi vị rau thơm VN rồi. Một số hàng ăn VN cũng từng
cho biết món gỏi cuốn rất được nhiều người Mỹ ưa
thích.
Hiện nay các loại rau thơm là nhu cầu thường xuyên trong
cộng đồng người Việt và đã được cung ứng bởi
một số nhà canh tác chuyên môn vượt trên phạm vi các
mảnh vườn gia đình. Đối với các hàng ăn, rau muống có
thể có hay không có, còn nhu cầu rau thơm là hàng ngày.
Con đường "nhập cư" của rau thơm dễ dàng hơn rau muống,
phát triển theo chiến thuật chiến tranh nhân dân hay vết
dầu loang nên trong 100 nhà người Việt ít lắm cũng tới
90 nhà trồng một vài loại rau thơm.
Sự xâm nhập nhanh chóng của nhiều loại rau thơm VN thể
hiện rõ ở chỗ hầu hết chưa có tên tiếng Anh, hay nếu
có người đã đặt tên thì cũng chưa mấy ai biết. Sả
có tên "lemongrass" vì từ lâu Tây phương đã dùng nó trong
ngành hóa học dược phẩm hay mỹ phẩm. Loại cây này không
phải do người Việt đưa vào Hoa Kỳ, có thể là di dân
Ấn Độ hay một dân tộc Á Châu nào đấy đã đem đến,
trước khi ở Mỹ có những tiệm bún bò Huế.
Còn nhiều loại rau thơm khác chưa có tên Mỹ và nếu nói
tới chỉ có thể gọi chung là một loại lá dùng làm gia
vị. Rau húng có tên "basil", bạc hà là "mint", và chỉ những
nhà thực vật học mới biết rõ từng thể loại với
những tên khoa học như "Ocimum basilicum", "Pycnanthemum". Nhưng
húng quế, húng lủi, húng chó,... thì chưa thể nào nói cho
người Mỹ hiểu được. Có người đã gọi dấp cá là
"fish leaf", rau răm là "Vietnamese coriander", tuy nhiên đó
mới là những sáng chế chưa được mấy ai nhìn nhận.
Nếu kể thêm, không ít người sẽ ngạc nhiên về số loại
rau cỏ mà dân VN đã đưa đến, gần hết những gì có ở
VN nay đều tìm được ở Mỹ. Đó là ngò gai, rau ngổ,
càng cua, tía tô, bạc hà, kinh giới, thìa là, rau má...
Một loại lá mà chỉ người ăn gỏi cá sống mới chú ý
đến là đinh lăng bây giờ cũng có thể tìm được ở
Mỹ. Còn lá mơ lông, người miền Nam gọi bằng một tên
không thanh lịch lắm, thì dễ dàng mọc rất tươi tốt
trong vườn của nhiều nhà người Việt khiến cho những
dân nhậu thịt chó phải than thở rằng nó vô dụng ở
đây.
VN hóa
Gần 10 năm trước khi rau quả VN tại địa phương hay nhập
cảng còn hiếm, người Việt vùng tiểu bang Washington
thường lái xe từ Seattle qua Canada đến phố Tầu ở
Vancouver là nơi có đủ mọi sản phẩm gốc Á Châu. Trở
về Mỹ, các cảnh sát biên phòng chỉ hỏi một câu theo thủ
tục là có mang gì vào Mỹ không. Nhưng một vài lần họ
nghi ngờ câu trả lời "No!" và khi được yêu cầu mở
thùng xe thì thấy lủng củng nhãn, vải, chôm chôm, cóc, củ
ấu cho đến đủ thứ loại đồ ăn khác và thế là từ
đó sự kiểm soát trở nên gắt gao hơn. Bây giờ Vancouver
vẫn còn là nơi đầy đủ loại nông phẩm Á Châu hơn đâu
hết, nhưng người Việt từ Mỹ có qua chơi thì cũng chỉ
tiêu thụ tại chỗ chứ chẳng cần mang về nữa.
Vả lại bên cạnh nhu cầu tiêu dùng, người Việt luôn luôn
có một sở thích cao hơn, đó là tự trồng trọt, và
việc có trong vườn một loại cây của quê hương là niềm
kiêu hãnh. Vì sự du nhập có những khó khăn hoặc là
một số thực vật tại Hoa kỳ có thể còn phong phú hơn
đồng loại ở VN cho nên người ta chẳng cần tìm kiếm
đâu xa, nhưng luôn luôn có khuynh hướng tìm cách lai tạo
biến đổi cho trở thành gần gũi hay mang vẻ VN nhiều
hơn.
Hoa đào có thể là một trong những trường hợp ấy. Tại
Hoa Kỳ có đủ loại đào nhưng người Việt thích một cành
đào ngày Tết kiểu quê hương hơn. Từ hàng trăm năm ở
VN, làng Nhật Tân phía tây bắc thành phố Hà Nội nổi
tiếng với những cành đào để bán trong dịp Tết. Mỗi
năm sau khi cắt chỉ để lại một đoạn ngắn ở gốc,
đến cuối mùa xuân những người trồng hoa đi tìm mua
các cây đào nhỏ loại đào ăn trái có màu hoa nhạt hơn
đem về tháp vào gốc cũ và năm tới sẽ có cành đào
mới với sắc hoa vừa đủ đẹp. Theo cách tương tự,
nhiều vườn ươm cây người Việt ở Mỹ gần đây đã
có những cây hoa đào hợp với sở thích của khách.
Các nhà thực vật học không đồng ý với nhau về xuất
xứ của ổi là từ Mỹ Châu hay Á Châu, nhưng ổi là loại
trái cây nhiệt đới rất phổ biến ở Nam Mỹ. Đem hạt
giống ổi từ VN đến là việc quá dễ nên người ta
thích tìm đúng loại ổi được ưa chuộng như ổi xá lị
trái lớn và ròn. Tuy vậy nếu đến một vườn ươm cây
ở vùng Vista, trong 50,000 cây con tại đây muốn có ổi
hồng hay ổi giống như ổi xá lị không có gì khó. Chẳng
thể nào kiểm chứng một cây ổi mà những nhà ươm cây
người Việt vẫn quảng cáo xuất phát từ đâu, duy có
điều chắc chắn là nó đã được VN hóa và mọi người
bằng lòng với thực tế ấy. Thanh long thuộc họ xương
rồng vùng khí hậu sa mạc đang được phát triển trong
cộng đồng người Việt có lẽ cũng lấy giống từ bản
địa.
Cũng không thể phân định rõ một số cây trái là hoàn
toàn VN hay Đông Nam Á và Á Châu nói chung. Tuy vậy dân
Việt có khuynh hướng coi những gì là Á Châu gần gũi
với mình hơn những gì gốc Âu Mỹ. Mận và mơ ở Mỹ
lớn, ngon, nhưng người ta rất thích thú khi trồng được
cây mận trái nhỏ như mận Đà Lạt. Nhãn và vải cùng loại
táo Thái Lan hiện nay có ở nhiều nhà VN, cây chôm chôm
măng cụt, na, mãng cầu, cũng đã thấy ở một vài nơi.
Là một xứ nhiệt đới, những loại hoa ở VN không phong
phú bằng miền ôn đới nên người Việt phải tìm những
giống tương đồng như mai, cúc và họ phong lan.
Một số loại cây khác thì không thể nghi ngờ về gốc VN
đích thực của nó. Bưởi Biên Hòa, mít tố nữ, mận Mỹ
Tho, tầm duộc, vú sữa, hồng bì miền Bắc và dâu da
miền Nam, hay là trái gấc chỉ có một công dụng độc
đáo để nấu xôi cho đám cưới hoặc ngày Tết, thuộc
trong những cố gắng đem giống từ VN qua trồng để có
được tính cách quê hương ở nơi định cư mới. Cây cà,
dù là cà pháo hay cà chén, mang cái tên Mỹ tùy tiện là
"eggplant", chỉ có mặt trên đất Hoa Kỳ từ khi người VN
đến.
Như vậy đến nay gần như tất cả mọi loại cây cỏ ở VN
đã được cộng đồng người Việt trồng tại Hoa Kỳ. Có
thể còn một vài loại chưa có hoặc sẽ không bao giờ có
như dừa, sầu riêng, cóc, lý do vì khó mang giống đi
hoặc gặp những phiền toái phức tạp nếu trồng những
loại cây này.
Từ lâu, Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ đã rất chú ý đến
những chủng loại thực vật mà người VN đem đến. Một
dự án nghiên cứu do trường đại học Georgia thực hiện
cho bộ Nông Nghiệp, khởi sự năm 2001 và còn đang tiếp
tục, nói rằng Quốc Hội Liên Bang khóa 101 đã cho phép
sử dụng tài nguyên vào việc tìm hiểu, bảo toàn và trợ
giúp sự phát triển phong phú của hệ thực vật Hoa Kỳ,
đặc biệt hướng đến một trong những cộng đồng di
dân mới là người VN. Một trong những mục tiêu được
giải thích trong dự án là làm cách nào cung cấp cho các
thế hệ thứ hai và thứ ba khả năng gìn giữ sự tươi
đẹp của những loại thảo mộc mà cha anh họ đã đem đến.
Còn đối với người VN ở hải ngoại, trong ý chí duy trì
truyền thống văn hóa dân tộc bằng nhiều hình thức,
cây trái rau cỏ đã có một phần đóng góp đáng kể vào
sự thể hiện ấy.
oOo
|
|