|
Contributed by: phuochung |
Views: 5.380
Nguyễn Mạnh Trinh
"Autumn Cloud" (mây mùa thu) là tên thời con gái Lê Thị Thu
Vân của tác giả và là nhan đề của một tác phẩm của
một khuôn mặt phụ nữ khá nổi tiếng trong cộng đồng
người Việt, Jackie Bong Wright. Cuốn sách ấy đã được
một phụ nữ Hoa Kỳ bản xứ, Julie Holbrook, trong phần nhận
xét chuyên đề của Amazon.com: ...
... "Cho những người vợ của cựu chiến binh thời
chiến tranh VN" đại ý như sau: "tác phẩm đã giúp tôi
hiểu biết về lịch sử VN và những gì mà Hoa Kỳ đã can
dự vào. Cuốn sách cũng là lịch sử, tuy là của riêng
một cá nhân, một gia đình nhưng có nét chung của nhiều
người. Tác giả và đồng bào của bà đã trải qua thật
nhiều biến cố khó khăn trong cuộc sống khi bắt đầu
cuộc tị nạn lưu vong cũng như khi sống trong cuộc chiến
tranh ở quê nhà họ. Đời sống ấy làm cho tôi thấy kính
trọng và thông cảm hơn thân phận của những người dân
trong chế độ Nam VN. Cũng như tôi muốn viết một chữ
"Cảm tạ" thật lớn đến người viết về một đất
nước mà tôi có thêm sự hiểu biết lớn lao trong những
trang sách. Tôi thích thú với tác phẩm từ một chủ đích
rõ nét đã giúp tôi từng phần tách lọc ra những dữ
kiện đích thực từ hệ thống truyền thanh truyền hình
cũng như báo chí mà tôi đã đọc khi còn đang chiến tranh
VN. Lúc ấy tôi còn trong tuổi thiếu niên nên sự cảm
nhận từ tin tức chiến cuộc đã khác biệt so với
thời bây giờ khi tôi đã trưởng thành. Cũng như, từ
những điều tôi đọc và nhìn qua hệ thống truyền
thông, sau khi đọc "Autumn Cloud", suy nghĩ của tôi đã khác
và tôi cảm nhận ra những điều khá mới lạ. Cái nhìn
ấy có thể có nhiều chất chính xác hơn. Người chồng
cũ của tôi đã tham chiến ở VN từ 1969-1970 khi tôi vừa
18 tuổi. Đọc cuốn sách, tôi thấy mình được giúp đỡ
rất nhiều để tìm hiểu thêm về một cuộc chiến có
nhiều ảnh hưởng tới dân chúng Hoa Kỳ. Với nhận xét
ấy, tôi trân trọng giới thiệu với tất cả những cựu
chiến binh thời chiến tranh VN...".
Tôi biết rất nhiều người Hoa Kỳ đã có những cái nhìn
khá thiên lệch và đầy ngộ nhận về chính quyền và
nhân dân VNCH. Ảnh hưởng của giới phản chiến đã làm cho
hệ thống truyền thông Hoa Kỳ và thế giới có những ác
cảm không tốt với chính thể Nam VN và đây cũng chính
là một mục tiêu mà phía CS cố gắng tranh thủ. Thời
chiến tranh thì như thế mà tới bây giờ sau hơn ba chục
năm, tình trạng vẫn không đổi. Tiếng nói của những
người dân bên phía thua trận thật yếu ớt. Sự thực
được nhìn ngắm từ một phía đầy thiên lệch vẫn còn
tồn tại mặc dù đã có một thời gian làm khoảng cách
để lịch sử được ghi chép lại chính xác hơn. Đọc
những trang sách giáo khoa được dạy tại đại học ở Hoa
Kỳ, chỉ thấy có hai đối thủ Hoa Kỳ và VC, còn vai trò
của miền Nam thì chỉ là vai phụ. Trong khi hơn mấy trăm
ngàn chiến sĩ quân đội VNCH đã hy sinh.và biết bao
nhiêu, đến cả chục triệu người là nạn nhân chiến
cuộc. Cái giá phải trả cho thời kỳ chiến tranh ấy thật
ghê gớm cho cả dân tộc, mà miền Nam là bãi chiến
trường và miền Bắc là mục tiêu không kích....
Thành ra, trong suy nghĩ cá nhân, tôi đã đọc "Autumn Cloud:
>From Vietnamese War Widow to American Activist" với cảm giác của
một người chia sẻ chính kiến. Một người bạn học
người bản xứ đã đọc, đưa cho tôi mượn cuốn sách
và đùa cợt "Hey Trinh, tôi cho bạn mượn một đề tài
để nói về đấy nhé..."Sở dĩ như vậy là bởi vì tôi
luôn luôn muốn nhắc đến khi nói chuyện với họ về
nỗi thống khổ của chiến tranh, niềm cô đơn của
người thua trận và những cảm nhận từ một người
đau xót vì sự tụt hậu của đất nước.
Trong lời giới thiệu cuốn sách, bà Jackie Bong -Wright
viết: "Tôi đã giải bày rằng tôi viết cuốn sách này
bởi vì tiến sĩ Henry Kissinger, người đã nói với tôi
trong bữa tiệc mà tôi làm người giới thiệu năm 1995,
rằng Hoa kỳ đã làm VN sụp đổ. Cũng như tôi đã cảm
thấy bị khiêu khích khi cựu bộ trưởng quốc phòng Robert
McNamara đã đến Hà Nội và xin lỗi kẻ cựu thù là
tướng Võ Nguyên Giáp, người đã thiết kế cuộc chiến,
như luận điệu một trong những nguyên do chiến lược
chính đằng sau cuộc thất bại năm 1975 là Hoa Kỳ đã chọn
lựa sai lầm một cuộc chiến.
Những điều ấy làm cho tôi tìm ra một ý nghĩ, sau khi
tổng thống Johnson gửi những đơn vị quân đội đến VN
năm 1965, đã 30 năm mà chẳng có một ai từ những người
thiết kế chính sách, hoặc trong giới quân sự hoặc trong
giới truyền thông hoặc trong những người Hoa Kỳ trung
lưu có hiểu biết nhiều về chiến tranh VN hoặc dân
chúng VN. Tôi muốn lột tả ra những nét nhân bản từ
cuộc chiến ấy. Và cũng muốn trình bày những hình ảnh
của thất bại và sai lầm mà nhiều người Hoa Kỳ đã liên
quan tới, thay thế sự kế truuyền của sức mạnh và sự
đương nhượng mà người VN cảm thấy qua cảm nhận của
lớp con cháu chúng tôi. Với "Autumn Cloud from Vietnamese War
Widow to American Activist " tôi muốn bạn đọc trở lại thời
gian của tôi từ lúc sơ khởi, để gặp gỡ gia đình tôi
và những người VN khác. Tôi muốn bạn đọc hiểu biết
hơn những phức tạp của văn hóa VN, những đặc thù rối
rắm của tính chất Việt, chất đa tôn giáo, lịch sử
chính trị ảnh hưởng từ thời thực dân Pháp còn thống
trị đến giai doạn hiện nay để tổng hợp và hình thành
hình ảnh chân thực của gia đình tôi và đất nước tôi.
Tôi cũng muốn trao đổi với dân chúng Hoa Kỳ và những
thế hệ trẻ tiếp theo, cả hai Việt và Mỹ, những người
chưa quên cuộc chiến VN, thế nào là một gia đình VN
trung lưu và tất cả những chịu đựng mà họ phải gánh
chịu..."
Trong thiên hồi ký này, tác giả đã viết theo ba chuyện
kể về chính cuộc đời bàn thân mình, về gia đình mình
và đất nước mình. Trong bố cục tác phẩm tác giả đã
trực tiếp nhắm đến phương cách dùng những biến cố
trong đời có lúc đầy tính riêng tư nhưng cũng có lúc
là những chung mang của nhiều người. Lớn lên trong chế
độ thực dân Pháp, du học ở Pháp, và lấy chồng là
một chính trị gia bị ám sát chết, tất cả câu chuyện
ấy có những chi tiết kỳ thú. Với người Mỹ chiến tranh
VN đã được nhìn ngắm từ nhiều khía cạnh, nhưng đặc
biệt với "Autumn Cloud", chất xã hội nhân bản đã làm
nền tảng.
Tác giả Jackie Bong -Wright là góa phụ của giáo sư Nguyễn
Văn Bông, cựu Viện Trưởng Học viện Quốc Gia Hành
Chánh, người sáng lập và chủ tịch của Phong trào Quốc
Gia Cấp Tiến, một đoàn thể đối lập trong thời kỳ
Đệ Nhị VNCH. Ông bị ám sát chết năm 1971 sau khi có tin
rằng ông đã nhận lời làm thủ tướng cho chính quyền
của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Sau đó, bà làm việc
tại thư viện của hội Việt Mỹ. Khi quân CS chiếm được
toàn miền Nam VN bà di tản và sống tại Hoa Kỳ cùng ba
người con. Bà tái giá với một viên chức ngoại giao Hoa
Kỳ cao cấp làm đại sứ Mỹ tại Brazil Lacy Wright. Bà làm
việc xã hội, sáng lập "Indochinese Refugees Socila Services,
Inc." để giúp đỡ người tị nạn định cự Bà có nhiều
quan tâm tới những vấn đề Việt nam và là chủ tịch của
"Vietnamese -American Voter"s Association(VAVA).
Tác phẩm gồm tám chương sách trải dài từ năm 1940 khi
tác giả chào đời ở một đồn điền cao su tại Cambodge
trong một gia đình gồm mười người con và bà thứ chín.
Hai chương đầu viết về gia đình bà, một gia đình mà
các người con đều có mặt ở cả hai bên chiến tuyến.
Hai người chị theo CS, một người đã tỉnh ngộ nhưng
một người vẫn còn trung kiên với chế độ hiện tại.
Một người anh thì bị chết trong thời kỳ chiến tranh còn
một người anh khác cấp bậc thiếu tá trong QLVNCH thì bị
cải tạo và chết trong ngục tù CS. Bà cũng kể lại rằng
khi mười hai tuổi đã vào trong rừng để thăm nuôi
người chị đang theo CS.
Tiếp theo là đoạn đường đi du học ở Pháp và Anh,
được dịp may để hấp thụ nền giáo dục tiên tiến của
xã hội Tây phương. Sau đó bà kết hôn với giáo sư
Nguyễn Văn Bông, một sinh viên nghèo nhưng có tài và có
chí, tuy không biết tỏ tình nhưng chân thật. Bà đã chọn
ông trong khi có nhiều người có tiền có chức vị theo
đuổi. Giáo sư Bông xuất thân trong một gia đình nghèo,
đã làm việc cực nhọc để dành tiền đi du học. Qua
Pháp vừa làm vừa học, công việc nặng nhọc nên bị lao
phổi. Khi thành hôn với bà ông rất nghèo làm đám
cưới chỉ đủ tiền tặng cho hôn thê một cái nhẫn vàng
và tiệc lễ sơ sài. Trở về VN làm Viện Trưởng học
Viện Quốc Gia Hành Chánh ông cũng sống thanh bạch và
thành lập Phong Trào Quốc Gia Cấp Tiến giữ vai trò đảng
phái đối lập trong sinh hoạt dân chủ còn phôi thai ở VN.
Ông bị ám sát và bà đã xác định là chính CS là thủ
phạm. Bà có cơ sở để khẳng định như vậy qua lời bà
chị ruột thổ lộ và Tướng CS Nguyễn Văn Tây đã xác
nhận sau năm 1975.
Sau đó là thời kỳ làm góa phụ, phải nuôi nấng ba đứa
con và một gia đình đông đảo. Bà kể lại lúc phải rời
khỏi ngôi biệt thự do chính quyền cấp để về nhà bà
mẹ ruột. Bữa cơm đầu tiên gồm ba phụ nữ góa chồng
và năm đứa trẻ mồ côi cha là một kỷ niệm không thể
nào quên của bà. Vì sinh kế bà phải đi làm quản thủ thư
viện của hội Việt Mỹ và đã phải chống trả với dư
luận cho rằng đi làm sở Mỹ như thế làm tổn hại danh
dự của chồng.
Bà cũng có nhiều công tác xã hội, làm chủ tịch Hội
Việt Mỹ, thành lập Hội Hạnh Phúc Gia Đình với chủ
trương kế hoạch hóa gia đình. Bà thú nhận rằng tham gia
công việc ấy vì không muốn thấy cuộc đời mình sẽ
đông con như mẹ và chị mình.
Biến cố năm 1975 đã làm bà lưu lạc qua ba trại tị nạn
bắt đầu một cuộc sống nhiều thách đố. Sau đó bà
gặp Lacy Wright trong lúc buồn chán và khủng hoảng. Bà hỏi
ý kiến các con và nhờ cựu đại tá Nguyễn văn Y, thân
phụ ca sĩ Nguyệt Ánh xem tử vi rồi mới quyết định tái
giá.
Bà bắt đầu những công tác xã hội, thành lập những
cơ quan để giúp người tị nạn trong lúc định cư ở Hoa
Kỳ. Với những thành quả đạt được, bà được tuyên
dương vói những giải thưởng cao quý.
Chương sách chót là những suy nghĩ của bà về chiến tranh
VN và những hệ quả của nó. Bà có đề cập đén ý kiến
của những chính trị gia Việt Mỹ như cựu tướng Trần
Văn Đôn, Tôn Thất Đính, Hoàng Đức Nhã, Kissinger,
tướng John Murray. Cựu giám đốc CIA Bill Colby,...
Tướng John Murray đã viết: "Hiệp ước hòa bình đã ký
ở Paris là một cái hôn của kẻ bán chúa Judas.."
Giám đốc CIA thì cho rằng:"Mục tiêu căn bản của Hoa Kỳ
ở Việt nam là hoàn thành một miền Nam VN hoàn toàn độc
lập không CS có khả năng tự vệ để tồn tại với sự
trợ giúp gián tiếp nhưng không trực tiếp tham chiến.
Trong giờ phút cực kỳ nghiêm trọng, CS miền Bắc từ bỏ
lối đánh du kích chuyển sang chiến tranh quy ước, ngang
nhiên xóa bỏ hiệp ước Paris. Khi đó Quốc Hội Hoa Kỳ
lại quyết liệt cắt giảm quân viện mà viện trợ của
khối CS lại tăng thêm. Do đó, Saigon bị rơi vào tay CS..."
Kissinger, cựu ngoại trưởng thì xác nhận với tác giả
"Autumn Cloud" rằng chính phủ Mỹ đã bán đứng miền Nam VN
cho CS.
Với phần sau cùng, bà đã nói lên suy tư và tâm cảm của
mình, một cách chan chứa tình cảm:
"... Mẹ thương, con vừa kết thúc những trang hồi ký. Con
đã tận dụng mọi cách để chứng minh cho mọi người
thấy sự can thiệp của các cường quốc như Trung Hoa,
Pháp, Nhật và cuối cùng là Hoa Kỳ để tạo thành chiến
tranh đã tác hại và làm thay đổi đời sống của chúng
con như thế nào. Con cố gắng mô tả chân dung đích thực
của chúng con, không phải là hình ảnh phụ thuộc của
người VN trong phim ảnh và sách vở - những người đứng
ngoài trong một vở kịch mà người Mỹ đóng vai chính và
chủ quản mọi chuyện. Chúng con có một vai trò thực sự,
dù hay hoặc dở. Tác phẩm này sẽ nói lên cuộc sống
của chúng con, những hậu quả mà ngoại bang đã tạo nên cho
chúng con, cũng như các phương cách chống trả để tranh
đấu và thực hiện việc bảo tồn phẩm giá con người
của mình..."
Trong tác phẩm, một thời gian dài hơn nửa thế kỷ
được kể lại từ cuộc đời của một người đàn bà
như một chứng nhân của một thời thế đặc biệt. Nó
là hậu quả mà người dân Việt nam là nạn nhân của
những ngoại bang xâu xé mà thời gian một ngàn năm nô lệ
giặc Tàu, một trăm năm đô hộ giặc Tây, năm năm dày
xéo giặc Nhật, rồi súng đạn Nga, Tàu, Hoa Kỳ đổ vào,..
tất cả đã thành một bãi chiến trường để các cường
quốc thử sức. Tuy vậy, tác giả đã làm nổi bật
được bản tính can trường, cố gắng xây dựng lại từ
những đổ vỡ nhất của dân tộc Việt mà những người
phụ nữ là điển hình. Qua bài học lịch sử, qua bao nhiêu
biến cố ghê gớm, người Việt ở hải ngoại đã thành
một cộng đồng vững mạnh. Từ di sản của bốn ngàn năm
văn hiến, từ giá trị nhân bản trong bất cứ tình huống
khó khăn nào, vẫn là sự ngoi lên và tin tưởng ở một
tương lai tốt đẹp cho đất nước và dân tộc.
Theo chủ quan của riêng tôi, "Autumn Cloud" là một hồi ký
chiến tranh vắng tiếng súng. Ở đó, là những cuộc
chiến khốc liệt không kém ngoài chiến trường. Cuộc
nhân sinh của những nạn nhân chiến tranh, những quả phụ
phải chiến đấu quyết liệt với cuộc đời cho bản thân
mình, gia đình mình, và cả tổ quốc mình nữa. Chiến
tranh bằng bom đạn đã qua hơn ba chục năm, nhưng cuộc
chiến thầm lặng ấy vẫn còn tiếp diễn. Cuộc chiến
đấu cho tương lai, cho tự do dân chủ, cho đất nước phú
cường. Tôi vẫn không quên hình ảnh những người đàn
bà khi chồng ở ngoài chiến trường đã bươn chải lo
lắng gia đình. Khi tàn cuộc chiến chồng bị cầm tù thăm
nuôi chồng, nuôi nấng con. Khi qua đất nước mới định
cư, phải làm lại bắt đầu từ bàn tay trắng. Tôi vẫn
nghĩ, họ là những chiến sĩ kiên cường nhất...
oOo
|
|