|
Contributed by: phuochung |
Views: 72.560
Nxb. Đông Phương. Hà Nội. 1941
Trăng xanh huyền hoặc làm cho cảnh trí đêm rừng mơ hồ,
chiêm bao. Không khí cao nguyên trong vắt, lâng lâng. Thanh
cảm giác nhẹ nhàng như đang mơ, để mặc hai chân bước
đi cũng như tâm hồn mọc cánh đang bay giữa trời trăng
sáng. Qua một quãng rừng lấp loáng ánh trăng và gió lá
thì thầm, chàng đến trước dòng sông trắng bạc. Sự
quạnh hiu, không một tiếng người khiến trăng sáng ghê
hồn như ngưng đọng giữa đêm khuya huyền bí. Bỗng trong
lắng chìm của Tạo vật bay lên một giọng ngân nga, rung
động vùng trăng:
Cả miệng ta trăng là trăng,
Cả lòng ta vô số gái hồng nhan,
Ta nhả ra đây một nàng,
Cho mây lặng lờ, cho nước ngất ngây.
Cho vì sao rụng xuống mái rừng say.
Gió thổi rào rào như lá đổ,
Suối gì trong trắng vẫn đồng trinh.
Bóng ai theo dõi bóng mình,
Bóng nàng yêu tinh...
Thanh bước hoang mang theo dọc bờ sông, ngâm nga như một
người mất trí. Nhưng thốt nhiên chàng ngừng bặt, rợn
người lên vì chợt nhận thấy thanh âm tiếng ngâm thơ
dội tan màn trăng thủy tinh, và bước chân chàng từ đấy
cũng nhè nhẹ lướt qua trên mặt đất. Đi thất thơ như
lần tìm bến mộng, chàng để cho hương men thi tứ dâng
lên hồn.
Đang nhiên một giọng hát bay lên trời xanh; rồi đồng
thanh một điệu huyền hồ, kỳ diệu là là đuổi theo nhau
trong ánh trăng. Cùng với cảnh vật, tâm hồn Thanh bị xúc
động không ngờ, và chàng thấy lạnh óc, tinh nhận ngay
rằng tiếng hát thủy tinh kia hình như không phải của
người.
Điệu hát lạ lùng trỗi lên giữa dòng sông trong sáng:
một đoàn lõa thể tóc thả dài theo thân hình lụa bạch,
đang vọc nước giỡn trăng, hát lên những âm thanh linh
quái, ghê người.
Thanh đứng sững sờ trước cảnh đẹp dị thường, kỳ ảo.
Chàng không kịp ngạc nhiên nữa và giọng hát lung linh, cao
vút đẩy đưa hồn chàng chới với giữa không gian;
người Thanh như lên cao khỏi mặt đất. Thế rồi, tiếng
hát bỗng rung rinh vỡ tan như pha lê và âm thanh tản mác
như một đàn bồ câu trắng tung bay giữa trời xanh.
Sau phút mê ly, Thanh hốt hoảng thấy đoàn mỹ nữ biến
chìm trên mặt sông thủy ngân. Chàng lặng người, ghê
rợn tưởng mình vừa qua một giấc mợ Nhưng trăng vẫn
sáng vằng vặc, dòng sông vắng trước mắt và cánh rừng
bên vẫn thì thầm bí mật. Thoạt tiên chàng nghĩ rằng
đó là một đám thiếu nữ Lào rủ nhau đi tắm đêm
trăng, nhưng ở đây, một quãng sông sâu thẳm, xa vắng
và quanh vùng dân cư chẳng mấy người? Thanh rùng mình
nhớ đến tiếng hát quái dị, hình như không phải của
người.
Thanh ở đồng bằng lên đây được hơn hai ngày. Sau khi
bán được một tác phẩm văn chương, vừa đủ tiền để
đi chơi hơn một tháng. Chàng từ giã ngay thành phố tù
hãm, đi Lào, xứ của những nàng phù sảo óng ả, những
rừng cây đầy nhựa mạnh với hương thơm. Chàng tìm
đến một làng vắng vẻ trên sông Cửu Long, ở trọ nhà
một người thợ săn bản xứ. Mỗi ngày chàng đi thất
thơ ở trong khu rừng hiền lành, ngâm thơ và làm thơ, về
nhà uống rượu rừng với thịt săn, đến nhà sàn các cô
gái da ngà nói chuyện bâng quơ hay tình tứ, xa hẳn cuộc
đời đầy bụi bặm tầm thường ở Saigon. Cứ mỗi năm,
đã gần thành một cái lệ, sau những ngày làm việc rộn
rã để sống, Thanh dành riêng cho con người thơ của mình
một thời hạn để ra biển hay lên rừng, tự do theo cái
thiên tính man dại tân kỳ.
Tối hôm qua, người chủ trọ thợ săn bắn được một con
thú rừng thịt tươi ngọt, Thanh uống rượu quên say. Rồi
chàng ra đi hoang mang trên bờ sông trăng sáng rạng ngời.
Chàng nhớ lại sự gặp gỡ quái ảo, nhưng chắc chắn
rằng trong lúc ấy mình vẫn tỉnh - chưa bao giờ Thanh vì
say rượu mà mê hoặc, lầm lẫn. Song chàng ngờ ngợ khi
nghĩ đến tiếng hát lạ lùng hình như còn âm hưởng trong
trí nhớ. Chàng đem tất cả tâm hồn để hồi tưởng lại
những âm thanh văng vẳng mơ hồ: Một thứ tiếng trong
suốt và rung rinh, sâu sắc và tế nhị, một thứ tiếng
có thể là nghe ở trong mợ Nhưng bản năng chàng thấu
nhận rằng thứ tiếng trong mơ còn có thể cắt nghĩa
được, còn gần gũi với lòng người. Cái giọng hát linh
quái ấy đã thấm dần qua da thịt Thanh, và bây giờ đây
chàng cũng rợn người lên, vì khoái trá, vì kinh dị - cái
giọng hát hình như không phải của người đang tung bay trong
hồn. Điệu hát huyền hồ đã thành ra một ám ảnh. Thanh
băn khoăn, sôi nổi vì tiếng hát đêm qua cứ rung động
trong não cân, trong những mạch gân căng thẳng, đang âm
thầm rồi lên cao và, sau cùng, vỡ tan như thủy tinh, -
những mảnh thủy tinh âm nhạc còn đọng lại để mà nhảy
reo tận đáy hồn. ánh trăng xanh vằng vặc nhuốm khắp
hồn Thanh trong khi điệu hát trỗi lên. Hình như giữa
điệu hát và đêm trăng có một liên lạc kỳ bí: mỗi
lần Thanh nhớ đến tiếng hát hay là tiếng hát tự nhiên
vụt nổi trong hồn thì ánh trăng xanh huyền hoặc lại
hiện rạ
Thanh ngồi nhập định hàng giờ như thế rồi vụt dậy
chạy về phía quãng sông có tiếng hát đêm qua. Mặt
nước sâu thẳm lạnh lùng của ngành sông Cửu Long vẫn im
lặng. Gió chiều ở rừng bên thổi náo nức lòng người.
Thanh để ý ở chỗ uốn mình ngành sông có một hốc đá
trắng tinh, cao như vươn lên trời xanh, nhưng không phải
là một sự lạ dọc theo con sông dài thăm thẳm. Chàng ngờ
vực rằng có một đám con gái lại dám đến tắm ở làn
nước sâu mát rợn và xa vắng. Nhưng đêm qua Thanh có mê
lầm đâu, -và chính tận mắt chàng đã thấy sáu bẩy
thân hình nõn nà, lồ lộ nửa phần trên đang trững
giỡn với trăng. Chỉ có tiếng hát, tiếng hát dị
thường, chưa bao giờ nghe thấy ở trần gian làm thắc
mắc lòng chàng.
Thanh bâng khuâng theo con đường cũ trở về, tự hẹn tối
lại ra đây.
Trăng lên như trái ngọc giữa trời lưu lỵ Thanh men ra phía
bờ sông từ lúc trăng mọc, yên lặng đứng tựa cánh
rừng âm thầm. Chàng đợi chờ, trong lúc đêm càng nhuốm
màu hư ảo của trăng xanh bát ngát mỗi lúc càng sáng lạnh
thêm. Đến khuya, vẫn không nghe thấy gì lạ, Thanh trở
về ngờ vực băn khoăn. Đi quá được một góc rừng
cạnh sông, đột nhiên Thanh bỗng nghe tiếng hát lạ lùng.
Chàng tưởng tiếng hát còn ám ảnh vang dội trong hồn,
nhưng, trong lặng im kết đọng lại giữa trời khuya, rõ
ràng, lanh lảnh, tiếng hát lên cao. Thanh quay mình trở lại
phía sông và, cảnh tượng đêm qua đột ngột hiện ra
trước sự kinh ngạc của chàng. Thanh nhìn thấy lấp loáng
những suối tóc tuôn chảy trên thân lụa, những cánh tay
mềm mại cử động, những khuôn mặt phản chiếu ánh
trăng trông xa như thực như hự Và tiếng hát lên cao như
rót vào hồn Thanh sững sờ, mê man. Chàng quên hẳn những
sự toan tính ban ngày và đứng ngây dại trước sự cám
dỗ huyền hoặc của điệu hát thủy tinh. Khung cảnh đẹp
quá, Thanh để mặc cho hồn say sưa tận hưởng giây phút
khoái trá đê mê, không còn nghĩ đến gì nữa hết.
Người chàng cũng lửng lơ theo tiếng hát và mơ hồ như
đang cùng trững giỡn với những thân hình xinh đẹp ngoài
kiạ
Tiếng hát bỗng ngắt và sóng nước xôn xao ánh trăng
để lại dấu vết mong manh của một sự tan biến mơ hồ.
Nhưng mặt sông chưa được bình tĩnh thì những nàng như
đúc bằng ngọc thạch lại ở dưới nước hiện lên. Và
đồng thanh tiếng hát bay bổng giữa trời xanh, nhẹ mỏng
như sương khuya huyền ảo trong khi đoàn mỹ nữ cùng ngẩng
đầu lên nhìn trăng sáng. Rồi thì những cánh tay nõn nà
nắm lấy nhau tung nước trắng xóa, cả đoàn từ từ bơi
ngược lên dòng sông phẳng lặng. Tiếng hát xa dần với
những hình ảnh mờ dạng trên mặt nước sáng như gương.
Thanh muốn chạy theo nhưng mé sông quanh co hiểm trở. Chàng
ngây dại đứng trông vời, nghe lắng cho đến khi mất
hẳn. Trở về với mình, Thanh thấy bao nhiêu câu hỏi dồn
dập đến. Chàng vẫn không hiểu rõ ràng sự vụt hiện
của đoàn gái đẹp ở đâu rạ Và không một tiếng cười,
không một tiếng nói trong khi trững giỡn, - ngoài ra
tiếng hát thăng thiên, tấp tới vươn cao lên trăng,
tiếng hát không thể có ở miệng người, tiếng hát đã
say sưa, cám dỗ, nâng hồn chàng lên rợn cả chân thân.
Sáng ngày lại, Thanh đem câu chuyện gặp gỡ khác thường
của mình ra nói với người thợ săn chủ trọ. Hắn nhìn
Thanh ngạc nhiên rồi lạnh lùng nói:
- Tôi không biết!
Thanh đi quanh vùng gần trọn cả ngày để hỏi han, từ
những người lớn đến các cô thiếu nữ Lào, và đâu
đâu chàng cũng chỉ nhận được một câu trả lời như
trên kia là không biết. Có người nhìn chàng một cách bí
mật rồi chỉ lắc đầu không nói.
Sự ngờ vực càng làm cho Thanh thêm sôi nổi muốn khám
phá cái không khí bí mật, kỳ ảo đang bao vây câu chuyện.
Chàng ra quãng sông có tiếng hát trong hai đêm trăng sáng,
đo chừng sự cách xa, định tối nay sẽ tự dẫn mình
đến gần đoàn gái đẹp. Thanh vẫn là một tay bơi lội
rất khá, nhờ những ngày luyện tập ở biển. ý tưởng
đụng chạm với đoàn mỹ nữ có giọng hát siêu phàm làm
cho Thanh khoái trá và rờn rợn.
Thanh ra đi lúc bắt đầu trăng lên đã hơi khuya. Chàng
uống luôn ba cốc rượu mạnh để giữ lấy sự cương
quyết vì thấy lòng mình ngờ ngợ. Trăng lên giữa trời
thì khuya hẳn vì mùa trăng đã về hạ tuần, Thanh vẫn
không thấy có gì biến đổi trên mặt sông thủy tinh. Hơi
rượu tan dần với sương đêm xuống, nhưng chàng vẫn
không nản lòng, cho đến khi vành trăng hơi khuyết ngã
khuất về phía cánh rừng, Thanh còn ngồi đợi. Dòng
nước lạnh lùng trôi xuôi giữa cảnh đêm rừng bí mật,
âm thầm.
Đêm mai lại, Thanh ra bờ sông trước khi trăng lên và
ngồi chờ cho đến khi nghe tiếng gà rừng gáy ở xa mới
đành lòng về. Luôn mấy đêm như thế, Thanh cũng không
nghe thấy gì hết. Chàng nghĩ có lẽ trăng bớt sáng nên
những cô nàng không tắm và hát như trước nữa. Nhưng
tiếng hát và hình ảnh thuần tuý giữa đêm trăng vẫn ám
ảnh lòng chàng không thôi. Sự yên tĩnh của linh hồn Thanh
đã bị phá rối bởi những âm điệu thủy tinh.
Chàng bỏ ra đi về phía thượng Lào và hẹn mùa trăng tới
sẽ trở lại chốn này.
ở Luang Prabang, một buổi chiều vàng như thời xưa, Thanh
đi chơi dọc theo bờ sông Nam Khan, bỗng một nhịp cười
lanh lảnh, nả nớt gọi chàng nhìn xuống bến nước. Một
đoàn con gái với những thân hình pho tượng óng ánh sắc
trời chiều đang đùa tắm, lẩn vào những tiếng hát
tình tứ, mơn man - những điệu hát Thanh vẫn thường nghe
của các ả phù sảo.
Đây chỉ là những cô gái Lào tắm mát, hát nghêu ngao.
Cảnh tượng linh động nhưng Thanh cảm thấy thật thà,
khác hẳn với cảnh trí giữa đêm trăng huyền hoặc, lạ
lùng đã ám ảnh lòng mình. Những cô nàng đang tắm thấy
có người trai lạ đến bơi ra xa.
Thanh để ý rằng những ả bơi tài giỏi đang tung bắn
nước vào nhau ở giữa sông và cười lên khanh khách, có
những dáng điệu khác hẳn với những cô nàng đã gặp
dưới trăng. Những thân hình cũng nhuốm một màu sắc da
thịt khác với màu sắc mơ ảo của đoàn mỹ nữ hát lên
những âm thanh kỳ dị. Có phải vì sự nhận xét lầm lạc
của Thanh hay vì trăng xanh huyền hoặc ? Luôn mấy hôm,
Thanh ra đây, đứng sau cây ngắm những thân hình đẹp như
tượng của các thiếu nữ Lào đi tắm mỗi chiều. Chàng
nhớ đến sự gặp gỡ giữa hai đêm trăng sáng, và nhất
là tiếng hát, tiếng hát chưa bao giờ chàng nghe bay ra ở
những đôi môi nồng nàn, xinh đẹp của các cô nàng ở
đây. Thanh càng lý luận, để tâm suy xét đến những âm
thanh kỳ dị thì thấy mình càng lạc lối trong ngờ vực,
mơ hồ mênh mông như đi giữa mùa trăng bát ngát, và
chàng càng đi xa càng thấy rợn người lên.
Thanh trở lại chốn cũ đang lúc mùa trăng còn non. Trong
những ngày bâng khuâng, u hoài điệu hát thủy tinh, chàng
đã nghĩ đến các phương cách thiết thực để tìm ra
những cô nàng trững giỡn dưới trăng. Đêm đêm cùng
với trăng lên, chàng ra bờ sông chờ đợi. Nhưng sự
kiên tâm của Thanh bắt đầu lung lay vì đã bảy hôm nay và
đêm nay trăng mười bốn rạng ngời, chàng vẫn không nghe
thấy gì hết, ngoài ra sự bí mật, huyền ảo đến chiếm
lấn mình.
Sáng ngày hôm sau, trong lúc Thanh đang ngồi bâng khuâng,
người chủ trọ thợ săn dẫn một người Tây săn bắn
về nhà và nhờ chàng làm thông ngôn trong một cuộc đi
săn lớn hôm nay. Thanh không từ chối nhưng đưa ra một
điều kiện là người thợ săn phải nói thật sự bí
mật đã giấu chàng về những cô nàng tắm, hát đêm
trăng. Thấy hắn vẫn trả lời lắc đầu, Thanh không chịu
đi nữa, bấy giờ hắn mới ngập ngừng hẹn đến khi đi
săn về.
Cuộc đi săn thú dữ trong rừng già rất sôi nổi, nguy
hiểm nhưng mà say sưa. Những cảm giác mãnh liệt kích
thích người Thanh nhưng trí chàng vẫn nghĩ tới lúc về
sẽ biết được rõ các nguyên nhân đã ám hoặc tâm hồn
mình. Thỉnh thoảng một vài tiếng súng nổ làm Thanh choàng
tỉnh. Cuộc săn bắn kéo dài đến chín giờ đêm, lúc
trăng đã lên cao khỏi rừng. Thanh nóng lòng về ngay để
ra bờ sông vì hôm nay trăng rằm, trăng xanh huyền hoặc
như mùa trăng trước, và cũng đêm nay, chàng đã gặp gỡ
những cô nàng.
Ban sáng ra đi theo đường tắt của rừng, trở về tối
khó khăn, người thợ săn đã dặn bạn chèo thuyền chờ
sẵn trên bến ở cửa rừng sâu để chở các thú săn
được và người về. Chiếc thuyền độc mộc đi rất
mau trên dòng Cửu Long Giang, gần một giờ đã tới ngành
sông thẳng đường về nhà người thợ săn. Nước ở
đây chảy đều hòa nên con thuyền từ từ đi lặng lẽ.
Trăng sáng lung linh, mát rợn cả tâm hồn. Thanh nhắc nhở
người thợ săn đến lời hứa hẹn, hắn trả lời vẫn
nhớ nhưng không thể nói được trong lúc này, hãy đợi
đến lúc thuyền cặp bến. Sự ngờ vực trong bao lâu của
Thanh càng tăng lên cực điểm, và dưới trăng xanh, chàng
cảm thấy rờn rợn cả người.
Bỗng trong im lặng mơ hồ, một thứ tiếng quái ảo vụt
bay lên giữa không trung, rồi những tiếng khác đuổi
theo, rung rinh, xao động cả trời đêm. Thanh rung động
toàn thân nhận ra điệu hát thủy tinh đã từng nghẹ
Người Tây trố mắt nhìn về phía có tiếng hát kỳ dị,
không phải của người; một câu hỏi hấp tấp không có
trả lời, rồi người Tây đưa súng lên trong lúc người
thợ săn và người Lào chèo thuyền kêu van hãy ngừng tay
lại. Thanh ngây người như đã mất hồn theo tiếng hát.
Chiếc thuyền vẫn lặng lẽ đi, còn cách xa chừng một
trăm rưởi thước cái hốc đá trắng tinh với những
bóng trắng lấp loáng giữa vùng nước bạc đang phát ra
những âm thanh ghê người. Mũi súng của người Tây đã
hạ xuống bỗng đưa lên, và một tiếng nổ kinh động
làm tan vỡ những âm thanh thủy tinh, cùng một lúc những
hình ảnh vụt biến mất trên mặt sông đầy trăng. Chiếc
thuyền lại gần hốc đá trắng, mặt nước sâu thẳm
lạnh lùng, bí mật phản chiếu trăng xanh huyền ảo. Thanh
vụt đoán hiểu tất cả và thấy lạnh tận đáy hồn. Hai
người Lào mặt nhợt nhạt, giữ một im lặng hãi hùng và
người Tây tự nhiên cũng im bặt.
Sáng ngày lại, Thanh đang ngủ say vì thức rất khuya đêm
qua, bỗng choàng dậy vì những tiếng ồn ào dưới nhà
sàn người thợ săn.
- Nữ thủy thần của chúng ta đã bị giết! Nữ thủy thần
của chúng ta đã bị giết!
Người Tây săn nằm đối diện với Thanh đang ngáy mê man
cũng chồm dậy, rồi cả hai ló đầu ra nhìn xuống. Đám
thổ dân quanh vùng đang tụ họp lại vừa hỏi han vừa kể
lể bằng một giọng oán trách, buồn rầu. Thì ra những
nàng lụa bạch đã hát trên sông là những nữ thủy thần
hiền lành, xinh đẹp thường hiện lên trong những đêm
trăng sáng. Và một nữ thủy thần bị bắn chết sẽ gieo
tai họa khốn khổ vô cùng cho dân cư ở quanh vùng.
Thanh nói qua cho người Tây hiểu rồi hấp tấp xuống sàn
chạy băng qua rừng ra phía sông. Chàng đến rẽ mấy
người Lào đang xúm quanh khoảng cát trắng, ở trên một
xác chết đang nằm sóng soài. Thanh quỳ gối xuống nhìn
tận mặt nữ thủy thần, và kinh ngạc thấy gần như một
nàng tuyệt đẹp trước mình. Đôi mắt xanh biếc với làn
mi dài uốn cong nhìn lờ đờ - khuôn mặt rất người,
đẹp một cách huyền hoặc - suối tóc xanh mướt tuôn
chảy trên nửa thân hình lồ lộ - da thịt xanh mầu ngọc
thạch để nổi những làn gân nhạt, và hai vú tròn trĩnh,
trinh bạch, ngon lành như trái cây tươi. Nửa thân người
nàng đẹp như pho tượng bán thân bằng cẩm thạch.
Và nàng chỉ khác người gái đẹp ở phần dưới, là một
nửa thân cá giải lớn, óng ánh những vẩy trắng bạc.
Thanh đỡ nàng lên và cảm giác đang nâng một con người
lụa bạch có tiếng hát thuần túy, khêu gợi như trăng
thanh. Người Tây săn cũng vừa đi đến, sửng sốt đứng
nhìn cảnh tượng dị thường rồi nói nghẹn ngào, đầy ân
hận:
- Tôi đã gần như giết một người... một người đàn
bà đẹp.
Thế rồi trong lúc dân bản xứ làm lễ tống táng nữ
thủy thần, người Tây săn rời bỏ chốn này như một
người đi trốn. Còn Thanh, chàng ngây dại như người mất
hồn.
Đêm hôm ấy, trong khung cảnh bí mật, lạnh lùng trên bờ
sông, dưới trăng xanh huyền hoặc, chàng uống rượu say,
đi thất thơ ngân nga rung động cả vùng.
Bóng ai theo dõi bóng mình,
Bóng nàng yêu tinh.
Dịp cười như tiếng vỡ pha lệ..
Thưa, tôi không dám si mê
Một mai tôi chết bên khe Ngọc tuyền.
Bây giờ tôi dại, tôi điên,
Chấp tay tôi lạy cả miền không gian.
Hẹn tôi tảng sáng đi tìm mộng,
Mộng còn lởn vởn bến xa mợ
Tiếng gà gáy rụng trăng đầu hạ,
Tôi hoảng hồn lên giận sững sờ.(1)
Và khi trăng lặn, cũng vừa trời rạng đông, Thanh trở
về nhà sàn sách va li ra đi, sững sờ như điên.
Rút từ tập truyện ngắn Trăng xanh huyền hoặc,
Nxb. Đông Phương. Hà Nội. 1941
|
|