|
Contributed by: phuochung |
Views: 4.195
Đoàn Văn Khanh
Heo hay lợn thì cũng là một loài nhưng vì người miền
Nam quen gọi heo còn người miền Bắc gọi là lợn cho nên
gọi heo hay lợn là do tùy người tùy lúc, khỏi cần phải
bàn cãi. Lại nữa, heo vốn quá quen thuộc với con người
nên đem chuyện heo ra kể chẳng khác nào kể chuyện ăn
cơm bữa, nhưng cũng vì cái việc con heo lại có tên trong
danh sách bộ chi mười hai con giáp của niên lịch theo Tàu
mới làm cho người ta cứ phải lôi heo ra làm đề tài
mỗi khi năm con lợn trở về.
Dĩ nhiên từ khi loài người biết vươn cánh tay nối dài
của mình ra kết nghĩa với muôn loài trong thiên nhiên thì
loài heo cũng lọt vào trong danh sách mấy con vật ưu tiên
được loài người quan tâm săn sóc cho nên mới có việc
từ heo của núi rừng được biến thành lợn nhà và còn
được phong cho cái hàm gia súc, và cũng kể từ đó lợn
nhà mới không còn phải lang thang tự kiếm sống nữa mà
được người nuôi nấng chăm lo cho miếng ăn chốn ở
đầy đủ. Hơn thế nữa, khác với mấy con vật như trâu
bò chó ngựa còn bị loài người khai thác khả năng lao
động hay năng khiếu bẩm sinh để phục vụ cho những mục
tiêu ích kỷ của con người thì loài heo trái lại chả phải
làm gì cả, vì từ khi sinh ra ngoại trừ một số nhỏ
được tuyển chọn để làm nái thì chỉ có việc ăn với
đẻ, và nọc thì chỉ có việc ăn rồi cung ứng chất tình
cho mấy chị heo nái, số còn lại đều được chủ giúp
giải phóng cái nợ tình trước khi biết tình là cái chi
chi cho nên chỉ còn mỗi một việc ăn no ngủ kỹ cho phát
phì ra càng nhanh càng nhiều càng tốt, chờ ngày chủ ca
bài "mua hành cho tôi"là đủ xong một kiếp. Chính vì cái
kiếp heo nhà nó thảnh thơi như thế đó nên chả trách có
người đôi khi nhận thấy mình cứ phải nai lưng cật
lực ra làm việc cả đời mà vẫn cứ là đói rách chứ
không bao giờ được hưởng một ngày nhàn hạ ấm no lại
quay ra suy bì với heo và đâm ra ao ước sao cho mình cũng
được "sướng như heo".
Không biết có phải vì cùng chung quan điểm đó hay không
mà mấy ông thầy Tử vi đẩu số con Trời cũng bảo rằng
Hợi, cầm tinh con heo là một cung tốt, và người tuổi
Hợi là người có số an nhàn sung sướng. Các tay tướng
số thì còn bảo tướng heo thuộc loại quý tướng và
người có tướng heo luôn được hưởng thụ bổng lộc
trời ban, mặc dù cái tướng này cứ công tâm mà nói thì
không tài nào lọt vào con mắt thẩm mỹ của mấy nhà điêu
khắc cổ Hy Lạp được. Tuy nhiên, các tay thợ gốm bên
Tàu hay bên ta thì lại rất đắc ý với cái hình thù béo
tròn của heo nên đã chọn ngay con heo làm vật mẫu cho mình
bắt chước nắn thành những con heo đất đem nung để
bán không những cho con nít và ngay cả người lớn mua về
làm cái kho để dành tiền tiết kiệm, và tuy chỉ là heo
đất thôi, nhưng mệnh thọ của nó cũng không hơn gì heo
sống vì một khi bụng đã đầy hoặc khi chủ túng tiền
thì heo đất cũng bị chủ đem ra gõ cho một búa là xong
đời.
Mặc dù có tin theo mấy ông thầy tử vi tướng số bên
Tàu để mà tự hào hay tự an ủi và nuôi hy vọng, nhưng
có lẽ dân ta không bao giờ quên được cái hận một
thiên niên kỷ nô lệ con cháu Trư Bát Giái cho nên trong
đời sống mỗi khi phải va chạm với những gì không vừa
ý thì lại lôi heo ra mà trút bỏ lên đầu tất cả những
cái gì xấu xa bỉ ổi nhất của con người cho bõ ghét như
nào là: mặt thộn như mặt lợn, làm biếng như heo, ăn
uống hỗn tạp như lợn, ở bẩn như heo... Kể ra mắng heo
kiểu này thì đôi khi cũng có phần oan cho heo vì nếu heo
không bị con người giam hãm trong cái chuồng chật chội
hôi thối và thúc heo phải hay ăn chóng nhớn cho mình chóng
được đem heo ra mà xẻ thịt thì chắc gì heo đã như
vậy?
Ngoài ra heo cũng nổi tiếng không kém gì dê mà có khi còn
bạo hơn dê trong lãnh vực thể hiện cái tiết mục thứ ba
trong hàng tứ khoái của loài sinh vật người cho nên
người ta mới bắt chước đem cái trò hùng hục như lợn
(chứ không phải nhẹ nhàng thơ mộng như làn gió heo may)
mà khai thác thành phim ảnh để hốt bạc, và cũng vì thế
mà người ta mới dùng chung cái nhãn hiệu "con heo"để
dán cho những phim ảnh thuộc loại này. Có điều lạ là
loại phim ảnh này không những bị các nhà đạo đức từ
cổ chí kim lên án, các quốc gia khắp nơi trên thế giới
đều ra sức ngăn cấm bài trừ, nhưng từ người già
tới trẻ của dân tộc nào đi nữa cũng thích lăn xả vào
mua về xem để luyện thêm công phu, dù phải lén lút.
Ngoài ra, đôi khi người ta cũng dùng heo để bày tỏ cái
chủ tâm muốn bêu riếu người khác, thí dụ như trong các
xã hội ngày xưa từng bị ràng buộc theo kiểu lễ giáo
của các cụ con Trời thì cái chữ trinh của người con gái
được đánh giá tới ngàn vàng, cho nên khi cha mẹ trót
làm đám cưới cho con một cách linh đình rồi mà lại bê
nhầm phải một nàng dâu đã lỡ mất trinh thì sau đêm
động phòng của cô dâu chú rể, nhà gái thế nào cũng
được nhà trai đáp lễ bằng một con heo bị xẻo mất tai
cho nhà gái xấu mặt với làng nước chơi.
Mặc dù chê heo bẩn, tướng heo xấu xí, nhưng thịt heo
lại được dân ta lẫn dân Tàu đánh giá cao vì không ai
là không khoái ăn thịt heo. Không những thế, ngay cả ma
qủy thánh thần cũng được dân ta suy bụng ta ra bụng
người mà tin rằng các vị ấy cũng thích thịt heo luôn cho
nên người ta mới hay giết heo để cúng tế, hối lộ
cầu ân cầu phước, hay để chạy tội... Không biết khi
nhìn con heo quay vàng lườm nằm trên mâm thì thần thánh
có cảm thông gì không chứ dân ta hay dân Tàu thì ai cũng
trố mắt nhìn và thèm rõ giãi ra cho nên đình đám, lễ
lạc, cưới xin, ma chay gì mà vắng bóng con heo quay, miếng
thịt lợn, kể như là cái đám đó không ra gì. Và khi heo
bị giết để làm của cúng tế thì cái đầu heo hay còn
gọi là thủ lợn, tượng trưng cho phần tinh hoa cao quý
nhất, bao giờ cũng phải dành riêng để kiếng quan trên
hay hàng thủ trưởng mới là hợp đạo. Tuy nhiên, đối
với người dân thường thì cái đùi heo hay còn gọi là
cái chân giò mới thật là cái món được cho là ngon
nhất và đáng thèm thuồng nhất đến nỗi vào cái thời
nhân dân ta và nhân dân Tàu còn được ưu ái sống dưói
chế độ bao cấp của Đảng và nhà nước thì cho dù có
được học tập nhuần nhuyễn chân lý cách mạng của Đảng
cách mấy đi nữa, nhân dân cũng chỉ đạt đến trình độ
nhận thức "chân lý đúng hơn chân giò nhưng chân giò
mới thực sự to hơn chân lý".
Ngoài cái việc chê bai heo vừa dị dạng vừa xấu nết ra
thì về mặt trí heo còn bị khinh khi là loài ngu, đồng
hạng với loài bò, loài chó. Nội cái việc dân ta cho dù
là Nam hay Bắc không ai là không có lần lôi mấy cụm từ
"ngu như heo, ngu như lợn"ra để mà bộc lộ sự khinh bỉ
hay nỗi bực tức của mình trước một đối tượng nào
đấy cũng đủ chứng minh cho nhận định này rồi. Như
vậy là trong bộ chi mười hai con giáp chi phối cái vòng
sinh hoạt luẩn quẩn của con người đã có ba con được
dân ta điểm mặt là đại biểu cho thành phần ngu trên
quả đất.
Nói về heo thì có kể tới năm con lợn tận thế vẫn
không hết chuyện, vả lại trong thiên hạ có nhiều vị còn
biết nhiều và kể hay hơn tôi nên tôi không dám lan man
đi sâu vào lãnh vực này mà chỉ xin kể ra một câu
chuyện không phải về heo nhưng vì có cái tên lợn nên
cũng coi như là chuyện heo.
Như mọi người đều biết, dân ta rất sính được làm
Trạng vì Trạng là người được coi như học rộng biết
nhiều, tài cao trí giỏi, lại là người đỗ đầu trong kỳ
thi cao nhất cuối cùng của chế độ thi cử để tuyển
dụng người tài ra giúp vua giúp nước ngày xưạVì dăm ba
năm mới có một lần mở khoa thi và trong hàng ngàn hàng
vạn sĩ tử ứng thí tranh nhau chỉ có một người được,
như vậy muốn thành Trạng nguyên đâu có phải chuyện dễ.
Người đậu Trạng nguyên không những được vua ban cho
nhiều bổng lộc, được dân chúng trọng vọng mà còn là
niềm vẻ vang cho quốc gia dân tộc nữa. Sử sách của ta
có liệt kê tên rất nhiều Trạng nhưng những ông Trạng
mà sử sách có ghi lại thì hình như dân ta ít nhớ, trái
lại có vài ông Trạng không biết ở đâu nhảy tỏm vào cái
kho tàng văn học dân gian thì lại rất được dân ta bái
phục ngợi ca như Trạng Quỳnh, Trạng Lợn v.v...
Vì sử sách không có ghi tên Trạng Quỳnh cho nên không ai
biết ông xuất thân từ đâu thời nào và cái tài kinh
bang tế thế của Trạng ra sao hoặc Trạng đã làm được
những gì để giúp nước giúp dân, nhưng truyện kể thì
lại đầy dẫy những cái mưu trí và khôn ranh trong cách
ứng xử của Trạng trong cuộc sống thường ngày rất phù
hợp với cung cách cảm nhận của đa số quần chúng nông
thôn nên truyện Trạng Quỳnh vẫn được dân ta mê mệt
truyền tụng hết đời này qua đời khác. Còn Trạng Lợn
thì lại đúng là truyện kể về một anh chàng lái heo
thất học, nhưng số mệnh đưa đẩy khiến cho anh chàng
lái lợn này gặp toàn cơ may và cuối cùng đã được vua
phong cho làm Trạng, và cũng vinh hiển như ai. Như vậy là
trong cái bộ chi mười hai con giáp của Tàu, nhờ óc sáng
tạo của dân ta mà cũng nảy sinh ra được một Trạng nằm
trong cái tổ tam ngu, có điều chỉ có Trạng Lợn chứ
không phải Trạng Chó hay Trạng Bò. Lại nữa, truyện Trạng
Lợn này xuất xứ ở miền Bắc và hình như chỉ được
truyền tụng ở miền Bắc chứ không mấy phổ cập ở
trong Nam cho nên mới không thấy ai đổi tên Trạng Lợn
thành Trạng Heo cho phù hợp với cách danh xưng ở Miền
Nam.
Truyện Trạng Lợn khá dài nên tôi chỉ xin tóm tắt đại
để như sau: Có một anh chàng gốc đời ông tổ cũng vào
hàng khá giả nhưng kể từ đời ông cố đến ông nội
thì bắt đầu sa sút dần và qua đến đời cha thì lại
càng nghèo khổ nên chàng ta từ thủa nhỏ không được học
hành mà phải theo cha đi làm nghề lái lợn, do đó những
gì chàng ta học được trên đời chẳng qua chỉ là một
mớ tiếng lóng của dân lái heo. Một hôm chàng ta bỗng
nảy sinh ra cái ý tưởng muốn làm Trạng. Mẹ chàng thương
con đành bóp bụng chắt chịu gửi chàng đến học với
một thầy đồ nhưng vì chàng ta vừa ngốc nghếch, vừa
ngang như cua nên học chưa vô chữ nào đã vội chê thầy
và đòi tự mình tiến thân. Trên bước đường trẩy kinh
tìm công danh này, chàng ta đã gặp không biết bao nhiêu
người và sự cố bất ngờ xảy ra cho chàng, nhưng do số
trời đã định khiến cho gặp tình huống nào dù có khó
khăn hay trắc trở cách mấy đi nữa thì không những
chàng ta cũng đều may mắn vượt qua mà còn mang lại kết
cuộc tốt cho mình. Có điều là những thành quả đó
không phải là kết quả của cái tài phán đoán chính xác
về sự việc và tìm ra giải pháp thích hợp cho vấn đề
mà chỉ vì các đối tác của chàng ta dù có kẻ được coi
là tài cao trí rộng đi nữa, nhưng không hiểu sao khi
tiếp xúc với anh chàng lái lợn thì lại cứ thộn mặt ra
đến độ ngớ ngẩn rồi xem những hành động ngốc
nghếch của chàng ta như là những phương pháp quyền biến
vô song, hoặc suy diễn mấy cái tiếng lóng ngô nghê của
chàng ta thành những chân lý nhiệm mầu để rồi nhắm
mắt tin theo và cứ thế mà tôn chàng lên. Tuy nhiên cũng
phải đợi đến cái lần do một sự tình cờ chàng ta
cõng nhằm đúng nhà vua đang trên đường chạy trốn đám
gian thần khởi loạn trong triều, nên sau khi loạn đã yên,
nhà vua thoát nạn trở về kinh, đã phong thưởng cho chàng
ta làm Trạng thực sự
Trở thành Trạng rồi chàng ta cũng có lần được vua sai
cầm quân đi đánh giặc và Trạng đã đánh cho quân Xiêm
La chạy toé khói, nhưng bằng cách nào ở đâu lúc nào thì
lại không ai biết. Do thành tích đó, Trạng cũng được vua
ta sai đi sứ sang Tàu để làm rõ mặt nhân tài nước Nam
với Thiên triều. Đám quan quân Tàu không biết cũng bị
lây nhiễm cái bịnh ngố từ phương Nam truyền qua từ lúc
nào mà khi nghe thấy những cử chỉ và lời lẽ ngớ ngẩn
của Trạng thì cũng đâm ra lú lẫn và lẩm cẩm để rồi
cứ đua nhau mà diễn dịch những lời lẽ ngô nghê đó như
là những ý tưởng cao siêu tâu lên vua khiến cho vua Tàu
cũng tưởng Trạng là người uyên bác tinh thông nên bắt
Trạng ở lại dạy dỗ cho Thái tử học. Vừa nghe vua Tàu
phán như thế là Trạng đã run bấn cả người lên, nhưng
nhờ trước khi đi sứ, Trạng có thủ sẵn vài chiêu có lẽ
là học lóm được của Trạng Quỳnh nên mới xin vua Tàu cho
lập một cái chòi thật cao và hàng ngày bắt Thái tử
Tàu phải trèo lên trên cái chòi ấy thì Trạng mới truyền
chữ chọ Vua Tàu chuẩn y, nhưng Thái tử Tàu vốn quen ăn
sung mặc sướng thành ra cũng phì nộn không khác gì một
con heo cho nên hễ leo lên là lại té xuống chỏng gọng
hoài. Trạng lại vin ngay vào cái cớ đó để bắt lỗi
thái tử thất lễ với thầy và nhờ chợt nhớ thêm ra
cái câu "tiên học lễ, hậu học văn"vàng ngọc của thánh
hiền mà thầy đồ đã dạy cho Trạng thủa còn xác xơ nên
cứ đè thái tử Tàu ra mà đét đít khiến cho hoàng hậu
đau xót cả lòng bèn nài xin vua thả cho Trạng về nước.
Thế là may cho cả hoàng tử và cả Trạng, bằng không chắc
chắn là trước sau gì cũng phải có chuyện lớn xảy rạ
Sau lần đi sứ đại thành công này trở về thì Trạng
được vua phong làm Thượng Quốc công nhưng cũng từ đó
không còn nghe ai nói thêm gì về thành tích mới nào khác
nữa của Trạng mà chỉ nói là Trạng chỉ an nhàn hưởng thụ
thôi.
Truyện Trạng Lợn đến đây kể như chấm dứt nhưng vì
đang lan man về lợn nên tôi lại nhớ thêm ra một điều
là theo quan niệm của người phương Đông thì hễ ăn gì
tất bổ nấy cho nên nếu ăn tim sẽ bổ tim, ăn óc sẽ bổ
óc v.v... do đó mà óc heo cũng từng được coi là một
thứ thuốc bổ óc. Khổ một nỗi óc heo là óc của con
vật được cho là thuộc loài ngu thì không hiểu khi ăn
óc heo sẽ bổ theo kiểu nàỏĐiều này khiến cho tôi đâm
ra băn khoăn thắc mắc không biết có phải do dân ta vì
trót ăn óc heo cho nên mới đẻ ra truyện Trạng Lợn và
từ truyện Trạng Lợn mà đất nước sau này mới sản sinh
ra vô số những Trạng Lợn khác bằng xương bằng thịt
hẳn hoị Quý vị nào không tin cứ đọc kỹ lại sử hiện
đại nước nhà sẽ thấy ngay.
Nếu những Trạng Lợn này chỉ an phận trong cái chuồng
của mình thì cũng không có gì đáng lọ Khổ một nỗi là
từ khi dân ta đua đòi theo trào lưu tiến hóa của nhân
dân trên khắp năm châu để làm cuộc cách mạng gọi là
dân chủ và truất phế vua đi thì đất nước lại bị toàn
các ngài Trạng Lợn này ủn ỉn kéo ra tranh giành nhau thay
vua mà lèo lái dân tộc đi theo con đường heo đi khiến
cho hơn nửa thế kỷ đã qua mà đến nay dân ta vẫn loanh
quanh không xa khỏi cái ao bèo. Nếu dân ta không sớm tỉnh
ngộ và dứt khoát từ bỏ cái đầu óc chỉ muốn làm
trạng hay chỉ biết nhắm mắt tôn sùng trạng, để rồi
cùng nhau vạch ra một lối thoát cho mình, mà cứ tiếp tục
ủn ỉn đi theo con đường luẩn quẩn dưới sự lãnh đạo
của những ngài Trạng Lợn thì e rằng mãi mãi vẫn cứ là
con đường tự nạp mình vào cái rọ không phải là của anh
lái lợn này thì cũng lại là của anh lái lợn khác mà
thôi.
oOo
|
|