Viet Nam Network

Welcome to VN.NET
28/05/17

Như cuộn chỉ rối
  |      Contributed by: phuochung  |  Views: 7.477
Linh Vang

Hiển đi tù cải tạo được một năm thì ở nhà vợ Hiển đi lấy cán bộ. Vân còn trẻ, chỉ mới 24 tuổi và có hai con nhỏ, sau 75, chẳng biết làm gì ra tiền, lại đẹp nên có Tín bám chặt, tán tỉnh, Vân bằng lòng làm vợ để khoẻ tấm thân. Với lại thời gian làm vợ Hiển, Hiển làm quân cảnh nên sau giờ làm việc, đêm đêm cứ la cà ngoài đường, ở những quán bia, quán rượu, thường bỏ Vân cô đơn ở nhà nên từ lâu Vân coi tình nghĩa vợ chồng cũng đã hết mặn nồng. Hiển lớn tuổi hơn Vân cả một con giáp, lấy Vân khi Vân mới mười bảy tuổi, đây cũng có thể là một yếu tố khác để Hiển mất vợ. Ở tù về thì không còn nhà cửa hay một nơi thân thuộc nào để nương tựa, tạm trú cả, Hiển phải ngủ ở chợ, có khi dưới gầm cầu –sau một ngày làm việc vặt vãnh kiếm cơm. Rồi Hiển gặp Hiền là cô giáo tiểu học giúp đỡ, để ý thương. Năm đó, Hiền đã là gái lỡ thì 36, 37 tuổi, tuy vậy, trông cũng dễ coi. Hai người lấy nhau, có một đứa con trai -thằng nhỏ rất giống Hiển.

Rồi gặp dịp có chương trình HO thì được qua Mỹ. Hiển đô con, còn khoẻ mạnh nên xin vào giốp quét dọn cho trường học. Hiển không biết một chút tiếng Mỹ nào. Cùng là ca chiều cho tới 12 giờ đêm, có một bà hồi xưa có làm thư ký cho một hãng Mỹ thời Mỹ qua Việt Nam thầu mấy việc xây cất, bà này sau bao năm vẫn còn nhớ chút ít tiếng Mỹ, dù là không nhiều nhưng vẫn khá hơn là Hiển, nên chuyện gì Hiển cũng nhờ bà coi giấy tờ hay thông dịch dùm. Đúng ra là những giấy tờ đơn giản và có thông dịch dùm thì cũng chuyện lặt vặt hằng ngày. Thế là lâu ngày rơm bén lửa, hai người cặp với nhau, dù là bà này cũng có chồng và con đùm đề, đã có dâu, rể.

Ông Đáng, chồng bà thì già quá, hơn bà cả 15 tuổi, bệnh tim, bệnh cao máu, bệnh nhiều mỡ, không làm ăn gì, được hưởng tiền bệnh tật, suốt ngày ở nhà coi phim bộ, không đi đâu vì không biết lái xe. Ông có hai đời vợ, hai giòng con. Đã ly dị bà trước mà lấy bà sau này. Năm xưa, ông đi lính, đổi xuống miền Nam, ngay quê của bà, gặp bà đang là thiếu nữ đi làm sở Mỹ, thấy cái chức đại úy của ông thì ham, nên mê hoặc ông để ông bỏ vợ. Chuyện thật hư thế nào không rõ, nhưng hàng xóm của họ là vợ chồng ông Phước sau này có qua Mỹ cũng đi theo chương trình HO, kể lại như vậy. Họ bênh ông chồng, nói ông hiền lành. Ông gốc đạo Công giáo, và từ hồi ly dị vợ trước, ông không còn đi nhà thờ nữa. Theo bà thì ông đeo đuổi bà nhiều năm cho đến khi bà siêu lòng dù là cha mẹ bà khi ấy vẫn không chịu, vì bà là con gái mới lớn lên, mà ông thì đã có một đời vợ.

Hằng tháng, đứa con gái lớn từ Saigon xuống Cần Thơ lấy cái check lương của ông đem về cho mẹ nó để nuôi đám con năm đứa của họ. Bà nhỏ bảo với những người quen của bà thì ông nghi đứa con gái út của bà lớn không phải là con của ông. Bà nhỏ đi làm sở Mỹ nuôi đám con ba đứa của bà và ông, nên sau này bà cứ kể công là toàn tiền của bà gánh vác gia đình nhỏ của hai người, chứ ông không có đóng góp gì. Nhưng hồi đó bà không có than thở, vì được mang cái danh là bà đại úy thì bà đã thoả mãn lắm rồi. Mỗi lần đi vô trại thăm ông, mặc áo dài nhí nha nhí nhảnh, được nghe mấy chú lính kêu nhau, “bà đại úy tới kìa, tụi bay!”, bà thích lắm, về nhà cứ kể tới kể lui với đám em của bà về chuyện ấy. Cả thời gian ở VN sau khi lấy ông, bà vẫn ở chung với gia đình của bà. Chị cả trong nhà, chồng lại trong lính, nên bà không muốn ra ở riêng.

Đó là chuyện bên Việt Nam. Còn chuyện bên Mỹ này là bà cũng chia sẻ chồng của người ta, vì tình huống ở đây là không có chuyện ly dị. Lấy chồng người ta mà bà hiên ngang lắm. Bữa đó, bà Hiền xanh mặt, ói mửa, xem chừng vừa trúng gió đâu đó, gọi vô sở xin nghỉ làm, rồi gọi phôn nhờ bà Lan tới cạo gió dùm, bà Lan rành chuyện cạo gió và giác lưng. Lúc đó, bà Hiền chưa biết chuyện chồng bả với bà Lan cặp nhau. Hai người đang thân nhau vì cùng quê Cần Thơ. Hiển cũng người Nam, nhưng lại là người Tây Ninh. Ông chồng bà Lan thì dân Quảng Trị. Đang chị chị em em nói chuyện trúng gió, cái lưng bầm tím, bị nặng đây, thì bất ngờ bà Lan lại nói Hiển thương bả chứ không phải thương bà Hiền. Bà Hiền giận mà không làm dữ, vì bà hiền quá, đúng như cái tên Hiền của bà. Bà Hiền nhỏ hơn bà Lan ba tuổi, đẹp gái hơn. Bà Lan ra về thản nhiên. Không có chuyện đánh ghen nào! Nhưng chắc chắn là từ nay về sau hết chị chị em em nữa rồi, là tình địch rồi. Thế là chuyện tình ba người! Và ba người trong cuộc đã biết. Còn người thứ tư là ông Đáng chưa biết. Các con của ông Đáng với bà Lan cũng chưa biết.

Hiển và bà Lan đi chơi với nhau nhiều quá, mới đầu thì còn lén lút ở thành phố khác và đi mướn khách sạn để ngủ với nhau, nhưng sau lại mò ra quán sá Việt gần nhà ăn đồ ăn Việt, thế là người quen thấy. Thấy rồi ngạc nhiên chuyện hai người thân mật đi với nhau, rồi tin đồn bắt đầu lan ra khi mà có nhiều người cùng thấy. Bây giờ thì tới lúc đám con của bà Lan cũng thấy. Chúng làm dữ, hai đứa lớn đòi bắn Hiển nếu mà ông còn dan díu với mẹ chúng nó. Ông Đáng vẫn chưa biết gì. Nhưng chuyện nhà thì đã bắt đầu lục đục, vì bà không chịu ngủ với ông. Ông đòi quyền làm chồng thì bà kêu ông hãm hiếp bà! Tự nhiên cái cha Hiển lại xía vô chuyện nhà của người ta, gọi phôn tới nhà ông Đáng kêu ông Đáng không được làm như vậy. Cha Hiển nghe bà Lan kể nên nóng máy. Đám con kêu, chú không được xía vào chuyện cha mẹ chúng nó. Thằng con đầu còn nói với Hiển, chú không nghe tui, tui sẽ xách súng bắn chết tía chú. Cha Hiển bảo xứ này chồng đối xử với vợ như vậy thì cảnh sát sẽ can thiệp, bắt ông Đáng ở tù rục xương. Và cha cũng không sợ lời đe doạ của một thằng nhóc. Hồi xưa, thời làm quân cảnh, có lần cha nhậu nhẹt say sưa, còn cầm súng bắn chết người, phải ở tù mà cha còn chưa ngán.

Cặp cha Hiển chơi thân với một cặp người Nam khác, đồng hương Tây Ninh với Hiển. Cặp này, cũng rổ rá cạp lại, cô vợ tên Tuyết, trước đây có chồng Mỹ, có bốn đứa con. Anh chồng bây giờ thì cũng có một đời vợ, có chung với bà vợ này một đứa con gái mười lăm tuổi, hiện đang ở với mẹ nó. Anh ta tên là Quân. Quân thua Tuyết cả bảy, tám tuổi, nhưng thấy họ không chênh lệch nhau lắm, vì cô vợ biết trang điểm, biết cách ăn mặc làm cho chị trông trẻ đi. Cứ cách một cuối tuần thì hai cặp này gặp nhau, hai ông tự nấu món ăn rồi vừa ăn nhậu vừa xem phim bộ với nhau, hai bà thì đưa nhau đi chơi Bingo hay đi nghe nhạc. Vùng này có ít người Nam sinh sống, nên những người Nam thường tìm đến với nhau, là chuyện lẽ thường.

Dĩ nhiên là cặp tên Quân này biết ông bạn Hiển của mình ngoại tình với bà Lan. Mới đầu ông Hiển tin tình bạn bè với Quân như anh em ruột thịt nên đem hết chuyện lòng ra kể cho Quân nghe. Quân nghe xong lại đi kể cho vợ anh ta nghe.

Quân cười nửa đùa nửa thật, nói với Hiển:

-Tui mà em anh thì tui đã đá cho anh một cái để cho anh tỉnh ngủ rồi. Nửa đời người rồi còn yêu mù quáng gì nữa!

Quân hết lời khuyên Hiển đừng có phiêu lưu vô tình cảm đó, cái bà Lan đó già nua thua vợ Hiển, lại không đẹp, chuyện không đáng mà thiên hạ biết được thì xấu hổ chết. Khi Quân nói câu này, anh ta không biết là hai hàm răng của bà Lan bị nhổ trụi hết rồi, khi hàm răng giả lấy ra thì bà trông như một cụ già không còn răng miệng đã móm. Thì hồi mới qua, răng cỏ xấu, cái còn cái mất, khó chữa quá, nên nha sĩ khuyên nhổ hết làm hàm răng giả cho tiện. Ông nha sĩ đó còn hù, đang có tiền trợ cấp, không chịu làm thì mai mốt chính phủ họ cúp, muốn có hàm răng giả mà ăn thì phải bỏ tiền túi ra, có mà méo mặt. Bị làm áp lực như vậy, thì đâu còn thì giờ mà suy nghĩ gì được, có nên hay không nên, bà Lan đành cho những cái răng thật, cái hư hay cái không hư, đi hết. Nếu Quân biết thì lại càng ngạc nhiên nhiều chuyện Hiển mê một bà Lan già nua xấu xí như vậy. Ái lực gì mà dữ thần vậy!

Đêm đó, một đêm thứ bảy, gần ngày lễ Thanksgiving, khi chỉ có Hiển và người bạn tên Quân ngồi bên bàn nhậu ở nhà Hiển. Hai bà vợ đã đưa nhau đi chơi casino. Các cửa kính đục mờ vì hơi nấu nướng từ nhà bếp vẫn chưa bay đi hết. Ngoài trời khá lạnh-chỉ là chưa có tuyết thôi.

Chuyện trên trời dưới đất chán thì quay về chuyện của Hiển với bà Lan. Quân lấy tình đồng hương mà coi như anh em nên đã ráng khuyên Hiển hãy làm việc phải. Cuối cùng Hiển hứa là cha sẽ bỏ bà Lan, cha vừa hứa mà vừa ôm đầu gục mặt xuống đất xem chừng là một quyết định khó khăn quá, cha nói chờ cho cha sang năm mới.

Giọng nói như năn nỉ:

“...Chú cho anh một thời gian...”

“Một thời gian là bao lâu? Để lửa cháy nhiều thì lại khó chữa! Anh cũng còn thằng Tuấn, anh phải lo cho nó đàng hoàng, đã mang qua được bên này, đừng để cho nó hư hỏng.”

Tuấn là đứa con trai của Hiển và Hiền. Nó mới 11, 12 tuổi.

Quân nói bỏ là bỏ, còn năm mới năm cũ gì nữa, nhưng chợt nhớ ra là năm mới thì chỉ còn có tháng mấy nữa thôi, thì Quân cười ừ, thôi vậy cũng được.

Qua lễ Giáng Sinh, qua Tết Tây, qua Tết Ta, Hiển vẫn không bỏ bà Lan.

Bà Lan biết chuyện cặp cha Quân đang tìm cách ly tán, chia rẽ mối tình đích thực của bà-bà nói đây là lần đầu tiên bà biết yêu, không được sống gần người yêu thì bà sẽ bỏ đi xa, đi một mình, để sống nốt cuộc đời còn lại. Chồng con, bà bỏ hết. Ngày trước, ông ở tù mười năm, bà đã một mình khổ cực nuôi mấy đứa con. Đi gánh hồ, trộn xi-măng, đi bán máu. Bữa đói bữa no. Cái thân bà đã như con mắm-bà vốn nhỏ con. Bà đã không bỏ ông, bỏ con. Ở tuổi này, bà phải sống cho bà chứ, bà không muốn hy sinh nữa. Bà gọi điện thoại chửi cặp cha Quân, đừng có xía vô chuyện của bà.

Gặp Tuyết là dân hàm hồ, thứ dữ, bà Lan bị Tuyết chửi xéo cho một trận, là thứ giựt chồng người. Bà Lan giận quá, chỉ nói lại được, “đồ me Mỹ!”. Chưa nói thêm được thì nghe phôn cúp cái kịch!

Hiển thì xem chừng không bỏ bà Lan được mà lại mê đậm. Cha khen người bà thơm, mùi nước hoa bà xài dễ chịu, còn bà vợ ông thì không xài nước hoa, đi đâu chẳng chịu sửa soạn gì cả, đứng gần dù mới tắm xong, cũng như ngửi mùi chả giò, mùi cá kho! Bữa đó, ăn uống ở nhà Quân, có một cặp khách lạ khác nữa, bà Hiền cũng chẳng ngại, kể lại chuyện đó mà vẫn còn sùng máu, rồi bất thình lình bà cầm cái dao đang xắt xoài đập xuống bàn một cái mạnh. Cũng đủ làm bà con trong bàn giựt mình, muốn nhảy nhỏm. Không ai mong là có chuyện đáng tiếc nào sẽ xảy ra, nhưng ai biết được, lỡ bà không còn lý trí? Quân cười nói giã lã:

“Anh Hiển thích chị xài nước hoa nên nói khích để chị xài cho ảnh vừa lòng.”

“Khích cái gì! Chả đi ra ngoài thì khen người này người nọ. Tưởng nó thơm lắm, chắc thúi như c...mà gặp chả thì đổ cả bình nước hoa vào người!”

Cô bạn nhỏ nhẹ khuyên:

“Chị bỏ cái con dao xuống rồi hãy nói, thấy chị cầm, quơ quơ, ghê thấy mồ!”

Mọi người tố ông Hiển là khờ là dại, từng tuổi này mà còn lăng nhăng làm chi.

“Gia đình tan nát, hai người yêu không đúng chỗ, có sống với nhau không bao lâu, rồi cũng đưa nhau ra huyệt lạnh- Quân vừa cười vừa tiếu lâm-Ai đưa ai trước thì không biết, nhưng chắc chắn là chỉ có một người đưa một người, bị người thân gia đình bỏ rồi mà. Tui cũng không đi đưa anh đâu!”

Năm đó Hiển vừa gần 60 tuổi. Cha chỉ ngồi im, xem chừng đau khổ, vì không ai thông cảm cho chả. Làm sao cắt nghĩa được ái tình? Ái tình đâu có tuổi tác. Hiển đang cảm thấy như đang yêu lần đầu mà!

Người ngoài cuộc, ai cũng nói được, cũng đều cho mình cái quyền dạy đời!

Sau này, ông Đáng có nhờ người giỏi tiếng Mỹ viết dùm cho ông một lá thư, gửi cho sếp của Hiển và bà Lan than phiền về sự dính líu tình cảm của hai người, yêu cầu đổi họ đi làm riêng rẽ. Sếp trả lời, đó là chuyện riêng ngoài đời của nhân viên, sếp không có trách nhiệm can thiệp trừ trường hợp họ làm việc bê bối, khi đó thì mới bị khiển trách và đổi đi.

…Một năm sau chẳng biết những người trong cuộc giải quyết với nhau thế nào mà bà Lan với ông Đáng đã ly dị. Bà ra ở riêng một mình trong một apartment cũng cùng khu cũ. Còn đứa con gái duy nhất lâu nay hay đi với bà, quyến luyến bà, lại thấy chọn ở với ông. Có lẽ nó nghĩ cha già bệnh tật, không biết lái xe, không biết nấu nướng, bỏ cha sống một mình trong lúc các anh chị lớn của nó đã ra ở riêng, thì tội cho cha quá.

Hiển thỉnh thoảng thấy đi với vợ, thỉnh thoảng thấy đi với bà Lan. Đi với bà nào Hiển cũng có vẻ không được tự nhiên, chỉ khác là bây giờ đi với bà Lan thì không còn lén lút nữa. Nhưng Hiển không bỏ vợ như bà Lan đã bỏ chồng. Bà Hiền chắc hẳn chịu sự xếp đặt này, nghĩa là cho phép chồng có bồ. Tuy vậy, thấy bà Hiền không vui mấy, quanh đôi mắt bà đã có nhiều đường chim đi! Trông bà già đi nhiều so với mấy năm trước.

Thời gian này, hai đứa con riêng của Hiển vừa được Hiển bảo lãnh qua. Vài tháng sau khi vừa đặt chân đến Mỹ, thằng con trai đã theo bạn qua tiểu bang khác sinh sống. Đứa con gái còn ở với vợ chồng Hiển. Bà Lan tới nhà chở nó đi chỗ này, chỗ nọ, giúp đỡ cho nó khỏi bỡ ngỡ trong thời gian đầu. Bà cũng rộng rãi mua cho nó cái áo, cái quần, thỏi son, hộp phấn. Ơn nghĩa với bà Lan nên nó gần với bà hơn là gần với bà Hiền là bà mẹ ghẻ của nó. Nó còn giận hồi bà dì ghẻ bán nhà để chuẩn bị đi Mỹ, nó có xin một lượng vàng mà bà không cho! Bà Hiền lại cho là con này giống mẹ nó, đẹp, nhưng chỉ biết xài tiền, chứ không chịu học hành hay làm ăn gì cả.

Không hiểu gần gũi làm sao con nhỏ này lại cặp với thằng con trai lớn nhất của bà Lan, cái thằng mà có lần đòi bắn bỏ Hiển. Nó với con vợ của nó mới được một năm chung sống đã thôi nhau rồi. Không của cải, không con cái, nên chia tay cũng dễ và cũng mau. Bây giờ con ông, con bà cặp nhau! Mấy chốc là move in ở chung với nhau! Ông Đáng bị mất vợ buồn lắm, nhưng khi có người bạn đùa chọc ông sao không kiếm một bà khác coi như cái mền cái chăn cho ấm áp vào ban đêm ở tuổi già thì ông cũng còn đùa lại được, nói ai làm mai được tui với bà Hiền thì tui chịu, chồng bả lấy vợ tui, tui lấy bả thì có lý rồi!

Người có ý tốt mà nghe vậy cũng phải kêu lên:

Ây chết! Cái kiểu đó thì rồi sẽ như cuộn chỉ rối nùi, ai gỡ cho nổi, hở ông Đáng!

LINH VANG

Truyện-CảiTạo

Story Options