|
Contributed by: phuochung |
Views: 1.908
Nguyễn Xuân Hoàng
LTS: Nguyên Sa tác giả những bài thơ lừng danh như Áo Lụa
Hà Đông, Tuổi Mười Ba, Paris Có Gì Lạ Không Em, Tháng
Sáu Trời Mưa, Nga,É đã chia tay chúng ta ngày 18 tháng Tư,
1998.
Ông tên thật Trần Bích Lan, sinh ngày 1 tháng Ba, 1932, Hà
Nội. Năm 1949 du học Pháp. Đậu tú tài năm 1953 ông ghi
danh học ban Triết ở Sorbonnẹ Năm 1955, ông lập gia đình
với bà Trịnh Thúy Nga ở Paris. Đầu năm 1956, hai ông bà
trở về nước.
Ông dạy môn Triết ở trung học Chu Văn An và mở những
lớp dạy Triết cho học sinh chuẩn bị thi tú Tài hai. Sau
đó do lời mời của giáo sư Nguyễn Khắc Hoạch, ông nhận
lời dạy Triết tại Đại Học Văn Khoạ
Năm 1975, gia đình ông định cư ở Pháp, nhưng ba năm sau
thì gia đình rời Pháp sang Hoa Kỳ, định cư ở Californiạ
Tại đây ông hoạt động văn học và báo chí: chủ nhiệm,
chủ bút các tạp chí Đời, Phụ Nữ VN và tuần báo Dân
Chúng. Ông làm thơ trở lại, sáng tác rất đều và đã
ấn hành nhiều tác phẩm. Đáng kể nhất là Thơ Nguyên Sa
tập 2, Thơ Nguyên Sa tập 3. Ngay khi nằm trên giường
bệnh ông chuẩn bị in Thơ Nguyên Sa tập 4.
Ngày 18 tháng Tư, 1998 ông rời bỏ cõi tạm ra đi.
Tưởng niệm ngày mất của nhà thơ lớn Nguyên Sa, chúng
tôi xin đăng lại bài viết của Nguyễn Xuân Hoàng trên tạp
chí Văn, số đặc biệt về Nguyên Sa, tháng Sáu, 1998.
Thả bộ trên đường
Bolsa, nhớ tác giả
Áo Luạ Hà Đông
Người đầu tiên gọi báo cho tôi biết tin anh Nguyên Sa
không còn nữa là hoạ sĩ Khánh Trường. Lúc đó là bốn
giờ ba mươi chiều thứ Bảy, 18 tháng Tư, 1998. Tôi vừa
từ phi trường John Wayne trở về. Chuyến bay của hãng
Continental khởi hành từ Virginia ghé trạm chính ở Houston
vì bị bão. Phi cơ nhồi xốc dữ dội. Bầu trời ngoài
khung cửa mù mịt mây đen. Cái cảm giác lạc mất giữa
không gian làm tôi run sợ. Ở trạịm Houston, hành khách đi
Cali chờ đợi sốt ruột. Chuyến bay trễ gần hai tếng
đồng hồ.
Sau này tôi mới biết anh Nguyên Sa ra đi đúng vào thời
gian tôi chuẩn bị bước lên khoan máy bay ở phi trường
Houston.
Tháng Chín 1996, khi nhận làm số báo Văn đầu tiên do Mai
Thảo giao, tôi xin anh Nguyên Sa bài. Không những Nguyên Sa
cho bài mà anh còn gửi cho Văn tiền. Anh bảo: "Để H. yên
tâm xây dựng tờ báo." Có anh Nguyên Sa, tôi yên tâm thực
sự. Bài viết đầu tiên của anh dành cho số báo đầu
tiên của tôi là một trích đoạn trong hồi ký văn nghệ
của tác giả Áo Lụa Hà Đông. Hồi ký này sau đó anh cho in
trên Văn được ba kỳ, nhưng đến số 17, tháng Năm, 1998
thì phần trích ở đĩa số một vừa hết. Nguyên Sa hẹn
sẽ đưa phần tiếp, thế nhưng, trong tuần lễ từ 6 đến
11 tháng Tư anh trở bệnh. Trước đó mấy ngày, tôi báo
cho anh biết là tôi sắp đi Virginia thăm gia đình. Nguyên
Sa bảo H. đi về anh sẽ đưa thêm cho Văn phần tiếp và
mấy bài thơ mới nhất. Nguyên Sa nói hồi này anh làm
được nhiều thợ Bao giờ cũng vậy, anh luôn luôn cho Văn
hai bài: một tự do và một lục bát. Những bài thơ tự do
của anh càng về sau càng cho thấy cái phong triết học nằm
ẩn sâu bên dưới những chữ dùng rất thông thường. Và
hình ảnh trong thơ anh ngày càng mới mẻ, lấp lánh một
trí tưởng tượng vô cùng phong phú. Thơ lục bát anh cũng
vậy. Hình ảnh và cách sử dụng từ luôn luôn mới.
Người làm thơ lục bát cũng như người đi trên giây
xiếc cần một cây sào dài giữ thăng bằng, nếu không
sẽ bị ngã nặng. Và lúc đó thơ lục bát sẽ trở thành
những bài vè mà người Quận Cam vẫn thường bị trừng
phạt. Người đọc lục bát Nguyên Sa cảm thấy có vẻ như
anh làm thơ dễ dàng, nhưng rõ ràng qua cách sử dụng chữ
nghĩa của anh, những từ rất đơn giản thông thường, thơ
anh đã lôi cuốn người đọc vào một thế giới nghệ
thuật, "lãng mạn một cách triết học."
Những năm Sáu Mươi ở Saigon, trong khi người ta còn loay
hoay với những bài thơ tình tiền chiến của Xuân Diệu,
Huy Cận,É thơ Nguyên Sa ra đời đã mang đến một không
khí thi ca mới, thổi vào trái tim những tình nhân thời
đại những lời tình tự mới, một ngôn ngữ mới. Thơ
Nguyên Sa nói hộ cho những ngưòi yêu nhau những điều mà
họ có thể cảm nhưng không thể thốt nên lời. Thơ Nguyên
Sa đã và đang làm thành kỷ niệm của những mối tình.
Những bài thơ của anh chắc chắn sẽ còn ở lại với
chúng ta lâu dài, trong nhiều thế hệ sắp tới. Bao lâu
trái đất này còn những người yêu nhau, thơ Nguyên Sa sẽ
còn mãi mãi ở với chúng ta.
3Nguyên Sa không chỉ viết cho Văn, gửi cho Văn tiền, anh
còn lo cho sự sống còn của Văn nữa. Anh thường hỏi đã
đem báo đi in chưa, bao giờ lấy báo. Bài vở số này ra
sao? Hoặc "Anh nhận được Văn rồi. Kỳ này thơ của X.
được lắm." Có lần anh giận Văn vì một bài trả lời
trên hộp thư của Th. H. Bài trả lời vui, và người viết
rất trân trọng anh như một ông anh thân mến. Nhưng không
ngờ anh giận. Anh nói với một người bạn của tôi là anh
rất bực mình. Tôi thích đùa nghịch cho vui, không ngờ bị
anh giận, tôi xin lỗi anh. Và anh đã bỏ quạ Hôm đưa
tiễn anh đi, anh Lưu Trung Khảo, người viết và đọc tiểu
sử Nguyên Sa trước mộ, nói với tôi là trong những
cuộc trò chuyện với anh, anh Nguyên Sa vẫn thường nhắc
tôi, cho nên khi anh Nguyên Sa vừa ra đi, người đầu tiên
anh Khảo gọi báo tin là tôi, "nhưng H. đi đâu, cả nhà
không ai trả lời điện thoại hết." Anh không biết lúc
đó tôi đang chờ chuyến bay trở lại Quận Cam ở phi
trường Houston.
Thỉnh thoảng Nguyên Sa nhắc lại những ngày anh chia giờ
Triết của anh ở trường Văn Học cho tôi. Mặc dù hồi
đó, anh đang rất giận anh T.P.G., thư ký toà soạn Văn lúc
bấy giờ. Những ngày gần cuối tháng bao giờ anh cũng
gọi nhắc: "H. đã đem báo đi in chưa? Báo kỳ này ra chậm
phải không?" Hoặc "Anh nhận được báo rồi. Bià kỳ này
được lắm. Số tới có gì đặc biệt?"
Hôm Mai Thảo mất, biết tôi làm số đặc biệt, anh hỏi
"Đã có bài của ai rồi? Tôi kể anh nghe một số bài. Anh
bảo mình cần có bài cho ba giai đoạn Mai Thảo: Thời ở Hà
Nội, thời trong nước trước tháng Tư 1975 và thời ở
Mỹ. Anh bảo nên chia như vậy để có cái nhìn nhất quán
về Mai Thảo. Tôi đã làm số Mai Thảo theo cái dàn bài
đó.
Có lần Nguyên Sa hỏi lúc anh làm tờ Hiện Đại ở VN tôi
có gửi bài không. Tôi nói có. Anh hỏi có phải bài lục
bát tên là Mang Mang không. Anh nói đúng. Đó là bài lục
bát viết khi tôi mới chân ướt chân ráo bước vào Viện
Đại Học Dalat. Bài thơ được anh chọn đăng trên tờ
Hiện Đại số mấy nay tôi không còn nhớ. Nhưng, tôi ngạc
nhiên vì anh nói đúng bất ngờ. Chuyện đó đã hơn 30
năm, tôi ký một bút hiệu chỉ dùng một lần và không bao
giờ lập lại nữa. Tôi hỏi tại sao anh biết. Tôi nghe
tiếng anh cười trong điện thoại. "Vậy mà em tưởng chỉ
có một mình Bùi Bảo Trúc biết." Nguyên Sa chỉ ngồi một
chỗ nhưng kỳ lạ thay anh biết nhiều chuyện mà tôi không
biết. Ngay chỗ tôi làm ra vô hàng ngày vậy mà có một
số chuyện tôi cũng không rõ, mãi đến khi anh cho biết
tôi mới giật mình.
Sau khi số đặc biệt Mai Thảo phát hành, Nguyên Sa bàn Văn
nên thực hiện bốn số đặc biệt một năm. Số đặc
biệt tới làm về Paris và văn chương. Sẽ có nhiều bài
lắm. Nhiều người viết nữa. Không phải lọ Tôi đưa ý
kiến Văn sẽ làm một số về các nhà văn nữ VN, gồm
những người trong nước, người ngoài nước, kể cả
những nhà văn nữ viết tiếng Anh (Lại Thanh Hà,É), tiếng
Pháp (Linda Lê, Kim Lefevre). Anh nói được lắm. Như vậy
là năm nay, ngoài số Mai Thảo, Văn có thể làm hai số
đặc biệt. Nhưng nói thì nói vậy, tôi chưa kịp chuẩn
bị gì hơn. Số về Paris tôi trông cậy vào tác giả "Paris
Có Gì Lạ Không Em?" nhiều hơn. Nay có lẽ phải nhờ đến
những nhà văn ở Paris nắm giùm chủ đề này.
Những buổi chiều ở tòa báo về, ngồi trước màn ảnh
máy điện toán lo cho tờ Văn, tôi vẫn thường chờ
điện thoại của anh. Tôi nói chờ điện thoại của Nguyên
Sa vì tôi biết anh không khoẻ, gọi anh chỉ là để hỏi
thăm sức khoẻ của anh. Điều mà tôi vẫn thường nghe anh
trả lời là "Khoẻ, anh không sao, anh đang có mấy bài thơ
mới cho emÉ" Tôi không dám nhắc anh đưa bài vì tôi thấy
mình thật là không phải nếu giục anh. Thế nhưng, khoảng 8
giờ tối anh thường gọi tôi. Anh có một số nhận xét
về bài vở,về người này, người nọ. Nhận xét anh rất
sâu sắc. Anh cũng nói về kỹ thuật những bài thơ anh làm
gần đây. Tôi hiểu tại sao thơ anh ngày càng trẻ. Nhiều
người làm thơ bây giờ không chạy kịp theo anh.
Năm 1994, sau một tháng ở Paris về, tôi kể cho anh nghe
những nơi tôi đã đến, những người tôi đã gặp,
Nguyên Sa bảo như vậy là chưa đủ, còn nhiều nơi H. phải
đến. Lần tới, trước khi đi, gọi cho anh biết.
Hôm đưa
tiễn anh, tôi gặp lại chị Trần Thị An, em gái anh -
người mà tôi còn nợ một cuốn sách chưa kịp trả vì
hứa giao sách cho chị vào tháng Năm, 1975 - chị bảo hồi
còn đi học ở Pháp, chị ở một tỉnh khá xa Paris, thế mà
Chủ Nhật nào anh cũng bỏ bạn bè và thú vui để lấy xe
điện đi đón em và đi chơi với em. Nguyên Sa đã là
người của gia đình từ những ngày còn rất trẻ.
Có lần Nguyên Sa bảo tôi "Này H., cái tên X. nó chơi xấu
em, sao em làm ngơ vậy?" Tôi trả lời anh là tôi không quan
tâm tới chuyện đó. Anh bảo "Đâu được, phải đáp lễ
nó chứ." Nhưng tôi không bao giờ "đáp lễ." Tôi luôn
luôn coi chuyện này là vặt vãnh và bỏ vào cái đáy lãng
quên. Nếu phải trả lời, tôi chỉ trả lời một lần rồi
thôi. Nhưng tôi biết anh rất bực mình về sự bất
động của tôi. Tôi nhớ Mai Thảo trong bài viết về chân
dung Nguyên Sa có nhắc một lần tác giả Áo Lụa Hà Đông
kể với Mai Thảo là "vừa bị ai đó chơi xấu." Mai Thảo
bảo ăn thua gì, bỏ đị Nhưng Nguyên Sa không chịu vậy.
"Đâu được. Đứa nào phá tôi, tôi phá lại. Nó chơi coup
bas, tôi cũng biết chơi lại coup bas." Kể lại câu chuyện
này, Mai Thảo kết luận "Nguyên Sa, một phía này chậm
chạp lừ đừ, một phía khác ba đầu sáu tay; trong cái
nếp mềm mại của tơ lụa Hà Đông vậy mà có ẩn mũi
nhọn và song chưởngÉ Khiến bên cạnh lục bát dịu dàng còn
có bút chiến dữ dội; trong con người làm thơ trữ tình
còn có con ngưòi làm báo, cây viết thành cây kiếm trên
tay." Tôi hiểu tại sao anh Nguyên Sa bảo: "H. làm báo mà như
thế thì hiền quá không được!"
Tôi không có thói quen đi bộ trên đường Bolsa, nhưng hôm
thứ Bảy vừa qua, do chiếc xe thổ tả của tôi bị bệnh,
thành ra tôi phải lội bộ ra tiệm phở Nguyễn Huệ. Bùi
Bảo Trúc vừa từ Hoa Thịnh Đốn xuống và đang chờ tôi
ở đó. Sau ngày Nguyên Sa mất, Bùi Bảo Trúc viết hai bài
về người thi sĩ tài hoạ Trúc đã cho phát ngay một bài
trên đài VOA, và một bài theo kiểu Thư Gửi Bạn Tạ Tôi
thích cách anh mở đầu bài đọc trên VOA: "Năm 1956, cánh
cửa thơ VN, những cánh cửa rất khó mở, có một người
đập mạnh mấy tiếng và không chờ cho người ở trong
mở ra, đã ném vào một bài thơ đầy giọng tinh nghịch,
sỗ sàng với những câu đầu như thế này:
Hôm nay Nga buồn như con chó ốm
Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
Đôi mắt cá ương như sắp sửa se mình
Để anh giận sao chả là nước biển"
Hai bài của Bùi Bảo Trúc là những khúc ngợi ca Nguyên Sa
chân thật và tuyệt vời được viết sớm nhất, nhanh
nhất từ một ngòi bút sắc sảo nhất hiện nay.
Thi sĩ Nguyên Sa không còn với chúng ta nữa, nhưng thơ anh
mãi mãi vẫn còn ở với chúng ta.
Tôi muốn nói lời cám ơn anh, cám ơn những bài thơ tình
của anh đã làm cho tuổi trẻ tôi phong phú và giàu có, cám
ơn những ngày cuối đời của anh, anh đã dành cho tôi
những giây phút tình cảm của một người anh trong gia
đình. Khi tôi gọi điện thoại cho anh, mà người nhấc máy
không phải là anh, thì bao giờ tôi cũng nghe tiếng một
người phụ nữ ở bên kia đầu giây: "Chú H. đó hả? Anh
đang ở trong buồng tắm. Chốc nữa H. gọi lại nhé! Hay
để tôi nói anh gọi lại H. nhé!"
Chị Nga thân mến, em mong sao bây giờ mỗi lần gọi điện
thoại đến ngôi nhà đầm ấm của chị ở Irvine vẫn
được nghe chị trả lời như anh Nguyên Sa vẫn còn ở với
chúng ta.
Quận Cam 27 tháng Tư, 1998
|
|